Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:07
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đồng ý." Hà Lạc Tri trả lời, thêm: "Thật sự là chẳng

để tâm gì cả."

"Dù , vẫn sẽ chơi bóng với một tháng." Hàn Phương Trì .

Vậy là cuối tuần , Hà Lạc Tri về nhà Hà Kỳ.

Hà Kỳ nhắn tin: "Hôm nay về ?"

Trong lúc nghỉ giữa các ván bóng, Hà Lạc Tri qua uống nước, còn Hàn Phương Trì

cúi xuống nhặt ống bóng banh mới. Hà Lạc Tri tiện tay chụp một bức ảnh

gửi cho Hà Kỳ.

Hà Kỳ trả lời : "Lại chơi cùng ?"

Hà Lạc Tri nhắn: "[Vui vẻ/]"

"Làm mệt ?"

Khi Hà Lạc Tri khi uống nước, Hàn Phương Trì hỏi .

"Ổn mà." Hà Lạc Tri đưa tay lau mồ hôi trán. Cậu Hàn Phương Trì ép

chạy khắp sân với tốc độ nhanh, khác hẳn kiểu chạy bền mà thường quen.

Hàn Phương Trì quen chơi thể thao trong nhà, so với Hà Lạc Tri thì động tác

của nhẹ nhàng hơn, đúng nghĩa là một tập cùng.

"Chút nữa ăn gì ?" Hà Lạc Tri hỏi.

Hàn Phương Trì đang chờ giao bóng, trả lời: "Cậu mới ăn khi đến

mà?"

"Hình như tiêu hết ." Hà Lạc Tri cũng : "Sao tự nhiên thấy đói

quá."

Hà Lạc Tri đeo kính khi chơi thể thao vì bất tiện, mà đeo kính áp tròng.

Khi tắm và đồ xong, bước khỏi sân thì Hàn Phương Trì đồ xong,

đang chuyện với một quen. Hà Lạc Tri gì, cách một

, xa cũng gần chờ.

Hàn Phương Trì thấy , đó sang chào sẽ

, Hà Lạc Tri thêm một .

Hà Lạc Tri nhướng mày hỏi: "Sao thế?"

"Thôi, nhé, gì cứ gọi." Hàn Phương Trì .

"Ok Hàn, gặp nhé."

Hai cùng bước xuống cầu thang, Hàn Phương Trì hỏi: "Mắt ?"

"Hả?" Hà Lạc Tri ngạc nhiên: "Có gì ?"

"Mắt đỏ lắm." Hàn Phương Trì kỹ bên mắt trái đỏ bất thường của :

"Bị va lúc chơi ?"

"À, ." Hà Lạc Tri nhẹ nhàng: "Lúc nãy tắm nước mắt, đeo

kính áp tròng mà gặp nước là thế đó."

"Tháo ?" Hàn Phương Trì hỏi.

"Rồi, tháo ."

"Cậu ?" Hàn Phương Trì hỏi thêm.

"Độ cao." Hà Lạc Tri trả lời: "Chỉ mờ mờ thôi."

Hàn Phương Trì gật đầu: "Sau nhớ đừng đeo kính khi rửa mặt tắm."

Hà Lạc Tri : "Rồi , bác sĩ Hàn, tại hôm nay quên thôi."

Thật dù Hàn Phương Trì đồng ý đ.á.n.h bóng cùng, Hà Lạc Tri cũng sẽ

nhắc chuyện gọi điện. Hàn Phương Trì , nên tập

nghiêm túc.

Mỗi tuần ít nhất hai buổi tập, thỉnh thoảng giờ rủ đánh

vài trận, vì họ sống gần .

Hà Lạc Tri sức bền và thể chất , tập hai tuần chơi giỏi hơn .

Thậm chí, còn chơi cùng với nhóm của Ninh Khải một , từ chỗ thắng

nổi trận nào đến nay cũng thỉnh thoảng thắng một ván, dù nhiều.

Ninh Khải hào hứng mời đội, ban đầu định chơi để thắng cho sướng,

nhưng chơi một ván đuổi về chỗ cũ.

"Cậu , về bên ." Ninh Khải dùng vợt đẩy nhẹ vai Hà Lạc

Tri.

"Sao thế?" Hà Lạc Tri đẩy mà vẫn hiểu, bật hỏi: " kém quá ?"

"Cậu lịch sự quá!" Ninh Khải mà dở dở : "Cậu là dân kỹ thuật ?

Mau về chỗ !"

Hà Lạc Tri với Ninh Khải quen lắm, nên mỗi đ.á.n.h ngoài

đỡ bóng, đều theo thói quen "Xin " hoặc "Không ý".

Cậu đúng là lễ độ. Ninh Khải câu nệ, chuyện cũng

thoải mái, thấy Hà Lạc Tri lịch sự quá áp lực.

Hà Lạc Tri đuổi về đội , Thượng Kỳ thong dong về sân đối diện,

với Ninh Khải: "Người bảo chơi cùng , cứ kéo về

đuổi ."

Hàn Phương Trì uống nước, thấy Hà Lạc Tri trở về, hỏi: "Sao

thế?"

Hà Lạc Tri cầm vợt đung đưa, : "Anh Ninh bảo về, chơi với

nữa."

"Tại ?" Hàn Phương Trì hỏi.

"Tại xin nhiều quá." Hà Lạc Tri ngượng.

Hàn Phương Trì nhặt quả bóng hỏng đất, dùng vợt đ.á.n.h vai Ninh Khải,

: "Anh rảnh quá , cứ lôi qua lôi ?"

"Cậu xin suốt!" Ninh Khải cũng nhặt một quả bóng, đ.á.n.h trả nhưng Hàn

Phương Trì chặn bằng vợt.

"Cứ xin ." Hàn Phương Trì .

Với Hàn Phương Trì, Hà Lạc Tri cần xin , vì họ và cũng

quen với chuyện thua .

Cuộc sống gần đây của Hà Lạc Tri khá thoải mái, bình dị và yên , , tập

thể thao, về nhà Hà Kỳ, còn tùy hứng sắp xếp.

Trong công ty, Hà Lạc Tri vốn nổi tiếng là kiểu bao giờ cố gắng

quá sức vì công việc. Trước đó, với sếp rằng năm nay

nhận thêm dự án nào nữa. Vậy mà khi sếp hỏi thể nhận dự án mới , sếp

hỏi với vẻ cẩn thận, lo lắng.

Không ngờ, Hà Lạc Tri nhận lời nhanh, nhẹ nhàng trả lời: "Không thành

vấn đề ạ."

Sếp ngạc nhiên .

Hà Lạc Tri thấy phản ứng đó cũng buồn , bèn thêm: " sẽ phụ trách."

Sếp hỏi với giọng quan tâm: "Làm thêm giờ như thế gia đình ?"

Hà Lạc Tri thầm nghĩ, còn gia đình nào nữa mà lo.

"Không ạ." : "Em lo ."

Sếp khen: "Tốt lắm, bây giờ em cũng vị thế đấy."

Hà Lạc Tri chỉ , gì thêm.

Giờ đây, trong nhà còn ai cần bên cạnh, thêm giờ cũng

dỗ dành giải thích với ai nữa.

Công việc gấp gáp đến, Hà Lạc Tri tăng ca liên tục, ngày nối ngày

dứt.

Chuyện luyện bóng với Hàn Phương Trì tất nhiên thể tiếp tục, Hà Lạc Tri

chủ động nhắn tin: "Hàn Phương Trì, xin gia hạn thời gian tập luyện."

Hàn Phương Trì hỏi: "Lý do?"

Hà Lạc Tri trả lời: "Tăng ca, nhận một dự án mới."

Hàn Phương Trì trả lời ngắn gọn: "Chấp nhận."

Hà Lạc Tri cảm ơn: "Cảm ơn , sếp Hàn Phương Trì [vui vẻ/]"

Hàn Phương Trì dặn: "Làm xong nhớ báo ."

Hà Lạc Tri trả lời: "Vâng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-16.html.]

Khoảng thời gian bận rộn của Hà Lạc Tri rơi cuối mùa hè. Mùa hè năm nay

dường như dài hơn năm với , dài đến mức tưởng chừng điểm dừng.

Một mùa hè bắt đầu bằng việc tăng ca, và cũng kết thúc với những giờ thêm

bất tận.

Trong thời gian , mối tình nhiều năm của Hà Lạc Tri cũng chấm dứt,

tan biến theo những cơn mưa lớn. Tình yêu tưởng chừng sôi nổi cuối cùng

cũng qua nổi một mùa hè nữa.

Cơn bão cuối cùng của mùa hè mang theo những trận mưa lớn kéo dài nhiều ngày.

Nước ngập khắp các con đường, giao thông đình trệ, tàu điện ngầm ngừng hoạt

động, mưa như trút nước khiến khu vực gần như rơi cảnh lụt lội, kết

thúc một mùa hè trong sự hỗn loạn.

Hà Lạc Tri sống ở tầng cao nên ít ảnh hưởng.

Còn nhà của Hà Kỳ ở tầng một và hai, may mắn là khu vực đó vùng

trũng, chỗ cao trong khu, nên nước tràn nhưng quá nghiêm

trọng. Sau cơn mưa đầu tiên, đường phố phong tỏa, Hà Lạc Tri thể đến

nhà Hà Kỳ .

Anh gọi điện bảo: "Mẹ tắt cầu d.a.o điện , đến nhà con mà ở tạm, nhà cửa

cứ để đấy."

Hà Kỳ trả lời: "Mẹ ở tầng hai, ."

Hà Lạc Tri hỏi: "Nhà mất điện ?"

Hà Kỳ thản nhiên trả lời: "Mẹ tính cả ."

Hà Lạc Tri nghiêm túc nhắc : "Nhất định ngắt điện đấy."

Hà Kỳ : "Mẹ ngốc thế ! Con yên tâm."

Mưa vẫn dứt, tối đó khi Hà Lạc Tri gọi , Hà Kỳ : "Chu Mộc Nghiêu

qua đây ."

Hà Lạc Tri khựng một lúc, Hà Kỳ tiếp: "Tối nay nó sẽ ở đây."

Hà Lạc Tri chẳng gì, một lúc mới lên tiếng: "Nếu nước dâng lên

nữa, hai nhớ rời ngay nhé."

"Con yên tâm, bọn ." Hà Kỳ trả lời.

Trong lúc , Hà Lạc Tri thấy giọng Chu Mộc Nghiêu bên : "Lạc Tri ?

Anh đừng lo."

Hà Lạc Tri nhắm mắt , tựa lưng ghế, : "Ừ, hai cứ ở đó ,

còn tăng ca."

"Con nhớ nghỉ ngơi đấy." Hà Kỳ dặn.

Bố Chu Mộc Nghiêu sống ở khu vực đó, xa lắm. Khi mưa bắt đầu,

gọi điện cho Hà Kỳ để hỏi thăm tình hình. Hà Kỳ bảo rằng nước tràn nhà

nhưng nghiêm trọng.

Khoảng một tiếng , Chu Mộc Nghiêu dẫn theo vài đến nhà Hà Kỳ. Khi mở

cửa thấy , Hà Kỳ ngạc nhiên.

Chu Mộc Nghiêu mặc một chiếc áo mưa, bên trong là áo phông ngắn tay và quần

soóc, chân dép tông.

"Chào dì." Chu Mộc Nghiêu tươi, nụ vẫn ngây ngô như ngày nào.

"Trời mưa lớn thế mà cháu vẫn tới ?" Hà Kỳ hỏi.

"Nhà chỉ dì nên con tới chơi với dì." Chu Mộc Nghiêu bước , sàn nhà

ngập nước nên chuyện giày cũng chẳng quan trọng.

Anh gọi mấy , với Hà Kỳ: "Con còn chuyện lớn nữa

đấy."

Những là Chu Mộc Nghiêu tìm trong thời tiết tệ hại , ai

nấy đều cao to vạm vỡ.

Hà Kỳ Chu Mộc Nghiêu cởi áo mưa, tiện tay ném nhà vệ sinh, dẫn

nhóm về phía .

Nhà Hà Kỳ hai chiếc đàn piano, cả hai đều ở tầng một. Nếu ngôi nhà

ngập nước thể ở , những thứ khác Hà Kỳ quá bận tâm, chỉ đàn

là bà nỡ bỏ.

Hai chiếc đàn, một chiếc bà mua mấy năm gần đây, nếu ngập nước thì đau lòng

thật, nhưng vẫn chịu . Còn chiếc là cây Yamaha nhập khẩu mà ông ngoại

Hà Lạc Tri lén cả nhà mua tặng bà khi bà mười lăm tuổi. Hồi bà nhỏ còn

tức , đến nay hơn ba mươi năm, Hà Kỳ chăm sóc cây đàn kỹ lưỡng, thậm

chí dạy học trò cũng dùng, chỉ thi thoảng lúc rảnh mới dịu dàng mở

đánh một vài bản nhạc yêu thích.

Chu Mộc Nghiêu dẫn phòng đàn ở tầng một, thấy chỉ một chiếc đàn

mới, ngạc nhiên hỏi: "Còn chiếc ?"

Hà Kỳ ngay Chu Mộc Nghiêu đến để giúp chuyển đàn, lòng bà dậy lên bao cảm

xúc phức tạp.

Hà Lạc Tri bao giờ giấu bà chuyện gì, nên từ lúc và Chu Mộc Nghiêu

bắt đầu hẹn hò, bà . Hồi đó Chu Mộc Nghiêu hơn hai mươi tuổi, là một

trai năng động, tính tình , chơi với bà, còn cố ý mua máy ảnh

chỉ để chụp ảnh khi du lịch cùng.

Giờ thì họ chia tay , Hà Kỳ giận thật, nhưng cũng coi Chu Mộc Nghiêu như

con trai suốt bao năm.

Lúc , Chu Mộc Nghiêu ướt sũng, đôi mắt đen thăm thẳm chớp chớp hỏi bà cây

đàn , Hà Kỳ thấy mũi cay cay. Bà im lặng vài giây , chỉ lên

lầu: "Lạc Tri nhờ bên quản lý khu phố chuyển lên ."

"Ồ, chiếc chuyển?" Chu Mộc Nghiêu hỏi tiếp.

"Quản lý bận lắm, mãi mới gọi họ tới, chuyển một chiếc là ."

Hà Kỳ trả lời.

"Thôi để con chuyển lên nốt, mười mấy triệu lận, đủ để mua cả con luôn đó."

Chu Mộc Nghiêu .

Chu Mộc Nghiêu thuê với giá cao, cùng họ khiêng cây đàn nặng hàng trăm

ký lên tầng hai.

Trong quá trình đó, Hà Kỳ thấy ngừng nhắc nhở: "Cẩn thận, cẩn

thận, cực kỳ cẩn thận."

Đến tầng hai, công nhân định đặt hai cây đàn sát , nhưng Chu Mộc Nghiêu

bảo: "Để ở đây thôi, đừng để gần quá, kẻo va chạm."

Hai chiếc đàn yên vị tầng hai, giờ dù mưa to thế nào nữa, Hà Kỳ

cũng còn lo lắng gì.

Công nhân rời , Hà Kỳ đưa cho Chu Mộc Nghiêu một chiếc khăn.

Chu Mộc Nghiêu xổm xuống bắt đầu lau đàn, khi chuyển lên, bề mặt

đàn còn đầy dấu tay và vết nước.

Hà Kỳ gõ nhẹ đầu , : "Lau đàn gì chứ?"

Chu Mộc Nghiêu đầu : "Thế lau cái gì?"

"Lau cháu chứ!" Hà Kỳ cũng xuống, mở khăn , lật mặt khăn mạnh

tay lau trán Chu Mộc Nghiêu, như đang lau một nhóc nghịch ngợm: "Đầu cháu

ướt sũng kìa."

"À, con cứ tưởng là cái giẻ lau cơ." Chu Mộc Nghiêu .

Chu Mộc Nghiêu quen thuộc với căn nhà , ở đây nhiều .

Đến giờ, tủ quần áo vẫn còn cả bộ đồ mặc ở nhà mà để khi đến chơi.

Hà Kỳ : "Quần áo của cháu để trong phòng Lạc Tri, tự lấy nhé."

Chu Mộc Nghiêu cúi đầu "ừ" một tiếng.

Hà Kỳ thở dài, cạnh xoa đầu , : " thể để cháu ở phòng

Lạc Tri nữa , xin nhé, Tiểu Hắc. Dì sẽ thu xếp cho cháu một phòng lớn

hơn."

Chu Mộc Nghiêu im lặng vài giây, hít một sâu, gật đầu : "Vâng."

 

Loading...