Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

So với đây, Chu Mộc Nghiêu bây giờ trưởng thành hơn.

Có lẽ vì ít hơn, hoặc ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt tắt hẳn.

Anh như trưởng thành chỉ trong chốc lát, nhưng cái giá trả quá lớn.

Hà Kỳ lời Hà Lạc Tri, ngắt cầu d.a.o điện. Khi trời tối, cả căn nhà chìm

bóng đêm, hai mái hiên tránh mưa, mỗi cầm một cục

sạc dự phòng. Các gia đình khác trong khu dân cư ảnh hưởng, nhà nào

nhà nấy vẫn sáng đèn. Đèn đường trong khuôn viên cũng tỏa thứ ánh sáng yếu

ớt, mưa mờ nhạt. Những giọt mưa bóng đèn tựa như những viên kim

cương nhỏ vỡ tan.

Cả hai đều mặc quần đùi và dép lê, để mặc mưa rơi xuống, chân họ ngâm trong

nước.

Chu Mộc Nghiêu chống cằm, im lặng ngắm khung cảnh mắt.

Hà Lạc Tri nhắn tin cho Hà Kỳ: "Ổn chứ?"

Hà Kỳ trả lời: "Ổn."

Hà Lạc Tri hỏi: "Tiểu Hắc còn ở đó ?"

Hà Kỳ trả lời: "Vẫn ở đây."

Sau hai phút, Hà Lạc Tri nhắn: "Cảm ơn giúp nhé."

Hà Kỳ: "Cảm ơn ."

"Lạc Tri ?" Chu Mộc Nghiêu vẫn giữ nguyên tư thế, hỏi bình thản.

"Ừ."

"Bảo đừng lo." Chu Mộc Nghiêu .

"Nó lo , còn bảo cảm ơn cháu." Hà Kỳ cũng chống cằm như , xa

xăm .

"Không cần cảm ơn." Chu Mộc Nghiêu lắc đầu, mỉm : "Đừng khách sáo."

Hà Kỳ là một bà đơn . Con trai bà từ khi chào đời từng cha. Khi

Hà Lạc Tri còn trong bụng , bà hứa với con rằng tình yêu nhận sẽ

bù đắp nửa phần còn thiếu.

Hà Lạc Tri giờ ba mươi, Hà Kỳ ba mươi năm. Trong ba mươi năm ,

thực hiện đúng lời hứa, dành cho tất cả tình yêu vô điều kiện,

thể thế.

Tính cách của Hà Lạc Tri giống . Cậu từng chịu nhiều thiệt thòi,

trải qua đau khổ, vì tâm hồn lúc nào cũng sáng sủa, dịu dàng,

thiện, chỉ điều sợ phiền phức.

"Suốt bao nhiêu năm, dì bao giờ can thiệp bất kỳ quyết định nào của

nó." Xung quanh ngoài tiếng mưa thì yên tĩnh, Hà Kỳ nhẹ nhàng phá vỡ sự im

lặng: "Chỉ cần nó hại bản , nó mãi mãi tự do."

Chu Mộc Nghiêu gật đầu: "Vâng."

Vì đang chống cằm nên giọng Hà Kỳ lười biếng: "Hồi đó khi nó dẫn

cháu về, giới thiệu là bạn trai dì cảm thấy hai đứa hợp, nhưng dì

gì."

Chu Mộc Nghiêu đầu Hà Kỳ, bà tiếp tục: "Đã ở bên , cũng

chẳng để gì. Mà nếu ở bên dì cũng can thiệp. Nó yêu

ai, mối quan hệ như thế nào, chỉ nó quyết định."

Chu Mộc Nghiêu suy nghĩ một lúc, trả lời: "Lúc đó cháu trưởng thành."

"Khi , dì nghĩ rằng, con dì chắc chắn sẽ chịu thiệt thòi trong mối tình

." Hà Kỳ khẽ: "Cháu quá năng động, đáng yêu thì đáng yêu thật, nhưng

chỉ hợp với giai đoạn yêu đương nồng cháy thôi."

"Tại ?" Chu Mộc Nghiêu ngạc nhiên hỏi.

"Những sôi nổi như cháu, để duy trì sự nhiệt tình đó, cần

bên cạnh đồng hành và cổ vũ cùng. Nếu , dần dần cháu sẽ cảm thấy

hụt . cháu vui, cũng vui theo, cháu hứng khởi,

cũng phối hợp. Nếu cùng nhịp, tiếp năng lượng cho cháu, lâu

dài cháu sẽ còn hạnh phúc nữa. Mà nó thì chẳng loại chỉ nghĩ

cho riêng , thế nên chắc chắn nó sẽ nhường nhịn nhiều hơn."

Chu Mộc Nghiêu Hà Kỳ, bối rối.

"Nhiều năm qua, cháu vẫn vui vẻ, và đôi lúc dì nghĩ, con dì chắc là mệt mỏi

lắm." Hà Kỳ .

Chu Mộc Nghiêu im lặng lâu, như đang suy ngẫm, cũng thể vì ngạc nhiên

lời của Hà Kỳ.

"Nó trưởng thành tính cách cũng đổi, cháu nhận

." Hà Kỳ tiếp tục: "Lúc nhỏ nó còn năng động lắm, giờ thì ngày càng sợ

phiền phức, còn thích chỗ đông nữa. Mỗi khi nó tĩnh lặng, hai đứa

càng ít hợp hơn. Nó thường cảm thấy thể cùng cháu vui

đùa."

" chúng cháu vẫn hạnh phúc..." Chu Mộc Nghiêu cố gắng phản bác.

"Điều đó mâu thuẫn gì cả." Hà Kỳ mỉm : "Cháu cũng mang cho nó

nhiều niềm vui."

" Cháu cũng thể tĩnh lặng." Chu Mộc Nghiêu .

Hà Kỳ , đưa tay xoa đầu , như điều gì thú vị: "Sao

thế?"

nhẹ nhàng: "Tính cách vốn như , nhất thiết gượng ép .

Khi thể theo kịp sự nhiệt tình của cháu, tự nhiên cháu sẽ tìm

lối thoát khác thôi."

Hà Kỳ , nụ hề mang ý mỉa mai: "cháu bảo ý định ngoại

tình, dì tin. Có lẽ ban đầu cháu chỉ thấy tìm một thể cùng vui

chơi, thứ đều hợp ý, như một bạn thiết . trong một vài

khoảnh khắc, chắc chắn mang cho cháu niềm vui mà Lạc Tri

thể."

Bàn tay bà khi xoa đầu thì đặt lên vai Chu Mộc Nghiêu, ấm áp và đầy vẻ dịu

dàng của một .

"Còn hai khoản chuyển tiền mà Lạc Tri để ý nhất, thật thấy

gì đáng ngại." Hà Kỳ : "Cháu vốn là một ngây ngô như thế, dù là Hàn

Phương Trì ai khác, bất kỳ quen nào nhờ chuyển tiền, cháu cũng sẽ

ngay, giống như khi nhờ chuyển 1111 đồng trong ngày hội mua sắm

."

Đôi mắt Chu Mộc Nghiêu bỗng đỏ hoe.

"Có cũng thể giải thích hết, đúng ?" Hà Kỳ mỉm hỏi.

Chu Mộc Nghiêu mím môi, đôi mắt rưng rưng.

" đừng tự thấy ấm ức. Chuyển tiền thì , nhưng đó cháu bắt

đầu cảm thấy bất an trong lòng, thì xóa , đúng ?" Hà Kỳ

hỏi tiếp.

Chu Mộc Nghiêu khẽ trả lời, giọng mũi nghẹn ngào: "cháu thấy ấm ức."

"cháu chơi đùa đến mức ranh giới trở nên mờ nhạt, dì đoán thỉnh thoảng cháu

cũng thấy mập mờ, nhưng vẫn dứt, tự nhủ chỉ là bạn bè thôi." Giọng

Hà Kỳ chắc nịch, ý chất vấn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-17.html.]

"Nếu cháu tự giấu kín, sẽ chẳng ai những điều từng xảy . cuối

cùng cháu , thật ngốc nghếch."

Chu Mộc Nghiêu cúi đầu, khẽ : "cháu từng lừa dối ."

"Vì , dì vẫn cảm ơn cháu. Dù phạm sai lầm, nhưng cháu vẫn là một đứa

trẻ ." Hà Kỳ .

Trong đêm tối mưa bão dày đặc, Hà Kỳ và Chu Mộc Nghiêu lặng lẽ trò chuyện

lâu.

Cuối cùng, Hà Kỳ : "Vậy thôi, Tiểu Hắc. Đã đến nước , đừng

nữa."

Chu Mộc Nghiêu khẽ : "Dì , cháu buông bỏ ."

Hà Kỳ trả lời: "Dù , hai đứa cũng chỉ khổ thôi. Con trai

dì, dì hiểu rõ, chuyện bao giờ vượt qua ."

Hà Kỳ dậy, Chu Mộc Nghiêu ngước lên bà, đôi mắt đỏ hoe, nét mặt buồn

bã.

"Từ góc của dì, dì cũng hai đứa với ." Hà Kỳ cúi

xuống Chu Mộc Nghiêu, nhẹ nhàng xoa đầu , giọng đầy yêu thương, đôi

mắt ánh lên sự áy náy: "Đi tìm phù hợp hơn với cháu . Dì xin , Tiểu

Hắc. Dì cũng thương con, nhưng dì là ."

Mấy ngày liền mưa lớn, Hà Lạc Tri thể đến công ty. Anh việc tại nhà,

sử dụng hai chiếc máy tính, đến mức đầu óc cuồng, suốt mấy ngày trời

hề khỏi cửa. May mà nhà dự trữ đầy đủ, ngoài cũng vẫn

sống .

Trong lúc đó, Hàn Phương Trì gọi điện cho , giọng vẻ hỗn

loạn, bảo đừng lái xe ngoài, đường phố nước đang ngập sâu.

Hà Lạc Tri trả lời: "Ừ, ngoài, ở nhà việc thôi."

Hàn Phương Trì chỉ "ừ" một tiếng. Hà Lạc Tri hỏi: " thế nào?"

"Đi bộ, nhà gần."

" cũng chú ý an nhé." Hà Lạc Tri dặn dò.

"Biết ." Hàn Phương Trì trả lời.

Khi cơn mưa lớn qua , Hà Lạc Tri mới ngoài và nhận phố xá tan hoang

đến nhường nào. Trên đường, những chiếc xe ngập nước đang di dời, và

khắp nơi là những vật dụng cuốn từ tới.

Đến công ty, đồng nghiệp đang bàn tán về trận lụt, rằng nhiều cánh đồng

quanh vùng đều ngập, và các ngôi cùng một blogger mạng đang

quyên góp cứu trợ.

"Nghiêm trọng thế ?" Hà Lạc Tri ngạc nhiên hỏi.

"Rất nghiêm trọng đấy. Mấy ngày nay lên mạng ?" một đồng nghiệp trả

lời.

Thực , Hà Lạc Tri hề lên mạng, chỉ tập trung công việc nên

gì về tình hình bên ngoài.

Tối hôm đó, khi tan , Hà Lạc Tri lên mạng tin tức mới trận mưa

tàn phá đến mức nào bèn vội vã quyên góp một khoản.

Khi bão và mưa cuối cùng cũng qua , thứ trở về bình thường, thành phố

dần dần hồi phục. trong lòng Hà Lạc Tri, sự xáo trộn vẫn kết thúc.

Chủ nhà gọi điện cho , kịp liên tục xin .

Hà Lạc Tri bối rối hỏi: "Có chuyện gì thế?"

Chị chủ nhà ngập ngừng rằng trả tiền cọc và cho thuê

nữa. Con của chị học gần đó, và chị tự dọn đến ở.

Nghe giọng chị nghẹn ngào, vẻ như gia đình chị đang gặp chuyện gì đó.

Hà Lạc Tri định tìm hiểu thêm, dù phiền phức sắp đến nhưng

vẫn ngay: "Được thôi."

Sau khi cúp máy, chị chủ nhà nhắn tin cho Hà Lạc Tri, bảo rằng chị và chồng

đang định ly hôn, chị mang con tìm chỗ ở.

Hà Lạc Tri an ủi chuyện gia đình khác thế nào, chỉ nhắn

: " hiểu, sẽ sớm dọn ."

Năm nay, đối với Hà Lạc Tri dường như là một năm của những phiền toái. Hết

chuyện đến chuyện khác ập đến, cuộc sống trở bình yên thật chẳng

dễ dàng.

Lần , thậm chí dám với . Nếu Hà Kỳ , bà chắc chắn sẽ ép

mau chóng giải quyết chuyện mua nhà.

Hà Lạc Tri cũng còn sức mà xoay sở, bèn bỏ chặn tất cả các môi giới

đây. Mua thuê đều , miễn là giải quyết gọn lẹ.

Hàn Phương Trì đến nhà Hà Lạc Tri giờ để kiếm bữa cơm. Vừa thấy

, Hà Lạc Tri ngạc nhiên: "Tay ?"

Hàn Phương Trì trả lời: "Bị xước một chút, ."

Tay quấn băng, nhưng xem ảnh hưởng nhiều đến cử động. Trên

các khớp ngón tay lộ những vết xước nhỏ đóng vảy. Hà Lạc Tri hỏi: "Sao

xước thế?"

Hàn Phương Trì rửa tay còn lành lặn, tự nhiên đảo một vòng trong bếp,

cầm lấy quả cà chua mà Hà Lạc Tri rửa, bắt đầu gặm. Anh : "Để tí nữa kể,

cơm nhanh lên, đói quá ."

Mấy ngày mưa to, hai chỉ gọi điện một , ngoài liên lạc gì

thêm. Mấy ngày đó, Hà Lạc Tri bận tăng ca, còn Hàn Phương Trì tham gia vài

cuộc cứu hộ.

Tay xước do kính xe vỡ. Nước ngập tới xe, một bà trẻ

dám lái tiếp, tiến thoái lưỡng nan. Nước mỗi lúc một dâng cao, mưa chẳng

dấu hiệu dừng. Chị xuống xe, định mở cửa để bế đứa trẻ ghế an

, nhưng trong lúc hoảng loạn vô tình khóa cửa, chìa khóa xe rơi xuống

và lập tức nước cuốn trôi.

Đứa trẻ trong xe gào t.h.ả.m thiết, còn giữa dòng nước cao quá

eo mà bật .

Hàn Phương Trì đập vỡ kính xe, bế đứa trẻ ngoài, m.á.u chảy ròng ròng

tay.

Vết thương khá lớn, ngâm nước nên lâu lành, quấn băng.

"Xương chứ?" Hà Lạc Tri cau mày lo lắng hỏi.

"Không , chỉ là vết xước ngoài da thôi." Hàn Phương Trì chẳng mấy bận

tâm, còn dùng tay đó để cầm đũa ăn cơm.

Chuyện xảy với Hàn Phương Trì chẳng gì ngạc nhiên. Vài năm ,

trong những biến động lớn của thế giới, là một trong những tình nguyện

viên đầu tiên. Sau thăng tiến nhanh, trong bệnh viện bảo

nhờ thế mà tiến lên một bước, gặp thầy chỉ đường.

Những lời đó chẳng đáng để tâm, vì khi tham gia cũng nghĩ tới

mấy chuyện .

"Thế từ giờ sẽ lo bữa tối cho đến khi tay lành hẳn." Hà Lạc Tri .

Hàn Phương Trì một cái, ăn : "Thế cũng đấy."

 

Loading...