Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hà Lạc Tri chỉ lo cơm nước mà còn để Hàn Phương Trì chọn món.

Trước 4 giờ chiều mỗi ngày, Hàn Phương Trì thể đề nghị món ăn.

Sau 4 giờ thì nữa. Nếu Hà Lạc Tri bận, tầm 4 giờ hơn là

tan , siêu thị mua đồ.

Hàn Phương Trì tan thì đến ăn cơm, ăn xong mới về. Muốn rửa bát nhưng Hà

Lạc Tri đuổi ngay khỏi bếp.

"Cậu mau để xuống." Hà Lạc Tri chỉ tay : "Đừng để dính nước."

"Thế kiếm cho cái găng tay?" Hàn Phương Trì hỏi.

"Thôi, bỏ xuống ." Hà Lạc Tri bật : "Không cần giúp ."

Hàn Phương Trì ngại ngùng vì đến ăn , cũng tiện chơi khi

ăn xong. Hà Lạc Tri thì rửa bát, còn khoanh tay dựa tủ lạnh.

"Cậu định xuống ?" Hà Lạc Tri hỏi.

Hàn Phương Trì trả lời: "Đứng chút cho khỏe."

"Cậu mà cầm thêm cái kiếm nữa thì thành kiếm khách trong phim đó." Hà Lạc

Tri .

Hàn Phương Trì bèn hạ tay xuống, buông thõng thoải mái.

"Cậu..." Hà Lạc Tri định tiếp thì điện thoại đổ chuông.

Anh rút tờ khăn giấy lau khô tay, bắt máy.

Là cuộc gọi từ môi giới, hẹn cuối tuần xem nhà. Hà Lạc Tri xác nhận thời gian

cúp máy.

Hàn Phương Trì nhướng mày hỏi: "Đi xem nhà ?"

Hà Lạc Tri "ừ" một tiếng.

Hàn Phương Trì hỏi: "Cho ai thế?"

"Cho ." Hà Lạc Tri trả lời.

Hàn Phương Trì: "Ý là ?"

Hà Lạc Tri kể chuyện của chủ nhà, hai , ánh mắt đều toát lên vẻ

gì hơn.

Hàn Phương Trì liền thẳng: "Cậu cứ ở tạm chỗ ."

Hà Lạc Tri phì , lắc đầu, cần suy nghĩ từ chối.

Thấy phản ứng như , Hàn Phương Trì ép nữa, chỉ : "Vậy khi nào

tìm chỗ, báo , giúp dọn."

"Ừ, ." Hà Lạc Tri trả lời.

Chuyện tình cảm tan vỡ kéo theo hàng loạt rắc rối, dù chia tay lâu, giờ Hà

Lạc Tri vẫn lo chuyển nhà. Trong quá trình tìm chỗ mới, sự kiên nhẫn của

dần cạn, nghĩ xem thế nào để cuộc sống trở nên lộn xộn

thế , những cảm xúc tiêu cực liên tục dồn ép.

, Hà Lạc Tri dễ để bản chìm bế tắc. Thường thì

sẽ cố gắng kiểm soát cảm xúc và tập trung việc giải quyết vấn đề

.

, trong tuần đó, Hà Lạc Tri nhanh chóng quyết định mua một căn hộ.

Nhà rộng rãi, giá cả hợp lý, ngay đoạn hai của khu nhà Hàn Phương Trì, chỉ

cách một con phố. Hợp đồng ghi giao nhà tháng Tư năm , trả

một nửa tiền. Hà Lạc Tri nhờ đến tiền của Hà Kỳ, vì nhiều năm

, cũng tích cóp một khoản, dù khi trả xong tiền nhà thì

cũng gần như sạch túi.

Trong cuộc điện thoại, Hà Kỳ : "Giờ bắt đầu khách sáo với đấy ?"

Hà Lạc Tri : "Nếu cho con thì cứ chuyển qua."

"Mới lớn phân chia rõ ràng với ?" Hà Kỳ trêu: "Lớn hả?"

Nghe , Hà Lạc Tri vội đổi giọng: "Mẹ mau cho con ít tiền , ơi."

Hà Kỳ hỏi: "Giờ còn bao nhiêu?"

"Gần như hết ." Hà Lạc Tri trả lời.

"Một tên nghèo kiết xác." Hà Kỳ mỉm chọc .

Ngày thủ tục mua nhà là thứ Bảy, khi việc gần xong, Hà Lạc Tri mới gọi

cho Hàn Phương Trì, hỏi ở nhà .

"Có, cũng đang định tìm ." Hàn Phương Trì trả lời.

"Tìm gì?" Hà Lạc Tri hỏi: "Chiều bận gì ?"

"Có thể bận." Hàn Phương Trì trả lời: "Đi đ.á.n.h cầu nhé?"

"Trưa ăn cơm chung ? đang ở gần nhà ."

"Qua đây gì?"

"Mua nhà." Hà Lạc Tri trả lời.

Trời bắt đầu se lạnh. Khi Hàn Phương Trì xuống , mặc áo thun dài

tay và quần dài. Lúc tới, Hà Lạc Tri gần như thành xong thủ tục.

Nhân viên bán hàng cầm tập hồ sơ photo, Hà Lạc Tri ghế sofa uống

cà phê, Hàn Phương Trì tới cạnh .

Thấy tới, Hà Lạc Tri mỉm .

Hàn Phương Trì hỏi: "Bao giờ giao nhà?"

"Tháng Tư năm ." Hà Lạc Tri trả lời.

Hàn Phương Trì hỏi: "Chỗ ở hiện giờ thì ? Tìm chỗ mới ?"

"Chưa, cứ kệ ." Hà Lạc Tri nhún vai, bất lực : "Từng chuyện một thôi."

Nhân viên bán hàng với tập hồ sơ, Hàn Phương Trì gì thêm.

Sau khi thứ xong xuôi, Hà Lạc Tri cầm hợp đồng và giấy tờ, cả hai cùng

xe.

Hà Lạc Tri : "Đi ăn thôi."

Hàn Phương Trì ghế phụ, điện thoại rung lên. Anh liếc tên

gọi.

"Alo?" Hàn Phương Trì máy.

"Anh ở nhà ?" Giọng Chu Mộc Nghiêu vang lên: "Em bấm chuông mà

thấy ai mở cửa."

Hà Lạc Tri tất nhiên thấy, nhưng , vẫn tiếp tục lái xe

một cách bình tĩnh. Hàn Phương Trì cũng , cả hai cư xử như

khi, gì khác lạ.

Hàn Phương Trì hỏi: "Em qua ?"

Chu Mộc Nghiêu trả lời: "Em ngang qua, lên đây một lát thôi, về

?"

"Đi ăn với bạn. Nếu thì tự nhà ." Hàn Phương Trì .

Chu Mộc Nghiêu: "Thế em nữa, em mang cho một thùng mận, của

vườn đồng nghiệp em, ngọt lắm, em để cửa ."

Hàn Phương Trì ậm ừ, : "Cứ để đó ."

Cúp máy, trong xe bỗng trở nên im lặng. Lúc trời ngoài còn nóng như

dạo , nhưng trong xe vẫn bật điều hòa. Hàn Phương Trì ngả

ghế, chân thoải mái mở rộng, đầu gối trái chạm cạnh bảng điều khiển. Hà

Lạc Tri đưa tay chỉnh cửa gió điều hòa phía bên , tránh cho nó thổi

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-18.html.]

trực tiếp đầu gối Hàn Phương Trì.

"Lát nữa chơi bóng ?" Hàn Phương Trì hỏi.

Hà Lạc Tri tay , : "Thôi , kẻo bung vết thương."

"Không , mà." Hàn Phương Trì .

Vết thương tay đóng vảy, thì thấy ghê nhưng thực

nghiêm trọng lắm. Tuy nhiên, những môn thể thao cần dùng tay nhiều như bóng rổ

thì nên. Hà Lạc Tri chẳng dám chơi cùng, bảo: "Cậu cứ nghỉ ngơi cho

."

Ba vốn thiết, nhưng từ khi Hà Lạc Tri và Chu Mộc Nghiêu chia tay,

mối quan hệ giữa từng đôi một trở nên vi diệu. Chuyện cặp đôi chia tay

cần , còn Hàn Phương Trì giờ vẫn liên lạc với cả hai, nhưng chẳng thể

nhắc đến . Với Hà Lạc Tri thì thể nhắc Chu Mộc Nghiêu, còn với

Chu Mộc Nghiêu, chuyện giữa và Hà Lạc Tri chỉ gọi là "bạn bè."

Khi một mối quan hệ lâu dài tan vỡ, khó xử nhất chỉ là hai

yêu, mà còn là giữa kết nối họ.

Dù Hàn Phương Trì xử lý khéo léo đến , cũng thể sự

mật và cân bằng .

Nghĩ đến đây, Hà Lạc Tri thoáng cảm thấy áy náy với Hàn Phương Trì.

"Phương Trì." Hà Lạc Tri khẽ gọi.

"Hử?" Hàn Phương Trì trả lời.

"Có khi nào cũng thấy khó xử ?" Hà Lạc Tri nhẹ, mang theo chút

áy náy hỏi.

Hàn Phương Trì sang, hỏi: "Sao ?"

"Cậu giữa hẳn nghĩ nhiều lắm, lúc nào cũng quan tâm bọn ." Hà Lạc

Tri liếc , trêu: "Người khác thì chọn một bên thôi, còn

giữ cả hai đầu. Cảm ơn nhé."

Hàn Phương Trì bắt ngay trọng tâm khác, hỏi : "Sao quan tâm bọn

?"

"Chứ nữa?" Hà Lạc Tri : "Cậu lúc nào cũng như cả, để ý đến tất cả

mà."

Hàn Phương Trì mặt ngoài cửa sổ, gương mặt biểu cảm : "Cảm ơn

lời khen của ."

"Phải là cảm ơn chứ." Hà Lạc Tri .

"Này." Hàn Phương Trì : "Nếu còn cảm ơn nữa thì dừng xe, xuống

ngay đây."

Hà Lạc Tri bật , lát Hàn Phương Trì : " bảo

Ninh chơi với ."

"Ha ha ha, cảm ơn nữa là chứ gì." Hà Lạc Tri : "Cậu đừng bỏ

rơi ."

Hà Lạc Tri rõ câu nào của khiến Hàn Phương Trì giận, tuy bề

ngoài gì khác lạ nhưng vẫn cảm giác chút gì đó đổi.

, tâm trạng Hà Lạc Tri khá giải quyết một việc phiền

toái. Sau bữa cơm, tươi mời mọc: "Tối nay chạy bộ một lát nhé?"

"'Một lát' của là bao lâu?" Hàn Phương Trì hỏi kỹ.

Hà Lạc Tri : "Thế nào cũng ."

"Mười cây thì ." Hàn Phương Trì : " hỏi rõ, kẻo

kéo chạy cả nửa đêm."

" thế !" Hà Lạc Tri : "Cậu chạy thì cũng chẳng ép

."

"Cậu dừng thì chạy theo." Hàn Phương Trì cúi mắt :

"Chẳng đang quan tâm ?"

Hà Lạc Tri cảm thấy lời của Hàn Phương Trì lạ, nhưng cũng chẳng

bực bội . Nhìn kỹ mặt , cũng phát hiện gì khác

thường.

Hàn Phương Trì uống một ngụm , thấy Hà Lạc Tri đang bèn ngước mắt

lên đối diện với ánh mắt . Ánh mắt giao , Hà Lạc Tri mỉm . Hôm nay

đeo kính, khi mắt cong , qua lớp kính trông vẻ ngốc nghếch.

Gần đó một công viên, đường chạy dài năm cây một vòng, hai

bọn họ chạy đủ hai vòng.

Những dạo đều mặc quần áo dài, chỉ chạy bộ là mặc quần đùi,

đồ thể thao, vòng đầu, Hà Lạc Tri chạy theo nhịp độ bình thường của , vòng

hai thì giảm nhịp một chút.

Khi nhịp chạy chậm , cả hai chạy trò chuyện, thời tiết lúc thật

dễ chịu, khung cảnh quanh hồ cũng , thứ đều thư giãn thoải mái.

"Cậu lạnh ?" Hà Lạc Tri hỏi.

"Không lạnh." Hàn Phương Trì trả lời.

Hàn Phương Trì thích vận động ngoài trời lắm, vì ưa thích môi trường

nhiệt độ định hơn, thích việc thời tiết đổi theo mùa. Trong

khi đó, Hà Lạc Tri thích gian tự do, thoải mái hít thở. Những phòng

tập kín với khí ngột ngạt cảm thấy bí bách.

Giờ thì cả hai đôi lúc tập trong nhà, đôi khi ngoài, dần dần cũng thích ứng

với cả hai.

Khi chạy xong hai vòng quanh hồ, cả hai về nhà. Đến cổng khu của Hàn

Phương Trì, Hà Lạc Tri chuẩn lời tạm biệt, nhưng Hàn Phương Trì bảo:

"Vào đây."

"Làm gì thế?" Hà Lạc Tri hỏi.

Hàn Phương Trì trả lời, chỉ thẳng .

Hà Lạc Tri theo , bước nhanh đến tòa nhà của Hàn Phương Trì. Anh hiểu

Hàn Phương Trì gì, thậm chí còn nghĩ thể đưa cho

một túi mận gì đó.

khi đến tòa nhà bên cạnh, Hàn Phương Trì mở cửa .

Hà Lạc Tri ngơ ngác lên thang máy.

Thang máy dừng ở tầng 12, Hàn Phương Trì bước , nhập mật mã và mở cửa một

căn hộ.

Hà Lạc Tri ngơ ngác .

"Nhà của đồng nghiệp , để dành cho con trai kết hôn, nhưng hôn lễ hủy ,

nước ngoài. Nhà để trống suốt, thể sẽ bán." Hàn Phương

Trì bật đèn, với Hà Lạc Tri: "Cậu xem , nếu thấy thì ở đây

đến sang năm. Tiền nhà cần lo, sẽ tính với ."

Hà Lạc Tri xem nhà, chỉ đó bối rối Hàn Phương Trì.

Hàn Phương Trì bên cạnh, gương mặt chút biểu cảm, thêm: "Chọn ở

đây hoặc chỗ , chọn ."

 

Loading...