Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:18:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tiểu Hắc giờ cần về Bắc Kinh nữa hả?" Có hỏi.
Chu Mộc Nghiêu tươi đáp: "Chỉ cần định kỳ về tổng bộ báo cáo! Bình thường
nữa!"
"Vui lắm hả." một khác chọc vai : "Ngày nào ở nhà cũng khiến Lạc Tri
phát bực cho xem."
"Sao mà thế ." Chu Mộc Nghiêu nửa ghế sofa, chân gác lên đầu gối,
đắc ý : "Lạc Tri mừng còn kịp chứ."
"Cậu khoe là chịu nổi ?" Tiêu Dao chơi điện thoại, mỉa mai:
"Lạc Tri chỉ là quen ở với từ sớm, giờ bỏ đành nên dắt theo thằng
nhóc ngốc nhà mà sống chung thôi."
Chu Mộc Nghiêu vắt vẻo chân, hớn hở : "Các ghen tị với đấy thôi."
Chú rể ngày mai là một trong những bạn của họ, sớm tập hợp
, đặt cho họ một phòng suite nhốt trong đó, ai việc gì cũng lên
đó kéo giúp.
Chu Mộc Nghiêu mặc áo thun đen, quần cargo và giày thể thao, dáng cao
lớn, bình thường vận động nên vai rộng. Nếu gì thì trông
cũng khá ngầu.
cứ mở miệng là lộ ngay, tính tình những ngầu mà còn
trẻ con, đôi khi khá ngốc nghếch đáng yêu.
Dù thích chơi, tính cách vui vẻ nên ai cũng quý, bạn bè ai cũng
mến. Hồi còn học, nhỏ nhất dẻo miệng, nên ai cũng thích dẫn
theo. Với bạn bè, chân thành và cực kỳ nghĩa khí, vì thế dù những năm
gần đây ít về nhà, nhưng bạn bè vẫn thiết với .
Hà Lạc Tri thì những năm qua ít giao lưu với bạn bè, ngoài các buổi tiệc tùng,
hầu như gặp riêng ai. Lớn lên, tính cách cũng phần đổi, trầm
lặng hơn so với , đôi khi còn tránh mặt những nơi quá ồn ào. Lâu dần, nếu
Chu Mộc Nghiêu mặt, cũng ít khi gọi cùng.
"Sao trai mãi tới nhỉ." Chu Mộc Nghiêu hỏi.
"Phương Trì á?" Có : "Đi tăng ca , sáng nay hỏi thì bảo ca
phẫu thuật đột xuất, lát nữa sẽ tới."
"À ." Chu Mộc Nghiêu cầm điện thoại giơ cao, nghiêng chơi game b.ắ.n bóng.
Vừa dứt lời thì cửa bật mở.
"Ai gọi ?"
"Bác sĩ Hàn đến đấy ?" Một ở cửa chào đùa.
Hàn Phương Trì bước , cạnh Chu Mộc Nghiêu, hỏi: "Tìm việc gì?"
Chu Mộc Nghiêu tươi, trượt sang bên, tựa đầu vai : "Nhớ thôi,
hun mà."
Chu Mộc Nghiêu và Hàn Phương Trì từ nhỏ là hàng xóm, quan hệ họ hàng
xa. Hồi nhỏ Chu Mộc Nghiêu chẳng bao giờ nhớ mối quan hệ giữa hai ,
chỉ thể gọi là bà con. Lớn lên mới rõ ràng, bà ngoại của họ là
chị em họ với . Dù họ hàng xa đến mức chẳng còn lui tới nhưng hai
chơi với từ nhỏ, thiết như hai em, Chu Mộc Nghiêu từ khi bé
luôn theo gọi Hàn Phương Trì là .
Hàn Phương Trì lớn hơn Chu Mộc Nghiêu hai tuổi, hiện giờ là phó trưởng khoa
tại bệnh viện nha khoa.
"Lạc Tri đến ?" Hàn Phương Trì hỏi vu vơ.
"Không ở nhà, giờ đang công tác." Chu Mộc Nghiêu đáp.
Hàn Phương Trì gật đầu, Chu Mộc Nghiêu hỏi : "Nghe yêu
?"
"Ai ?" Hàn Phương Trì ngạc nhiên.
Chu Mộc Nghiêu hất cằm về phía đối diện, chỉ Tiêu Dao đang lười
biếng.
Hàn Phương Trì về phía Tiêu Dao: "Cậu thấy ?"
"Đoán thôi." Tiêu Dao gian: "Ai bảo cứ tìm là bảo bận tăng ca."
" yêu chắc?" Hàn Phương Trì nhướng mày hỏi.
" yêu , chơi buê đuê ." Tiêu Dao lắc đầu: "Anh cứ lo
tăng ca ."
Hàn Phương Trì chẳng thèm đôi co với nữa.
Trong nhóm bạn , ngoài Hà Lạc Tri và Chu Mộc Nghiêu thì ai cũng là trai
thẳng, chỉ họ là một cặp. Hàn Phương Trì đây từng yêu một cô gái dịu
dàng, hai bên hơn hai năm, tình cảm định đến mức
đều nghĩ họ sẽ cưới . Thế mà cuối cùng họ chia tay trong êm , từ đó
vẫn một . Ai hỏi lý do chia tay cũng chẳng , giữ kín như bưng.
Nhiều giới thiệu bạn gái cho , bởi đàn ông như giờ chẳng
còn mấy. Hàn Phương Trì trai, gia đình và công việc đều , tính cách
hiền lành, chỉ là đôi khi cứng nhắc, quá lãng mạn.
nhờ ai giới thiệu cả, sống độc lâu thành quen, và
cũng quá háo hức về việc lập gia đình riêng.
"À , ." Chu Mộc Nghiêu chợt nhớ , hỏi: "Giờ nhà ở khu của giá bao
nhiêu ? Có tăng ?"
Hàn Phương Trì đáp: "Anh rõ, tính mua ?"
Chu Mộc Nghiêu gật đầu: "Em đang tính mua nhà, khu nhà gần chỗ của Lạc
Tri, tiện lắm. Với sẽ gần hơn, hehe."
Tiêu Dao ở phía đối diện chen : "Thật ? Hai định mua ở đấy thì
cũng mua một căn để còn chỗ ăn chực."
Hàn Phương Trì : "Anh về hỏi thử xem."
Tiêu Dao liền : "Hỏi xong nhớ báo với."
Chu Mộc Nghiêu lườm Tiêu Dao: "Cậu là đồ a dua! Ai thèm ở chung khu với
chứ!"
" cũng dính líu với , cảm ơn nhé." Tiêu Dao , vẻ chán
ghét: " chỉ ở gần Lạc Tri thôi."
" Lạc Tri càng dính đến ." Chu Mộc Nghiêu cợt.
Dạo , Hà Lạc Tri thật sự ít khi ngoài chơi, bận việc hoặc tập
thể thao. Tiêu Dao lâu gặp bèn hỏi: "Lạc Tri dạo bận gì thế?"
"Đi công tác, kiểm tra bản vẽ, sửa bản vẽ." Chu Mộc Nghiêu trả lời: "mấy việc
ở công ty thôi."
"Hồi đó học thấy chăm chỉ thế ." Tiêu Dao bật .
Chẳng bao lâu , hai tiếp tục cãi . Hàn Phương Trì thấy ồn quá
bèn một .
Chiều hôm đó, Hà Lạc Tri về đến nhà. Anh tắm rửa, quần áo đến chỗ
đúng lúc họ đang dùng bữa tối.
Ở cửa khách sạn, tình cờ gặp Minh Dương, sẽ kết hôn ngày mai. Họ
chuyện vài câu sảnh, Minh Dương bảo với là Tiểu Hắc và
đang ở phòng 305.
Khi Hà Lạc Tri đến, ngoài cửa thấy tiếng ồn ào bên trong.
Anh mở cửa bước , họ đang trêu đùa gì với Chu Mộc Nghiêu, nhưng
trông vẻ vui, nhíu mày tỏ khó chịu.
Một trong nhóm phát hiện Hà Lạc Tri bèn hét lên: "Lạc Tri đến !"
Chu Mộc Nghiêu ngoắt , thấy Hà Lạc Tri bèn bật dậy: "Lạc
Tri!"
Mọi cũng đồng loạt dừng câu chuyện, chào hỏi Hà Lạc Tri.
"Sao bảo em là về hôm nay?" Chu Mộc Nghiêu chớp mắt: "Nếu em
, em sân bay đón ."
Hà Lạc Tri nhẹ: "Phiền lắm, gọi xe là mà."
Chu Mộc Nghiêu bèn đuổi cạnh để nhường chỗ cho Hà Lạc Tri.
Câu chuyện dở cũng im bặt khi Hà Lạc Tri xuất hiện. Anh thừa
họ đang chuyện gì ho, mấy từ nhỏ nghịch ngợm,
trêu đùa chẳng giới hạn, nhưng chẳng mấy quan tâm.
"Phương Trì ?" Hà Lạc Tri hỏi.
"Có điện thoại từ bệnh viện nên ngay." Một bên cạnh đáp.
Hôm nay ai cũng mặt đông đủ, chỉ thiếu Hàn Phương Trì. Tuy nhiên, suốt buổi
tối Chu Mộc Nghiêu vẻ tập trung, thỉnh thoảng ngẩn ngơ, đến mức
Hà Lạc Tri chuyện cũng như rõ.
"Em uống nhiều lắm hả?" Hà Lạc Tri nhỏ giọng hỏi.
"Hửm?" Chu Mộc Nghiêu nghiêng tới gần: "Anh gì?"
"Anh hỏi em uống nhiều lắm ."
"Không." Chu Mộc Nghiêu lắc đầu, quan sát nét mặt của Hà Lạc Tri: "Không gì
, ăn gì ? Em nấu cho."
"Không cần, ăn máy bay ." Hà Lạc Tri khẽ sờ lên trán ,
thấy quá nóng bèn bận tâm nữa.
Thời còn học, Hà Lạc Tri cũng kiểu ồn ào, nhưng chắc chắn
cởi mở hơn bây giờ. Vừa công tác về, máy bay lâu, thực sự mệt
mỏi, chẳng còn nhiều sức chuyện, chỉ lặng lẽ uống rượu
và trò chuyện.
Đôi khi chuyện với , Hà Lạc Tri cũng trao đổi đôi câu. Chu Mộc
Nghiêu bên cạnh hiếm khi yên tĩnh như hôm nay, giống những
cứ uống rượu là quậy phá cùng khác.
"Nay bé ngoan thế." Uống một lúc, lên tiếng.
Một bạn say xỉn rõ ràng chen : "Cậu bé hù ."
Hà Lạc Tri mỉm : "Mấy gì dọa em thế?"
"Chúng gì , là pháo đấy." Một khác đáp: "Vừa nãy
chúng chơi pháo mà."
"Cậu là sợ ." Người say tiếp lời: "Cậu chỉ sợ
thôi, ngoài chẳng sợ ai hết."
Hà Lạc Tri nâng cánh tay, nhẹ nhàng xoa đầu Chu Mộc Nghiêu, : "Anh
đáng sợ đến ?"
Chu Mộc Nghiêu nhíu mày: "Đừng bậy."
Chu Mộc Nghiêu thích tụ tập với bạn bè, đây nào ăn uống cũng là
ở đến cuối cùng. Hà Lạc Tri thì uống rượu, chỉ đợi uống
xong đưa về.
Hôm nay uống, mà đợi ai gì đòi về sớm.
Hà Lạc Tri ngạc nhiên, hỏi: "Sao ?"
"Đau đầu, về thôi." Chu Mộc Nghiêu .
Hà Lạc Tri bắt đầu lo lắng, hỏi: "Em khó chịu ?"
"Ừ mệt mỏi." Chu Mộc Nghiêu gật đầu.
Chu Mộc Nghiêu về, cũng cản. Hà Lạc Tri thầm ngạc nhiên,
nghĩ thầm hôm nay thật kỳ lạ.
"Chúng về đây nhé, tiểu hắc kêu đau đầu, về sớm cho em nghỉ." Hà Lạc
Tri lời chào.
Dù ngày mai cũng đám cưới gặp , cả nhóm đều tạm biệt hẹn ngày
mai, để họ .
"Em khó chịu thật ?" Ra khỏi cửa, Hà Lạc Tri hỏi .
"Ừ, đầu óc cứ cuồng." Chu Mộc Nghiêu mặt mày nhợt nhạt, vội bước
, đó ôm Hà Lạc Tri một cái, tựa cằm lên vai .
"Sao thế ?" Hà Lạc Tri bật .
Giọng của Chu Mộc Nghiêu nghèn nghẹn, nhỏ: "Nhớ ."
"Về nhà nhé?" Hà Lạc Tri nhẹ nhàng dỗ dành.
"Ừ." Chu Mộc Nghiêu cọ mũi cổ Hà Lạc Tri, hít sâu một : "Em vệ sinh
."
Chu Mộc Nghiêu nhà vệ sinh, Hà Lạc Tri đợi ở khu vực thang máy.
Điện thoại vang lên, là sếp gọi đến. Mọi tản , khu vực thang máy
ồn ào. Hà Lạc Tri hiệu cho nhân viên phục vụ bên cạnh bước
một phòng riêng trống.
Sếp hỏi về , công việc giải quyết đến . Hà Lạc Tri trả lời
qua loa vài câu, : "Phần còn sẽ báo cáo thứ Hai, giờ đang
ngoài ạ."
Sếp hơn bốn mươi tuổi, quan hệ và nguồn lực đều , cũng quá nguyên
tắc. Thường ngày sếp và Hà Lạc Tri khá thiết, lúc việc cũng
quá coi trọng chức vụ.
"Vậy nghỉ ngơi cho , phiền nữa nhé Hà công." Sếp đùa một câu
thêm: "Có gửi cho ít thịt đùi mây, thích lắm nên để
trong phòng ."
Hà Lạc Tri cảm ơn: "Đừng mua chuộc như , năm nay chỉ nhận thêm
một việc nữa thôi, nếu vợ con sắp tan rã ."
Sếp mắng một câu cúp máy.
Hà Lạc Tri cất điện thoại, chuẩn bước khỏi phòng.
Chương 3 :
Tiếng hai bạn quen thuộc vang lên từ cửa, đang về phía nhà vệ sinh.
Hà Lạc Tri định lên tiếng gọi họ chào hỏi, nhưng tình cờ thấy tên .
"Cậu xem, Lạc Tri thấy ?"
"Chắc , vẻ ngoài gì."
"Chưa chắc, Lạc Tri là thế mà, luôn giữ mặt lạnh để tránh khác khó
xử. Dù chuyện gì xảy cũng chẳng ai gì từ nét mặt ."
Hà Lạc Tri khẽ nhướng mày, ngừng bước, nữa.
"Chỗ ồn ào chắc rõ. chuyện của Tiểu Hắc sớm muộn
gì cũng lộ, giấu ."
"C.h.ế.t tiệt, đừng mà , nếu thì c.h.ế.t chắc."
"Đáng đời, tên ngốc thiếu suy nghĩ."
Hà Lạc Tri tựa cửa, cảm giác buồn bất lực. Tiểu Hắc ngốc
thật, nhưng nghĩ Chu Mộc Nghiêu sẽ chuyện gì quá nghiêm
trọng. Cùng lắm chỉ như đứa trẻ nghịch ngợm, thể vài trò rắc rối.
Thật Hà Lạc Tri cũng chẳng quá tò mò. Nếu chuyện gì, Chu Mộc Nghiêu sớm
muộn cũng sẽ kể thôi. Đó là một điểm đáng quý ở Chu Mộc Nghiêu luôn chân
thành, đơn giản và bụng. Làm sai chuyện gì, sẽ tự nhận và xin
tha thứ.
Hà Lạc Tri cất điện thoại túi, bước và bắt gặp Chu Mộc Nghiêu đang bối
rối gần thang máy tìm . Khi thấy Hà Lạc Tri, đôi mắt của lập
tức sáng lên.
"Nghe điện thoại thôi." Hà Lạc Tri .
Chu Mộc Nghiêu mặc kệ ánh mắt của những xung quanh, bước tới nắm tay Hà
Lạc Tri: "Về nhà thôi."
Hà Lạc Tri vốn dễ theo đuổi. Khi còn học đại học, Chu Mộc Nghiêu bắt
đầu tỏ tình, bày tỏ mong yêu đương với từ năm nhất. Từ sự từ chối
thẳng thừng ban đầu, đến sự đồng ý dần về , quá trình kéo dài hai năm
trời.
Trong suốt hai năm đó, Chu Mộc Nghiêu hề d.a.o động, chiêu trò đều
thử. Ngày Hà Lạc Tri đồng ý cũng chẳng gì đặc biệt – sinh
nhật, lễ tình nhân, cũng chẳng ngày cuối tuần.
Chỉ là một buổi tối bình thường, khi Hà Lạc Tri đang chạy bộ ở sân vận động.
Khi Chu Mộc Nghiêu đến tìm, chạy mười lăm vòng. Với một chạy
đường dài như , sáu cây chẳng khiến thở gấp chút nào.
Chu Mộc Nghiêu chạy theo , liên tục gọi: "Lạc Tri, Lạc Tri."
Giọng đều đều: "Ở bên , yêu em , Lạc Tri."
Hà Lạc Tri chạy hơn hai mươi vòng, nhưng nhịp tim vẫn định, bèn chậm dần
. Chu Mộc Nghiêu , tiếp tục chạy về phía .
"Được thôi."
Chu Mộc Nghiêu giật sang, thấy Hà Lạc Tri , mắt mở to,
miệng há hốc vội đầu .
Hà Lạc Tri dừng , hôm đó đeo kính, đôi mắt cong cong nở nụ :
"Vậy thì yêu thôi."
Chu Mộc Nghiêu vấp chân suýt ngã. Sau khi lấy thăng bằng, cẩn thận
hỏi: "Anh đùa chứ? Nghiêm túc chứ, Lạc Tri?"
Hà Lạc Tri vẫn : "Ừ."
"...Mẹ kiếp." Chu Mộc Nghiêu thả ngã phịch xuống đất, dang tay lên
trời: "Em đang mơ ."
Hà Lạc Tri bước đến, xuống cạnh và : "Thật , em
con đường . Thế nên, em thể dừng bất cứ lúc nào."
Nhìn sâu đôi mắt của Chu Mộc Nghiêu, ánh mắt kiên định mà dịu dàng, Hà Lạc
Tri tiếp: "Nếu một ngày nào đó sự mới mẻ còn, chấp nhận lý do
chia tay. Mình hãy rõ ràng từ đầu, chia tay trong hòa bình, đừng quá lên.
Anh ghét cãi vã, đừng để chuyện tồi tệ như thế."
"Ai thèm chia tay với !" Chu Mộc Nghiêu bật dậy, ôm chầm lấy Hà Lạc Tri
khiến ngã nhào đất: "Em điên mới chia tay với ! Đừng mấy lời
đó!"
Tính Hà Lạc Tri điềm đạm, còn Chu Mộc Nghiêu đôi khi bộc phát cảm xúc. Hà
Lạc Tri sẵn lòng dỗ dành , nên suốt bao năm họ chẳng cãi to
nào. Gần tám năm bên , từ lúc yêu say đắm đến khi thứ định, từ
"chia tay" bao giờ xuất hiện giữa họ.
*
"Chia ."
Hà Kỳ nhai một miếng mì Ý lớn, ăn : "Chia tay lâu , chuyện đó
cũng cũ ."
Hà Lạc Tri ngạc nhiên: "Nó với ?"
"Không ? Vậy chắc nó quên." Hà Kỳ chỉ tay về phía đống khăn giấy ở đầu
bàn.
Hà Lạc Tri nghiêng lấy giúp một tờ, hỏi: "Sao chia tay ạ?"
"Hình như Hồng Kỳ vẫn còn liên lạc với bạn gái cũ, Tiểu An còn bắt gặp họ ăn
tối cùng nữa. Mà địa điểm đó chính là nơi Hồng Kỳ cầu hôn Tiểu An,
thật đúng là gì nữa." Biểu cảm của Hà Kỳ cũng chẳng khá hơn:
"Sau khi hủy hôn thì chuyện trở nên khó xử. Mẹ của Hồng Kỳ Tiểu
An, dì con tới nhà họ ầm lên."
Hà Lạc Tri chỉ hỏi em họ về ngày tổ chức đám cưới, ngờ
chuyện .
"Sao rủ nó cùng?" Hà Lạc Tri hỏi, vốn dĩ hai chị em họ gì cũng
, nhất là chuyện cãi vã. Chị Hà Kỳ cũng nổi tiếng là " máu
chiến" mà.
"Không, chắc là lúc cũng chẳng định cãi ." Hà Kỳ đáp: "Thực thì
tiếc, hai họ gần cưới , quen cũng đến sáu bảy năm."
"Có gì mà tiếc chứ." Hà Lạc Tri : "Gần cưới mà còn liên lạc với yêu
cũ thế thì chẳng đáng tiếc gì hết."
"Đàn ông ai chả ." Hà Kỳ buông một câu mỉa mai.
Nói xong, bà ngước con trai , bồi thêm: "Trừ con trai ."
Hà Lạc Tri khẽ, Hà Kỳ tiếp: "Trừ Tiểu Hắc nữa."
Nghĩ một lúc bà : "Thôi đừng chắc như đinh đóng cột thế, cũng
, chỉ là khó gặp thôi."
Hà Lạc Tri rót cho chị một ly nước, mỉm : "Mẹ đừng quên mất giới tính của
con khi đang phàn nàn chứ."
Hà Kỳ ăn mì phẩy tay: "Giới tính quan trọng, con là con trai của
."
Hà Kỳ là của Hà Lạc Tri, một cô giáo dạy thanh nhạc xinh phong
cách. Hồi trẻ, bà còn tham gia các cuộc thi ca hát, đó dạy nhạc ở trường
tiểu học của Hà Lạc Tri vài năm nghỉ, tự mở một trung tâm đào tạo. Ở ngành
, tiếng tăm của bà cũng khá lớn, mỗi năm nhiều học sinh dự định thi
nghệ thuật tìm đến bà để học. Hà Lạc Tri luôn thích hát, mỗi
là trong lòng thấy ấm áp và hạnh phúc.
"Tiểu Hắc sắp sinh nhật , năm nay tặng gì?" Hà Kỳ hỏi.
"Con đặt một cặp nhẫn ." Hà Lạc Tri đáp.
"Định cầu hôn hả?" Hà Kỳ hỏi tiếp.
Hà Lạc Tri lập tức : "Mẹ đừng để em thấy, mãi mới nhịn
nhắc đến chuyện đó."
Hà Kỳ lớn.
Chu Mộc Nghiêu là luôn cần cảm giác lãng mạn và bài bản, dịp kỷ niệm
đều tổ chức, ngày lễ nào cũng mừng. Mỗi năm, dịp kỷ niệm là
nghĩ đến chuyện kết hôn, tổ chức đám cưới. Dù Hà Lạc Tri
chiều chuộng đến , thì vẫn thể đồng ý với ý tưởng đó. Chỉ nghĩ
đến cảnh bạn bè và cùng xem họ lễ cưới, chụp ảnh
đăng lên mạng xã hội, Hà Lạc Tri thấy khó thở.
Với tính cách của Chu Mộc Nghiêu, sẽ bày chiêu trò gì
nữa.
"Tháng nghỉ ?" Hà Lạc Tri hỏi.
"Được, con định rủ chơi ?" Hà Kỳ đáp ngay.
Hà Lạc Tri : "Sinh nhật chúng ngoài ăn mừng ."
"Tháng con rảnh ?" Hà Kỳ hỏi.
Hà Lạc Tri bất lực: "Bận cũng cố thu xếp thời gian chứ."
Hà Kỳ hả hê: "Con cứ chiều nó ."
Hà Lạc Tri cũng , ánh mắt thoáng chút dịu dàng: "Em đáng yêu lắm mà,
ngốc nghếch."
Cậu ngốc tối nay buổi tiệc cùng đồng nghiệp. Chu Mộc Nghiêu
điều đến đây, cả bộ phận bận rộn suốt thời gian qua nên họ tổ chức một buổi
gặp mặt chào mừng. Trong bộ phận là nam giới, Chu Mộc Nghiêu là trẻ
nhất, còn là nhân vật chính của buổi tiệc hôm nay, chắc chắn sẽ uống
nhiều.
Hà Lạc Tri bảo khi xong tiệc thì gọi đến đón.
Chu Mộc Nghiêu phiền , tự về nhà. Khi về đến nơi, xách
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-2.html.]
một túi to đầy kem, rằng đường thấy siêu thị nên mua về cho Hà Lạc
Tri. Còn tay cầm một bông hoa hồng héo, bảo là của bà cụ bán ở cửa
hàng, mua để tặng .
Hà Lạc Tri đang trong phòng sách, dùng miệng c.ắ.n cây tua vít để sửa ghế,
đầu Chu Mộc Nghiêu, sợ bất thình lình nhào tới khiến
tua vít chọc miệng, bèn bỏ nó xuống.
Chu Mộc Nghiêu thả túi kem và hoa xuống đùi Hà Lạc Tri, : "Ăn ."
Hà Lạc Tri đành bỏ cái ghế sang một bên, dậy xoa nhẹ mặt Chu Mộc Nghiêu,
nhét hết kem tủ lạnh, cầm một cây kem sữa chua sofa ăn.
Chu Mộc Nghiêu chạy nhà vệ sinh nôn xong, mơ màng rửa mặt và
đồ ngủ.
Ra ngoài, bệt đất cạnh chân Hà Lạc Tri, trong khi ăn
kem nghịch điện thoại.
Chu Mộc Nghiêu dựa sofa, má áp sát chân Hà Lạc Tri, thở phả
nóng hổi.
"Họ cứ ép em uống vì em là trẻ nhất." Chu Mộc Nghiêu thốt lên vẻ tủi
.
Hà Lạc Tri an ủi: "Vài năm nữa sẽ thôi, đến lúc mới họ sẽ
bắt nạt em nữa."
Chu Mộc Nghiêu chẳng để ý câu trả lời, chỉ một cách vô thức: "Yêu ."
Hà Lạc Tri c.ắ.n một miếng kem, nheo mắt , đưa kem cho Chu Mộc Nghiêu
cắn một miếng.
Chu Mộc Nghiêu c.ắ.n một miếng lớn, : "Em sẽ phản bội , Lạc
Tri."
Hà Lạc Tri chỉ đáp: "Ngoan."
Chu Mộc Nghiêu say rượu, lời lẽ còn mạch lạc, nhưng Hà Lạc Tri quen
với điều . Hôm nay là tệ nhất, so còn dễ chịu hơn nhiều.
Có giữa đêm khuya, Chu Mộc Nghiêu về nhà say khướt, loạn đến mức Hà
Lạc Tri chẳng thèm để ý, cứ ngủ tiếp. Chu Mộc Nghiêu như con bò
húc, lật nguyên cái đệm giường khiến Hà Lạc Tri ngã lăn xuống sàn. Thế mà
cũng bận tâm, cứ thế ngủ sàn suốt đêm.
Sáng hôm , khi Chu Mộc Nghiêu tỉnh dậy thấy cảnh tượng đó, mặt
biến sắc ngay lập tức. Cậu hối đến mức tự nguyện ngủ đất suốt một
tuần. Dù Hà Lạc Tri bảo lên giường ngủ, Chu Mộc Nghiêu vẫn khăng khăng
, tay còn nắm tay Hà Lạc Tri mới chịu ngủ.
Hà Lạc Tri chẳng bao giờ tính toán với say rượu. Cậu say cỡ nào, gì
cũng kệ .
Hà Lạc Tri ăn xong que kem, tiện tay xoay xoay que kem và chơi điện thoại. Bất
ngờ, Chu Mộc Nghiêu nhào tới, c.ắ.n lấy que kem nhả , đặt lên bàn .
Hà Lạc Tri , đá nhẹ : "Đừng như con ch.ó thế."
Chu Mộc Nghiêu mơ màng đáp: "Em say thật , em chính là con ch.ó của mà."
Cậu lơ mơ, lúc tỉnh lúc mê, lảm nhảm linh tinh, thậm chí còn
ngủ. Hà Lạc Tri đành đó cùng .
"Em khó chịu lắm, Lạc Tri." Chu Mộc Nghiêu nhắm mắt rên rỉ.
Hà Lạc Tri đưa tay , hờ hững xoa xoa đầu .
"Em đau đầu, em đau trong lòng." Chu Mộc Nghiêu nắm c.h.ặ.t t.a.y Hà Lạc Tri,
áp lên mặt .
Hà Lạc Tri mắt vẫn dán điện thoại, tiện miệng hỏi: "Sao ?"
"Vì em sợ." Chu Mộc Nghiêu đáp.
"Sợ gì cơ?" Hà Lạc Tri hỏi .
Chu Mộc Nghiêu im lặng.
Những lời lảm nhảm của say, Hà Lạc Tri nhiều, để tâm nữa.
đột nhiên cảm thấy tay ướt. Cứ nghĩ rằng Chu Mộc Nghiêu
chảy nước dãi lên tay , Hà Lạc Tri định rút tay , nhưng xuống
thấy Chu Mộc Nghiêu đang .
Hà Lạc Tri bật bất lực, hỏi : "Khóc cái gì thế?"
Giọng Chu Mộc Nghiêu khàn đặc, thực sự đang : "Lạc Tri, em đau
khổ lắm."
"Chuyện gì ?" Hà Lạc Tri cúi xuống, hỏi nhẹ nhàng: "Em , Tiểu Hắc?"
Hà Lạc Tri nghĩ rằng sẽ những lời mềm yếu cần an ủi. ,
Chu Mộc Nghiêu rơi thêm vài giọt nước mắt, giọng nghẹn ngào nặng nề: "Em
quên đoạn ký ức đó, nhưng em thể. Ngày nào em cũng xin
... mà em dám."
Nét mặt Chu Mộc Nghiêu đầy đau khổ thật sự, khiến Hà Lạc Tri
chăm chú suốt nửa phút, biểu cảm dần trở nên nghiêm túc hơn.
"Ký ức gì ?" Hà Lạc Tri lấy ngón tay vuốt nhẹ lông mày của , : "Nói
, ."
"Không thể , em sẽ mất mất." Chu Mộc Nghiêu đáp.
Hà Lạc Tri nhẹ nhàng : "Không , chuyện gì thế?"
Chu Mộc Nghiêu hỏi: "Anh sẽ tha thứ cho em chứ?"
Hà Lạc Tri : "Anh tha thứ ."
"Anh thể nào tha thứ ." Chu Mộc Nghiêu mở mắt , nhắm
chặt.
Lông mày nhíu chặt vì đau khổ: "Em phạm sai lầm, em dám
với . Em sợ lắm. Mỗi ngày em đều nhớ đến, nhưng em giấu ...
em đau khổ đến mức sắp c.h.ế.t ."
Cậu vẻ nghiêm trọng, khiến Hà Lạc Tri im lặng vài giây,
nhẹ giọng hỏi: "Em gì?"
Chu Mộc Nghiêu nắm chặt lấy cổ tay Hà Lạc Tri, lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Hà Lạc Tri nhận tay cũng đang đổ mồ hôi.
"Tiểu Hắc." Hà Lạc Tri bình tĩnh gọi : "Em sợ cái gì thế?"
Chu Mộc Nghiêu như chợp mắt vài phút, giờ chìm nỗi đau cũ,
cúi đầu xuống, trán áp lên lòng bàn tay Hà Lạc Tri, giọng nghẹn trong ghế
sofa.
"Em từng hẹn hò với khác."
Chu Mộc Nghiêu mở lời khó khăn, giọng đầy đau đớn, như tự kết án bản :
"Em lăng nhăng... em sẽ mất , Lạc Tri, sớm muộn gì em cũng sẽ mất ."
Hà Lạc Tri sững sờ ngay tại chỗ, ngây xuống Chu Mộc Nghiêu, biểu
cảm phần bối rối.
Mỗi chữ đều đơn giản, nhưng chẳng hiểu nổi gì.
Căn phòng trở nên yên tĩnh đến lạ thường, và Chu Mộc Nghiêu cũng dần lặng im.
Men rượu khiến cuối cùng cũng dám thổ lộ những điều ám ảnh, điều mà
luôn sợ hãi. Mất sự tỉnh táo, trở về bản chất thật của ...ghét
dối và luôn khao khát một tình yêu thuần khiết, trong sáng.
Hà Lạc Tri đó suốt cả tiếng đồng hồ.
Anh tự giễu thầm nghĩ, quả thật ngày đất trời cũng sụp đổ.
Chương 4 :
Ánh nắng cuối tuần dường như lúc nào cũng ngọt ngào hơn thường ngày. Khi chiếu
qua màn cửa sổ mỏng, nó tấm ảnh ở đầu giường phản chiếu nụ dịu dàng
trong mắt Hà Lạc Tri.
Chu Mộc Nghiêu mở mắt, đầu đau như búa bổ. Sau một lúc mới lồm cồm dậy,
vội vàng giải quyết cơn buồn tiểu, chân trần bước ngoài.
"Lạc Tri?"
Căn phòng im lặng đến mức thể thấy cả tiếng kim rơi. Ánh sáng ngập
tràn trong phòng khách, những hạt bụi li ti chỗ trốn, nhảy múa nhẹ
nhàng mắt .
Chu Mộc Nghiêu thấy Hà Lạc Tri ghế sofa, mặc đồ chỉnh tề, lưng
khom, đầu nghiêng ngoài cửa sổ.
"Lạc Tri!" Chu Mộc Nghiêu vui mừng lao đến ôm chầm lấy Hà Lạc Tri.
Cậu vùi đầu cổ , cằm cọ cọ lên da . Hà Lạc Tri theo bản năng đưa tay
lên, đón lấy như đang ôm một chú ch.ó lớn lao bất chợt.
"Sao mặc đồ ?" Chu Mộc Nghiêu ép Hà Lạc Tri xuống, ôm
từ bên cạnh, rên rỉ vì cơn mệt mỏi do rượu.
Hà Lạc Tri khẽ đặt tay lên đầu , nhẹ nhàng xoa đầu.
"Em mệt quá..." Chu Mộc Nghiêu khẽ đầu cọ , thở dài: "Anh chăm em ."
Hà Lạc Tri yên, mắt lên trần nhà, vẻ mặt xa xăm, ánh mắt như trống
rỗng.
Chu Mộc Nghiêu cuối cùng cũng cảm thấy điều gì đó khác lạ, ngẩng đầu lên
, Hà Lạc Tri mới mở lời: "Tiểu Hắc."
"Dạ?" Chu Mộc Nghiêu với đôi mắt trong trẻo, tràn đầy sự ngây thơ và
tình cảm sâu sắc, ánh mắt của lúc nào cũng chỉ một , chuyên chú và
chân thành.
Hà Lạc Tri hỏi: "Em còn nhớ đêm qua gì ?"
Chu Mộc Nghiêu ngẩn , cố nhớ : "Không nhớ nữa, em giận ?"
Cậu vùi đầu cổ , giọng mềm mại: "Em say quá mà, đừng giận em
nhé."
Cậu loạn khi say, mắt nhắm tiếp: "Em bậy gì ?
Anh cho em để em mà nhận tội, cùng bàn cách xử phạt."
Hà Lạc Tri trả lời, chỉ lặng lẽ lên trần nhà, như đang suy nghĩ
mông lung.
Chu Mộc Nghiêu đoán chắc hẳn gì quá đáng, phạm nặng .
Hà Lạc Tri xưa nay giữ mãi trong lòng, giận thì cũng
chẳng bao giờ lâu. Khi cơn giận qua , sẽ chẳng nhắc chuyện cũ. Anh
là khoan dung, dịu dàng, nhất là với Chu Mộc Nghiêu, luôn chiều
chuộng, thể rời xa.
Cậu cũng yêu tha thiết.
"Chắc em vô liêm sỉ ." Chu Mộc Nghiêu tự trách, hối : "Em sai
."
Lặng im bao lâu, Chu Mộc Nghiêu vẻ ngủ . Đến khi
tỉnh dậy, Hà Lạc Tri với giọng điệu bình thường như khi: "Dậy
rửa mặt , ngoài."
"Dạ, thôi!" Chu Mộc Nghiêu vui vẻ trả lời, chẳng thèm hỏi .
Trước khi dậy, ngắm Hà Lạc Tri một chút hôn lên mặt . Hôn
xong, lật lăn xuống đất, dậy chân trần nhà tắm.
Chu Mộc Nghiêu vẫn mang dáng vẻ ngây ngô của một trai trẻ, điều Hà Lạc
Tri bao giờ chê trách, thậm chí còn thấy thú vị, yêu thương nhiều
hơn.
Bạn bè đôi khi đùa rằng Tiểu Hắc giống như đứa con ngốc mà Lạc Tri nuôi, Hà
Lạc Tri chỉ xòa, bảo: "Tụi ngốc , tụi là đáng yêu."
chỉ khi mặt quen, Chu Mộc Nghiêu mới ngốc nghếch như .
Đối với lạ, lạnh lùng, cao ráo và trai, cái khí chất khó
gần khi đeo khẩu trang.
Những năm qua, xung quanh Chu Mộc Nghiêu chẳng bao giờ thiếu để ý, nhất
là các trai. Hà Lạc Tri mấy bận tâm, vì Chu Mộc Nghiêu luôn
cách xử lý, tổn thương khác, để dây dưa rắc rối.
Giữa họ bao giờ vì chuyện mà xảy bất hòa. Một dịp Tết, bạn
bè còn đùa: "Ai định loạn thì cũng đừng hòng, đầu óc Tiểu Hắc ngoài Lạc
Tri chỉ nước thôi."
Bạn bè thường trêu Chu Mộc Nghiêu Hà Lạc Tri bỏ bùa, nhưng thích
đưa chuyện đùa, nên dậy : "Mình vệ sinh một chút."
Ngồi bên cạnh là Hàn Phương Trì, dậy nhường chỗ cho Hà Lạc Tri,
: "Hai đúng là rắc rối ghê."
Vậy nên chỉ Hà Lạc Tri mà cả bạn bè xung quanh đều chẳng ai tin rằng Chu
Mộc Nghiêu thể lăng nhăng.
Chu Mộc Nghiêu ăn mặc gọn gàng, áo thun và quần jean đến cửa giày.
"Em chuẩn xong , Lạc Tri." Chu Mộc Nghiêu ngoan ngoãn .
Hà Lạc Tri dậy khỏi sofa, cũng qua giày lặng lẽ bước
ngoài, nhẹ nhàng khép cửa .
Thái độ đó khiến Chu Mộc Nghiêu chắc hôm qua phạm sai lầm gì
đó lớn lắm.
Thực khi rửa mặt sáng nay bắt đầu thấy lo lắng, nhưng nhớ nổi
gì sai nên chẳng dám nhiều.
Lên xe, Chu Mộc Nghiêu hỏi: "Mình ?"
"Đến công ty em." Hà Lạc Tri trả lời.
Chu Mộc Nghiêu ngẩn , chớp mắt hỏi: "Đến đó gì?"
"Lái xe ." Hà Lạc Tri bảo.
Chu Mộc Nghiêu dám hỏi thêm, ngoan ngoãn khởi động xe.
Trên đường , Chu Mộc Nghiêu cố gắng hỏi mấy nhưng Hà Lạc Tri vẫn im lặng
gì.
Chu Mộc Nghiêu căng thẳng cố nhớ tối qua gì, nhưng trí nhớ
trống rỗng như cồn cuốn sạch.
Có lẽ vì quá lo lắng, lái nửa đường Chu Mộc Nghiêu mới sực nhớ : "C.h.ế.t
, em quên mang điện thoại."
Hà Lạc Tri móc điện thoại của Chu Mộc Nghiêu từ túi , để lên khay giữ cốc ở
giữa: "Anh mang ."
"Ôm..." Chu Mộc Nghiêu dám lấy điện thoại, cứ thế tiếp tục lái xe:
"Không cần em gì tối qua, nhưng Lạc Tri, em sai ."
Hà Lạc Tri ngoài cửa sổ, vẫn trả lời.
Hà Lạc Tri vốn giận, nếu giận cũng bao giờ tỏ thái độ lạnh
lùng như . Khi càng gần đến công ty, Chu Mộc Nghiêu càng thấy bất an.
"Lạc Tri, cho em , em gì sai tối qua ?" Chu Mộc Nghiêu dừng
xe bãi đỗ, nắm lấy cổ tay Hà Lạc Tri: "Đừng dọa em nữa, em đang hoang
mang lắm."
Hà Lạc Tri rút tay , : "Từ giờ trở em đừng một lời nào, bảo
gì thì em đó, chuyện để về nhà ."
"Về nhà sẽ chuyện gì chứ?" Trán Chu Mộc Nghiêu bắt đầu rịn mồ hôi, nhíu
mày : "Anh rõ để em còn chuẩn tinh thần chứ."
Lúc Hà Lạc Tri mới thẳng mắt Chu Mộc Nghiêu, đây lẽ
là đầu tiên từ sáng đến giờ thẳng . Sau một thoáng im
lặng, hắng giọng : "Em nên chuẩn , điều em sợ nhất lẽ sắp
xảy ."
Chu Mộc Nghiêu như đ.á.n.h mạnh tim, cảm giác rơi từ độ cao ngàn mét xuống
mặt đất như một cơn chấn động mạnh khiến mất thăng bằng.
Trước khi kịp phản ứng, Hà Lạc Tri mở cửa xe bước xuống.
Chu Mộc Nghiêu nhớ nổi tối qua gì, nhưng khi
đến điều sợ nhất, ngay lập tức trong đầu một câu trả lời.
Im lặng bước theo Hà Lạc Tri, cả hai tòa nhà văn phòng của công ty.
Cuối tuần nên văn phòng vắng vẻ, chỉ lác đác vài đồng nghiệp thêm giờ. Bảo
vệ thấy hai thì chào hỏi, Chu Mộc Nghiêu bước qua máy quét, đó quét
mặt cho Hà Lạc Tri cùng.
Hà Lạc Tri : "Đi đến chỗ của em."
Chu Mộc Nghiêu dám thốt lời nào, ngoan ngoãn dẫn đường.
Trong thang máy chỉ hai , Chu Mộc Nghiêu khoanh tay lưng, tựa
thành, mắt xuống, dám ngước lên Hà Lạc Tri. Trong lòng hỗn
loạn, đủ loại cảm xúc đan xen khiến đầu ngón tay tê rần,
điều gì đang chờ phía .
một khoảnh khắc ngắn ngủi, bỗng thấy như mũi d.a.o cuối cùng cũng
sắp hạ xuống, giải thoát cho nỗi căng thẳng trong lòng.
Khi cửa thang máy mở , Chu Mộc Nghiêu bước dẫn đường.
Từ lúc xuống xe đến giờ hỏi thêm gì, cũng hề ngăn cản Hà Lạc
Tri. Sự thấu hiểu lâu năm giữa họ khiến Chu Mộc Nghiêu lời. Dù
Hà Lạc Tri định gì, nhưng hiểu rằng chuyện
thể đổi nữa.
Qua mấy cửa bảo mật, Chu Mộc Nghiêu đều quét mặt mở cửa, Hà Lạc Tri lặng lẽ
theo , dáng thẳng tắp.
Phòng việc trống trải, Chu Mộc Nghiêu dừng bàn việc, Hà Lạc
Tri liếc qua xuống.
Trên bàn bày mấy mô hình nhân vật Marvel, gần như tất cả đều do Hà Lạc Tri
tặng . Chu Mộc Nghiêu thích chúng, và Hà Lạc Tri thỉnh thoảng mua tặng
một cái.
Hà Lạc Tri mở máy tính lên, cần nhập mật khẩu. Không cần suy nghĩ, nhập
thẳng và mở khóa.
Hà Lạc Tri chìa tay về phía Chu Mộc Nghiêu, giọng nhẹ nhàng: "Đưa điện thoại."
Chu Mộc Nghiêu cầm điện thoại trong tay, đưa khẽ gọi: "... Lạc
Tri."
Hà Lạc Tri trả lời, đăng nhập WeChat của Chu Mộc Nghiêu. Máy tính
chậm, mãi mà màn hình WeChat hiện lên. Ánh mắt Hà Lạc Tri dán chặt
màn hình, gương mặt trông bình tĩnh và điềm đạm.
Chu Mộc Nghiêu đổ mồ hôi trán, khi giao diện WeChat bật lên, giữ chặt tay
Hà Lạc Tri đang cầm chuột.
"Lạc Tri..." Giọng Chu Mộc Nghiêu vang lên khẩn thiết, đầy nỗi niềm. Thỉnh
thoảng dùng kiểu giọng để nũng nịu khiến Hà Lạc Tri mềm lòng.
đùa cợt, đang chân thành. Chu Mộc Nghiêu cúi ,
ngang tầm mắt với Hà Lạc Tri, nhẹ nhàng : "Để em tự ?"
Hà Lạc Tri khẽ nhích cổ tay, thoát khỏi tay Chu Mộc Nghiêu, trả lời gọn:
"Không cần."
Chu Mộc Nghiêu định thêm, Hà Lạc Tri ngắt lời: "Đứng sang một bên."
Trong danh sách WeChat của Chu Mộc Nghiêu, một liên hệ dùng hình đại diện
Iron Man, ghi chú. Chu Mộc Nghiêu thói quen xoá tin nhắn,
ngay cả với nhân viên giao hàng cũng để ít nhiều, dù khi là vài năm
. một dòng tin nào.
Hà Lạc Tri tìm đó trong WeChat máy tính, khi bấm ,
dừng vài giây.
Anh xuống hai mô hình Iron Man bàn việc của Chu Mộc Nghiêu,
ngẩng lên, bình thản như khi, khác gì thường ngày.
Nếu ngón tay cái đang run rẩy khi cầm chuột.
Chu Mộc Nghiêu đó, phản kháng, ánh mắt trống rỗng sang chỗ
khác.
Hà Lạc Tri mở khung chat, cuộc trò chuyện chỉ ba tin nhắn, từ tuần đầu tiên
Chu Mộc Nghiêu .
Người nhắn: "Ra ngoài chơi ? Tìm chỗ chắc em sẽ thích."
Chu Mộc Nghiêu: " còn ở Bắc Kinh, đừng liên lạc nữa."
Người : "Ồ, chúc mừng."
Cả hai còn thêm lời nào đó.
Nếu chỉ qua, chẳng gì gọi là bằng chứng rõ ràng.
"Chỉ thôi ư?" Hà Lạc Tri thẳng Chu Mộc Nghiêu.
Chu Mộc Nghiêu mím môi, trả lời. Trán ướt đẫm mồ hôi, né tránh
ánh mắt của Hà Lạc Tri.
Hà Lạc Tri tắt máy tính, dậy.
Chu Mộc Nghiêu lặng lẽ theo , cả hai bước qua từng cánh cửa, xuống cầu
thang, cùng xe.
Lần là Hà Lạc Tri lái, Chu Mộc Nghiêu ghế phụ.
Suốt quãng đường ai lời nào. Hà Lạc Tri lái xe đều đặn, nhanh,
vội. Anh chầm chậm qua cầu, đường lớn, rẽ con đường nhỏ
trong khu nhà, cuối cùng dừng xe chỗ đỗ, cứ như chẳng chuyện gì lớn xảy
.
Tắt máy, Hà Lạc Tri mở cửa bước xuống, thẳng về phía thang máy,
đầu chờ Chu Mộc Nghiêu như khi.
Hà Lạc Tri bao giờ như thế.
Anh nổi giận và cũng như hiện tại. Anh là
ngại phiền phức, thích cãi vã, nên nếu xung đột, thường chọn
nhường bước.
Với Hà Lạc Tri, việc cãi vì chuyện nhỏ nhặt chẳng đáng chút nào.
trạng thái của Chu Mộc Nghiêu lo lắng.
Vào nhà, Hà Lạc Tri rửa tay như thường lệ xuống ghế sô pha. Chu
Mộc Nghiêu đến cạnh .
Cả hai vẫn mặc nguyên đồ từ lúc ngoài, Hà Lạc Tri thẳng lưng, còn Chu
Mộc Nghiêu trông rệu rã, đôi mắt vô hồn.
"Chúng chuyện chút ?" Cuối cùng Hà Lạc Tri lên tiếng.
Chu Mộc Nghiêu khẽ "ừ." : "Em sẽ hết."
Hà Lạc Tri hỏi: "Quen thế nào?"
"Là bạn học." Chu Mộc Nghiêu trả lời.
Hà Lạc Tri hỏi: "Ngủ với ?"
Chu Mộc Nghiêu lập tức lắc đầu.
Hà Lạc Tri Chu Mộc Nghiêu, yêu của . Trẻ trung, tuấn tú, ánh
mắt chân thành, khuôn mặt nghiêm túc. Họ yêu nhiều năm, và ngay cả
trong khoảnh khắc , Hà Lạc Tri vẫn yêu như thuở ban đầu.
Hà Lạc Tri gương mặt điển trai của Chu Mộc Nghiêu, thật nhiều
điều hỏi, nhưng đột nhiên thấy còn ý nghĩa nữa.
Anh luôn nghĩ rằng việc tra hỏi bạn đời về khác là điều ngớ ngẩn và buồn
, mà giờ đây chính đang rơi cảnh đó.