Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 20
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:11
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hà Lạc Tri đờ tại chỗ, quên cả chớp mắt, chỉ Hàn Phương Trì.
"Còn cả nữa." Tiêu Dao cũng nhặt một quả vải ném qua, Hà Lạc Tri
bắt .
Có nhiều điều lãng quên lớp bụi thời gian, nhưng là
quên hẳn, chỉ là thường ngày nghĩ đến, nên những ký ức phong hóa
dần theo thời gian.
Cuối cùng Hà Lạc Tri cũng lờ mờ hiểu , tại mặt Hàn Phương Trì và
cả trong hôm nay, cảm giác thuộc về, một cảm giác gần gũi khó diễn
tả. Ở bên họ, hề cảm thấy là giao tiếp xã hội, mà là sự thảnh thơi từ
trong lòng.
"..." Hà Lạc Tri mở miệng, nhưng bỗng chốc chẳng gì nữa.
Hàn Phương Trì vẫn cau mày, lẽ do uống rượu nên còn như bình thường,
vẻ mặt giận dữ của lúc trẻ con.
"Tớ sai !" Hà Lạc Tri đặt quả vải xuống bàn, thành thật : "Tớ sai ,
Hàn Phương Trì."
Hà Lạc Tri xin vì điều gì?
Vì thực sự quên nhiều chuyện.
Kể từ khi và Chu Mộc Nghiêu bắt đầu bên , vòng bạn bè của họ dần trùng
lặp. Chu Mộc Nghiêu là thích chơi bời, hòa đồng với , còn Hà
Lạc Tri thì thích, dần dần tự cách ly khỏi nhóm, những
bạn với giờ đây dường như trở thành bạn của Chu Mộc Nghiêu nhiều hơn.
Anh coi và Chu Mộc Nghiêu là một khối, hiếm khi liên lạc gặp riêng
ai, kể cả Hàn Phương Trì, kể cả Tiêu Dao.
Hà Lạc Tri xin vì quên mất bạn bè.
Mà là vì khi tự đưa ngoài vòng bạn bè , quên tách những
bạn thật sự thiết, gần gũi với khỏi nhóm đó, và đặt tất cả
cùng một vị trí, giữ ai bên .
Tiêu Dao với Chu Mộc Nghiêu, nhưng Tiêu Dao cũng là bạn học của Hà Lạc
Tri.
Hàn Phương Trì và Chu Mộc Nghiêu mối quan hệ họ hàng, Chu Mộc Nghiêu từ nhỏ
gọi là trai, nhưng Hàn Phương Trì cũng là bạnthân thiết và
hiểu Hà Lạc Tri nhất từ thời trung học.
*
"Phương Trì, Hàn Phương Trì!" Giờ tự học buổi tối năm lớp 11, Hà Lạc Tri nhón
chân ngoài hành lang, đầu nghiêng từ phía cửa sổ bên tường, khẽ gọi.
Hàn Phương Trì lúc đó bên cửa sổ đối diện, cửa sổ mở , gió thổi ào ào
nên thấy Hà Lạc Tri gọi, nhờ các bạn trong lớp gọi giúp.
Hàn Phương Trì ngẩng đầu lên, thấy cái đầu của Hà Lạc Tri đang kẹt ở cửa sổ,
dùng khẩu hình hỏi: "Gọi gì đấy?"
"Cậu đây." Hà Lạc Tri cũng dùng khẩu hình trả lời .
Hàn Phương Trì là lớp trưởng, dậy một câu "Học bài chăm chỉ nhé."
bước cửa . Cả lớp đều khúc khích nhỏ hai .
Hà Lạc Tri miễn giờ tự học buổi tối vì tham gia cuộc thi điền kinh,
trường cho phép họ tự sắp xếp thời gian tự học, hoặc thể ngoài chạy bộ.
Áo đồng phục của Hà Lạc Tri phồng lên vì ôm chặt thứ gì đó, một tay giữ hờ
phía ngực, đợi ở cửa lớp, đợi Hàn Phương Trì kéo
một cách bí mật.
"Cậu kéo tớ đấy?" Hàn Phương Trì theo hỏi nhỏ.
"Mau lên!" Hà Lạc Tri trả lời.
Hai thẳng đến khu văn phòng, giờ tự học tối chẳng còn ai ở đó. Hà Lạc
Tri dẫn Hàn Phương Trì đến cầu thang ở góc khuất camera, xuống, vỗ
nhẹ bên cạnh: "Lại đây."
Anh móc từ trong áo một chiếc bánh kẹp nóng hổi to đùng, bọc trong túi ni
lông và giấy dầu, tỏa mùi thơm hấp dẫn khiến ai ngửi cũng thèm. Anh đưa
ngay cho Hàn Phương Trì, đẩy tay .
"Mau ăn , ăn nhanh lên!" Hà Lạc Tri gian xảo: "Tớ là đói
mà."
"Ôi trời, tớ đói thật, hồi tối bê bóng rổ kịp ăn, giờ đói chịu
nổi nữa." Hàn Phương Trì ăn với giọng như cứu sống.
"Tớ mà, tớ thấy ." Hà Lạc Tri chỉ chiếc bánh kẹp: "Ăn , ăn
, cái siêu ngon luôn! Tớ chạy ba cây đến trường ba mua cho
đấy."
Hàn Phương Trì bắt đầu ăn, trong lòng ngập tràn cảm giác ơn với
em chí cốt.
"Đi ba cây lận ? Hay chỉ mà thôi?" Hàn Phương Trì miệng đầy bánh hỏi.
"Đi thôi cũng ba cây , trường ba ở phía cơ mà!" Hà Lạc Tri
: " tớ bắt taxi về, sợ để lâu nguội mất thì ngon. Tớ bảo họ bỏ
thêm ba quả trứng, còn cho thêm xúc xích nữa, nguội thì sẽ tanh."
"Cậu thật đấy, Lạc Tri." Hàn Phương Trì miệng đầy thức ăn nên khó
.
"Phải thế chứ!" Hà Lạc Tri tự hào ngẩng cao đầu: "Tớ định mua KFC cho ,
nhưng món đó khó giấu lắm, để trong áo cứ kêu rào rào."
"Cũng mua bao giờ." Hàn Phương Trì nhớ ,
cũng đói, Hà Lạc Tri lấy cớ chạy bộ để mua hamburger cho , giấu trong
áo mang về.
Hà Lạc Tri trả lời: "Lần đó tớ mang theo túi ni lông của riêng tớ, dùng
túi giấy của họ, vì túi giấy kêu to lắm!"
Hàn Phương Trì ăn một xong, cảm thấy bụng ấm, lời cảm ơn
nữa, chỉ khẽ huých vai Hà Lạc Tri. Hà Lạc Tri cũng huých , hai giống
như mấy nhóc vô tư với .
Hàn Phương Trì đưa tay qua, hỏi: "Cậu ăn ?"
Hà Lạc Tri lắc đầu: "Tớ ăn, lát nữa còn chạy bộ, ăn thì chạy
nổi ."
Hàn Phương Trì gật đầu, chỉ vài phút ăn xong, dậy nhét túi rác túi
áo : "Tớ về lớp đây."
"Đưa đây." Hà Lạc Tri lấy túi rác từ túi áo của Hàn Phương Trì, nhét túi
, dậy : "Tớ tiện thể ngoài vứt luôn, mang về sẽ
mùi, đoán ngay là ngoài ăn."
Chuyện mới đầu, một lý do chính đáng để
tự học, còn là lớp trưởng nên tự do. Cả hai thường xuyên
mặt trong lớp giờ tự học, ai họ ngoài gì.
Người phản đối chuyện nhất chính là Tiêu Dao, trong lòng hiểu rõ Hà
Lạc Tri luôn nấu riêng cho Hàn Phương Trì, mà bao giờ dắt theo. Cậu
phản đối nhiều nhưng ăn thua, Hà Lạc Tri chỉ bảo ngốc,
dễ phát hiện, nên gì mang cho cũng đợi hết giờ học mới đưa.
Hàn Phương Trì bước lớp, bề ngoài vẫn tỏ nghiêm túc, nhưng rõ ràng là
ăn no! Tiêu Dao ở hàng thứ hai, lườm đầy oán trách.
Hàn Phương Trì ngang qua, búng nhẹ trán Tiêu Dao, với ánh mắt
đầy khiêu khích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-20.html.]
Tiêu Dao trừng mắt giận dữ, tối nay cùng Hàn Phương Trì bê bóng rổ,
cũng đói mà, nhưng Hà Lạc Tri thiên vị.
Hà Lạc Tri quả là thiên vị, mà thiên vị ngay giữa ban ngày ban mặt. Cậu và Hàn
Phương Trì cùng bàn từ năm lớp 10, mối quan hệ thiết. Hàn Phương
Trì cũng thiên vị , dù lên lớp 11 còn chung, nhưng vì là lớp
trưởng, Hàn Phương Trì đặc quyền đổi chỗ tùy ý. Mỗi khi Hà Lạc Tri
thấy chỗ thoải mái thích, Hàn Phương Trì đều đổi chỗ cho
.
Trong lớp, đám học sinh nghịch ngợm dám chọc Hà Lạc Tri, vì với
lớp trưởng, mỗi khi Hà Lạc Tri cau mày thì Hàn Phương Trì cũng lập tức tỏ thái
độ nghiêm nghị theo. Dù , những như thế hiếm, vì Hà Lạc Tri là
ít khi nổi giận, luôn vui vẻ.
tính cách hiền lành nghĩa là ai cũng thiết. Khi tiếp
xúc lâu dài, nhận Hà Lạc Tri luôn giữ một cách nhất định,
khách sáo mà quá gần gũi. Người thật sự với chỉ Hàn Phương
Trì và Tiêu Dao.
"Chúng chia tay nhé, Hà Lạc Tri." Tiêu Dao chu môi .
Hà Lạc Tri nhướng mày, nghiêng đầu hỏi: "Chia tay kiểu gì?"
"Cậu chỉ với Trì, với tớ." Tiêu Dao trách móc: "Hai
lúc nào cũng lén lút lưng tớ."
Hà Lạc Tri hồn nhiên trả lời: "Ai bảo là lớp trưởng."
"Xí!" Tiêu Dao bên cạnh bàn rung chân: "Hai đúng là lập bè kết phái."
Hà Lạc Tri chỉ , trả lời lời.
Từ xa, Hàn Phương Trì bước , tay cầm chai nước, đến gần ném cho Hà Lạc
Tri.
Tiêu Dao càng thêm bực tức.
Hà Lạc Tri mở nắp chai nước, động tác chuẩn uống, khẽ nháy mắt
hiệu cho Hàn Phương Trì, rõ ràng nhưng đủ để hiểu khi nghiêng đầu
về phía Tiêu Dao.
Hàn Phương Trì ngay lập tức hiểu ý: "Ê" một tiếng, gọi Hà Lạc Tri .
"Sao thế?" Hà Lạc Tri dừng động tác.
Hàn Phương Trì trả lời: "Đó là chai nước mang cho Tiêu Dao, đưa nhầm cho
tớ ."
"Sao nhầm !" Hà Lạc Tri cố ý giả vờ ngạc nhiên.
"Cậu khát ." Hàn Phương Trì với vẻ nghiêm túc.
"Tớ là tớ khát khi nào?" Tiêu Dao phản đối, nhưng khóe miệng giấu
nổi nụ .
"Thì tớ đoán thế." Hàn Phương Trì sang Hà Lạc Tri: "Cậu đưa nước
cho ."
"Thôi, thôi, uống ." Tiêu Dao xua tay, nhưng quên chọc ngoáy,
đầu sang hướng khác, buông lời chua chát: "Cậu cứ thiên vị , mà
cũng chẳng thèm nhớ đến ."
Hà Lạc Tri và Hàn Phương Trì , trong mắt cả hai đều ánh lên nụ ,
Hà Lạc Tri uống nước đùa: "Thật đau lòng quá."
Khi , cả nhóm vẫn còn là những trai tràn đầy năng lượng. So với Hà Lạc
Tri bên cạnh Chu Mộc Nghiêu , thì của tuổi 17, 18 trông ít "
lớn" hơn, đôi khi vẫn như đứa trẻ, tươi, gương mặt xuất hiện một lúm đồng
tiền nhỏ bên má.
Còn Hàn Phương Trì, lẽ do tính cách, nên luôn trưởng thành hơn bạn cùng
trang lứa. Cậu học giỏi, hiểu chuyện, giống mấy học sinh trung học khác,
cả ngày chỉ đùa ngốc nghếch.
Người khác nhà hai cô em gái, nên họ trai thì khác
hẳn. chỉ Hà Lạc Tri mới bí mật của .
Đó là một đêm mùa đông năm lớp 11, đêm trận tuyết rơi dày nhất.
Hà Lạc Tri đang ngủ say thì điện thoại đ.á.n.h thức.
Trong cơn mơ màng, màn hình, hiện lên tên "Phương Trì" đang gọi đến.
Hà Lạc Tri thắc mắc, bấm : "Phương Trì?"
Giọng Hàn Phương Trì khàn khàn, trầm hơn bình thường: "Lạc Tri, ở
nhà ?"
"Ở nhà chứ, thế?" Lạc Tri nhẹ nhàng hỏi.
Hàn Phương Trì trả lời ngay, Hà Lạc Tri đợi vài giây tiếp tục hỏi:
"Cậu đang ở ngoài ? Tớ thấy tiếng gió."
Hàn Phương Trì trả lời "Ừm", nhưng giọng còn vững vàng.
"Cậu ngoài gì thế? Muộn , còn ngủ?" Hà Lạc Tri ôm chăn
dậy hỏi: "Có chuyện gì ?"
Một lúc , Hàn Phương Trì mới : "Tớ còn chỗ nào để , tớ thể
đến chỗ ?"
Hà Lạc Tri vội mặc áo khoác lông vũ lên bộ đồ ngủ, lấy chìa khóa nhẹ nhàng
xuống nhà để đón Hàn Phương Trì. Cậu sợ đ.á.n.h thức nên đóng cửa
khẽ.
Bên ngoài tuyết rơi trắng xóa, dày đặc đến mức Hà Lạc Tri bước khỏi
cổng thể mở mắt nổi, đêm tối như màn hình TV nhiễu tuyết.
Gió lạnh buốt luồn qua kẽ hở áo, Hà Lạc Tri vội đội mũ lên, kéo áo
chặt cúi đầu chạy về phía .
Từ xa, thấy một bóng tiến gần, Hà Lạc Tri nhỏ giọng gọi: "Phương
Trì?"
Hàn Phương Trì trả lời, chỉ lặng lẽ bước tới.
Hà Lạc Tri chạy gần, thấy đúng là Hàn Phương Trì, mặc đồng phục học
sinh, bên ngoài khoác áo lông vũ, đầu phủ một lớp tuyết.
Hà Lạc Tri giơ tay phủi tuyết đầu Hàn Phương Trì, tay lạnh buốt. Rồi
lấy áo khoác đồng phục từ ghế, quàng lên đầu Hàn Phương Trì, : "Đi
thôi!"
Hàn Phương Trì để mặc , trông vẻ chậm chạp, đờ đẫn. Cậu lặng
lẽ theo Hà Lạc Tri lên tầng, một lời.
Mẹ của Hà Lạc Tri hề việc con trai dẫn bạn về nhà.
Hà Lạc Tri đưa Hàn Phương Trì phòng , để xuống giường. Còn
thì xuống ghế, giọng hạ thấp hỏi: "Phương Trì, chuyện gì thế?"
Hàn Phương Trì im lặng hồi lâu.
Giữa đêm đông gió tuyết, hai thu trong căn phòng ấm áp. Hàn
Phương Trì vẫn mặc đồng phục, Hà Lạc Tri vẫn mặc đồ ngủ. Đêm đó, Hàn Phương
Trì chia sẻ một bí mật mà từng với ai.
Đêm đó cũng là một trong ít khoảnh khắc yếu đuối nhất trong cuộc đời Hàn
Phương Trì, và Hà Lạc Tri là ở bên .
Hà Lạc Tri mang đến cho Hàn Phương Trì một sự ấm áp nhẹ nhàng, dịu dàng.
Đó là cái ôm đầu tiên từ một khác ngoài cha , khác với những cái ôm
vui đùa giữa những bạn cùng lớp, mà là một cái ôm thực sự, để an ủi, đến
từ một bạn .
"Phương Trì, tớ buồn quá." Giọng Hà Lạc Tri nghèn nghẹn, khịt mũi .