Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm , Hà Lạc Tri chuyển sang căn hộ ngay cạnh Hàn Phương Trì, trở thành

hàng xóm của .

Hàn Phương Trì và Tiêu Dao giúp chuyển nhà. Tiêu Dao hôm ngủ

nhà Hàn Phương Trì, còn Hà Lạc Tri bảo sẽ về dọn đồ nên bắt taxi về. Sáng

hôm , cả hai họ đến chỗ Hà Lạc Tri, Tiêu Dao chuyển đồ lẩm

bẩm: "Tại hai các sống gần thế, còn tớ thì xa lắc?"

Hà Lạc Tri hỏi Tiêu Dao: "Cậu sẽ với Tiểu Hắc là tớ ở đây, đúng

Dao Dao?"

Tiêu Dao đặt chiếc thùng đang ôm xuống cửa, thẳng Hà Lạc Tri, hỏi:

"Sao hỏi ?"

Cậu chỉ tay về phía Hàn Phương Trì, cũng đang bê hai chiếc thùng:

"Sao bảo đừng ?"

Hà Lạc Tri lập tức im lặng.

"Chỉ tớ là lắm chuyện đúng ?" Tiêu Dao chớp mắt: "Hai họ

còn là họ hàng nữa đó, dặn , dặn tớ."

"Tớ hỏi nữa." Hà Lạc Tri nghĩ, câu thật là dư thừa, phiền Tiêu

Dao gì.

"Thật vô lý." Tiêu Dao thở dài, cúi xuống ôm thùng đồ nhà: "Thật vô lý

mà."

Với một , tình bạn luôn mang tính sở hữu và loại trừ, đó cũng là lý do

mà hồi còn học Tiêu Dao suy nghĩ ích kỷ. chẳng thể chiếm

hữu loại bỏ ai trong hai đó, luôn cảm thấy họ thiết với

hơn. Đã ít vì ghen tị mà giận dỗi, cắt đứt mối quan hệ.

thể, bởi họ quá với , cắt đứt tiếc nuối.

Giờ đây, khi trưởng thành, còn để ý những chuyện nhỏ nhặt nữa,

còn sự ích kỷ của thời học sinh. sự thật rằng hai từng lén lút

thiết với vẫn để dấu ấn sâu đậm trong tâm trí .

"Không hai cũng từng thiết ?" Tiêu Dao chịu bỏ

qua, buông một câu khiêu khích.

Hà Lạc Tri lập tức sang Hàn Phương Trì, Hàn Phương Trì cũng

, Hà Lạc Tri mỉm trả lời lời: "Cậu đừng chia rẽ tụi tớ."

"Quan hệ thế nào thì trong lòng hai tự rõ thôi." Tiêu Dao

vung tay: "Ngay cả việc và bà tớ khám răng cũng đều tìm bác sĩ Hàn.

Tháng tớ còn tính dẫn cả ông ngoại tớ nữa. Từ khi bắt đầu

nghề , tớ , từ nay nhà tớ khám răng cần lo nữa."

Hà Lạc Tri rút một cây gậy leo núi từ trong thùng , khẽ vung một cái

hông Tiêu Dao. Tiêu Dao giật nhảy dựng lên, ngoài, Hà Lạc Tri

đá nhẹ chân một cái.

Tiêu Dao phá lên chạy xa, Hà Lạc Tri sang Hàn Phương Trì: "Cậu

đừng linh tinh."

Hàn Phương Trì chỉ nhướng một bên mày, gì, cũng phủ nhận.

Hà Lạc Tri Hàn Phương Trì, suy nghĩ : "Mẹ tớ răng vẫn khỏe lắm,

là... tớ dẫn cạo cao răng nhỉ?"

Hàn Phương Trì nhịn , cúi đầu khẽ.

Hà Lạc Tri định thêm, nhưng Hàn Phương Trì bảo: "Lo dọn đồ , tớ ăn

cơm , lôi chuyện nữa."

"Người lớn độ lượng mà!" Hà Lạc Tri trả lời.

Hà Lạc Tri thầm nghĩ, bữa cơm thật là vô ích.

"Phương Trì tìm nhà giúp con ?" Mẹ Hà Lạc Tri đeo găng tay, cắt khoai

tây hỏi.

Hà Lạc Tri bên cạnh, bóc tỏi: "Dạ đúng."

Mẹ hỏi: "Tiền thuê nhà đóng bao lâu ?"

"Con , Hàn Phương Trì lo hết." Hà Lạc Tri trả lời.

Mẹ ngừng tay, con trai.

"Không chứ?" Bà ngạc nhiên , hiểu rõ tính cách của con .

"Đừng nhắc nữa." Hà Lạc Tri đặt chỗ tỏi bóc xong bát, ngẩng đầu

hỏi: "À đúng , ơi, cạo cao răng là khi nào nhỉ?"

"Tháng Sáu thì ?" Mẹ nghĩ ngợi trả lời: "Nếu tháng Sáu

thì là tháng Bảy, mới đây thôi."

"À." Hà Lạc Tri gật gù: "Vậy còn đợi ."

"Sao thế?" Mẹ khó hiểu hỏi: "Hỏi chuyện gì?"

Hà Lạc Tri bất lực bà.

*

"Không chứ... con nhờ Hàn Phương Trì nhổ răng ?" Mẹ kinh ngạc

phá lên: "Ha ha ha, để bắt bài hả?"

Hà Lạc Tri với vẻ bất đắc dĩ.

"Con đến bệnh viện của họ mà nhờ nó?" Mẹ càng hiểu, hỏi

tiếp: "Con nghĩ gì thế? Chia tay với Tiểu Hắc là cắt đứt với Hàn Phương

Trì luôn ?"

"Không ." Hà Lạc Tri buồn bã : "Lúc đó con gặp ai liên quan

đến Tiểu Hắc hết."

Anh cũng chẳng giải thích với thế nào, là quên mối quan hệ của họ

thì đúng, mà bảo ngại vì mối quan hệ giữa Hàn Phương Trì và Chu Mộc

Nghiêu thì cũng , chung trong lòng phân định rõ ràng.

"Giờ con định dùng răng của để dỗ bạn ." Mẹ trêu.

" ." Hà Lạc Tri gật đầu: "Răng của con còn tác dụng ."

"Haha ha ha." ngừng , bà dí dỏm đưa tay lên chạm nhẹ

Hà Lạc Tri, cảm thấy con trai thật đáng yêu: "Con dẫn dì An ."

"Dì cũng cạo răng ?" Hà Lạc Tri hỏi.

"Mẹ với dì cùng mà." Bà mỉm .

Gần đây, Hà Lạc Tri khá hơn nhiều so với lúc mới chia tay. Khi đó, tuy bề

ngoài vẻ bình thường, nhưng lừa. Trong mắt chẳng còn

tia sáng, nụ mặt cũng gượng gạo.

Mẹ vui mừng khi thấy con trai dần dần lấy tinh thần, Hà Lạc Tri

đang chậm rãi trở là chính .

Tất nhiên, bà hiểu rõ Hàn Phương Trì đóng vai trò quan trọng trong giai

đoạn .

Bà nhắn tin cho Hàn Phương Trì WeChat: "Lạc Tri bảo dẫn cô cạo

cao răng, là con giận nó, haha."

Cửa sổ tin nhắn của họ trống , vẫn còn vài tin nhắn chúc Tết

và lời chúc 8/3 Hàn Phương Trì gửi đó. Mẹ Hà Lạc Tri đều trả lời bằng

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-22.html.]

biểu tượng cảm xúc. Mấy năm nay, Hàn Phương Trì luôn gửi lời chúc mừng

những dịp lễ.

Hàn Phương Trì thấy tin nhắn bèn trả lời ngay: "Dạ dì, tụi con chỉ đùa thôi,

con giận [che mặt/]."

Hàn Phương Trì nhắn thêm một tin: " nếu dì cạo cao răng thì con sẵn

sàng ạ."

Mẹ Hà Lạc Tri trả lời : "Dì mới cạo hồi tháng Sáu, để xem con giận thật

, nếu con giận thì dì sẽ cạo thêm nữa."

Hàn Phương Trì: "Không cần dì, đừng bậy, nửa năm mới cạo

một thôi."

Hà Kỳ: "Hai vui tính thật đấy."

Hàn Phương Trì: [che mặt ngượng ngùng]

Buổi tối, Hà Lạc Tri nấu mì ở nhà . Hàn Phương Trì tan bèn qua thẳng,

tự mở cửa và giày.

"Cậu trứng chiên trứng ốp la?" Hà Lạc Tri hỏi.

"Trứng chiên." Hàn Phương Trì trả lời bỗng nhiên hỏi: "Hà Lạc Tri, về

nhà mách lẻo ?"

"Hả?" Hà Lạc Tri ngơ ngác hỏi: "Cái gì?"

"Dì bảo để dỗ tớ bớt giận, còn đòi dẫn dì răng chỗ tớ nữa."

Hàn Phương Trì nổi, Hà Lạc Tri mà chẳng .

"À." Hà Lạc Tri dở dở: " với chứ."

"Cậu lớn mà còn mách lẻo." Hàn Phương Trì trêu.

Hà Lạc Tri giải thích: "Tớ mách, chỉ là xin ý kiến thôi mà."

"Tớ chịu thua ." Hàn Phương Trì lắc đầu .

Ngày hai ở gần , giờ thì ở ngay cạnh căn hộ. Việc ăn uống

tập thể d.ụ.c cũng tiện hơn. Tối ăn ở thì tùy ai tan ,

về sẽ nấu. Còn nếu cả hai đều tăng ca thì ngoài ăn hoặc ai tự

lo phần nấy. Tất nhiên ngày nào cũng ăn cùng , nhưng cũng nhiều

ăn chung.

Hà Lạc Tri thỉnh thoảng chạy bộ buổi sáng, tiện thể mua luôn bữa sáng ghé

qua mở cửa nhà Hàn Phương Trì để đặt ở sảnh cho . Nếu kịp thì Hàn Phương

Trì ăn luôn, còn thì mang .

Cuối tuần tập thể d.ụ.c thì chẳng cần hẹn , chỉ cần nhắn một cái là

đồ cùng .

Mối quan hệ thiết đến mức khi trường vẻ như là quá gần gũi,

nhưng với hai họ chẳng gì bất thường.

Thêm đó là Tiêu Dao, kẻ thích gây náo nhiệt. Trước Hà Lạc Tri

gặp , nhưng từ khi ở gần Hàn Phương Trì, Tiêu Dao cứ rảnh là chạy

sang, lúc thì nhà , lúc thì nhà .

Vào nhà khác là leo lên sofa , chẳng coi là khách.

Sáng sớm thứ bảy, Hà Lạc Tri chạy bộ về thì thấy Tiêu Dao ở cửa, ngáp

ngắn ngáp dài.

Hà Lạc Tri ngạc nhiên hỏi: "Sao đến sớm ?"

Tiêu Dao mệt mỏi đến mức mở mắt nổi, : "Ngủ. Tớ ca đêm xong."

"Sao về nhà mà ngủ?" Hà Lạc Tri mở cửa, để .

Tiêu Dao trả lời: "Mẹ tớ ở nhà, ban ngày bà chẳng cho tớ ngủ yên, cứ

liên tục."

Hai thang máy, Tiêu Dao lẩm bẩm: "Ban nãy tớ tính qua nhà Hàn Phương

Trì, nhưng câuj thèm mở cửa, còn bảo tớ biến ."

Hà Lạc Tri : "Phương Trì bảo biến ?"

"Tớ tự thêm mắm dặm muối thôi." Tiêu Dao dựa tường : "Cậu chỉ bảo tớ

tự lo liệu mà nghỉ ngơi."

Hôm qua Hàn Phương Trì cũng tăng ca. Sáng nay Tiêu Dao gọi điện bảo đang

đợi nhà, Hàn Phương Trì tưởng đùa, bảo cứ nghỉ ,

bắt máy nữa.

Hà Lạc Tri : "Cậu cũng tăng ca mà, cứ ở đây mà ngủ."

Hà Lạc Tri tìm cho Tiêu Dao một cái quần đùi, thêm một tấm chăn. Tiêu Dao rửa

mặt sơ qua dài sofa, cuộn tròn ngủ luôn.

Buổi sáng, Hàn Phương Trì mang theo một cái bưu kiện của Hà Lạc Tri đến,

mở cửa thấy sofa cởi trần, mặc quần đùi ngủ say, ngẩn

một chút.

Anh Hà Lạc Tri, chỉ sofa hỏi: "Ai đấy?"

"Tiêu Dao." Hà Lạc Tri hạ giọng , bật : "Còn ai nữa chứ."

Hàn Phương Trì gì. Hà Lạc Tri giải thích: "Cậu bảo đến từ sáng

sớm, kêu mở cửa."

"Tớ tưởng đùa, ai ngờ đến thật." Hàn Phương Trì cũng hạ giọng theo,

hỏi tiếp: "Cậu đến đây gì?"

"Ngủ, xong ca đêm." Hà Lạc Tri trả lời.

"Sao qua đây ngủ?" Hàn Phương Trì thắc mắc.

Hà Lạc Tri khẽ: "Cậu bảo ở nhà ngủ ."

Tiêu Dao mệt quá, ngủ say. Đến trưa, Hà Lạc Tri và Hàn Phương Trì nấu

ăn, dọn dẹp xong mà vẫn tỉnh.

Hà Lạc Tri hỏi: "Có nên gọi dậy ăn ?"

Hàn Phương Trì đặt bát bò kho lên bàn , đối diện với khuôn mặt của Tiêu

Dao.

Chưa đầy năm phút , Hà Lạc Tri thấy tiếng từ phía ghế sofa: "Thơm quá,

tớ tỉnh luôn . Còn cơm ?"

Hàn Phương Trì trả lời: "Vào bếp mà lấy."

"Ồ." Tiêu Dao lật đật dậy, xỏ dép bếp kiếm cơm ăn.

Ăn xong, Tiêu Dao rửa bát đũa, súc miệng cuộn tròn sofa ngủ tiếp.

Hai còn mỗi chiếm một cái sofa, một sách,

nghịch điện thoại. Trong phòng khách chỉ còn tiếng thở đều đặn của Tiêu

Dao đang say giấc. Giữa chừng, Tiêu Dao tỉnh giấc vì lạnh, tự dậy kéo chăn

ngủ tiếp. Hai qua một chút, chẳng ai gì.

Bọn họ dường như với trạng thái đây – ba bạn

thiết. Dù cả ba đều mối quan hệ , nhưng vẫn luôn hai đặc biệt

hiểu và quan tâm hơn.

Sự thiên vị thuần khiết, lẫn tạp chất. Đó là sự tiếp nối

của tình bạn thời niên thiếu, bắt nguồn từ những năm tháng ấm áp và gần gũi

bên .

 

Loading...