Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:14
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

So với thời trung học của khác, quãng đời trung học của Hà Lạc Tri

phần thư thái hơn. Hà Kỳ bao giờ đặt nặng thành tích lên , may là Hà

Lạc Tri cũng hiểu rõ điều đó và tự giới hạn của . Tới khi thi thử đầu

tiên của năm lớp 12, thể đạt đủ điểm trường đại học hàng đầu.

Điều liên quan đến mối quan hệ của hai . Lên lớp

12, mỗi thời gian học chung, Hà Lạc Tri đều ở học với Hàn Phương

Trì. Thậm chí, bỏ luôn cả việc chạy bộ, chỉ cần Hàn Phương Trì liếc mắt là

Hà Lạc Tri mang sách vở tới bàn trống.

Vào thời gian nửa tiếng khi tan học, học sinh trong lớp

thể yên, trong phòng bắt đầu vang lên những tiếng ồn nhỏ. Đó là lúc Hàn

Phương Trì đang giúp giải bài tập. Dù thành tích bằng Hàn Phương

Trì, nhưng môn vật lý của Hà Lạc Tri , đôi lúc hai tranh luận.

Tiêu Dao bên cạnh, bực bội lẩm bẩm. Hàn Phương Trì mời đến học cùng,

nhưng Tiêu Dao chịu, vì chỉ học khi lớp mà thôi.

"Hiểu hết ?" Hàn Phương Trì hỏi.

"Hiểu ." Hà Lạc Tri gật đầu.

Hàn Phương Trì hỏi thêm: "Còn thắc mắc gì ?"

Hà Lạc Tri ngáp một cái hỏi: "Tối nay qua nhà tớ nhé?"

Hàn Phương Trì thắc mắc: "Có chuyện gì ?"

Hà Lạc Tri : "Tối nay mưa băng mà, hai đứa lên sân thượng xem

?"

Tin tức đều rằng trận mưa băng là hiếm trăm năm mới gặp, Hà Lạc

Tri từ nhỏ đến giờ từng thấy băng thực sự.

Hàn Phương Trì bất lực: "Mai học ?"

Hà Lạc Tri trả lời: "Mẹ tớ bảo cân bằng giữa học và nghỉ ngơi mà."

Lúc đó, Hà Kỳ chuyển nhà, họ vẫn sống ở ngôi nhà cũ của Hà Lạc Tri. Tối

hôm đó, hai học sinh cấp ba mỗi mặc một bộ đồ ngủ, tháo mấy cái đệm sofa

trong nhà mang lên sân thượng. Hà Lạc Tri còn cầm theo hai lon nước ngọt.

Sân thượng trống trải, chỉ vài món đồ cũ kỹ ở góc, ngoài chẳng còn

gì khác. Dưới ánh đèn nhấp nháy, họ trải đệm sofa giữa sân, xung quanh là

lan can cao bao bọc. Bầu trời đêm đầy . Nếu ngửa đầu và để tầm mắt

chỉ trời, sẽ cảm thấy đang cô đơn giữa bầu trời rộng

lớn.

"Tối quá, Hàn Phương Trì, sợ ?" Hà Lạc Tri thì thầm hỏi.

Hàn Phương Trì thành thật trả lời: "Cũng chút."

"Tớ cũng sợ." Hà Lạc Tri nhẹ, thành thật trả lời .

Hàn Phương Trì bật : "Hai đứa như mắc bệnh ."

"Không bệnh , hiếm lắm đấy." Hà Lạc Tri dựa gần hơn, khẽ chạm

cánh tay Hàn Phương Trì: "Hai đứa sát thì bớt sợ."

Dự báo mưa băng sẽ xuất hiện mười giờ. Tới mười một giờ bốn lăm

phút, hai vẫn chăm chú lên bầu trời. Những ngôi bây giờ

còn nhiều như khi họ còn nhỏ, so với bầu trời trong ký ức, bây giờ trông

thưa thớt hơn hẳn.

Trong bóng tối, hai vai kề vai, chờ đợi ngôi băng mà bao

giờ nó sẽ xuất hiện. Xung quanh lặng yên, bầu trời đầy mang đến sự tĩnh

lặng vô cùng, khiến con cảm thấy nhỏ bé vũ trụ bao la.

Đã mười giờ rưỡi , nhưng họ vẫn thấy một ngôi băng nào. Hà Lạc Tri

nhẹ nhàng thở, hai bộ đồ ngủ khẽ chạm theo nhịp hô hấp của họ.

"Phương Trì." Hà Lạc Tri khẽ gọi.

Hàn Phương Trì đầu trong bóng tối: "Ừ?"

"Cậu cảm giác gì ?" Hà Lạc Tri hỏi.

Hàn Phương Trì im lặng, mắt vẫn dõi theo bầu trời đêm, một lúc :

"Tớ cảm thấy như đang dần mất chính ."

"Tớ cũng ." Hà Lạc Tri ôm đầu gối, nghiêng đầu chạm nhẹ đầu Hàn Phương

Trì, : "Giống như chỉ còn hai đứa thế giới thôi."

"Liệu nó xuất hiện nhỉ?" Hàn Phương Trì hỏi: "Sao băng ."

"Không nữa." Hà Lạc Tri ngáp, : "Hay về nhà ngủ ?"

Hàn Phương Trì "ừ" một tiếng.

Nói thế nhưng cả hai vẫn ai rời , họ thêm năm phút nữa.

"Kìa, kìa!"

Khi Hà Lạc Tri đang mơ màng, Hàn Phương Trì khẽ chạm cánh tay . Hà Lạc

Tri ngẩng đầu lên, một ngôi băng nhỏ kéo theo cái đuôi dài lấp lánh vẽ một

đường kỳ diệu bầu trời đêm.

Hà Lạc Tri mở to mắt, thốt lên: "Wow!"

"Sao băng là như thế ?" Hà Lạc Tri ngạc nhiên hỏi.

"Tớ cũng nữa." Hàn Phương Trì trả lời nhẹ nhàng.

Đêm đó là một kỷ niệm sâu sắc với họ. Tới một giờ rưỡi sáng, khi về nhà, hai

đứa thấy tổng cộng năm ngôi băng. Có cái chỉ lóe sáng một đoạn biến

mất, cái thì rực rỡ bay ngang qua bầu trời đêm, cho đến khi biến mất tận

chân trời.

lúc , băng dường như còn quá quan trọng. Giữa đất trời mênh

mông, cả vũ trụ như cuốn lấy tâm hồn đang dần trưởng thành của họ. Trong một

đêm, họ cùng trải qua cảm giác nhỏ bé bầu trời đầy .

Thực , giờ tan học, Hà Lạc Tri cũng rủ Tiêu Dao, nhưng đến

. Nếu Tiêu Dao mặt, lẽ ba họ sẽ cảm thấy cô đơn như ,

vì Tiêu Dao luôn cách khí trở nên sôi động.

Sáng hôm , Tiêu Dao úp mặt xuống bàn, hỏi Hàn Phương Trì: "Cậu thấy

băng ?"

"Thấy ." Hàn Phương Trì trả lời.

"Thấy nhiều ?" Tiêu Dao hỏi tiếp.

"Nhiều lắm." Hàn Phương Trì trả lời.

Tiêu Dao xị mặt, sang hỏi Hà Lạc Tri cùng câu hỏi.

"Thấy mà." Hà Lạc Tri : "Cả bầu trời , lắm."

Tiêu Dao thế thấy tủi , mặt buồn rười rượi, định bỏ .

Hà Lạc Tri bật , : "Đùa thôi, đợi cả đêm mới thấy năm ngôi .

Tớ với Hàn Phương Trì trố mắt đến mờ mắt luôn."

"Thật ?" Tiêu Dao , vui vẻ hỏi.

"Thật mà." Hà Lạc Tri trả lời: "Chẳng thú vị gì ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-23.html.]

Về , khi Hà Lạc Tri lớn lên và xem băng nhiều , ở sa

mạc, từng ngôi băng cứ lượt lướt qua mắt . bao

giờ tìm cảm giác mà năm ngôi " thú vị" đó mang đến cho

.

Lúc đó, họ vẫn còn nhỏ, tương lai vẫn còn xa vời. Họ trốn khỏi cuộc sống bận

rộn của năm lớp 12, thức trắng đêm để ngắm . Một đứa đề nghị, một đứa đồng

ý, cả hai leo lên sân thượng để bầu trời.

Và cái đêm kỳ lạ là vô ích. Hôm , Hà Lạc Tri ngủ quên một

tiết học buổi sáng, còn Hàn Phương Trì thì ngủ gần hết buổi trưa. Đến chiều,

cả hai bắt đầu thấy nhức đầu.

"Tớ với cảm lạnh ?" Hà Lạc Tri hỏi.

Hàn Phương Trì xoa trán, : "Chắc là ."

Thời điểm đó, trong trường đang đợt dịch cúm mới, học sinh lũ lượt mắc

bệnh. Cả hai cũng là do gió thổi khi xem do lây từ bạn

học. Hà Lạc Tri chợt nhận họ nên mặc thêm áo, còn Hàn Phương Trì thì bảo là

do cúm.

Hai cô em gái của Hàn Phương Trì còn nhỏ, Hàn Tri Dao thậm chí mẫu

giáo. Lần cô bé cảm, bế truyền dịch suốt một tuần, nên

Hàn Phương Trì dám về nhà sợ lây cho em.

Mẹ của Hà Lạc Tri đang công tác, họ học ban ngày, tối về nhà uống thuốc

ngủ. Hàn Phương Trì ngủ trong phòng Hà Lạc Tri, còn Hà Lạc Tri thì ngủ

trong phòng . Cứ thế mà kéo dài mấy ngày.

Có một đêm, Hàn Phương Trì sốt cao, Hà Lạc Tri vội tìm miếng dán hạ sốt dán

lên trán . Hàn Phương Trì nhăn mặt, sắc mặt trắng bệch, trông khó chịu.

Hà Lạc Tri bên giường, lo lắng hỏi: "Hay là bệnh viện nhé?"

Hàn Phương Trì lắc đầu, nhiều, chỉ bảo: "Không cần ."

Người nóng hừng hực, nắm lấy cổ tay Hà Lạc Tri, : "Lạc Tri, tớ lạnh

quá."

"Tớ , tớ mà." Hà Lạc Tri lo lắng, cúi xuống đè lên Hàn

Phương Trì, vùi mặt chăn, giọng ngắt quãng: "Giờ đây... tớ lo

quá."

Lúc đó, trong lòng Hà Lạc Tri nghĩ, may mà nhà chị em, nếu

, mỗi khi ai bệnh chắc cũng đau lòng thế .

Hàn Phương Trì vô thức giơ tay lên, lướt từ gáy Hà Lạc Tri xuống cổ, bàn tay

nóng rực áp sát da .

"Không , đừng lo." Hàn Phương Trì .

Hà Lạc Tri đó lo lắng, nghĩ thầm nếu lát nữa Hàn Phương Trì vẫn còn sốt

thì đưa bệnh viện, thể để sốt cao quá .

Hàn Phương Trì đầu óc mơ màng, mắt cũng đau nhức vì sốt. Lúc đó, trong đầu

chẳng gì ngoài cảm giác mệt mỏi, chỉ sự hiện diện của Hà Lạc Tri là rõ

ràng nhất.

Hà Lạc Tri lúc thì miếng dán hạ sốt, lúc thì sờ trán xem hạ nhiệt

, hoặc sờ cổ. Mỗi Lạc Tri cúi xuống chăm sóc , Hàn Phương Trì

ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ từ ống tay áo của . Đó là mùi nước giặt của

Hà Lạc Tri, một mùi hương dễ chịu và dịu dàng.

Hà Lạc Tri cũng sốt nhưng nặng như Hàn Phương Trì. Cậu loay hoay

chăm sóc Hàn Phương Trì suốt nửa đêm, mãi đến khi cơn sốt của Hàn Phương Trì

hạ dần về sáng.

Hàn Phương Trì lúc mơ lúc tỉnh, lúc thấy Hà Lạc Tri bên cạnh

, lúc thấy dùng cồn lau trán giúp , cũng khi giống như

một chú gấu bông mềm mại dài bụng .

Hàn Phương Trì khẽ hắng giọng, gọi nhỏ: "Lạc Tri."

"Có tớ đây!" Hà Lạc Tri thẳng dậy, trả lời nhanh.

Hàn Phương Trì , nhẹ giọng : "Cậu ngủ ."

Hà Lạc Tri dài như còn chút sức lực, bụng chạm Hàn Phương

Trì qua lớp chăn.

Cậu khẽ hỏi: "Cậu thấy đỡ hơn ?"

"Đỡ nhiều ." Hàn Phương Trì xoa nhẹ mái tóc , khẽ : "Cảm ơn ."

"Đừng khách sáo." Hà Lạc Tri nhoẻn miệng , đôi mắt cong cong, thì thầm:

"Chỉ cần khỏe ."

Ba năm thời gian, dài dài, ngắn ngắn. Trong suốt ba năm

, họ nghi ngờ gì trở thành một phần quan trọng của , là

bạn đồng hành và bảo vệ cho trong những tháng ngày trung học nhàm chán.

Tuổi trẻ ngây thơ và trong sáng, tình bạn thật thà và giản dị.

Hàn Phương Trì là lớp trưởng, học giỏi, đối xử với , luôn âm

thầm chăm sóc khác. Bề ngoài, dường như chăm sóc Hà Lạc Tri nhiều

hơn, giúp học bài, phân tích điểm , nhưng thực về mặt tình cảm, Hàn

Phương Trì dựa dẫm Hà Lạc Tri nhiều hơn. Ở Hà Lạc Tri thứ gì đó

khác biệt, một điều gì đó chỉ thuộc về riêng .

Giống như cảm giác bao bọc trong sự ấm áp, giống như mùi hương dịu dàng

từ ống tay áo lan tỏa chậm rãi.

Ngày , Hà Lạc Tri luôn bên cạnh Hàn Phương Trì, với ánh mắt nhạy cảm,

dịu dàng mà chăm chú dõi theo .

Khi , trai trẻ vẫn trưởng thành, trong lòng vẫn còn

những góc khuất mỏng manh và lạc lõng. Dù Hàn Phương Trì luôn quen ở vị

trí của trai mà chăm lo cho khác, chỉ Hà Lạc Tri mới

những góc khuất .

Đêm hôm đó khi ngắm băng, Hàn Phương Trì cảm thấy dần dần lạc lối,

là ai, đến từ , chỉ còn là một đốm sáng nhỏ nhoi trong vũ

trụ mênh mông. Hà Lạc Tri, luôn lặng lẽ ở bên cạnh, nhắc nhở

rằng vẫn còn ai đó ở đây. Khi ngôi băng đầu tiên vạch một đường mỏng manh

bầu trời, cùng với tiếng "wow" đầy kinh ngạc của Hà Lạc Tri, Hàn Phương

Trì bỗng cảm thấy như lấp đầy trở . Hàng ngàn ánh lấp lánh

trong mắt , và đó là bầu trời nhất mà Hàn Phương Trì từng thấy

trong suốt nhiều năm đó.

Dù tình bạn khi liên quan đến tình yêu, nhưng họ thể tách rời.

 

Loading...