Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 34
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:25
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Khuyên và Hàn Phương Trì yêu nhiều năm, từng nghĩ tới chuyện kết
hôn. Từ khi chia tay đến giờ, cô hẹn hò thêm ai, thậm chí chẳng nghĩ
đến chuyện yêu đương. Gặp gỡ khác, trong mắt cô, dường như vẫn còn
đó, cô thể buông bỏ .
"Anh là duy nhất nghĩ đến mà thấy lòng trống rỗng." Tiểu Khuyên
buông lời chua xót.
"Vậy hối tiếc ?" Hà Lạc Tri hỏi đùa.
"Chắc chắn là chứ!" Tiểu Khuyên trả lời thật lòng: "Chia tay xong
suốt, mắng, càng mắng càng , cứ thế mãi."
Tiểu Khuyên nhẹ nhàng, giọng điệu pha chút phóng đại. Hà Lạc Tri
nhưng trong lòng , cô chắc hẳn đau khổ lúc đó.
"Thời điểm , từng nghĩ, nếu tìm , sẽ
chia tay nữa, cứ thế mà sống, cưới , cũng chỉ là chuyện qua nhanh
thôi mà." Tiểu Khuyên nhấp một ngụm , đặt ly xuống bàn, thở dài,
với Hà Lạc Tri: " chẳng bao giờ đến tìm."
Cô , mắt vẫn đỏ hoe. Hà Lạc Tri cô gái mặt, lòng
chợt thấy nhói đau, gì hơn.
"Mình đến giờ vẫn rõ, đến tìm là vì giận, vì thật
từng quan tâm đến ." Tiểu Khuyên : "Con gái đôi khi suy nghĩ kỳ
cục lắm, sợ tìm , sợ tìm."
"Chắc vì quan tâm ." Hà Lạc Tri đoán, dù thật sự
Hàn Phương Trì nghĩ gì.
"Không , ngoại trừ lúc chia tay." Tiểu Khuyên tự giễu: "Mình
gì bây giờ? Nói nếu hỏi gì, cũng
chẳng . Chẳng lẽ mong đừng quá điềm tĩnh, đừng sống
theo khuôn khổ, thỉnh thoảng cáu kỉnh với ? Đó cũng là điều
mong , nhưng thể nào diễn tả chính xác . Mẹ đến
giờ vẫn hiểu nổi ."
Hà Lạc Tri rót thêm cho cô tách , hỏi: "Sau khi chia tay thì ? Giờ cuộc
sống của là điều mong ?"
Tiểu Khuyên suy nghĩ một lúc, trả lời: "Mình thích."
"Vậy thì đáng giá . Cậu hề sai, thật sự ." Hà Lạc Tri mỉm
với cô: "Cậu thể thử chuyện với Hàn Phương Trì, nếu
trách , thì cũng cần cảm thấy áy náy. Câuh chắc chắn
trách ."
"Cảm ơn , Lạc Tri." Tiểu Khuyên nghiêm túc : "Cậu chắc chắn là một
yêu tuyệt vời, Tiểu Hắc thật sự may mắn."
Hà Lạc Tri bật , lắc đầu: "Chia tay ."
Tiểu Khuyên lập tức trợn tròn mắt.
"Chia tay từ đầu năm ." Hà Lạc Tri .
Khi Hà Lạc Tri nhắc đến lý do chia tay một cách nhẹ nhàng, mười phút tiếp
theo Tiểu Khuyên quên việc định về bạn trai cũ, chỉ còn
cảm giác giận dữ.
"Cậu chờ giới thiệu cho hơn!" Tiểu Khuyên giận dữ : "
thật sự lầm Tiểu Hắc ."
Hà Lạc Tri : "Không cần , độc thế cũng mà!"
"Khi nào yêu thì , nhưng đừng để muộn quá." Tiểu
Khuyên nhắc nhở: "Muộn là còn ai đấy."
"Được ." Hà Lạc Tri khổ: "Chắc chắn ."
Năm nay Tiểu Khuyên sẽ Châu Âu tiếp tục học, ở một thời gian sẽ .
Trước khi chia tay, cô hỏi: "Anh giờ bạn gái đang tìm hiểu ai ?
Nếu thì liên lạc nữa, , haha, yêu cũ mà cứ
liên hệ thì phiền lắm, nghĩ thôi cũng thấy ngộp thở ."
"Không ." Hà Lạc Tri : "Yên tâm, yên tâm."
"Cậu chắc chắn chứ? Lỡ thật sự , ." Tiểu
Khuyên .
"Chắc chắn, chắc chắn." Hà Lạc Tri khẳng định.
Tiểu Khuyên là cô gái bụng và lịch sự. Từ đầu đến cuối, cô luôn nhấn mạnh
rằng Hàn Phương Trì hề gì cả. Cô oán trách, cũng
gì sai, chỉ bảo là rối rắm, lo sợ sự ràng buộc của hôn
nhân, và tự do hơn.
Dù trong mắt Hà Lạc Tri, Hàn Phương Trì là hảo, nhưng cũng hiểu rằng
trong bất kỳ mối quan hệ nào, ai là thiếu sót. Ở đây, sự
hảo đó chỉ là cảm nhận của riêng , dựa sự yêu thích và thiên vị của
bản . Trên đời tồn tại yêu hảo tuyệt đối. Hàn Phương
Trì , và cũng .
"Mình gặp Tiểu Khuyên hôm nay đấy."
Tại bàn ăn trong nhà Hàn Phương Trì, chiếc tủ rượu vốn đèn cảm ứng tự động
lâu còn sáng.
Hà Lạc Tri mua dây đèn mới, khoanh chân sàn nhà, xung quanh là
mấy món đồ linh tinh dọn từ trong tủ.
Giá trị của một học kỹ thuật thể hiện rõ nhất là khi nhà đồ đạc hỏng,
cực kỳ giỏi tháo sửa, nhất là thiết điện tử.
"Cô ?" Hàn Phương Trì ghế cạnh bàn ăn, sửa.
"Cô ." Hà Lạc Tri tiếp: "Bọn nhắc đến ."
"Nhắc gì đến ?" Giọng Hàn Phương Trì vẻ khá bình thản.
"Nói ." Hà Lạc Tri trả lời.
"Cô ?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Cả hai cùng ." Hà Lạc Tri cúi đầu gần tủ, cố với tới thiết
cảm ứng bên trong.
"Mình gì mà để hai thế?" Hàn Phương Trì nhướng mày: "Đưa ví
dụ cho thử."
"Cậu quá thẳng." Hà Lạc Tri đầu gần như chạm bên trong tủ, tay cố gắng với
đến thiết , tiếp: "Không hiểu khác đang nghĩ gì."
Hàn Phương Trì "ừ" một tiếng.
"Cậu thiếu sự lãng mạn." Hà Lạc Tri tiếp: "Cậu nên sáng tạo hơn, thỉnh
thoảng tạo bất ngờ cho cô , chứ nếu chứng minh thích
cô ?"
Hàn Phương Trì im lặng suy nghĩ một lúc, : "Mình ."
" đủ." Hà Lạc Tri trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-34.html.]
"Ừ." Hàn Phương Trì gật đầu.
"Cậu cho cô rằng kết hôn sẽ gì đổi cả. Không
con thì cần , gì thì ." Hà Lạc Tri
gỡ thiết cảm ứng khỏi chỗ, : "Dù kết hôn, cô là chính cô
, chứ là vợ của ai đó."
"Điều đó chắc chắn ." Hàn Phương Trì .
" quá ." Hà Lạc Tri trả lời: "Nếu chẳng gì đổi, thì
cưới để gì? Nếu chẳng nhu cầu gì, thì kết hôn với ai cũng , vì
chẳng ai thể thỏa mãn nhu cầu mà ."
"Mình..." Hàn Phương Trì , vẻ gì, cảm giác cũng
đúng.
"Chuyển từ một vai trò sang vai trò khác đòi hỏi sự can đảm, đủ tạo
cảm giác an cho cô ." Hà Lạc Tri ngẩng đầu lên , : "Cậu
nên cứ im lặng mãi, hãy tìm hiểu xem khác cần gì, nếu hiểu thì cứ
hỏi. Dù chỉ là những cảm xúc nhỏ nhặt, cũng nên hỏi ngay. Đừng để tích tụ, đến
khi quá nhiều thì nữa."
Khi cúi đầu xuống tiếp tục sửa, Hàn Phương Trì đưa tay chặn mép
tủ, trán của Hà Lạc Tri vô tình lướt nhẹ qua mu bàn tay .
"Mình hỏi mấy ." Hàn Phương Trì .
"Rồi ?" Hà Lạc Tri hỏi.
"Không cả." Hàn Phương Trì trả lời.
"Cậu hỏi chỉ nhấn mạnh cảm xúc của cô , nhưng giải quyết
gì. Như thế còn tệ hơn là hỏi, chỉ khiến cô thêm bất lực thôi." Hà
Lạc Tri .
Hà Lạc Tri từ nhỏ nhạy cảm và tinh tế hơn những con trai bình thường,
sự thấu cảm mạnh mẽ, dễ dàng đặt vị trí của khác, nên
lẽ hiểu rõ hơn những gì con gái cần.
"Đôi khi cần cố gắng một chút." Hà Lạc Tri tay Hàn Phương Trì
đang đặt tủ, : "Nếu quan tâm, hãy , đừng cứng miệng."
Ban đầu Hàn Phương Trì còn trả lời vài câu, đó im lặng, chỉ lắng
và thỉnh thoảng .
Khi Hà Lạc Tri sửa xong, quấn dây đèn tháo , lên dọn đồ đạc
sàn.
Anh ngẩng đầu lên Hàn Phương Trì, mỉm : "Những gì
đều là ý của , chứ của Tiểu Khuyên .
Hàn Phương Trì vẫn im lặng, như thể đang suy nghĩ điều gì.
"Tớ cũng nghĩ , , tớ sai, chỉ là... Hai
hợp thôi." Hà Lạc Tri xổm xuống, đối diện Hàn Phương Trì,
thật sâu: "Tất cả những điều đều là tớ đoán từ góc của . Tớ
đúng , thể ."
Hàn Phương Trì, dịu dàng : " đời chẳng nhiều điều
hảo. Tớ chỉ hy vọng thể thực sự, thực sự hạnh phúc."
Cuối tuần , Hàn Phương Trì gặp Tiểu Khuyên.
Hà Lạc Tri hỏi họ chuyện gì, cũng hỏi kết quả , và
Hàn Phương Trì cũng gì thêm.
Cuối tuần, Hà Lạc Tri chơi đ.á.n.h cầu với Ninh Khải, đội của họ đ.á.n.h một
trận. Sau khi chơi xong, về nhà , hỏi: "Phương Trì
đến?"
" Tiểu Khuyên về , hai họ hẹn cuối tuần." Hà Lạc Tri trả
lời.
"Có cô bạn gái ?" Mẹ hỏi.
"Phải." Hà Lạc Tri trả lời.
Tuần tiếp theo, thứ Tư, Hàn Phương Trì và Tiểu Khuyên gặp .
Hà Lạc Tri tự ăn cơm tối một , đó ngoài chạy bộ một lát.
Rồi Hàn Phương Trì việc tăng ca liên tục hai ngày, đến tối thứ Sáu,
Hà Lạc Tri về nhà và ở đó cả cuối tuần, nhà.
Sự gần gũi cần duy trì, nhưng nếu đ.á.n.h mất nó cũng dễ dàng.
Chỉ cần một tuần để phá vỡ thói quen, từ đó chậm rãi thích nghi với một thói
quen mới.
Khi Hàn Phương Trì lờ mờ nhận dấu ấn của Hà Lạc Tri đang dần nhạt trong
cuộc sống của , thì còn ăn sáng cùng hơn một tuần
.
Thay đó, trong nhà thêm nhiều thực phẩm ăn sáng, Hà Lạc Tri giải thích
là vì phát hiện đồ ăn sáng ở căng tin chỗ ngon, nên từ nay
tự lo bữa sáng nhé.
Hàn Phương Trì cũng còn thường xuyên ăn tối cùng Hà Lạc Tri, vì bảo
nấu ăn phiền quá, nấu nữa.
Hàn Phương Trì hỏi: "Tớ nấu, ăn ?"
Hà Lạc Tri nhắn : "Để mai , hôm nay tớ ăn ở cơ quan . Mai ăn bò với
măng tây nhé, hehe."
Mỗi gặp Hà Lạc Tri, Hàn Phương Trì cảm thấy Hà Lạc Tri hề
đổi, vẫn giữ thái độ, giọng điệu như . Chỉ tần suất gặp ít hơn.
Nếu rõ, anhsẽ để ý việc Hà Lạc Tri còn rảnh để cùng ăn
tối, và buổi tối cũng còn mặc đồ ở nhà, dép lê sang nhà Hàn Phương
Trì chơi như nữa.
Hà Lạc Tri dường như âm thầm thu hồi mối quan hệ, từ từ xóa những dấu vết
giống tình bạn bình thường.
Hà Lạc Tri vẫn ở đó, vẫn như cũ.
điều gì đó đang mất dần một cách vô hình.
Điều khiến Hàn Phương Trì cảm thấy mơ hồ, lo lắng và bất an, một cảm giác
mà từng trải qua.
Hàn Phương Trì từng chứng kiến quá trình Hà Lạc Tri dần trở nên giống một
bạn bình thường trong cuộc sống của . Hàn Phương Trì thể giữ
lấy Hà Lạc Tri, cũng thế nào để níu giữ.
Lúc đó, Hàn Phương Trì chỉ Hà Lạc Tri rời xa, giống như bây
giờ, Hàn Phương Trì cũng cảm nhận rõ ràng Hà Lạc Tri đang dần lùi bước
khỏi cuộc đời .
Điều khiến Hàn Phương Trì cảm thấy yên tâm, như thể đang bước
mà chỗ nào đặt chân.
Cảm giác bao bọc , khiến quyến luyến, đang dần biến mất.