Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:27
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Câu mang theo chút gai góc, khiến Hà Lạc Tri im lặng, đáp lời,
chỉ lẳng lặng đón nhận sự chế giễu về "đầu óc yêu đương" của .
Tiêu Dao vốn dĩ lúc nào cũng vô tư, ồn ào, nhưng thực hề vô tâm.
Anh đến vài phút cảm nhận khí trong nhà gì đó khác lạ, và
theo trực giác thì nên hỏi, cũng những câu như thường ngày
"Cậu thế?" "Hai chuyện gì ?"
Lần , trở nên im lặng hơn bình thường, chỉ vài câu ngoan ngoãn
xuống sofa, nhấm nháp hạt dẻ mang theo, thậm chí còn cẩn thận bóc vỏ
gọn gàng thùng rác, để rơi một mảnh vỏ nào xuống sàn.
Thỉnh thoảng, liếc về phía bếp, lén lút quan sát.
Hai họ cũng chuyện, nhưng gì đó giống như
khi.
Đến khi họ chuẩn xong nồi nấu và nguyên liệu, Tiêu Dao tự giác rửa tay
bàn ăn.
Lần , nhất quyết đòi cạnh ai, nhưng Hà Lạc Tri vẫn
xuống cạnh .
Tiêu Dao bất chợt nhớ vài xích mích nhỏ thời cấp ba giữa hai
, hồi đó cũng cảm giác như bây giờ. Lúc đó, cảm thấy thế nào
nhỉ?
Vừa lo lắng vì chút căng thẳng, kiềm chút vui mừng khi
nghĩ "Hai cũng ngày hôm nay đấy."
Giờ thì còn nhỏ nhen như nữa, cảm giác vui vẻ khi họ lúng túng
còn, chỉ còn sự căng thẳng. Vì thế, cố gắng tự nhiên tìm chuyện
để .
"Phương Trì, thấy Tiểu Khuyên về đấy?" Tiêu Dao .
Hàn Phương Trì đáp: "Ừ."
"Hai liên lạc với ?" Tiêu Dao hỏi tiếp.
"Ăn với hai bữa ." Hàn Phương Trì trả lời.
Hàn Phương Trì thích về chuyện , nên Tiêu Dao đùa nữa, mà
nghiêm túc hỏi: "Cậu nghĩ hai còn cơ hội ?"
"Không còn." Hàn Phương Trì dứt khoát trả lời.
Tiêu Dao "Ồ" một tiếng tiếp tục: "Tớ cứ tưởng ăn hai thì chút hy
vọng chứ."
"Tớ gì đặc biệt , chia tay lâu thế , vòng quanh thế giới
về vẫn nhất định chuyện với tớ." Hàn Phương Trì trả lời.
" ." Tiêu Dao gật đầu: "Cậu cũng gì đặc biệt."
"..." Hà Lạc Tri ban đầu định tham gia, nhưng đến đây cũng
nhịn mà nhỏ giọng bên cạnh: "Không thể thế ."
"Chính mà!" Tiêu Dao nhỏ.
"Cậu thì cũng theo ?" Hà Lạc Tri cũng nhỏ giọng nhắc nhở.
"Ôi, nhằm tớ nữa !" Tiêu Dao phản đối.
"Đáng đời vì lung tung." Hà Lạc Tri phê bình.
Hàn Phương Trì im lặng hai họ thì thầm đối diện . Một lát ,
Hà Lạc Tri ngẩng đầu lên, hai cuối cùng cũng thẳng mắt .
Hà Lạc Tri : "Cậu cái của , còn cũng cái
của ."
Hàn Phương Trì gì, nhưng ánh mắt vẫn rời khỏi.
"Cậu ." Hà Lạc Tri nghiêm túc , bổ sung thêm: "Ít nhất là với
tớ... chúng tớ."
"Ồ ồ ồ, đúng đúng , nhất thiên hạ." Tiêu Dao gắp một viên tôm thả
bát , ăn : "Diễn kịch mặt tớ đấy ? Làm tớ căng thẳng
c.h.ế.t."
Hai cùng lúc dời mắt .
"Cậu cũng !" Hà Lạc Tri cáu .
"Ai cần khen chứ." Tiêu Dao : "Tớ còn định xuống lầu mua ít rượu cho
hai uống, để xem các định diễn trò gì nữa! Vừa nãy thì 'Cậu
cái của ', giờ 'Câụ '!"
"Cậu thể ngậm miệng ?" Hà Lạc Tri huých đầu gối .
"Ngậm miệng thì tớ ăn kiểu gì!" Tiêu Dao thả thêm một viên tôm bát
.
Hà Lạc Tri cầm thìa múc thêm hai viên tôm bỏ bát Tiêu Dao: "Ăn , ăn ."
Tiêu Dao cũng vô tâm, cố ý đùa giỡn để khí thoải
mái hơn, bởi vì lúc thực sự chút kỳ lạ.
Nhờ cái miệng của , bầu khí đó cũng vui vẻ hơn hẳn.
Sau bữa ăn, Hàn Phương Trì bưng đĩa trái cây , Tiêu Dao đang chơi game, còn
Hà Lạc Tri thì đó, hai tay đỡ lấy đĩa, đồng thời "Cảm ơn."
Tay Hàn Phương Trì còn ướt, nhẹ nhàng chạm mặt Hà Lạc Tri một cái.
"Hừm." Hà Lạc Tri khẽ nhắm mắt, khi mở Hàn Phương Trì, vẻ mặt
nhiều biến đổi, trông vẫn điềm nhiên, chỉ là vẻ tức giận nén
mà biểu hiện rõ ràng.
Bị Hàn Phương Trì một câu như , Hà Lạc Tri dường như để bụng,
đó Hà Lạc Tri vẫn đối xử với như bình thường, thấy giận hờn gì,
chuyện Hà Lạc Tri chút tình cảm lãng mạn cũng đầu
đến.
Hà Lạc Tri trả lời ngay lúc đó, và đó, hành xử của cũng
đổi gì nhiều so với .
Hà Lạc Tri vẫn tiếp tục giảm dần sự hiện diện của trong cuộc sống của Hàn
Phương Trì, dấu vết của ngày càng mờ nhạt.
Hàn Phương Trì cùng Hà Lạc Tri đến nhận nhà mới và lấy chìa khóa, căn nhà
mùi hôi nặng lắm. Hà Lạc Tri qua một , chụp vài bức ảnh,
lên kế hoạch bắt đầu mua sắm đồ đạc.
Lần tới, khi công tác, Hà Lạc Tri ghé qua nhà Hàn Phương Trì, mang
theo ít sữa, bánh mì, ngô và trái cây dùng hết, nhờ ăn giúp. Hà Lạc
Tri thu dọn vali to lớn, chuyến thể gần một tháng.
"Đồ đạc mang đủ ?" Hàn Phương Trì hỏi: "Mang theo vài thanh protein ,
đói thì ăn."
"Rồi." Hà Lạc Tri trả lời.
"Thuốc chống muỗi mang ?" Hàn Phương Trì hỏi: "Trên núi muỗi nhiều
lắm."
"Rồi mà." Hà Lạc Tri trả lời.
"Còn túi lọc thì ?" Hàn Phương Trì hỏi tiếp.
"Ôi quên mất, cả cà phê nữa!" Hà Lạc Tri : "Để lát nữa tớ lấy."
"Mai mấy giờ bay?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Làm gì? Cậu định tiễn tớ ?" Hà Lạc Tri lắc đầu: "Đừng đùa,
mà."
Hà Lạc Tri vẫn giày, ở cửa thêm vài câu mở
cửa .
"Không ở thêm chút nữa ?" Hàn Phương Trì bên cạnh hỏi.
"Tớ còn thu dọn xong đồ mà." Hà Lạc Tri vẫy tay: "Tháng gặp, vé máy
bay tớ đặt xong sẽ báo ."
Không đợi Hàn Phương Trì thêm, mở cửa bước .
"À đúng , Hàn Phương Trì." Hà Lạc Tri ngoái đầu : "Trong thời gian tới
thể sẽ chuyển đồ nội thất tới, nhờ nhận giúp nhé."
"Được." Hàn Phương Trì : "Cứ để họ gọi thẳng cho tớ."
"Tớ sẽ bảo họ đến cuối tuần hoặc lúc nghỉ." Hà Lạc Tri mỉm: "Cảm
ơn bác sĩ Hàn."
Hà Lạc Tri một nữa mang theo vali lên núi phía tây bắc, chỉ điều
còn nhắn tin mỗi ngày cho Hàn Phương Trì nữa, chỉ thỉnh
thoảng nhắn vài câu khi việc cần trao đổi.
Cậu còn xem Hàn Phương Trì là duy nhất mà chia sẻ thứ
nữa, mà ngoài Hà Kỳ, cũng ai khác để chia sẻ. Cậu chỉ trở nên ít
chia sẻ hơn, lặng lẽ hơn.
Có Hàn Phương Trì nhắn tin cho Hà Lạc Tri khi báo rằng máy nước nóng
lắp xong, bảo: "Cậu nhắn tớ mỗi ngày một tin nhé."
Hà Lạc Tri: "Nhắn gì?"
Hàn Phương Trì: "Gì cũng . Cậu xa quá, nhắn gì đó để tớ vẫn là
."
Vài phút , Hà Lạc Tri nhắn : "Được."
Ngày hôm , Hà Lạc Tri lập một nhóm chat, gồm , Hàn Phương Trì và Tiêu
Dao.
Hà Lạc Tri bắt đầu mỗi ngày gửi vài tấm ảnh lên nhóm, lúc thì là cảnh việc
của , khi thì bữa cơm xí, đôi khi là ảnh những con bê con cừu nhỏ.
Nội dung trò chuyện riêng giữa và Hàn Phương Trì ngày càng ít , hầu như
chuyện đều trong nhóm.
Có hôm muộn mà thấy Hà Lạc Tri gửi gì, Hàn Phương Trì @Hà Lạc Tri
trong nhóm.
Tag một cái nhưng chẳng gì thêm, Tiêu Dao bực hỏi: "Gọi gì
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-36.html.]
thì chứ!"
Hàn Phương Trì cũng chẳng gì.
Một lát , Hà Lạc Tri lên tiếng: "Tới , tới ! Đi việc đây! Tớ đang
ở đây!"
Mặc dù trong ngày Hà Lạc Tri nhắn tin, mỗi tối, Hàn Phương Trì vẫn sẽ gọi
tên một . Sau đó, Lạc Tri dần thói quen chào "Chúc ngủ ngon" trong
nhóm chat khi ngủ. Không rõ là với ai, nhưng bất kỳ ai
tin nhắn đều trả lời "Chúc ngủ ngon".
Trong thời gian , Hàn Phương Trì mua sắm đầy đủ những thứ mà Lạc
Tri và còn kịp chuẩn . Từ khóa vân tay, máy lọc nước, ghế trong
phòng sách cho đến những vật dụng nhỏ nhặt khác. Tất cả đều
lắp đặt khi Lạc Tri về nhà.
Trong một cuộc gọi video, Hà Lạc Tri : "Phương Trì sắp xếp nhà cửa
của con thỏa lắm. Khóa vân tay cũng lắp , còn để ý mở cửa thông gió cho
đỡ mùi nữa."
Lạc Tri chỉ mỉm .
"Bạn bè là để ý từ những việc nhỏ nhặt nhất. Hàn Phương Trì thật sự
." Mẹ khen ngợi.
"Chuyện đương nhiên mà." Lạc Tri mặc áo khoác chống gió, một
ngọn đồi gần nơi ở. Một tay cầm điện thoại, tay chống cằm: "Cậu
là nhất."
"Haha, khoe khoang đấy ?" Mẹ hỏi: "Khi nào về?"
"Con đặt vé, tuần tới xem tiến độ tính." Lạc Tri trả lời.
"Mẹ nhớ con quá." Mẹ .
"Con cũng nhớ lắm." con trai ba mươi tuổi ngần ngại trả lời ngay:
"Trên đời thể thiếu ."
"Khi xưa bảo con nên học nghệ thuật hoặc ít học khối xã hội, mà con
cương quyết chọn kỹ thuật." Mẹ lắc đầu, giọng tiếc nuối: "Giờ thì thêm,
công tác suốt, chẳng bằng vận động viên."
Hà Lạc Tri lớn, thật hề ghét ngành của . Cũng coi như
lâu nên cũng yêu nó theo thời gian. Chỉ điều những chuyến công tác
dài ngày đôi khi khiến nhớ nhà, nhớ và nhớ cả bạn bè.
thu ngọn đồi, gió thổi chiếc áo chống gió của bay
phần phật. Nhìn xa là dãy núi trập trùng kéo dài vô tận, mắt là công
trường mà họ đang việc. Mọi xong việc và về nghỉ ngơi, chỉ còn
đó, như một hòn đá lẻ loi nhô lên giữa núi đồi. Hoặc giống
như một con cừu đang cúi đầu gặm cỏ. Lạc Tri cúi xuống đám cỏ khô bên
cạnh, nhẹ nhàng vuốt ve chúng. Trong khoảnh khắc, chợt thấy nhớ bạn .
nhớ Hàn Phương Trì.
Về phía Hàn Phương Trì, vẫn rời khỏi chỗ dù tan ca, quần áo
cũng . Trước mặt là mấy thực tập sinh đang căng thẳng với gương
mặt u sầu, tất cả đều là học trò của giáo sư . Hôm nay, giáo sư nổi cơn
thịnh nộ, và đám học trò, bao gồm cả Hàn Phương Trì, đều chịu chung sự
tức giận.
Hàn Phương Trì, dù công việc, vẫn kéo cuộc trách phạt chỉ vì
các sư đúng yêu cầu. Lúc , khoanh tay, dựa ghế
với vẻ mặt lạnh lùng, im lặng họ loay hoay với những công cụ trong tay.
"Anh , em hiểu thật." một học trò thường nhiều và dám lên
tiếng, mặt mày nhăn nhó : "Thời đại nào mà vẫn học những kỹ năng
? Máy móc chẳng sinh để thế con ?"
"Anh cũng hiểu." Hàn Phương Trì lạnh lùng trả lời: "Tại em thực
tập gần cả năm mà vẫn thành thạo."
Những còn lặng lẽ học trò đó, ai dám thêm câu
nào.
Buổi chiều, hai thực tập sinh theo giáo sư phòng phẫu thuật. Khi chuẩn
lấy mẫu, giáo sư yêu cầu hỗn hợp đặc hơn, nhưng cả hai
cách điều chỉnh, giáo sư mất kiên nhẫn và tự . Kết quả là ông nổi giận
đùng đùng, ai dám lời nào.
Hai thực tập sinh trong nhóm của Hàn Phương Trì, cũng
do trực tiếp huấn luyện, nhưng khi la mắng, vẫn
chịu trách nhiệm cùng họ. Giáo sư trách rằng hướng dẫn kỹ lưỡng và
thiếu trách nhiệm.
Hàn Phương Trì nhớ ngày còn là thực tập sinh, giáo sư dạy dỗ
tận tình. Khi , còn đến chức phó viện trưởng, thế nhưng Hàn
Phương Trì đích chỉ bảo từng bước. Những cuộc phẫu thuật hàm mặt
thực hiện vài ca, răng nhổ, răng cấy ghép cũng đều hết.
giờ giáo sư còn đủ sức để tự dạy học trò nữa, các thực tập sinh
học xoay vòng ở nhiều khoa khác . Những từng thực tập
sự dẫn dắt của Hàn Phương Trì đều cư xử đúng mực, nhưng hai hôm nay
thì bao giờ kèm cặp.
Dù thực tập hơn nửa năm, họ vẫn điều chỉnh hỗn hợp cần thiết.
Điều khiến giáo sư giận đến mức chỉ trích thẳng mặt.
Hàn Phương Trì rời khỏi bệnh viện thì gần chín giờ tối. Đám thực tập sinh
bên trong vẫn đang lục đục với những sai sót nhỏ nhặt, chỉ thấy
nản lòng. Hàn Phương Trì thẳng đến căn hộ của Hà Lạc Tri, nơi mở cửa
sổ thông gió từ sáng khi . Đến nơi, đóng cửa chuẩn
về nhà. khi mở cửa, chạm mặt Hà Lạc Tri, đang giày,
vẻ chuẩn rời .
"Phương Trì!" Nét mặt Hà Lạc Tri bỗng chốc rạng rỡ, mỉm gọi.
"Lạc Tri?" Hàn Phương Trì giật : "Cậu về từ lúc nào ?"
"Cũng mới thôi." Hà Lạc Tri dịch sang một bên để nhà: "Tớ thấy
ở nhà, đang định ."
Hàn Phương Trì im lặng, giày bước .
"Tớ mang cho nhiều khô bò lắm, ngon lắm, bên đó tớ sống nhờ nó
thôi." Hà Lạc Tri ở cửa : "Tớ để trong bếp nhé."
Anh ý định trong, Hàn Phương Trì cũng gọi . Thay áo
khoác xong, : "Sao để tớ đặt vé?"
Hà Lạc Tri : "Đêm qua tớ mới đặt vé, hôm nay tính nhắn cho , nhưng
nghĩ để dành bất ngờ, ai ngờ ở nhà."
Hàn Phương Trì xuống sofa: "Ừm" một tiếng.
"Thôi, tớ về đây." Hà Lạc Tri : "Mai tối ăn cùng nhé?"
"Chắc tớ thêm." Hàn Phương Trì đáp. Thời gian quản lý
nghiêm việc đào tạo, dù bộ phận của , nhưng thể
để thầy giáo nổi giận nữa.
"Được thôi, tớ về nhà . Hôm nào thêm nữa thì bảo tớ,
ăn chung." Hà Lạc Tri vẫn giữ giọng vui vẻ.
Hàn Phương Trì trả lời câu đó, đó hỏi: "Tớ ở nhà,
định cứ thế mà ?"
Hà Lạc Tri chớp mắt: "Sao cơ?"
"Cậu hỏi xem tớ khi nào về ?" Hàn Phương Trì , đó
: "Cứ như từng đến ."
Giọng bình tĩnh, giận dỗi, nhưng mang theo chút buồn
bã.
Hà Lạc Tri ở cửa vài giây, tiếng lách cách như đang dép,
đó bước nhẹ nhàng về phía Hàn Phương Trì.
"Tớ nhắn mà." mặt Hàn Phương Trì, giọng nhẹ nhàng: "Cậu xem
điện thoại thử ."
Hàn Phương Trì lấy điện thoại , thấy hai tin nhắn—một tin cách mười phút
, một tin cách năm phút .
Lạc Tri: "Phương Trì, đang thêm ?"
Lạc Tri: "Tớ về , qua nhà đây, tớ nhé."
Hà Lạc Tri xổm xuống mặt Hàn Phương Trì, nhẹ nhàng hỏi: "Phương
Trì, ?"
"Tớ lái xe nên điện thoại." Hàn Phương Trì đáp: "Xin ."
"Không cần xin ." Hà Lạc Tri chống khuỷu tay lên đầu gối, tay thả lỏng,
chạm chân Hàn Phương Trì nhẹ nhàng kéo thẳng ống quần : "Cậu
?"
Hàn Phương Trì ngước mắt lên, thẳng Hà Lạc Tri.
Hà Lạc Tri đôi mắt dịu dàng, mỗi khi dùng ánh mắt đó ai,
sẽ cảm thấy thứ của đều bao dung.
Những cảm xúc dồn nén của Hàn Phương Trì thời gian qua bỗng cuộn trào khi
đôi mắt đó.
"Tớ cảm thấy đang rời xa tớ." Những lời dường như khó để ,
nhưng mặt Hà Lạc Tri, Hàn Phương Trì cảm giác thứ đều thể
tha thứ, bao dung.
"Tớ tớ đang cảm nhận sai ." Hàn Phương Trì khẽ cau
mày, Hà Lạc Tri: "Tớ thấy đau lòng."