Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 40
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:31
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước đây Hà Lạc Tri là tồn tại thế nào nào với Hàn Phương Trì?
Hà Lạc Tri khiến Hàn Phương Trì suốt hơn mười năm đó, mỗi khi nhắc đến
thời cấp ba, trong lòng luôn gợi lên cảm giác ấm áp như ánh nắng sớm mai.
Những giờ học và tự học tưởng chừng nặng nề cũng trở nên mềm mại hơn nhờ Hà
Lạc Tri.
Trong một gặp mặt đây, khi Hà Lạc Tri đến, Tiêu Dao uống
nhiều, mơ mơ màng màng : "Ngày nào cũng sáu giờ sáng khỏi nhà, mười giờ
rưỡi tối mới về, cuối tuần còn học thêm nữa, đúng là tuyệt vọng. May mà
Lạc Tri động viên tớ, mỗi tối đều 'Mai gặp nhé, Dao Dao', đợt
còn gọi điện cho tớ buổi sáng nữa."
Có hỏi: "Lạc Tri ?"
Một khác trả lời: "Cậu đến."
"Vẫn đến ." Tiêu Dao chu môi Hàn Phương Trì : "Tớ nhớ Lạc
Tri quá."
Dạo đó Chu Mộc Nghiêu ở Bắc Kinh, Hà Lạc Tri thường ngoài, Tiêu Dao
cũng lâu gặp . Khi nhắc đến thời cấp ba, Tiêu Dao tránh khỏi
cảm giác nhớ nhung. Thời còn học Hà Lạc Tri luôn mang cảm giác nhẹ
nhàng, khiến xung quanh đều thấy thoải mái, như một làn gió mát
lành.
Tiêu Dao là , còn với Hàn Phương Trì thì cảm giác sâu sắc hơn nhiều.
Tiêu Dao cần khuyến khích mới học, còn Hàn Phương Trì thì ,
chỉ cảm nhận rằng ba năm cấp ba trôi qua ánh mắt dõi theo của Hà Lạc
Tri. Cậu luôn quan tâm đến những bạn của bằng một sự nhạy cảm,
tinh tế. Dù ai cũng rằng, Tiêu Dao chỉ xếp hạng nhì trong lòng .
Suốt bảy năm, Hàn Phương Trì luôn là đầu trong lòng Hà Lạc Tri.
Và đó cũng là lúc tình yêu của họ bắt đầu, những cảm xúc thể
của Hàn Phương Trì dần thành hình.
Nỗi thiếu vắng mà cảm thấy vì tình yêu của Hà Lạc Tri mà vì
Hà Lạc Tri yêu là Chu Mộc Nghiêu.
Trước khi yêu, Chu Mộc Nghiêu là bạn của Hà Lạc Tri. Họ bạn
suốt hơn hai năm khi bắt đầu mối quan hệ, vì tình bạn giữa họ cũng
vô tình đẩy Hàn Phương Trì khỏi vị trí quan trọng nhất.
Dĩ nhiên, những điều đó khi Hàn Phương Trì thể nhận và diễn đạt
rõ ràng, chỉ rằng mất quá nhiều.
Nhiều năm , họ vẫn duy trì một cách gần cũng chẳng xa, Hàn
Phương Trì thấy Hà Lạc Tri ngày càng trưởng thành và lý trí hơn. Những
nét ngây thơ, hoạt bát dần biến mất. Đối với những
trưởng thành và , cách còn là vấn đề, mỗi đều
cuộc sống riêng, chỉ là giữa bạn bè, thiết hơn một chút.
Khi Hàn Phương Trì tình cờ gặp Hà Lạc Tri năm ngoái tại phòng khám răng của
bác sĩ Vương, trong khoảnh khắc thấy Hà Lạc Tri, cảm thấy lòng
nặng trĩu. Anh nhiều điều , nhưng cuối cùng chỉ thốt lên một
tiếng: "Hà Lạc Tri."
Chỉ trong giây lát , Hàn Phương Trì mới nhận rằng, thực trong suốt bao
năm qua, thật sự mất bạn nhất của tuổi trẻ .
Hà Lạc Tri của tuổi ba mươi giống với đây nữa.
Năm ngoái, hai chậm rãi, cẩn thận khôi phục mối quan hệ từng
đứt quãng nhiều năm, nhanh chóng trở về vị trí cũ nhờ sự thấu hiểu và quen
thuộc. Tình bạn trở về đúng chỗ của nó.
Thế nhưng họ bỏ qua một điều, đó là họ còn giống như mười mấy năm
.
Việc gần gũi hơn khiến họ thấy những điểm khác biệt ở đối phương, những
điểm mà đây họ từng . Qua lăng kính của trưởng thành, cảm
giác xa lạ bắt đầu xuất hiện. Và họ còn chỉ là những " bạn cũ"
như . Mối quan hệ vì gọi là khôi phục lẽ nên rằng nó
tái tạo .
Hai con khác biệt với quá khứ, dành quá nhiều tình cảm, cuối cùng
tạo nên một mối quan hệ cũng chẳng giống như .
Trong tình cảnh , giữ thứ như cũ mà đổi, thể lay
động đối phương, gần như là điều thể.
Hà Lạc Tri tại chỗ, bước tới ngay. Anh hít sâu một mỉm
: "Có chuyện gì mà tắt đèn thế?"
"Muốn bật đèn cũng ." Hàn Phương Trì bình thản trả lời: "Chỉ sợ đèn sáng
quá, dám tớ."
Hà Lạc Tri khẽ nhắm mắt, trong lòng chỉ hai từ: Hết .
"Lại đây." Hàn Phương Trì .
Hà Lạc Tri bước đến, xuống chiếc đệm.
"Cậu tớ căng thẳng quá." Hà Lạc Tri đùa, giọng nghèn nghẹn: "Giống như
sắp xét xử tớ , tớ gì sai ?"
"Không ." Hàn Phương Trì cũng xuống, đưa cho một chiếc thìa.
Cả hai đồng loạt nhớ chiếc bánh mà Hàn Phương Trì ăn cùng Hà Lạc Tri
khi ngủ nhà hồi cấp ba. Hà Lạc Tri khẽ: "Đợi chúng
mới lén ăn bánh, kỳ lắm ?"
Hàn Phương Trì trả lời: "Lần thể ăn cùng mà."
Hà Lạc Tri xúc một miếng xoài, vị ngọt của kem quá đậm, nhưng khiến
cảm thấy cổ họng nghẹn .
"Chúc mừng sinh nhật." Hàn Phương Trì .
Hà Lạc Tri mỉm : "Cảm ơn, thật cần bù , tớ
con nít nữa, sinh nhật cũng chẳng cần quan trọng như ."
Hàn Phương Trì ăn, chỉ im lặng Hà Lạc Tri ăn vài miếng, mới
chậm rãi : "Tớ bù vì tớ cần một cột mốc mới cho hôm nay."
Hà Lạc Tri thấy giọng trầm thấp: "Mọi thứ đây, tất cả, tớ mong
nó sẽ mãi khi ba mươi mốt tuổi."
Tay Hà Lạc Tri khựng , cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, về phía Hàn
Phương Trì.
"Dạo luôn tránh mặt tớ." Đôi mắt Hàn Phương Trì đen sâu thẳm, dõi chặt
Hà Lạc Tri: "Tại ?"
Hà Lạc Tri thầm cảm thấy may mắn vì tắt đèn. Trong ánh sáng mờ nhạt thế
, cũng dám đối diện với ánh mắt của Hàn Phương Trì.
Trước khi kịp " " thì Hàn Phương Trì lên tiếng: "Hôm nay
chuyện, cần dối, giữa chúng dối chẳng tác dụng."
Hà Lạc Tri ngậm miệng , cảm thấy như đẩy một góc, còn
đường thoát.
"Thực tớ..." Hàn Phương Trì ngập ngừng một lát, Hà Lạc Tri
tiếp: "Tớ vốn giỏi nắm bắt chuyện , đầu óc chậm hiểu. Dạo gần
đây tớ cố nhớ từng tháng từng chuyện một, từ khi gặp ở bệnh viện đến
bây giờ, nghĩ xem từ lúc nào thứ bắt đầu đổi, nhưng thể tìm
một thời điểm cụ thể. Có lẽ là từ khi chuyển đến cạnh tớ, cũng thể là
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-40.html.]
cả đó."
"Phương Trì..." Hà Lạc Tri gọi tên , cố cắt ngang.
Hàn Phương Trì vẫn tiếp tục: "Tớ thể chắc chắn rằng ban đầu tớ
suy nghĩ gì nhưng đến bộ leo núi , khi tớ mở mắt
buổi sáng và thấy đang tớ thì lúc đó khác . Dù khi tớ
nhận ."
Hà Lạc Tri đặt muỗng xuống, muỗng trượt khỏi khay, phát tiếng "cạch" nhẹ
bàn .
Anh dám nữa.
"Phương Trì." Giọng Hà Lạc Tri run run: "Chúng nên chuyện
nữa."
"Cậu cứ là ." Hàn Phương Trì .
"Tớ thể ." Hà Lạc Tri .
Hàn Phương Trì vẫn tiếp tục: "Kể từ hôm đó, tớ cứ nghĩ về buổi sáng , hầu
như mỗi khi sắp tỉnh dậy tớ đều mong..."
Anh dừng một chút, dường như cũng cảm thấy khó .
"Mong sẽ tớ hoặc tớ thể thấy ."
"Phương Trì." Hà Lạc Tri hoảng hốt gọi : "Chúng thể những điều
."
"Tại ?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Không tại cả." Hà Lạc Tri trả lời.
"Cậu đừng hoảng, hôm nay tớ ép ." Hàn Phương Trì .
Giọng của nhanh chậm, như đang nghĩ ,
cảm giác áp lực, vẫn ấm áp và dịu dàng.
Tim Hà Lạc Tri đập thình thịch, vì lo lắng và bối rối nên hỏi: "Phương
Trì, rằng hơn khác, còn nhớ ?"
Hàn Phương Trì hỏi : "Tớ yêu ai đó là ?"
"." Hà Lạc Tri khẳng định.
Hàn Phương Trì hỏi: "Yêu đương bình thường thì , còn tình yêu đồng
giới thì ?"
"." Hà Lạc Tri trả lời.
"Vậy thì chẳng cách nào nữa." Hàn Phương Trì bình thản : "Giờ mà yêu
phụ nữ, kết hôn, thử nghĩ xem sẽ ."
Hà Lạc Tri cứng họng, thể phản bác .
"Trước giờ tớ về chuyện tình cảm. Khi còn hẹn hò với Tiểu
Khuyên, tớ từng kết hôn, xây dựng một gia đình, cũng từng kỳ vọng
nhiều về tương lai, những điều đó là thật."
"Đó vốn dĩ là cuộc sống mà nên ." Hà Lạc Tri .
"Sau khi chia tay với cô , trong một thời gian dài tớ thực sự
yêu đương nữa. Không chỉ vì thể quên cô mà còn vì tớ chẳng
chút hứng thú nào với việc bắt đầu một mối quan hệ mới, tìm hiểu và
đến chuyện cưới xin."
Anh Hà Lạc Tri: "Nếu tớ vẫn còn bên Tiểu Khuyên hoặc vẫn còn bên Tiểu
Hắc, thì hôm nay chắc chắn thế . sự thật là 'nếu',
tớ và thật sự thể nữa, điều đó là sự thật."
Lòng bàn tay Hà Lạc Tri đổ mồ hôi, đầu ngón tay lạnh ngắt.
"Cậu định sẽ gì với Tiểu Hắc?" Anh khàn giọng hỏi.
"Không cần lo." Hàn Phương Trì : "Tớ đoán đang nghĩ gì, nhưng
những điều đó là chuyện cần quan tâm. Dù là gia đình tớ, Tiểu
Hắc, bạn bè, bất kỳ ai mà tớ nghĩ đến, tất cả đều là điều
cần để ý."
Thời gian chầm chậm trôi qua, những căn phòng đối diện dần dần sáng đèn, mặt
trăng ngày một lên cao, ánh trăng cũng trở nên rõ ràng hơn.
Khuôn mặt họ dần dần rõ nét, từng đường nét trở nên thiện.
Biểu cảm của Hàn Phương Trì, những lúng túng biến mất so với
, giờ đây trông vững vàng hơn, sâu sắc hơn. Anh giữ chặt Hà Lạc Tri
trong ánh , đồng thời vẫn thật dịu dàng.
"Tớ mới chỉ hiểu chuyện vài ngày nay thôi, thực giờ tớ nên
với về chuyện ." Hàn Phương Trì : " luôn tránh mặt
tớ."
Hà Lạc Tri gì, thể thắng nổi Hàn Phương
Trì. Đầu óc rối bời, cũng chẳng gì thêm.
"Mỗi tránh mặt tớ thì tớ thấy bực bội, nên thẳng thắn
cho xong."
Cuối ngày hôm đó, Hàn Phương Trì dậy, nhưng ngay.
Anh đến bên Hà Lạc Tri, xuống và thẳng .
Họ quá thiết, dù mới chuyện nhưng vẫn một lớp ngăn giữa họ.
Câu nặng nề nhất của Hàn Phương Trì là mỗi ngày khi mở mắt đều
thấy Hà Lạc Tri.
Trước khi rời , khẽ mỉm gọi Hà Lạc Tri một tiếng, nhưng gọi
tên Hà Lạc Tri mà chỉ nhẹ nhàng thốt lên "Này."
Hà Lạc Tri nghiêng đầu , thể rõ từng chi tiết, những lời
, cảm thấy giữa và Hàn Phương Trì chút lạ lẫm.
Hàn Phương Trì mỉm , dường như bối rối: "Cậu thích ?"
Câu hỏi đột ngột và thẳng thắn nhất đêm nay khiến Hà Lạc Tri tròn mắt, một
nghẹn , thể thở cũng thể nuốt .
Mãi lâu mới mở miệng, nhưng trả lời mà hỏi : "Phương Trì,
điên ?"
Hàn Phương Trì bật : "Vậy đừng trả lời nữa."
Anh Hà Lạc Tri, : "Tớ sẽ cho em thời gian suy nghĩ, cần vội. Tớ
cũng cần thời gian để quen, từ cách một bạn chuyển sang một góc
khác, tớ vẫn thạo."
Nói xong, bổ sung, thu nụ và nghiêm túc : "
suy nghĩ tại chỗ, đợi tớ tại chỗ, đừng trốn tránh nữa, trốn tác dụng
."
Hà Lạc Tri mỉa mai: "Tớ còn trốn ... nhà tớ ở ngay đây."
"Cậu thế là ."
Hàn Phương Trì dậy, cúi cầm chiếc thìa dùng qua, xúc một miếng
bánh nơi Hà Lạc Tri ăn đưa miệng. Sau đó, đặt thìa khay.
"Sinh nhật vui vẻ." Hàn Phương Trì thẳng, vô tư vò rối mái tóc của Hà Lạc
Tri: "Hôm nay tròn ba mươi mốt tuổi."
Hà Lạc Tri vò đầu như một con vật buộc .
"Bánh ăn hết thì bỏ tủ lạnh, mai tớ ăn." Hàn Phương Trì ,
tới bật đèn: "Tớ đây."
Ánh đèn bừng sáng chỉ trong chớp mắt, thứ diễn trong bóng tối như
một giấc mơ mơ hồ đầy mờ ám.
Đến khi cánh cửa mở khép , Hà Lạc Tri vẫn dám .