Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 43
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:34
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thực , cũng " vội" đến .
Hàn Phương Trì rửa tay xong, tới bếp hỏi: "Nấu gì đó?"
"Không gì đặc biệt, chỉ là mấy món đơn giản thôi. Mà đồ ?"
Hà Lạc Tri hỏi.
Thay đồ xong, Hàn Phương Trì dựa lưng tủ lạnh. Trước đây cũng thường
đây, nhưng Lạc Tri cảm thấy ánh mắt của phần khác lạ,
khiến khỏi phân tâm. Thỉnh thoảng, ngoái đầu để xác
nhận, nhưng dám .
Hà Lạc Tri đổ tỏi băm chảo, tiếp theo là nước sốt chuẩn sẵn.
Cạnh bếp, dầu văng tung tóe vì món tôm, nấu tranh thủ lau dọn.
Nhìn quanh một lượt, Hàn Phương Trì đang tìm gì, bèn mở tủ đầu
và vô tình chạm nhẹ tai của Hà Lạc Tri khi cúi xuống lấy túi khăn lau.
Lạc Tri giật lùi sang một bên.
"Giật ?" Hàn Phương Trì , đặt túi khăn ướt xuống bàn bên cạnh.
"Không ." Lạc Tri xoa xoa vai .
Hàn Phương Trì đôi tai nhỏ của . Hồi học lớp 10, hai từng
bàn về chuyện , Lạc Tri tai của trông vẻ cứng, còn tai Lạc Tri
thì tròn xoe.
Hồi đó, hai nhóc ngốc nghếch chuyện suốt cả buổi về đôi tai.
Bây giờ, khi Hàn Phương Trì ở góc chếch lưng, tai Lạc Tri,
ánh mắt trở nên rõ ràng hơn.
"Cậu thể tránh một chút ?" Cuối cùng Hà Lạc Tri cũng lên tiếng.
Hàn Phương Trì trả lời: "Tránh ? Tránh ?"
"Ra ngoài bàn ." Lạc Tri hất cằm về phía bàn ăn: "Đừng trong bếp."
Hàn Phương Trì lời, bước ngoài ở bàn ăn. Hà Lạc Tri
thở phào nhẹ nhõm, cảm giác quá gần gũi giữa hai khiến lúng
túng.
Sau bữa ăn, Lạc Tri ở tới gần tám giờ, cầm túi lên chuẩn về.
Hàn Phương Trì cũng dậy, dọn dẹp thùng rác trong bếp. Hà Lạc Tri
ở cửa đợi, khi Hàn Phương Trì đến gần giơ tay định nhận, nhưng Hàn
Phương Trì cho tay túi quần, mang giày .
"Cậu ?" Hà Lạc Tri ngạc nhiên hỏi.
"Không về nhà ?" Hàn Phương Trì một tay cầm rác, hiệu mở
cửa.
"Cậu cũng ?" Hà Lạc Tri xác nhận.
Hàn Phương Trì với ánh mắt như điều đó là đương nhiên.
Hà Lạc Tri chỉ màn hình điện thoại: "Đã tám giờ ."
Hàn Phương Trì như điều gì nhưng ngập ngừng.
Hà Lạc Tri đóng cửa nhưng vẫn .
"Tớ ?" Hàn Phương Trì ấn thang máy: "Tớ ở với
lâu hơn một chút."
Thang máy đến, Hàn Phương Trì bước , Hà Lạc Tri đành theo .
Giữa hai căn hộ của họ chỉ cách vài trăm mét, quá dài, nhưng cũng
ngắn, vẫn thể mất một lúc.
Hai bước vội vã, khí đầu hè mát mẻ, làn gió đêm nhẹ nhàng
thổi qua, trong khí thoang thoảng mùi hoa, dịu dàng và xa xăm.
Lại một mùa mà Hà Lạc Tri thể ngoài chạy bộ vui chơi bất cứ lúc nào.
Chỉ cần mùa xuân hè, như thể năng lượng dồi dào, mỗi vận động
xong, ánh mắt đều rực rỡ, thì toát mồ hôi.
Hai khu dân cư ngăn cách bởi một con phố, khi qua đường, Hà Lạc Tri bên
trái, ánh đèn xe chiếu tới, theo phản xạ giơ tay lên che cho Hàn
Phương Trì. Cậu đeo kính nên rõ, thực xe còn xa lắm.
Hàn Phương Trì nhẹ nhàng đỡ khuỷu tay lên, dẫn qua đường.
Cảm giác tay lạnh lẽo, còn tay Hàn Phương Trì thì ấm áp, sự chênh lệch
nhiệt độ cho một hành động đơn giản trở nên rõ rệt hơn, khi buông ,
cơn gió nhẹ nhàng mang .
*
Khi Hà Lạc Tri cầm theo kem đến nhà của Hà Kỳ thì lên lầu xong.
Cô bé khiếm thị đang tay theo lan can, từng bước một xuống cầu thang, Hà
Lạc Tri ở , nhẹ nhàng nhắc nhở: "Cẩn thận nhé."
"Anh ơi!" Cô bé mỉm .
"Anh em hát, tiến bộ nhiều lắm." Hà Lạc Tri : "Hôm nay thầy Hàn
vẻ dịu dàng."
"Vâng!" Cô bé thì thầm: "Hôm nay thầy cứ khen em, em vui quá ."
Hà Lạc Tri thấy cô bé tự tới sofa xuống, đưa cho cô một hộp
kem, cô bé nhận lấy và giữ trong tay, nhưng ăn.
"Em giúp mở ?" Hà Lạc Tri nhẹ nhàng hỏi.
Cô bé đưa tay , Hà Lạc Tri mở bao bì, lượt đặt kem và muỗng hai tay
cô bé.
"Cảm ơn ." Cô bé chút ngượng ngùng .
"Không gì." Hà Lạc Tri trả lời .
Hà Kỳ mỗi tuần đều dành thời gian dạy cô bé, lấy tiền, nhưng chỉ trích
cũng nghiêm khắc. Năm nào trường Hà Kỳ cũng nhiều học sinh thi đỗ với
thành tích nổi bật, nhưng cô bé mới là ưu ái nhất trong các
buổi học tại nhà.
Khi phụ đến đón, cô bé vẫn ăn hết kem. Hà Kỳ đang điện thoại
lầu và vẫn xuống, Hà Lạc Tri cửa tiễn, phụ lịch sự trò
chuyện với , là một phụ nữ trông giản dị, lẽ lớn tuổi
nhưng mang vẻ trải đời.
Khi Hà Kỳ xuống, Hà Lạc Tri đưa kem cho bà, : "Cảm ơn, cô giáo vất vả
."
"Rất vất vả, còn một tiết học nữa, con cùng ? Sau khi xong
lớp, chúng sẽ ăn ngay." Hà Kỳ .
"Được đấy." Hà Lạc Tri trả lời.
Tối nay Hà Lạc Tri về nhà, Hàn Phương Trì cũng ăn với bạn.
Gần đây, họ cần gặp mỗi ngày, vẫn gian riêng cho mỗi
, nhưng mỗi khi cách một hai ngày mà gặp, thì khi gặp , họ
đều sẽ ở bên lâu hơn.
Hà Lạc Tri hầu như từ chối những yêu cầu tương tự từ Hàn Phương Trì,
vốn là dễ chịu, Hàn Phương Trì cũng đưa yêu cầu quá đáng,
như "Ở thêm chút nữa." "Gọi điện cho tớ." "Ngày mai gặp." những yêu
cầu nhỏ mang chút mùi vị nhẹ nhàng, Hà Lạc Tri đều sẽ đồng ý.
thực khi Hà Lạc Tri mối tình đầu, trong hai năm mà Chu Mộc
Nghiêu hẹn hò mà thành thì cũng dễ dàng gì. Anh vốn là
sự đề phòng cao, ranh giới rõ ràng, thời điểm đó nếu sự vượt
qua nhỏ nhỏ nào từ Chu Mộc Nghiêu, sự nuông chiều của chỉ bắt đầu khi
họ ở bên .
Giờ đây, sự khác biệt trong cách đối xử với Hàn Phương Trì lẽ là vì
khi thứ trở nên hỗn loạn, Hàn Phương Trì ở trong vòng tay bao dung của
; hoặc thể là vì họ đều hiểu đủ, trong mắt Hàn Phương Trì, Hà Lạc
Tri gần như trong suốt, ranh giới của Hà Lạc Tri ở , thế nào
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-43.html.]
để cùng thoải mái, Hàn Phương Trì đều rõ.
"Mấy hôm nay con tâm sự gì ?"
Tối, Hà Kỳ và Hà Lạc Tri mỗi ôm một nửa trái dưa hấu nhỏ, cầm muỗng ăn,
khi Hà Kỳ hỏi , thấy im lặng quá lâu thì hỏi.
Hà Lạc Tri bà tiếp tục ăn dưa, trả lời.
Hà Kỳ cũng hỏi nhiều, để một tờ giấy đùi để nhả hạt dưa, một tay
còn lướt video.
Hà Lạc Tri một hồi lâu mới gọi bà một tiếng.
Hà Kỳ tắt phần mềm video: "Hả?"
"Con với Hàn Phương Trì." Hà Lạc Tri ngập ngừng một chút, tiếp: "Bây
giờ khó xử."
Hà Kỳ : "Khó xử ở điểm nào?"
"Cậu yêu." Hà Lạc Tri hít một thật sâu.
Hà Kỳ mất vài giây để phản ứng, xác nhận: "Yêu với con?"
Hà Lạc Tri gật đầu.
Hà Kỳ ngừng ăn dưa, một hồi mới hỏi: "Có gây họa gì ?"
Hà Lạc Tri nhắm mắt gật đầu.
Hà Kỳ đưa tay , xoa xoa gáy : "Quả thật là gây họa ."
Hà Kỳ từng trách mắng Hà Lạc Tri về xu hướng tính d.ụ.c của , trong mắt
bà, đó của . Bà quyền khác mà độ lượng,
trong hầu hết gia đình, tình yêu đồng giới vẫn là một chủ đề mà khi nhắc đến,
đều biến sắc. Điều đó lẽ khó chấp nhận hơn cả việc con cái hôn
nhân hạnh phúc. Trong môi trường xã hội hiện tại, nó vẫn đại diện cho
" bình thường." và một đứa trẻ luôn xuất sắc từ nhỏ, "tính huỷ diệt"
của nó lẽ còn mạnh mẽ hơn.
"Vậy con nghĩ thế nào?" Hà Kỳ hỏi.
Hà Lạc Tri suy nghĩ một chút, khổ : "Con chỉ... cảm thấy khó xử
thôi."
Hà Kỳ hỏi tiếp: "Con thích ?"
Hà Lạc Tri sang, ánh mắt như thấu hiểu của , khẽ gật đầu.
Hà Kỳ thở dài trong lòng, đưa tay xoa nhẹ đầu con trai.
Trong những suy nghĩ phức tạp của Hà Lạc Tri, tất cả đều liên quan đến
bản . Với , những khó khăn chỉ ở Hàn Phương Trì, những gánh
nặng ngoài tình cảm thật quá lớn.
"Con cần ý kiến của ?" Hà Kỳ nhẹ nhàng hỏi.
Hà Lạc Tri im lặng một lúc lắc đầu.
Hà Kỳ , hỏi tiếp: "Vậy là con quyết định , đúng ?"
Hà Lạc Tri gì.
Hà Kỳ mỉm , tiếp tục ăn miếng dưa hấu, nhẹ nhàng với con trai
: "Hãy tin chính ."
Tin điều gì đây?
Tin rằng thể đưa quyết định đúng đắn? Tin rằng sẽ hối
hận vì quyết định hôm nay? Hay tin rằng thể giữ vững tương lai của
khác, mang cho họ một cuộc sống hạnh phúc?
Hà Lạc Tri rời nhà trưa Chủ nhật, bữa cơm, còn ghé qua tiệm trái
cây mua hai quả dưa hấu nhỏ, loại ngọt lịm mà tối qua và cùng ăn, gợi
hương vị ngọt ngào của thời thơ ấu.
Trên đường , nhận một cuộc điện thoại từ Hàn Phương Trì sáng
sớm khi Hàn Phương Trì thức dậy, thông báo rằng sáng nay buổi hội thảo.
Sau đó, họ liên lạc thêm.
Hà Lạc Tri nghĩ Hàn Phương Trì nhà, nhưng khi mở cửa, nhận đôi
dép của Hàn Phương Trì ở cửa. Anh dép bước phòng, thấy Hàn
Phương Trì đang sofa, cánh tay đặt lên trán.
Hà Lạc Tri phần bất ngờ. Anh nhẹ nhàng đặt dưa hấu xuống, rón rén bước
tới. Hàn Phương Trì hiếm khi dài như trừ lúc nghỉ ngơi, kể cả khi còn
học, Hàn Phương Trì thích ngủ trưa, vì cảm giác mất phương hướng
khi tỉnh dậy luôn khiến Hàn Phương Trì bối rối. Sau khi , Hàn Phương
Trì cũng những giấc ngủ ngắn buổi trưa, nhưng việc ngủ sofa như
thế là điều hiếm gặp ngày nghỉ.
Hà Lạc Tri cúi xuống .
Hàn Phương Trì che mắt, nhưng đôi mắt yên lặng khép , hàng mi dài
vẫn rũ xuống. Anh nét truyền thống, sống mũi cao, chân mày đậm, đường
nét gương mặt sắc sảo. Hà Lạc Tri nhớ hình ảnh Hàn Phương Trì trong bệnh
viện, dù chỉ thấy phần sống mũi và đôi mắt lớp khẩu trang, thì
vẫn là một bác sĩ vô cùng thu hút.
lúc , Hà Lạc Tri để ý đến ngoại hình của , mà lo lắng liệu
đang mệt .
Hà Lạc Tri chạm tay lên trán để kiểm tra nhiệt độ, nhưng vì cánh tay
của Hàn Phương Trì đang che , dám vội vàng, sợ Hàn Phương Trì
giật .
Khi Hàn Phương Trì mở mắt , đầu tiên thấy chính là Hà Lạc Tri đang
chăm chú mắt .
Hà Lạc Tri mặc chiếc áo phông trắng đơn giản, vì cúi xuống nên vạt áo
lỏng, để lộ một đường cong từ cổ áo. Đôi mắt vốn dịu dàng, lúc
càng dịu hơn khi đeo kính.
Hà Lạc Tri mặc một chiếc áo phông trắng ngắn tay, vì cúi nên phần áo
rộng rãi trễ xuống, để lộ cổ với đường cong nhẹ nhàng. Đôi mắt của vốn
dài và dịu dàng, lúc đeo kính nên sống mũi lộ , cao
một chút, cả ánh sáng phòng trở nên ấm áp hơn.
Hàn Phương Trì từ khi mở mắt , rõ là tỉnh còn đang
trong cơn mơ, chỉ im lặng nhúc nhích.
"Phương Trì?" Hà Lạc Tri hỏi: "Cậu thế?"
Hàn Phương Trì trả lời.
"Đau ở ?" Hà Lạc Tri hỏi thêm.
Trong trạng thái mơ màng giấc ngủ, Hà Lạc Tri vẫn luôn ở trong tầm
của Hàn Phương Trì. Ánh mắt Hàn Phương Trì từ từ rời khỏi mắt , dừng ở
cằm, thẳng mắt .
Giọng Hàn Phương Trì còn trầm vì tỉnh giấc: "Ôm một cái
?"
Hà Lạc Tri ngờ một hồi im lặng nhận câu , khựng ,
kịp phản ứng.
Cả hai im lặng thêm một lúc, Hàn Phương Trì bỏ tay xuống, dậy.
"Mình ngủ mơ màng quá..."
"Được chứ." Cả hai gần như đồng thời , Hà Lạc Tri khẽ hắng giọng: "Ôm
."
Anh giơ một tay lên, vòng qua cổ Hàn Phương Trì, cúi ôm lấy .
Cơ thể Hà Lạc Tri thoảng thoảng hương xà phòng nhẹ nhàng, hề gây cảm
giác nóng bức của mùa hè đầu tiên. Một tay khác cũng vòng , ôm trọn Hàn
Phương Trì trong vòng tay ấm áp.
"Cậu thế?" Hà Lạc Tri hỏi nhỏ bên tai Hàn Phương Trì: "Không khỏe ?"