Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 46
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:37
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàn Tri Dao mặt mày khó chịu, kéo dài gương mặt cửa. Vừa thấy
Hàn Phương Trì, cô bé hỏi: "Anh ?"
Hàn Tri Dao để tóc xõa, mắt đỏ hoe, chuyện mà cứ ngẩng mặt lên: "Em
chịu nổi ở nhà nữa."
Hàn Phương Trì quanh, hỏi: "Còn Tri Mặc ?"
"Chị vẫn đang ngủ, em tự một ." Hàn Tri Dao trả lời.
Hàn Phương Trì tìm đôi dép trong nhà cho cô bé nhưng để cô , giữ cô
ở cửa, : "Ở nhà chịu nổi thì tới đây gì?"
Hàn Tri Dao cãi: "Anh là trai em ?"
"Lúc mới nhớ là trai em ." Hàn Phương Trì kéo cô bé ,
cho nhà, nghiêm giọng : "Xin ."
"Xin chuyện gì?" Hàn Tri Dao cứng đầu cúi mặt, cứ đó.
"Hôm qua em bảo cút ." Hàn Phương Trì nghiêm túc: "Nói em sai ."
Hàn Tri Dao im lặng một lúc, ngẩng đầu lên, mắt đỏ ửng đáng thương: "Em
sai , hai."
Hàn Phương Trì buông tay, xoa đầu cô bé cho phép cô nhà ghế
sofa.
Hàn Tri Dao cởi balo để đất, ngoan ngoãn xuống ghế. Khi Hàn Phương
Trì trở thì đồ xong.
"Em ăn gì hả?" Hàn Phương Trì rửa mặt, hỏi.
"Không đói." Hàn Tri Dao trả lời.
Hàn Phương Trì rửa mặt xong thì nhắn tin cho Hàn Tri Mặc, thông báo rằng
Hàn Tri Dao đang ở chỗ .
Trong bếp còn vài lát bánh mì, Hàn Phương Trì một chiếc sandwich và hâm
một ly sữa cho cô bé.
"Ra ăn ." Hàn Phương Trì .
Ở đây, Hàn Tri Dao ngoan ngoãn hơn nhiều so với ở nhà. Anh bảo ăn thì ăn,
nhưng khi Hàn Phương Trì chuyện, cô bé vẫn mở lời.
Khi Hà Lạc Tri đến, hai em nhà họ Hàn mỗi một bên sofa, chăm
chú điện thoại.
Hà Lạc Tri bước nhà, thấy một đôi giày thể thao nữ đặt cửa,
ngạc nhiên mất một lúc. Hàn Phương Trì dậy gọi: "Vào ."
Hà Lạc Tri bước , Hàn Tri Dao ngước đầu lên.
"Chào hỏi ." Hàn Phương Trì bảo.
Hàn Tri Dao chớp mắt, ngập ngừng chào: "Chào ." chắc chắn hỏi
thêm: "Có Lạc Tri ?"
"Tri Dao?" Hà Lạc Tri cũng khá ngạc nhiên.
Anh sang Hàn Phương Trì, hỏi: "Hai chuyện gì ? Hay để tớ
về ?"
Hàn Phương Trì trả lời: "Không gì , ."
Hà Lạc Tri chuyện của Hàn Tri Dao hôm qua, balo đất cũng đoán
phần nào, nhưng nhắc đến. Anh xuống trò chuyện vài câu
liên quan. Anh từng mang dây chuyền từ nhà về cho Hàn Phương Trì quà tặng
cho hai cô em gái. Hôm sinh nhật của Hàn Tri Dao, cũng đặt bánh sinh nhật,
nên hai vốn khá thiết.
Hà Lạc Tri là mang cảm giác ấm áp, dịu dàng như một lớn.
Hàn Tri Dao hề đề phòng, một lúc bắt đầu chuyện với . Khi
Hà Lạc Tri đến, hai em nhà họ Hàn chẳng gì với , Hàn Phương Trì
chuyện với cô bé nhưng bắt đầu từ , khí cứ im
lặng ngột ngạt. Hà Lạc Tri phá tan bầu khí .
Hà Lạc Tri đề nghị cả ba xem phim, ghé quán đồ ngọt mới mở mà Hàn Tri
Dao thích. Cô bé Hàn Phương Trì, hỏi: "Anh rảnh ?"
Hàn Phương Trì sang hỏi Hà Lạc Tri: "Cậu về nhà dì ?"
"Bà công tác , ở nhà." Hà Lạc Tri trả lời, đôi mắt ẩn chứa điều
gì đó chỉ hai hiểu.
Hàn Phương Trì đành bất lực Hàn Tri Dao, thêm.
Rõ ràng, Hàn Phương Trì gì với Hàn Tri Dao,
chuyện với em, và lẽ em cũng cần bên cạnh. Vì bản chất Hàn
Phương Trì thuộc nhóm "phụ ", giống như Hà Lạc Tri -
thiện, dễ chịu, trách nhiệm gì với Hàn Tri Dao. Có Hà Lạc Tri ở đây,
Hàn Phương Trì cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, như gặp cứu tinh.
"Em hôm nay tiết học đúng ?" Hà Lạc Tri xác nhận với Hàn Tri
Dao.
Hàn Tri Dao : "Sáng nay tiết."
Hà Lạc Tri bất ngờ, hỏi tiếp: "Em xin phép nghỉ ?"
"Chưa." Hàn Tri Dao đáp: "hôm qua em cũng học,
với giáo viên ."
Cô về chuyện trốn học một cách thản nhiên đến mức khiến Hà Lạc Tri bất
ngờ. Anh chỉ sang Hàn Phương Trì, : "Hay là xin phép cho
em nghỉ nhé?"
Hàn Phương Trì lặng lẽ gật đầu, trông vẻ bất lực.
Hà Lạc Tri từ nhỏ kinh nghiệm đối phó với học sinh cấp ba, nhưng lớn
lên ảnh hưởng của Hà Kỳ, cũng thấu hiểu và kiên nhẫn hơn với bọn trẻ.
Hôm nay, Hà Lạc Tri chỉ tính sáng dậy thu dọn xong ghé qua chơi, nên vẫn
mặc nguyên bộ đồ từ hôm qua: áo phông, quần ngắn và dép lê. Sau khi ăn sáng
với Hàn Phương Trì, cũng về đồ mà cứ thế ngoài.
Anh hiếm khi ngoài với trang phục giản dị như . Từ nhỏ, là đứa
trẻ coi trọng vẻ ngoài, luôn ăn mặc gọn gàng, chẳng mấy khi thấy dép lê
đường. Hôm nay đúng là ngày thảnh thơi hiếm . Hàn Phương Trì cũng mặc
quần ngắn và dép lê để hòa hợp với .
Cả hai bước phố như hai quá nghiêm chỉnh, dù trông vẫn
trai, nhưng mấy chỉn chu, giống như những trai ở nhà
trêu chọc em gái, lục tủ lạnh tìm bánh kem mà ăn vụng.
Hàn Tri Dao thì mặc đồng phục, trong túi còn một bộ đồng phục khác, rõ ràng
tối nay cô định về nhà.
Xem phim vốn cũng trong trung tâm thương mại, khi đỗ xe, cả ba dạo một
chút mua đồ uống cho Hàn Tri Dao. Khi ngang qua một cửa hàng, Hàn
Phương Trì hỏi: "Em cần mua gì ?"
Cửa hàng bán đồ ngủ và nội y, Hàn Phương Trì đưa điện thoại cho cô: "Em tự mua
."
Hàn Tri Dao lắc đầu: "Em mang đủ ."
Hà Lạc Tri bật : "Ra là kế hoạch từ ."
"Hôm qua em cùng , sợ cho ." Hàn Tri Dao
.
"Nếu em xin thì bao giờ dẫn em theo ." Hàn Phương Trì
: "Mấy học sinh cấp ba lễ phép thì tránh xa ."
"Xin !" Hàn Tri Dao trông vẻ khá hơn, bèn lập tức nhận .
Hà Lạc Tri chỉ về phía quán sữa gần đó: "Làm ơn lấy giúp chúng tớ đơn
0463. Một sữa cho Dao Dao và một chai nước ga cho tớ."
"Được." Hàn Phương Trì gật đầu.
Hà Lạc Tri hỏi: "Tớ lịch sự ?"
"Có chứ." Hàn Phương Trì ngang qua để lấy đồ uống, ghé sát tai
khẽ chỉ đủ hai : "Cậu thể cần lịch sự."
Hà Lạc Tri mỉm , còn Hàn Tri Dao thì lưng , thấy cảnh .
Hàn Tri Dao chọn một bộ phim khoa học viễn tưởng đang nổi tiếng, Hà Lạc
Tri giữa, Hàn Phương Trì phía ngoài. Phim chiếu một nửa, Hàn
Phương Trì chạm cánh tay Hà Lạc Tri, mượn ánh sáng từ màn hình chỉ
chai nước đặt ở chỗ để cốc giữa hai .
Hà Lạc Tri đưa chai nước cho , ánh mắt hỏi ngầm: "Là cái ?"
Hàn Phương Trì khẽ nhích gần hơn, nhỏ: "Họng tớ khô."
Hà Lạc Tri lập tức để chai nước tay . Hàn Phương Trì mở nắp và uống hết
nửa chai còn . Mặc dù nước ga đường, nhưng vẫn ngọt, suốt nửa
bộ phim, Hà Lạc Tri thỉnh thoảng thấy tiếng Hàn Phương Trì khẽ hắng giọng
giữa những đoạn nhạc.
Khi bộ phim kết thúc, cả ba về phía thang máy, Hàn Tri Dao lướt điện thoại
để tìm nhà hàng, còn Hà Lạc Tri thì : "Chờ tớ chút."
Anh bước nhanh về phía quầy, với một chai nước khoáng, mở nắp và
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-46.html.]
đưa cho Hàn Phương Trì.
Hàn Phương Trì nhận lấy, uống một ngụm, Hà Lạc Tri đóng nắp hỏi: "Họng
?"
"Khó chịu." Hàn Phương Trì trả lời: "Có lẽ do sáng nay uống nước ngọt quá."
Hà Lạc Tri đưa chai nước cho : "Nhớ uống nước từ từ."
"Anh là bác sĩ mà." Hàn Tri Dao ngẩng lên, họ: "Bác sĩ nha khoa, còn
cần nhắc uống nước ?"
"Bác sĩ cũng cần quan tâm mà." Hà Lạc Tri mỉm trả lời.
"Bác sĩ tự lo cho ." Hàn Tri Dao : "Đừng lo cho ."
" thể lo." Hà Lạc Tri liếc sang Hàn Phương Trì, đùa:
"Anh là chu đáo mà."
"Anh chu đáo quá." Hàn Tri Dao gật đầu công nhận.
Khi Hàn Phương Trì và Hà Lạc Tri mới quen , họ cũng trạc tuổi Hàn Tri Dao
bây giờ. Ngày , Hà Lạc Tri là trai nhỏ ấm áp, luôn khiến xung
quanh cảm thấy ấm lòng. Việc chạy đến căngtin mua bữa tối cho bạn
mang về, đó là chuyện thường tuổi đó.
Ban đầu, Hàn Phương Trì luôn xem Hàn Tri Dao như một đứa trẻ, nghĩ rằng
vẫn còn nhỏ, hiểu chuyện. khi nhớ Hà Lạc Tri và chính khi
bằng tuổi đó, chợt nhận , học sinh trung học cũng chẳng còn bé nữa.
"Em ở đây bao lâu cũng , vấn đề gì." buổi tối khi ngủ,
Hàn Phương Trì với Hàn Tri Dao.
Hàn Tri Dao tắm xong, mặc bộ đồ ngủ mà mang theo, khoanh chân
giường của phòng khách.
" em học hành nghiêm túc, nếu em trốn một tiết học nào, sẽ lập
tức đưa em về nhà. Em ở đây, trách nhiệm, đừng khó ." Giọng
trầm và nghiêm nghị. May mắn là Hàn Tri Dao phản kháng, cô ngoan
ngoãn trả lời: "Em sẽ học hành nghiêm túc."
"Em là chứ?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Đã hứa mà." Hàn Tri Dao tỏ khó chịu: "Em lừa ."
"Tốt nhất là em nên giữ lời." Hàn Phương Trì .
Hà Lạc Tri kéo nhẹ tay áo Hàn Phương Trì, vẫy tay với Hàn Tri Dao: "Ngủ ngon
nhé, Dao Dao."
"Ngủ ngon Lạc Tri." Hàn Tri Dao trả lời .
Hàn Phương Trì hỏi: "Em ngủ một ?"
Hàn Tri Dao nhanh chóng trả lời: "Được chứ!", nhưng ngay đó, phản ứng
: "Cậu định ?"
"Anh chỉ ở khu bên cạnh, gọi điện là về ngay trong năm phút." Hàn Phương
Trì trả lời.
"Thế thì em dám !" Hàn Tri Dao lắc đầu lia lịa: "Anh để em ở trong
một phòng thì em dám, nhưng để cả căn hộ cho em thì em dám , em
bao giờ ở một , đừng !"
Hàn Phương Trì và Hà Lạc Tri , trao đổi ánh mắt Hàn Phương Trì
bảo Hàn Tri Dao: "Ra khóa cửa ."
"Không cần thiết !" Hàn Tri Dao ngơ ngác trả lời.
"Tạo thói quen , trừ khi ở nhà , còn ở cũng khóa cửa." Hà
Lạc Tri nhắc nhở: "Anh cũng ở đây, nhưng vẫn khóa cửa."
"Ồ, hiểu ." Hàn Tri Dao xuống giường, chân trần đến cửa và khóa .
Sau khi cánh cửa đóng , Hàn Phương Trì hỏi: "Sáng mai mấy giờ dậy?"
"Sáu giờ, em tự dậy, tự học, đừng lo cho em." Hàn Tri Dao .
"Anh ." Hàn Phương Trì nhẹ nhàng khép cửa, tiếng cô khóa cửa từ
bên trong.
"Tớ về dọn dẹp chút, lát nữa ." Hà Lạc Tri khẽ .
Hàn Phương Trì khẽ gật đầu: "Cảm ơn."
Hà Lạc Tri mỉm , : "Câu gì chứ."
Hà Lạc Tri nhẹ nhàng đưa tay, chạm lên cánh tay của Hàn Phương Trì, trấn an:
"Tớ sẽ trong nửa tiếng."
Khi tiếng đóng cửa vang lên, Hàn Tri Dao bèn mở cửa phòng, thò đầu ,
thấy Hàn Phương Trì vẫn ở đó, đóng cửa khóa thật kỹ.
"Ngủ , ." Hàn Phương Trì cất tiếng gọi.
"Biết !" Hàn Tri Dao trả lời vọng từ trong phòng.
Buổi chiều, ông Hàn gọi điện hỏi nên đến đón Hàn Tri Dao . Hàn Phương
Trì bảo rằng cô về, ông Hàn do dự vài giây : "Cũng ."
Hàn Phương Trì mở ứng dụng nhắn tin, một đoạn video ngắn, bắt đầu từ
chiếc ba lô Hàn Tri Dao sắp xếp gọn gàng.
"Chị Bàng, Tri Dao chuẩn đầy đủ sách vở, còn mang thêm một bộ đồng phục.
Cứ để con bé ở đây, đừng lo. Nó hứa với con sẽ học đàng hoàng."
Anh tiếp đến tay nắm cửa phòng Hàn Tri Dao, vặn thử nhưng mở ,
cũng ghi cảnh .
"Con bé khóa cửa ngủ . Tạm thời cứ để nó ở phòng . Nhà con còn một
bạn cũng đang ở đây, là Lạc Tri, . Có gì con sẽ báo ngay cho
, yên tâm . Con sẽ tìm thời điểm thích hợp để chuyện với con bé về
những chuyện với các bạn nam."
Mẹ Bàng nhắn nhanh: "Không cần báo cho nữa, quan tâm đến
nó."
Nếu thật sự quan tâm, chẳng nhắn nhanh như . Hàn Phương Trì
khẽ , trả lời: "Đừng giận nữa."
Bàng nhắn: "Đừng với thêm một lời nào về nó nữa."
Hàn Phương Trì: "Được , nếu chuyện gì con sẽ ."
Khi Hà Lạc Tri mang quần áo đến thì Hàn Phương Trì tắm xong, ghế sofa
thêm một chiếc gối và chăn mỏng.
"Cô bé ngủ ?" Hà Lạc Tri chỉ về phía cửa phòng, hỏi nhỏ.
"Không , thể đang chơi điện thoại." Hàn Phương Trì trả lời.
Anh lấy một bộ ga giường , chuẩn .
"Tớ ngủ ở đây là mà." Hà Lạc Tri chỉ ghế sofa.
"Không ." Hàn Phương Trì lắc đầu, hiệu cho phòng.
Hà Lạc Tri bước , Hàn Phương Trì bảo: "Điều khiển đèn và máy lạnh tớ để ở
đây, nếu dậy giữa đêm cần bật đèn, nó sẽ tự sáng."
"Ga giường tớ sẽ ngay, thể ở đây vài ngày." Hàn Phương
Trì hỏi thêm: "Chăn mỏng quá ? Hay tớ tìm cái dày hơn?"
"Không, đủ ." Hà Lạc Tri mỉm : "Ga giường cũng cần ."
"Tớ ngủ ." Hàn Phương Trì .
"Có mà." Hà Lạc Tri thở dài: "Trước đây tớ ở nhà , tớ cũng
ga giường cho ."
Hàn Phương Trì tranh cãi thêm, chỉ : "Ga tớ để đây, thì cứ
."
"Được ." Hà Lạc Tri gật đầu.
"Ngủ ." Hàn Phương Trì .
Hà Lạc Tri dọn dẹp sẵn sàng từ khi đến, xuống là thể ngủ ngay.
Nếu vài tháng thì cả hai còn thể chung một giường, nhưng bây giờ
thì thể. Hai đàn ông trưởng thành, mối quan hệ rõ ràng,
chung một giường thì sẽ chẳng thể giải thích , biến thành một mớ hỗn độn.
Mà cả hai đều thích sự lẫn lộn.
Hàn Phương Trì định bước và khép cửa , nhưng Hà Lạc Tri gọi với theo,
giọng nhỏ nhẹ: "Phương Trì."
Hàn Phương Trì .
Hà Lạc Tri vẫy tay.
Hàn Phương Trì tiến gần, Hà Lạc Tri hiệu bước thêm vài bước, đừng
ở cửa.
Khi Hàn Phương Trì đến gần, Hà Lạc Tri bất ngờ ôm .
"Trước khi ngủ, ôm một cái." Hà Lạc Tri dịu dàng , mùi hương chanh tươi mát
từ mái tóc gội của bao trùm lấy Hàn Phương Trì. Vai của Hàn Phương Trì
rộng, cơ bắp vai còn cọ nhẹ cằm của .
"Ngủ ngon, Hàn Phương Trì." Hà Lạc Tri vỗ nhẹ gáy , thì thầm.
Với tiếng gọi "Phương Trì" nhẹ nhàng, trái tim Hàn Phương Trì như thắt một
chút. Anh nhắm mắt, tay vòng qua lưng Hà Lạc Tri, hít sâu một .
"Ngủ ngon." Hàn Phương Trì trả lời bằng giọng trầm thấp.