Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 51
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hà Lạc Tri nghề , công tác là chuyện thể. Dù
nhận dự án mới trong vài tháng tới, thì những dự án hiện tại vẫn cần
thường xuyên công tác. Bất kể bên nào gặp khó khăn, trong vòng 48 giờ là
bên thiết kế tới tận nơi để xử lý.
Dù đôi khi việc công tác trách nhiệm trực tiếp của , nhưng
nghề , còn bận tâm chuyện nhiều ít nữa. Mọi trong
công ty đều quen với việc công tác, chỉ điều Hà công là khó
chịu nhất, bất cứ khi nào nhất thiết thì lãnh đạo đều đàm
phán với .
Đồng nghiệp chuyện năm ngoái Hà công chia tay, nên trong mắt họ,
hình tượng của bao giờ đổi.
Trước đây khi Hà Lạc Tri còn yêu Chu Mộc Nghiêu, mỗi công tác đều
dỗ Chu Mộc Nghiêu lâu. Tính cách Hà Lạc Tri vốn luôn xung
quanh vui vẻ, từ nhỏ như thế. Vì , khi tập trung việc
trong một thời gian dài công tác, sẽ cảm thấy áy náy vì thể
dành thời gian cho yêu.
Mặc dù đây Hàn Phương Trì từng "Đừng để ở nhà một ",
nhưng khi đó là vì Hàn Tri Dao còn ở nhà, bản thể tự xoay
xở . Bây giờ khi Hàn Tri Dao trở về nhà, Hàn Phương Trì cũng trở
với sự điềm tĩnh và chín chắn của .
Ít nhất là vẻ bề ngoài.
Tối đó khi cả hai chạy bộ về, Hàn Phương Trì tắm xong , mới đến
lượt Hà Lạc Tri.
"Gửi cho tớ lịch chuyến bay." Hàn Phương Trì khi bước phòng, tay mang
theo một hộp khẩu trang chống bụi: "Hôm mua mà quên đưa cho ."
Hà Lạc Tri tắm xong, đang lau tóc, bước gần: "Cái thoải mái thật."
"Nhớ đeo khi sân bay, tớ bỏ sẵn hai cái trong túi, đừng quăng hết
vali mà quên." Hàn Phương Trì lấy hai cái khẩu trang từ trong hộp,
móc thêm mấy miếng băng keo cá nhân rộng bằng nửa lòng bàn tay từ túi quần
. Cái balo mà Hà Lạc Tri định mang đặt ghế sofa, Hàn Phương
Trì bèn bỏ khẩu trang và băng keo ngăn .
"tớ để đấy." Hàn Phương Trì .
Hà Lạc Tri quấn khăn lên đầu, theo , ngoan ngoãn gật đầu: "tớ
."
"Lần nếu vết thương thì đừng để dính nước, nhớ dán băng keo khi
tắm, đừng như nữa." Hàn Phương Trì nhắc: "Vết thương to mà
đau ?"
Hà Lạc Tri lúc nào cũng cẩn thận, lúc nào cũng vết trầy xước,
nhất là khi thường xuyên đến các công trường xây dựng, đủ điều
kiện môi trường đều .
Hàn Phương Trì đang rửa tay, còn Hà Lạc Tri thì theo sát phía : "Cậu đang
tớ đúng ? tớ cẩn thận khi rửa mặt mà."
"Cả cổ nữa." Hàn Phương Trì rửa tay xong, kéo khăn đầu Hà Lạc Tri xuống
lau tay, treo lên: "Nếu xước da thì đừng để dính nước, vết
thương đỏ hết cả , rửa thêm vài nữa là nhiễm trùng đấy."
Hà Lạc Tri chợt nhớ , nhưng vẫn coi trọng, : "Không ,
nhà tớ bác sĩ mà."
Hàn Phương Trì liếc một cái, rời khỏi phòng tắm : "Ai là
nhà của tớ?"
"À..." Hà Lạc Tri vẫn theo : "Dù cũng mà."
Hàn Phương Trì liếc : "Với tớ thì ở chung , mà với đồng
nghiệp ?"
"Ôi trời, chuyện cả trăm năm mà vẫn nhớ dai thế ?" Hà Lạc Tri
chớp chớp mắt: "Sau đó chẳng tớ mời ở chung với tớ ?
mà tiếp là quá đó, bác sĩ ."
Hàn Phương Trì chẳng biểu cảm gì, đang xếp hành lý, thèm ngẩng đầu
lên: "Không nhớ."
Những chuyện đáng nhớ thì nhớ cả năm, còn chuyện cần nhớ nhớ.
Hà Lạc Tri qua chiếc vali đang mở , bất ngờ nắm lấy tay Hàn
Phương Trì, ngón tay cái cọ nhẹ lên cổ tay , : " thú vị
thế nhỉ?"
Hàn Phương Trì ngẩng đầu lên, đôi mắt phía cặp kính của Hà Lạc Tri cong
cong, khóe mắt rủ xuống, đầy quyến rũ.
Khi yêu, cái điểm " đắn" của Hàn Phương Trì khiến thiệt thòi.
Nghĩ mà thấy thú vị, mỗi dù khác biệt so với thời thơ ấu,
thiếu niên, thì sâu bên trong vẫn là đứa trẻ khi xưa. Hà Lạc Tri vẫn thường
thấy bóng dáng của bạn cùng bàn ngay ngắn mười mấy năm trong con
bác sĩ bây giờ. Khi đó, bạn luôn nghiêm túc, bài tập thầy cô giao
quan trọng cần , chắc chắn , và bao giờ ồn
ào đùa cợt quá trớn như những bạn học khác. Cậu cứ lớn lên theo kiểu
"chỉnh chu" đó, giờ thì thành một bác sĩ chỉn chu hết mực.
Nếu là khác, dù gì Hà Lạc Tri cũng sẽ từ chối. với Hàn
Phương Trì, thứ đều tuân theo quy tắc. Anh chỉ cần bày tỏ một chút,
Hàn Phương Trì sẽ ôm , Hà Lạc Tri nắm tay , sẽ nắm chặt. Trước
khi yêu, Hàn Phương Trì thể chỉ cho qua, nhưng sẽ gì.
Điểm đắn của khiến Hà Lạc Tri cảm thấy khô khan mà còn thấy thú
vị, cho lòng mềm mỏng. Đằng sự quy củ là sự tôn trọng, điều
mà Hà Lạc Tri hiểu rõ.
chuyến công tác của Hà Lạc Tri chắc chắn sẽ kéo dài. Cậu vốn
định tuần mới , chỉ là chuyến công tác đẩy lên sớm. Mỗi là
ít nhất mười ngày, Hà Lạc Tri chẳng cần tuân theo những quy tắc cứng
nhắc.
Bác sĩ Hàn còn , tiễn sân bay .
Xếp xong hành lý, Hàn Phương Trì dậy từ ghế sô pha: "Tớ đây."
Hà Lạc Tri bỗng nhiên túm lấy vạt áo khi Hàn Phương Trì bước đến cửa.
Hàn Phương Trì đầu , Hà Lạc Tri kéo lùi một bước, tựa bức
tường bên cạnh cửa .
Ánh đèn ấm áp ở cửa hắt xuống, phủ lên hai , cho nét mặt trở nên mềm
mại, ánh mắt thêm phần mơ màng.
Hà Lạc Tri mặt Hàn Phương Trì, chắn đường cho . Tay
vẫn nắm lấy vạt áo Hàn Phương Trì, túm lấy phần eo, vải áo nhàu trong tay.
Hàn Phương Trì để mặc túm, chỉ lặng lẽ bằng ánh mắt sâu lắng.
"Phương Trì." Hà Lạc Tri gọi nhẹ một tiếng, ánh mắt cụp xuống.
Những lúc như thế , mối quan hệ quen hơn chục năm của họ vướng
vài cảm xúc mơ hồ, khó . Một cảm giác lệch lạc, bởi vì quá quen mà thấy
xa lạ. Hà Lạc Tri hạ tầm mắt, dám thẳng mắt Hàn Phương Trì.
"Sao?" Hàn Phương Trì dựa lưng tường, vẫn .
"Tớ nhiều ngày như ." Hà Lạc Tri mỉm : " gì với tớ
?"
Trong mười giây im lặng của Hàn Phương Trì, lẽ nhiều câu
lượn lờ quanh miệng nuốt trở .
Cuối cùng, chỉ : " về sớm nhé." Giọng điệu như giận dỗi.
"Ừ." Hà Lạc Tri đáp một tiếng, buông tay khỏi vạt áo, đó ôm lấy
Hàn Phương Trì.
Cậu vòng tay ôm chặt Hàn Phương Trì, ánh mắt ngước lên đối diện với trong
hai giây, từ từ hạ xuống. Sau đó, nghiêng đầu, chạm nhẹ cằm của
Hàn Phương Trì.
Hàn Phương Trì khép mắt .
Hà Lạc Tri khi chạm nhẹ cằm liền dựa đầu lên vai, ôm chặt lấy .
Nghe Hàn Phương Trì thấp giọng : "Ngày mai công tác , bây giờ còn
định gây chuyện ?"
Hà Lạc Tri bật : "Không công tác thì tớ cũng gây chuyện ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-51.html.]
Hàn Phương Trì nâng một tay, đỡ lấy lưng Hà Lạc Tri. Mặt sát ngay bên cạnh
, hương thơm quen thuộc tỏa Hàn Phương Trì thể yêu
thích.
Hàn Phương Trì nghiêng đầu một chút, tóc của Hà Lạc Tri cọ cằm .
Trong tư thế , chỉ cần cúi đầu, Hàn Phương Trì thể hôn lên cổ Hà Lạc
Tri.
cuối cùng, chỉ dùng chóp mũi nhẹ nhàng chạm tai , mơn man như
cánh chuồn chuồn khẽ lướt qua.
Hà Lạc Tri rụt , Hàn Phương Trì liền buông .
Lúc nếu thêm, chắc cả hai sẽ phá lên .
"Về thì nhắn lịch bay nhé." Hà Lạc Tri thả , .
"Ừ." Hàn Phương Trì ngại đối diện, vẫn chằm chằm.
Trước khi rời , Hàn Phương Trì nâng tay lên, xoa nhẹ má Hà Lạc Tri, dùng
chút sức bóp bóp như thể xả hết cảm xúc, mới buông .
Hà Lạc Tri chỉ im lặng chịu đựng, ngoan ngoãn một lời.
Từ khi Hàn Phương Trì bắt đầu kéo Hà Lạc Tri gần hơn, mối quan hệ của họ
từ bạn bè dần trở nên thiết. Chính Hà Lạc Tri từng bước kéo cả hai
gần, xây dựng sự mật ngày một vững chắc hơn.
Hà Lạc Tri: Tới sân bay .
Hàn Phương Trì: Tới sớm quá, ngủ chút . Khi nào hạ cánh báo cho tớ .
Hà Lạc Tri: Được , .
\---
Hà Lạc Tri đeo khẩu trang, cúi đầu nhắn tin. Vừa cất điện thoại túi thì
đồng nghiệp : "Nhìn tâm trạng Hà công hôm nay vẻ vui."
"Sao cơ?" Hà Lạc Tri ngẩng đầu hỏi.
"Anh cứ suốt ." Đồng nghiệp chỉ mắt .
Hà Lạc Tri vẻ nghiêm túc: "Cũng bình thường thôi, công tác cũng
lúc nào cũng nặng nề."
"Có lẽ do vợ con. Như Kỳ, với vợ lúc nào cũng tranh
công tác, ai thì chăm con, còn trốn mấy ngày." Đồng
nghiệp đùa.
Hà Lạc Tri nghĩ thầm, chắc đời cảm nhận điều đó .
"Hà công, yêu lâu thế mà tính cưới ?" Đồng nghiệp nhiệt tình
hỏi.
"Tạm thời tính." Hà Lạc Tri . Anh giải thích rằng đúng là
yêu lâu , chỉ là bây giờ đổi , chẳng liên quan gì đến khác nữa.
"Không định con ?" Đồng nghiệp hỏi tiếp.
Hà Lạc Tri khẽ gật đầu: " định con."
"À, thế cũng ." Đồng nghiệp phụ họa.
\---
Đây là một dự án điện tạm thời, quy mô lớn lắm, Hà Lạc Tri cùng vài đồng
nghiệp đến khảo sát sơ bộ, còn trúng thầu .
Buổi tối, ăn cơm với bên đối tác, uống vài chén. Về khách sạn muộn lắm,
tầm tám giờ rưỡi.
Trước khi tắm, nhắn cho Hàn Phương Trì rằng về khách sạn. Sau khi
tắm xong, thấy một cuộc gọi nhỡ trong khung chat. Hà Lạc Tri còn
mặc quần áo xong, vội vàng ấn gọi mới nhận đó là cuộc gọi video. Anh
hoảng hốt lùi một bước mặc đồ cho xong, cũng may là tắt.
"Đâu ?" Giọng Hàn Phương Trì vang lên.
Hà Lạc Tri mặc đồ xong, tới, thò đầu khung hình: "Ở đây."
Hàn Phương Trì , Hà Lạc Tri ló mặt , thấy
: "Đợi chút nhé, để tớ tìm kính."
"Sắp ngủ còn đeo kính gì?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Tớ còn xem cái bản vẽ, tăng ca chút." Hà Lạc Tri cúi xuống lục đồ trong
vali.
"Kính để trong túi sạc, tớ nhớ mà." Hàn Phương Trì nhắc.
"À để tớ xem..." Hà Lạc Tri đáp: "Tìm , đúng là ở đó thật."
\---
Anh đeo kính trở , sấp giường, một tay chống cằm, cầm điện thoại.
"Cậu đang gì đấy?" Hà Lạc Tri màn hình hỏi.
Hàn Phương Trì máy tính, điện thoại để bàn, xa một chút.
"Đang một bài luận." Hàn Phương Trì đáp.
"Cậu thể để điện thoại gần hơn ?" Hà Lạc Tri hỏi.
Hàn Phương Trì liếc một cái, điện thoại thể dịch nữa, đành
kéo ghế gần hơn chút.
Hà Lạc Tri , im gì.
Hàn Phương Trì hỏi: "Không tăng ca ?"
"Tớ nghỉ chút." Hà Lạc Tri trả lời.
"Mệt hả?" Hàn Phương Trì : "Hay là uống rượu ?"
"Chắc cả hai." Hà Lạc Tri ngáp một cái, trông vẻ buồn ngủ.
"Bản vẽ xem xong hôm nay ?"
"Ừ, sáng mai nộp."
"Vậy dậy mở máy tính , một lát nữa càng buồn ngủ hơn đấy." Hàn
Phương Trì : "Làm xong sớm còn ngủ sớm. Tớ đây với ."
Hà Lạc Tri vùi mặt gối, hai tiếng. Tự nhiên thấy Hàn Phương Trì
lúc giống hồi cấp ba, khi giảng bài cho . Lúc đó
học, Hàn Phương Trì tức giận, mặt cau .
Cười xong, Hà Lạc Tri quỳ một gối lên giường, nhảy xuống mở máy tính.
Hàn Phương Trì với đến khi xong việc. Phần lớn thời gian họ
gì, thỉnh thoảng mới trò chuyện đôi câu. Sau cứ vài phút, Hà Lạc Tri
ngáp, Hàn Phương Trì hỏi: "Mệt quá hả?"
"Không nữa, chỉ tắt đèn và xuống." Hà Lạc Tri đáp: "Cứ
là càng buồn ngủ hơn."
Có lẽ vì đây mỗi công tác, khi ngủ họ thường gọi điện thoại
cho . Nghe giọng là cảm thấy buồn ngủ.
Hàn Phương Trì : "Vậy tớ nữa, mau ."
"Tớ bảo đừng ." Hà Lạc Tri đẩy đẩy kính: "Muốn mà."
Hàn Phương Trì giục: "Đừng nữa, cho xong ."
"Tớ đang cố gắng hết sức đây..." Hà Lạc Tri thở dài: "Đang đây."
\---
Dù Hàn Phương Trì giờ còn thẳng nữa, nhưng cái khí chất "thẳng" của
vẫn đổi. Mỗi khi nhắn tin, câu từ ngắn gọn, lạnh lùng. Người
khác chỉ tin nhắn thôi sẽ nghĩ đang tỏ vẻ khó chịu, nhưng lúc nào
cũng . Hà Lạc Tri hiểu ngữ điệu của qua từng câu chữ, nên
bận tâm.
Ba ngày thu thập thông tin xong, đồng nghiệp đều về công ty, chỉ còn Hà Lạc
Tri ở một .
Khi một , tín hiệu mạng ở vùng đó kém. Buổi tối gọi video
, gọi thoại cũng , chỉ nhắn tin, mà tin nhắn lúc gửi lúc ,
khi chậm cả tiếng hai tiếng mới nhận .
Hàn Phương Trì nhắn: "Cậu cứ để điện thoại thế, đừng quên mang theo bên
."
Hà Lạc Tri đáp ngay với thái độ ngoan: "Tớ luôn mang theo , chỉ là tín
hiệu , tớ lên núi."
Hàn Phương Trì: "Đừng để mất."
Hà Lạc Tri vội đáp: "Sẽ mất , xin bác sĩ cứ yên tâm!"
Hàn Phương Trì: "Yên tâm nổi."
Hà Lạc Tri: "Trước giờ tớ cũng như thế mà, cần lo."
Hàn Phương Trì: "Trước đây tớ quản ."
Hà Lạc Tri ngoài trời, gió thổi áo khoác phồng lên, nắm lấy tai
, gõ nhẹ lên điện thoại, nhắn : "Sau cái gì cũng theo
."