Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 52
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:43
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước khi , Hà Lạc Tri ban đầu chỉ mười ngày hoặc tám ngày, đó
đổi lời bảo hơn mười ngày. Hàn Phương Trì ý kiến gì,
chững chạc : "Em cứ lo chăm sóc bản cho là ."
Thế nhưng, nửa tháng vẫn thấy về, sự điềm tĩnh của Hàn Phương
Trì bắt đầu giữ nổi.
"Công việc gì mà kéo dài thế?" Hàn Phương Trì hỏi qua điện thoại.
Lúc đó, Hà Lạc Tri đang đường bay đến Hà Bắc và mới hạ cánh. Mấy ngày
qua tín hiệu của , hầu như chẳng gọi điện mấy. Khi bay, bác
sĩ Hàn đang trong giờ việc nên gọi . Vừa hạ cánh, gọi
ngay cho Hà Kỳ , đó mới vội vàng gọi cho Hàn Phương Trì.
Chuyến Hà Bắc dự kiến chỉ tầm hai, ba ngày là xong, Hà Lạc Tri thậm chí
mang theo vali chỉ đeo ba lô, chuẩn cho một cuộc nhanh về gọn.
"Tớ cũng đang sốt ruột đây, sắp xong , sắp xong ." Hà Lạc Tri bước
nhanh trong sân bay .
"Thêm một tuần nữa về ?" Hàn Phương Trì hỏi.
Thêm một tuần nữa là đến lễ Tình nhân , Hà Lạc Tri công tác như
lẽ sẽ lỡ luôn lễ , thật thể chấp nhận .
"Được, chắc chắn là kịp trong một tuần." Hà Lạc Tri đáp chắc nịch.
Hàn Phương Trì chỉ "ừ" một tiếng, đó vẫn : "Nếu xong thì cứ từ
từ, vội."
"Ừ, ừ, ừ, tớ mà." Hà Lạc Tri đáp lời.
Nơi mà Hà Lạc Tri đến là một thị trấn nhỏ, từ sân bay đến đó cũng mất hơn
ba giờ. Anh đặt xe từ , khi đến nơi cũng mười giờ tối.
Anh nhắn cho Hàn Phương Trì một tin nhắn thoại: "Phương Trì, tớ đến khách sạn
, tắm rửa xong sẽ gọi video cho , mười phút nữa nhé."
Ngoại trừ ba ngày đầu tiên khi rời nhà, từ đó đến giờ hai
nào gọi video. Lần kết nối, Hàn Phương Trì thấy ngay Hà Lạc Tri rõ
ràng gầy nhiều, đôi môi khô khốc đến mức nứt nẻ, cả trông mệt mỏi
hẳn.
Hàn Phương Trì lập tức nhíu mày.
"Sao nhăn mày ?" Hà Lạc Tri dọn đồ, tìm sạc điện thoại và son
dưỡng môi, điện thoại vẫn cầm tay, hỏi: "Thấy tớ mà vui
?"
"Môi ?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Gió thổi khô quá đấy mà." Hà Lạc Tri , tay tùy tiện thoa chút son dưỡng:
"Hôm qua ngủ một đêm, sáng dậy môi chảy m.á.u luôn."
"Gầy ?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Có chút." Hà Lạc Tri trả lời.
Hàn Phương Trì tiếp tục: "Không ăn đủ ?"
"Có chứ, ăn đủ mà." Hà Lạc Tri dọn dẹp xong xuôi, xuống, thẳng
màn hình, với : "Lâu lắm mới gặp bác sĩ Hàn nhỉ."
Anh thấy rõ Hàn Phương Trì vui, dù chỉ là qua video.
Hàn Phương Trì đang ở trong phòng ngủ, căn phòng mà Hà Lạc Tri ở suốt hai
tuần khi . Nhìn màu đèn, cảnh đầu giường và khuôn mặt điển trai của
Hàn Phương Trì, Hà Lạc Tri bỗng cảm thấy chỉ về nhà ngay lập tức.
"Lần mang theo nhiều đồ ăn hơn chút." Hàn Phương Trì bảo.
"Tớ gầy nhiều , chẳng qua là camera gầy mặt thôi!" Hà Lạc Tri
trả lời.
Thực , Hà Lạc Tri ăn cũng ít, nhưng vì tập thể d.ụ.c thường xuyên,
cơ thể quen với việc tiêu hao nhiều năng lượng. Dù ăn đủ ba bữa đầy đủ
nhưng lượng calo cũng đủ để tiêu hao, kể mỗi ngày di chuyển
liên tục, công tác một cái là gầy ngay. chuyện đó cả, về
nhà bù là .
Anh sấp giường, tay chống cằm, Hàn Phương Trì và : "Tớ
dành hai ngày cuối tuần cho tớ."
Không là câu hỏi , thậm chí cũng chẳng hỏi xem ca
trực . Đây là hiếm hoi Hà Lạc Tri yêu cầu một cách trực tiếp như .
Hàn Phương Trì trả lời ngay , chỉ và hỏi: "Cậu
chắc sẽ về kịp chứ?"
"Được ." Hà Lạc Tri gật đầu, thêm: "Hai ngày đó thể dành cho
."
"Cậu về là tớ sẽ dành cho ngay." Hàn Phương Trì trả lời.
Vì công việc của , Hàn Phương Trì thể nhiều thời gian để
là . Anh thể gì thì cố gắng hết sức nhưng vẫn hạn chế.
Trước đây, dù là trai thẳng, nhưng là
suy nghĩ, luôn cố gắng nhất trong khả năng của . Tháng trướ,
xin nghỉ hai ngày , và khi lịch việc xếp, cũng báo
. Dù Hà Lạc Tri yêu cầu, cũng sẽ dành thời gian đó cho .
Hà Lạc Tri cuối cùng gần như về nhà kịp thời gian định. Sáng thứ Tư
mới lên máy bay, giữa chặng dừng chuyển máy bay, chuyến thứ hai
trễ đến hai giờ. Về đến nhà thì trời tối. Lần , Hà Lạc Tri tự khó
bởi vì tính toán sai và hiểu lầm khi trao đổi với đối tác. Tính cách
của cho phép chấp nhận sự qua loa, nên việc đo đạc và nộp hồ sơ kéo
dài nhiều ngày.
Điều càng chứng minh rằng sự mặt của chỉ huy tại hiện trường là
quan trọng. Hà Lạc Tri thầm nghĩ, đây quả là một sự thất bại lớn trong
tính chuyên nghiệp của . Khi về nhà, chắc chắn sẽ với sếp:
" vẫn còn trẻ."
Khi Hàn Phương Trì tan ca thì mời ăn tối. Hà Lạc Tri bật điện
thoại lên thì thấy Tiêu Dao gửi địa chỉ trong nhóm chat nhỏ của ba .
Từ khi nhóm , Tiêu Dao còn nhắn tin riêng cho ai cả, chuyện gì
là thẳng trong nhóm.
Hà Lạc Tri nhắn trong nhóm: "Mấy giờ các ăn xong?"
Tiêu Dao thấy và trả lời: "Chắc tám, chín giờ? Đang uống đây."
Hà Lạc Tri: "Phương Trì cũng uống ?"
Tiêu Dao: "Cậu uống , gì chuyện đó. Cậu thanh cao lắm
mà."
Nghe thấy thế, Hà Lạc Tri cảm thấy lắm, bèn gửi một biểu tượng "
" kết thúc cuộc trò chuyện.
Hàn Phương Trì thể tắt thông báo nhóm nên thấy trả lời. Có lẽ
thấy Tiêu Dao nhiều quá.
Hà Lạc Tri về nhà mà báo cho Hàn Phương Trì, tắm rửa sạch sẽ, đồ
lái xe ngoài lấy bó hoa đặt mạng. Chỉ khi đến lấy mới
bó hoa quá lớn, chiếm hết chỗ bên cạnh. Đẹp thì đúng là ,
nhưng quá to, khiến ngại. Anh cẩn thận thắt dây an cho bó
hoa, nghĩ thầm: "To thế thật khiến thấy ngượng ngùng."
Anh cố tình báo cho Hàn Phương Trì là sẽ về hôm nay, định nếu kịp
sẽ mang hoa đến đón khi tan ca. Nhìn bó hoa lớn ghế phụ,
thở phào: "May mà chuyến bay trễ, Phương Trì cũng ăn . Về nhà còn
thể bày hoa chút, chứ mang bó lớn thế đón thì trịnh trọng quá, ngại
thật."
Hàn Phương Trì thấy tin nhắn trong nhóm thì nhắn riêng cho Hà Lạc Tri: "Tớ
uống rượu , hôm nay xong việc ?"
Lạc Tri: "Mấy giờ các ăn xong?"
Phương Trì: "Sắp ."
Lạc Tri: "Được, ăn xong về sớm nhé."
Phương Trì: "Được, về nhà tớ nhắn ."
Hà Lạc Tri trả lời: "Không cần ."
Chiếc bình hoa trong nhà Hàn Phương Trì vẫn là cái mà mang đến từ
. Hà Lạc Tri bày hoa hơn nửa tiếng, bó hoa lớn giờ gọn gàng hơn.
Cửa sổ phản chiếu căn phòng ngăn nắp, gọn gàng, với Hà Lạc Tri mặc đồ ở nhà
bệt sàn, bên cạnh là bó hoa rực rỡ.
Tiếng nhập mật khẩu cửa vang lên. Hà Lạc Tri dậy, tiện tay rút một cành
hoa hồng vàng nhạt.
"Chào buổi tối, Hàn..."
Giọng ấm áp bỗng ngưng . Hà Lạc Tri thấy Chu Mộc Nghiêu bước ,
cả hai ngỡ ngàng .
"...Lạc Tri?" Chu Mộc Nghiêu rõ ràng uống rượu, giọng khàn khàn.
"Lạc Tri???" Tiêu Dao đẩy Chu Mộc Nghiêu , bước .
"Các gì ở đây thế?" Hà Lạc Tri bước sang một bên để nhường lối cho họ.
"Cậu về ?" Tiêu Dao hỏi: "Cậu công tác nữa ? Cậu lừa tớ hả?"
Hà Lạc Tri hỏi: "Phương Trì ?"
Tiêu Dao cũng uống rượu , lời chút vấp váp: "Đang đỗ xe... Chỗ đỗ xe
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-52.html.]
của ai chiếm mất , đang đợi dời xe."
Hà Lạc Tri gì với bó hoa tay, thế là nhét luôn túi
quần của Tiêu Dao.
"Thế các chơi , về đây." Hà Lạc Tri .
"Bọn tớ sẽ ở lâu , chỉ vệ sinh ngay." Nói xong, Tiêu Dao
đặt thẻ tủ cạnh cửa nhà vệ sinh.
Chu Mộc Nghiêu vẫn ngoài cửa, tựa tường gì, chỉ lặng
lẽ Hà Lạc Tri. Đôi mắt mờ vì men rượu, ánh sâu thẳm và trầm
lặng.
Cậu chắn ở cửa, khiến Hà Lạc Tri thể ngoài. Muốn lách
qua . Hà Lạc Tri hỏi: "Cậu vệ sinh ?"
Chu Mộc Nghiêu cúi xuống giày, động tác chậm chạp. Trạng thái say xỉn
của , Hà Lạc Tri quen thuộc lắm .
Ngày , bao nhiêu Chu Mộc Nghiêu trở về trong tình trạng
như thế. Khi , Hà Lạc Tri chỉ đó lặng lẽ .
Sau khi giày, Chu Mộc Nghiêu thường sẽ dang tay , vẽ một vòng lớn
ôm lấy Hà Lạc Tri, áp mặt vai .
Những chuyện như thể thuộc cả một kiếp .
Bây giờ, Hà Lạc Tri còn nhớ rõ nghĩ gì mỗi đó.
lúc , ở đây, trong lòng chỉ một suy nghĩ duy nhất là ngạc nhiên
vì bản thể bình thản đến thế.
Ngoài giây phút bối rối ban đầu, từ đó về lòng hề gợn sóng. Mọi
thứ quá quen thuộc, nhưng cũng chỉ dừng ở ký ức.
Trái tim con cũng chỉ chừng đó gian, dùng quãng thời gian dài
để xóa nhòa quá khứ dần dần lấp đầy bởi một khác.
Hóa , thứ từng thật sự thể thời gian phai nhạt. Lúc , Hà
Lạc Tri cảm thấy một sự nhẹ nhõm trào dâng từ tận sâu trong lòng.
Sự bình thản diện khiến nhận rằng, đến ngày hôm nay, trái tim
rõ ràng và trọn vẹn.
Sự nhận thức , trong thời điểm hiện tại giá trị lớn với Hà Lạc Tri.
Nó khiến thêm sự tự tin về những phán đoán đây của , và giúp
cho những lời hứa tiếp theo của càng thêm chắc chắn.
Những suy nghĩ đó khiến nét mặt của Hà Lạc Tri dịu , đôi mắt trở nên bình
tĩnh.
Tám năm yêu đương do Hà Lạc Tri tự tạo . Người yêu cũ của vẫn
đang mặt, còn say xỉn, đầu óc phần mơ hồ.
Cả hai cùng nhớ về quá khứ, chỉ là tâm trạng còn giống nữa. Một
buông bỏ, thì hiển nhiên vẫn .
Trong lúc Hà Lạc Tri đang miên man nghĩ về những điều chẳng liên quan đến
mặt, Chu Mộc Nghiêu bất ngờ lao đến ôm lấy khiến kịp
tránh. Theo phản xạ, Hà Lạc Tri chỉ kịp giơ khuỷu tay lên chắn.
Tiêu Dao bước khỏi nhà vệ sinh, chứng kiến cảnh đó hét lên một
tiếng: "Cậu điên !"
Hàn Phương Trì bước khỏi thang máy, thấy Tiêu Dao đang lưng
về phía cửa, hét lớn về phía nhà vệ sinh: "Cậu thế hả?"
Hàn Phương Trì kinh ngạc Hà Lạc Tri, hỏi: "Cậu về khi nào ?"
"Tớ về tối nay." Hà Lạc Tri mỉm đáp.
Tiêu Dao thấy tiếng Hàn Phương Trì, , giận dữ : "Cậu thể
quản em trai một chút ? Nó cư xử cứ như ch.ó !"
Hà Lạc Tri bịt miệng Tiêu Dao ngay lập tức.
"Cậu gì ?" Hàn Phương Trì bước hỏi.
"Không gì." Hà Lạc Tri đáp: "Chỉ là say quá thôi."
"Hai định về nhưng đến gần đây thì cả hai bảo vệ sinh. Thấy
, tớ cũng lười đưa về, bảo họ tự bắt xe về nhà khi xong việc."
Hàn Phương Trì giải thích.
Hà Lạc Tri khẽ gật đầu.
"Vừa lao ôm Lạc Tri như c.ắ.n !" Tiêu Dao lớn
tiếng: "Chia tay bao nhiêu năm mà cứ như từng ! là điên thật!"
"Tiêu Dao... nghỉ một chút ." Hà Lạc Tri khẽ đá chân Tiêu Dao,
đuổi ngoài.
Dù là vì mới trở về, vì cảm giác thư thái từ những nhận thức , tâm
trạng của Hà Lạc Tri vẫn . Anh ảnh hưởng bởi sự việc
xảy .
Hơn nữa, Chu Mộc Nghiêu chỉ chạm đẩy bằng khuỷu tay,
nên cũng thể gọi là ôm .
Chu Mộc Nghiêu cố ý níu kéo, gặp cũng tỏ khá
bình tĩnh. Dù một năm trôi qua, còn thiếu lý trí như
. khi thấy vẻ dịu dàng gương mặt Hà Lạc Tri, những ký ức
xưa cũ ùa về. Những ký ức , đối với một say rượu, đến mức như
một giấc mơ.
Bị đẩy , Chu Mộc Nghiêu cúi đầu nhà vệ sinh, thêm lời nào.
Hàn Phương Trì Hà Lạc Tri, hỏi: "Cậu ôm ?"
Hà Lạc Tri khẽ lắc đầu.
"Không ôm á?" Tiêu Dao từ phía bất ngờ nhảy lên, quàng tay qua vai Hà Lạc
Tri và dựa đầu vai : "Như thế mới gọi là ôm!"
Sau khi từ nhà vệ sinh bước , Tiêu Dao chẳng rõ gì, thêm đó say
nên cứ lung tung, khiến Hà Lạc Tri giải thích cho
đúng.
Hàn Phương Trì ghế sofa, bàn mặt là lọ hoa do Hà Lạc Tri
sắp xếp, lặng lẽ thẳng mắt .
Chu Mộc Nghiêu từ nhà vệ sinh bước , cả bọn cùng về phía . Anh cũng
gì để thêm, chỉ cách xa một nửa phòng khách, lặng lẽ Hà
Lạc Tri từ xa.
Dường như trong mắt nhiều điều , ánh mắt chứa đầy cảm xúc khó
tả. Hà Lạc Tri bỗng nhớ đôi mắt của Chu Mộc Nghiêu năm 20 tuổi, lúc ,
ánh mắt vẫn còn giản đơn và ngập tràn niềm vui. Khi đó, trong mắt
quá nhiều suy tư, đôi mắt lúc nào cũng rực sáng.
Khi bọn họ chuẩn rời , Hàn Phương Trì đồ. Hà Lạc Tri ở
cửa, tiễn họ . Chu Mộc Nghiêu bước ngoài, với : "Em
đây... Lạc Tri."
Hà Lạc Tri gật đầu.
Dù thế nào nữa, cuộc gặp hôm nay là điều với .
"Cứ sống nhé." Hà Lạc Tri lời cuối cùng với .
Sau khi tất cả đều rời , Hà Lạc Tri đến và dựa tường cửa
phòng Hàn Phương Trì chờ . Khi Hàn Phương Trì mở cửa, thấy Hà Lạc
Tri đang , ánh mắt lấp lánh nở một nụ nhẹ nhàng.
"Bọn họ đều ." Hà Lạc Tri .
Hàn Phương Trì "ừ" một tiếng, mở lời xin : "Tớ ở nhà,
đoán . Tớ xin . Nếu , tớ để họ lên đây."
Hà Lạc Tri về nhà những ngày dài bên ngoài vì những chuyện
như thế . Cậu nhắc . Cậu cầm nhành hoa rút từ bó hoa ,
mỉm đưa cho Hàn Phương Trì.
Hàn Phương Trì hỏi: "Cậu xong hết việc chứ?"
Hà Lạc Tri gật đầu, hỏi : "Ôm một cái ?"
"Không." Hàn Phương Trì từ chối thẳng thừng.
Hà Lạc Tri ngạc nhiên, Hàn Phương Trì nắm lấy cằm , bóp nhẹ.
"Đi một phát là hai mươi ngày. Về thì để ôm thỏa thuê, giờ tới lượt
hả?" Hàn Phương Trì thẳng , giọng đầy châm biếm.
"Tớ..." Hà Lạc Tri định gì đó nhưng kịp.
"Tớ ích kỷ mà." Hàn Phương Trì , giọng trầm xuống: "Tớ vui ."
Cả hai , ánh mắt Hà Lạc Tri dần hạ xuống, dừng đôi môi Hàn
Phương Trì.
Trước khi Hàn Phương Trì kịp tiếp Hà Lạc Tri đột ngột tiến đến gần.
Nếu nụ hôn diễn , đó sẽ là nụ hôn đầu tiên giữa họ – một nụ hôn thực sự,
đúng nghĩa giữa những yêu .
Hàn Phương Trì đầu .
Cuối cùng, nụ hôn chỉ chạm mép cằm, đúng nơi mà , khi
rời cũng hôn.
Hà Lạc Tri bần thần .
Hàn Phương Trì khẽ nhíu mày, vẫn nắm lấy cằm , giọng càng trầm hơn: "Đừng
vì mà hôn tớ."