Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 56
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:48
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong giấc mơ phủ đầy , tình yêu bao la và mạnh mẽ của Hà Lạc
Tri, Hàn Phương Trì dường như trở thành một đứa trẻ bối rối.
Anh như đưa về những đêm đầy khi còn ở tuổi thiếu niên, những
ngôi băng mờ ảo lướt qua, khắc ghi trong tâm trí hoặc là về thời gian còn
bé hơn nữa.
Anh yên đất lặng lẽ ngắm tất cả. Hà Lạc Tri bên cạnh, chạm
thật gần gũi.
Hàn Phương Trì cúi xuống nhặt những viên đá phát sáng giống hệt như những viên
Hà Lạc Tri từng tặng .
"Đừng lẫn với mấy viên đá đó nhé." Hà Lạc Tri trêu đùa.
"Không ." Hàn Phương Trì mở bàn tay , trong tay luôn giữ chặt một viên
đá: "Nó đây mà."
Hà Lạc Tri đưa tay gẩy nhẹ, nhưng ngón tay cái của Hàn Phương Trì chặn , sợ
gẩy mất.
"Cái là gì thế?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Đá quang, một món đồ chơi rẻ tiền, ban ngày hấp thụ ánh sáng, ban đêm thì
phát sáng vài tiếng thôi." Hà Lạc Tri giải thích: "Hồi nhỏ em dám
ngủ một , Hà Kỳ mua nhiều thứ , rải bậu cửa sổ phòng em,
tắt đèn là cả căn phòng sáng rực, thế là em sợ nữa."
Hà Lạc Tri mua hàng chục thùng đá , giống như nông dân gieo hạt, rải đầy
ba ngọn đồi quanh họ. Ánh sáng của nó giống đèn, chỉ phát chút
ánh sáng xanh yếu ớt, lấp lánh giữa màn đêm.
Mỗi khi gió thổi qua, những ánh sáng nhỏ theo khe đá mà lăn xuống .
Gió đêm núi rít từng hồi, hai bên , im lặng.
"Đã từng ngã ?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Cũng ngã nhiều lắm, em vốn là chuyên gia leo núi mà." Hà Lạc Tri
đáp, đó thêm: "Em cẩn thận lắm, luôn nhắc nhở bản , đừng để đến
lúc gần xong gãy tay gãy chân hỏng kế hoạch."
"Em bầm tím ở cánh tay kìa." Hàn Phương Trì .
"À, đó là do va , chứ ngã." Hà Lạc Tri mấy bận tâm trả
lời.
Gió càng lúc càng mạnh, Hàn Phương Trì kéo Hà Lạc Tri mặt , ôm
từ phía để chắn gió.
Một quãng thời gian dài trôi qua, cả hai đều gì, nhưng cũng chẳng ai
buồn ngủ. Thỉnh thoảng, Hàn Phương Trì khẽ cọ cằm tóc hoặc tai Hà Lạc
Tri.
"Phương Trì." Hà Lạc Tri gọi.
"Ừ?" Hàn Phương Trì đáp.
"Khi ngỏ lời ở bên em, thật em sợ." Hà Lạc Tri khẽ.
"Anh mà." Hàn Phương Trì nhẹ nhàng trả lời.
"Việc kéo con đường , đối với em... là một tội thể tha
thứ." Chưa kịp để Hàn Phương Trì gì, vội tiếp lời: "Ý em là, bản
em lúc đó nghĩ ."
Hàn Phương Trì đặt đầu lên vai , ngước bầu trời , lắng lời
. Sau những gì xảy đêm qua và đêm nay, lòng Hàn Phương Trì giờ an
tĩnh .
" em nghĩ, nếu em thể hạnh phúc, thì liệu cũng
?" Hà Lạc Tri tiếp lời: "Để mỗi ngày đều sống trong tình yêu, em sẽ
trao cho em tất cả những gì em . Đó thể coi là sự đền bù cho việc 'kéo
xuống' ?"
"Không cần đền bù." Hàn Phương Trì đáp, giọng ấm áp: "Anh tự nguyện ở bên em,
vì em kéo sai đường, và đây cũng là sai."
"Có những suy nghĩ khi bật thì thể đóng . Sau đó, em
cứ tìm đủ lý do để thuyết phục bản , mỗi khi nghĩ một lý do '
', em bèn nghĩ vô lý do để phản bác , chỉ để chứng minh rằng
''." Hà Lạc Tri đến đây thì mỉm : "Vậy mới thấy con ích
kỷ đến mức nào, luôn tìm cách biện minh cho , cuối cùng tự với
chính , vẫn ở bên ."
Vì đang tựa vai Hà Lạc Tri nên giọng Hàn Phương Trì nhỏ, nhưng nhẹ
nhàng đáp: "Cảm ơn em vì ở bên ."
"Không gì." Hà Lạc Tri khẽ , tựa cằm lên .
Hai đó suốt cả đêm, khi trời sáng, họ trao cho một nụ
hôn dịu dàng.
Những vì bầu trời tắt dần, ánh sáng núi cũng mờ .
Cả hai dậy, Hà Lạc Tri : "Anh hãy , em sẽ tắt nó ."
Hàn Phương Trì lắc đầu.
Vậy nên Hà Lạc Tri ngắt điện, trong tích tắc, ánh sáng biến mất như
một giấc mơ tan biến.
Hàn Phương Trì theo phản xạ tìm mắt của Hà Lạc Tri, thấy đang với
, chỉ tay về phía ngọn núi.
Nhìn theo hướng chỉ, những ngôi bừng sáng một nữa.
"Nó vẫn luôn ở đó." Hà Lạc Tri khẽ.
Sau khi rời khỏi khu núi , dù Hàn Phương Trì gì, nhưng sự im lặng
của khiến cảm thấy chút hụt hẫng, như một cuộc lãng mạn lớn kết
thúc, để một trống cô đơn.
"Đợi khi nghỉ phép, đây." Hà Lạc Tri : "Cuối
tuần thể về, chỉ cần hai ngày nghỉ là ."
Cuối cùng, Hàn Phương Trì mỉm , : "Đi thì vì công việc, nghỉ thì
vì mà ?"
"Đây công việc, đang hẹn hò mà." Hà Lạc Tri tiếp: "Nếu
bốn một tháng thì ít nhất một cũng mà."
Lời về "hẹn hò" dường như xua tan phần nào cảm giác trống rỗng
trong lòng Hàn Phương Trì, vì đó chỉ là sự khởi đầu.
Cuối tuần , hai đêm thức trắng, bay suốt hai ngày, kỳ nghỉ hai ngày
tận dụng tối đa.
Trước khi thứ Hai, Hà Lạc Tri giúp Hàn Phương Trì chỉnh áo sơ
mi, cài từng chiếc cúc.
"Em mệt ?" Hàn Phương Trì những mệt mà thậm chí còn
thoải mái, hề cảm thấy kiệt sức.
"Nhìn em thế đoán cả tuần công việc của em sẽ dồn nhiều lắm,
cứ hoa mắt hết đến khác."
"Thế thì em đừng tự lái xe nữa, để lát nữa đưa em , tối đến đón."
"Không cần , em cũng chẳng mấy giờ mới về , cứ tan về
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-56.html.]
." Hà Lạc Tri mỉm : "Em khóa cửa văn phòng tự về ."
" đưa em ." Hàn Phương Trì khăng khăng.
Hà Lạc Tri Hàn Phương Trì trong bộ vest chỉn chu, kìm mà mềm
lòng: "Vậy thì hãy đưa em nhé, bác sĩ Hàn."
Hà Lạc Tri nghỉ nhiều ngày nhờ mối quan hệ với sếp, ở cơ quan
còn tưởng thực sự công tác. Vừa , thảnh thơi tìm trong
ngăn kéo hai viên kẹo cưới mà đồng nghiệp tặng từ , thẳng lên
phòng sếp gõ cửa.
"Có việc gấp ? Không gấp thì để chiều , lát nữa lên công ty
cấp tỉnh." Sếp .
"Không việc gì ." Hà Lạc Tri đặt hai viên kẹo lên bàn, mỉm : "Kẹo
cưới, sếp dùng ."
Sếp bóc viên kẹo sữa cho miệng, hỏi: "Kẹo của ai? Sắp đám cưới ?"
"Không ai cưới , là em đấy, nhưng cưới." Hà Lạc Tri :
"Cảm ơn sếp cho em nghỉ phép, nhờ thế mà em thể yêu đương thành công."
"Cậu...." viên kẹo trong miệng sếp như nghẹn : "Cậu đổi nữa ?"
"Không , vẫn là cũ, đây chính thức thôi." Hà Lạc Tri
giải thích.
" thấy kiểu suốt ngày đổi yêu , mà thôi
việc gì thì , cứ thế chắc chuyện gì đến
tìm ." Sếp vội .
Không đợi Hà Lạc Tri trả lời, sếp nhanh chóng tiếp: "Nếu định xin nghỉ
phép nữa, thì xin từ chức luôn."
Hà Lạc Tri bật : "Không , em chỉ đơn thuần cảm ơn sếp
thôi."
"Sinh nhật của mà chỉ mang hai viên kẹo thế thì lòng quá nhỉ?"
Sếp đùa.
Hà Lạc Tri bước khỏi phòng, về việc.
Làm việc chăm chỉ một lúc, Hà Lạc Tri cầm điện thoại lên nhắn cho Hà Kỳ:
"Con yêu ."
Chắc Hà Kỳ đang bận dạy nên trả lời.
Đến giờ nghỉ trưa, Hà Kỳ mới nhắn : "Giỏi nhỉ."
Hà Lạc Tri đặt bàn phím xuống, nhắn : "Cuối tuần con sẽ dẫn bạn trai qua
nhà chơi, đừng bận tâm đến phong bì, chỉ cần cho con một con cá hấp và thêm ít
sườn hầm nữa là ."
Hà Kỳ lập tức đáp: "Nhận lệnh, sẽ chuẩn ngay!"
Hà Lạc Tri gửi một biểu tượng mặt đeo kính ngầu lòi.
Chiều đến, giờ tan hai mươi phút, Hà Lạc Tri gọi điện cho Hàn
Phương Trì. Hàn Phương Trì qua điện thoại: "Anh đang nhà ."
"Hả?" Hà Lạc Tri dậy, bước đến cửa sổ xuống, ngạc nhiên hỏi: "Anh
đến từ bao giờ ?"
"Vừa mới đến thôi." Hàn Phương Trì trả lời.
Tối nay gọi khẩn cấp phẫu thuật chấn thương hàm mặt, xong việc cũng
vội về, tám giờ rưỡi mới rời khỏi bệnh viện, đến ngay chỗ của Hà Lạc
Tri chờ.
"Chờ em vài phút nữa, em sắp xong ." Hà Lạc Tri đáp.
"Không vội, em cứ việc , đây chờ cũng thấy thoải mái mà." Hàn
Phương Trì nhẹ nhàng .
"Chờ thì gì mà thoải mái?" Hà Lạc Tri bật .
"Không nữa, nhưng thấy thế là hạnh phúc." Hàn Phương Trì khẽ .
Hà Lạc Tri nhanh chóng gửi tài liệu qua email, tắt máy và khóa cửa xuống
tầng.
Lên xe, chìa một bông hồng tím .
"Cái gì đây?" Hàn Phương Trì lúc đầu còn tưởng là đồ thủ công.
Hà Lạc Tri : "Tình yêu của bạn trai."
Hàn Phương Trì nhận lấy bông hoa, gì khác ngoài việc nhẹ nhàng đưa
tay cầm hoa chạm nhẹ lên má Hà Lạc Tri.
Bông hoa , Hà Lạc Tri đổi từ đồng nghiệp, đặt hoa tươi mỗi tuần.
Sáng nay, khi bó hoa đến, lấy một bông nhất và đổi là ba ngày
cà phê. Anh tự tay dùng giấy màu gói .
Hàn Phương Trì đặt hoa tạm ở bảng điều khiển, bật xe lên, hiểu khẽ
: "Tình yêu của bạn trai mà nhỏ bé ?"
Hà Lạc Tri nghiêng về phía , : "Tiểu Hàn, đừng kén chọn thế,
một bông hoa chẳng cũng là tình yêu ?"
Hàn Phương Trì gật đầu, tay đưa về phía .
Hà Lạc Tri đầu , thấy ở ghế là một bó hoa thật lớn. Bao bì
màu tím, nhưng may mắn bên trong hoa màu tím.
"À! Bạn trai thừa nhận hôm nay tình yêu đơn sơ một chút." Hà Lạc Tri
bật .
Giờ đây, mối quan hệ chính thức, hai còn lý do gì để sống tách
rời nữa.
Với tình trạng hiện tại của họ thì cũng thể tách .
Ban ngày mỗi là chuyện tránh khỏi, nhưng giờ họ
luôn ở trong tầm mắt của , nếu ánh mắt sẽ tự nhiên tìm. Khi
tìm thấy thì lòng mới yên .
Hà Lạc Tri ôm bó hoa cùng Hàn Phương Trì về nhà lấy một bộ quần áo. Sau
đó, hai cùng trở về nhà của Hà Lạc Tri.
"Nhà mua xa quá ." Hà Lạc Tri thở dài.
Hàn Phương Trì liếc , như điều gì đó nhưng thôi.
Hà Lạc Tri , thấy dáng vẻ ngập ngừng của Hàn Phương Trì mà nhịn
, bác sĩ Hàn giờ đây tình yêu chi phối, lời lẽ sắc bén,
lạnh lùng đều tự động xóa .
"Không xa." Cuối cùng chỉ trả lời.
Hà Lạc Tri khẽ hai tiếng, tự nhận : "Lúc đó nghĩ chuyện
sẽ như bây giờ, nếu thì chẳng mua căn hộ đó. Nếu thì ở luôn
với , đúng là em tính kỹ."
Hàn Phương Trì , dường như kiềm chế mãi nhưng cuối cùng cũng
nhịn , vòng tay siết cổ Hà Lạc Tri, : "Anh mời em ở đây bao
mà em cũng từ chối bao nhiêu , giờ mới chỗ ?"
Hà Lạc Tri chỉ chờ thế, xong cảm thấy thỏa mãn, lớn. Hàn Phương
Trì giữ chặt cằm , hỏi: "Trước khi Tri Dao đến, em từng ở đây với
ngày nào ?"
Hà Lạc Tri cong mắt : "Hối hận kịp nữa ."