Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:18:59
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Con gửi nhẫn đây ?" Hà Kỳ hỏi qua điện thoại.
Hà Lạc Tri trả lời: " ."
"Làm gì thế?" Hà Kỳ hỏi.
Hà Lạc Tri ở bàn việc, : "Con dùng đến nữa, đem nung chảy
gì đó ."
Hà Kỳ : "Chút vàng như thế gì, con đủ cái mặt dây
chuyền nữa là."
"Đủ mặt dây mà, cái nhẫn , con thấy mấy cô gái đeo nhẫn lắm."
Hà Lạc Tri trả lời.
Hà Kỳ xong, : "Thôi để giữ một thời gian , lỡ con mềm
lòng đòi thì ."
Hà Lạc Tri thở dài, nhạt: "Cứ nung ."
Hà Kỳ gì thêm về chuyện , chỉ hỏi: "Răng còn sưng ?"
Hà Lạc Tri trả lời: "Còn một chút, nhưng sắp lành ."
Anh chờ thêm hai ngày nữa mới thể cắt chỉ, những ngày ăn uống vẫn
còn khó khăn, một bên hàm dùng , ăn uống chậm rãi, thỉnh thoảng quên
mất thì đau nhói. Kể từ lúc bắt đầu đau răng đến giờ, ăn uống với Hà Lạc
Tri trở thành một cực hình, thật sự đói thì chẳng ăn.
Hà Lạc Tri khỏi văn phòng thì là 11 giờ rưỡi đêm.
Có lẽ là cuối cùng rời tòa nhà văn phòng, đèn trong tòa nhà tắt
hết, Hà Lạc Tri chỉ dựa ánh sáng từ điện thoại mà bước ngoài.
Thời tiết lúc thật dễ chịu, cái nóng ban ngày tan hết, gió đêm
quá mạnh, từng đợt gió mát mẻ lướt qua, trăng cao sáng rỡ, cả thành phố
dường như chìm giấc ngủ.
Đèn đường như một bảo vệ của đêm tối, âm thầm và kiên định bảo vệ
thứ giữa những cơn mất ngủ. Mỗi cột đèn tỏa một vòng ánh sáng vàng nhạt,
như một chiếc ô lớn che chở cho những giấc mơ đang say ngủ.
Dưới ánh sáng dịu dàng đó, Hà Lạc Tri thấy một bóng hình cô độc đang
cúi đầu.
Họ ở hai bên đường, một , một , giữa thế giới tĩnh
lặng chỉ còn hai , thứ xung quanh chìm giấc ngủ.
Không khí dễ khiến lòng mềm mại.
Hà Lạc Tri bước gần, xuống bên cạnh, đầu ngẩng lên những con bọ
nhỏ đập đèn. Anh hỏi: "Ngồi đây gì ?"
Người đang ngủ say bỗng giật dậy, sang bên cạnh.
Hà Lạc Tri liếc hỏi: "Chờ ?"
Chu Mộc Nghiêu từng gần Hà Lạc Tri như thế , giờ đây im lặng, đôi
mắt cũng ướt, giọng khi bật mang theo nỗi buồn khiến lòng
chùng xuống.
"Không ." Chu Mộc Nghiêu vết đỏ trán do dựa cánh tay, ánh mắt đờ
đẫn Hà Lạc Tri, giọng thấp thỏm: "Chỉ là ở gần hơn một
chút."
"Em tăng ca mà?" Hà Lạc Tri hỏi.
Chu Mộc Nghiêu ngẩng đầu, về phía tòa nhà đối diện: "Văn phòng vẫn
sáng đèn."
Hà Lạc Tri mặc áo phông trắng, tóc ngắn gọn gàng, đường nét mặt rõ ràng và
trai. Mùa hè năm nay ngoài nhiều nên làn da vẫn trắng.
Chốc lát, như trở thời đại học, một trai hiền lành luôn nở nụ
, tay cầm hai quyển sách, cây bút kẹp đó, ký túc xá chờ
bạn.
"Lạc Tri." Chu Mộc Nghiêu cúi đầu, nước mắt lăn dài.
Hà Lạc Tri , chỉ hỏi: "Sao ?"
Chu Mộc Nghiêu nghẹn ngào, con trai cao lớn lúc giống như một đứa trẻ,
nỗi buồn hiện rõ khuôn mặt: "Em cảm thấy còn gì cả."
Hà Lạc Tri im lặng, sân trống rỗng công ty.
"Đôi khi em mơ thấy, em mở mắt và thấy vẫn ở đại học,
những chuyện xảy đó." Chu Mộc Nghiêu với giọng đau đớn: "Em chỉ
cần xuống là thể thấy ."
Một chiếc xe chạy qua con phố yên tĩnh, lặng lẽ qua.
Gió từ chiếc xe thổi qua cánh tay Hà Lạc Tri, mang theo một con bọ nhỏ bay .
"Anh cũng ." Hà Lạc Tri : "Anh đại học nhưng đôi khi
cảm thấy như đang mơ, vì hiện thực thật quá kỳ quặc."
Anh tự chế giễu một tiếng tiếp: "Kỳ quặc, còn kinh tởm."
Chu Mộc Nghiêu ngước , mắt quầng thâm, gì.
"Em sai." Mộc Nghiêu : "Em cũng thấy kinh tởm, lúc đó em
đang nghĩ gì."
Hà Lạc Tri ngắt lời, lẽ là cái tĩnh lặng của đêm khiến bình
thản.
"Hồi đó em chỉ nghĩ đơn giản là kết bạn, như với Tiêu Dao Hàn Phương Trì
, với cả bạn cùng phòng nữa. Cùng chơi game, ăn cơm, những phong
bì lật nghĩ nhiều."
Chu Mộc Nghiêu giờ gì cũng vô ích nhưng vẫn .
"Em thật ngốc, em đang gì. Đôi khi với bạn cùng phòng cũng đùa
giỡn, hôm Valentine em gọi điện xong ngủ nên chơi game, vì em thua
nên bảo em chuyển 520, em chỉ thấy là hợp lý, hơn nữa đó
mời em ăn cơm, đành trả , cứ chuyển thôi, nghĩ nhiều hơn."
Chu Mộc Nghiêu tiếp tục: "Sau , những chuyện đó lúc đó em thấy vấn
đề gì, mãi đến ở khách sạn em mới thấy vượt quá giới hạn. Ngày hôm đó
chúng em đều say..."
"Tiểu Hắc." Hà Lạc Tri cắt ngang: "Không cần nữa ."
Hà Lạc Tri mà giận dữ, chỉ bình thản: "Về nhà ngủ ."
Chu Mộc Nghiêu thêm nữa, chỉ hỏi: "Lạc Tri, chúng thể bắt đầu
?"
"Chắc chắn là ." Hà Lạc Tri chút do dự : "Vì em cũng đừng
đến đây nữa, cả đêm bao lâu, ngoài khiến cảm thấy tiếc nuối
chẳng tác dụng gì."
"Em thể buông tay ." Chu Mộc Nghiêu khó khăn.
"Có thể." Hà Lạc Tri dậy, đưa tay về phía Chu Mộc Nghiêu, hỏi: "Chân em
tê ?"
Chu Mộc Nghiêu nắm lấy tay , Hà Lạc Tri kéo dậy: "Về thôi."
Hà Lạc Tri phủi quần, lưng bước .
Chu Mộc Nghiêu theo , chỉ tại chỗ, khẽ hỏi: "Anh sẽ bao
giờ tha thứ cho em, đúng ?"
" ." Hà Lạc Tri trả lời.
Nếu là một đêm như thế , lẽ Hà Lạc Tri sẽ chẳng và
bình tĩnh chuyện với . Bề ngoài vẻ thản nhiên, nhưng thực mỗi
gặp Chu Mộc Nghiêu, đó Hà Lạc Tri vẫn khỏi suy nghĩ nhiều.
Suy nghĩ về quá khứ, và đôi khi cũng tự hỏi tại .
Không tìm câu trả lời, đôi khi nghĩ đó là bản chất của đàn ông, đôi khi
cảm thấy lẽ là ở . tất cả điều đó giờ còn quan
trọng nữa.
Chiếc răng khôn nhổ để một hố sâu, dù khâu nhưng vẫn mong
manh, chạm là đau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-8.html.]
Nó cần thời gian dài để lành hẳn, khi bình phục, chỉ
thể tránh né, ít đụng chạm tới. Răng khôn nhổ thể lắp , cái hố sâu
cũng sẽ sớm biến mất, chỉ để một vết sẹo.
Hà Lạc Tri thành xong công việc của , thời gian tới chỉ còn
việc thu xếp những phần cuối cùng, nên cũng rảnh rỗi hơn.
Vào một buổi chiều ngày thường, xin phép rời khỏi văn phòng sớm, tìm đến
một phòng khám nha khoa gần công ty để tháo chỉ.
Nhân viên ở đó mấy thiện, khi nhổ răng tại đây, họ
lạnh lùng : "Tháo chỉ, năm chục."
"Được thôi." Hà Lạc Tri trả lời.
Anh dẫn một phòng khám, bên trong một bác sĩ trẻ trông như đang
tháo chỉ cho bệnh nhân khác.
"Ngồi đây chờ một lát." Người đưa .
Vị bác sĩ trẻ trông mấy thành thạo, cầm kẹp nhọn nhét miệng
, loay hoay một lúc hỏi: "Cậu chắc là khâu ba mũi chứ?"
Người miệng há to, chỉ "ừ ừ" liên tục.
"Tìm mãi thấy mối chỉ nào nữa, súc miệng , m.á.u nhiều quá,
rõ." Bác sĩ .
Nỗi sợ nhổ răng của Hà Lạc Tri bắt đầu dâng lên trở , móc
điện thoại lướt qua loa để phân tán tư tưởng, nhưng tai vô thức lắng
động tĩnh phía .
"Đau quá..."
"Chỗ chỉ của ở nhỉ... chắc chắn là ba mũi chứ?"
"Ừ ừ..."
"Súc miệng , m.á.u nhiều quá."
Hà Lạc Tri liếc qua, thấy m.á.u chảy từ khóe miệng bệnh nhân. Anh lập tức
dậy, ngoài.
Mấy cô thanh niên ngoài , Hà Lạc Tri : " tháo
nữa, xin ."
Người thanh niên dẫn hài lòng lắm, cằn nhằn: "Thế giờ
trả tiền cho , phiền quá."
"Không cần , cảm ơn." Hà Lạc Tri đẩy cửa bước .
Vậy là chuyến cũng tiết kiệm gì, đến bệnh viện răng
hàm mặt. Lần , Hà Lạc Tri đăng ký của bác sĩ khác, mà thẳng tiến
đến khu của Hàn Phương Trì.
Hàn Phương Trì mặc áo blouse trắng, đeo khẩu trang, trong phòng một
bệnh nhân mới phẫu thuật xong, Hàn Phương Trì đang dặn dò những điều cần
lưu ý.
Cửa đóng, Hà Lạc Tri ngay ở lối , khẽ gõ cửa.
Một bác sĩ thực tập bước : "Ra ngoài chờ gọi ."
Hàn Phương Trì liếc mắt qua, ánh mắt thoáng dừng , nhướng mày
hiệu cho Hà Lạc Tri .
Hà Lạc Tri tươi bước , Hàn Phương Trì hỏi: "Sao thế?"
" đến tháo chỉ." Hà Lạc Tri trả lời.
Hàn Phương Trì sang bác sĩ thực tập bên cạnh: "Tháo chỉ giúp ."
"Vâng, qua đây nào." Trợ lý .
Hà Lạc Tri vẫn còn ám ảnh bởi trải nghiệm đó bèn lắc đầu,
sang Hàn Phương Trì: "Cậu tháo giúp ."
Hàn Phương Trì một cái, Hà Lạc Tri ánh mắt tha thiết . Phía
khẩu trang, thể thấy rõ biểu cảm của Hàn Phương Trì, vẫn là vẻ
nghiêm nghị của một bác sĩ. Hà Lạc Tri quen với , rằng Hàn
Phương Trì thực mỉm . Hà Lạc Tri thấy : "Vậy thì đợi
."
" đợi ." Hà Lạc Tri nhanh chóng trả lời.
Đợi mấy bệnh nhân xong, Hà Lạc Tri ngoan ngoãn phòng phẫu thuật
xuống, hai tay đan ngực.
Hàn Phương Trì bước đến bên cạnh, cầm lấy gương khám, đưa miệng xem
xét.
"Vết thương lành lắm." Hàn Phương Trì .
"Là nhờ bác sĩ Hàn khéo tay." Hà Lạc Tri lắp bắp vì vẫn còn
tê.
Hàn Phương Trì bật , Hà Lạc Tri rõ mở thứ gì, miệng còn
đang há mà vội vàng nhắc: "Cậu đừng đau nhé."
"Nếu còn nữa thì đảm bảo ." Hàn Phương Trì trêu.
Chỉ tầm hơn một phút, chuyện xong xuôi, Hà Lạc Tri thở phào nhẹ nhõm.
"Chẳng bảo cần tới đây riêng ?" Hàn Phương
Trì tắt đèn, hiệu cho Hà Lạc Tri thể dậy.
Hà Lạc Tri lên, trả lời: " tin ai khác nữa ."
Hàn Phương Trì liếc một cái : "Cậu tin trưởng khoa Vương mà."
"Cậu còn ." Hà Lạc Tri , phản đối: "Phương Trì, thôi trêu
?"
Lần Hà Lạc Tri thoải mái hơn hẳn, còn cảm giác ngượng ngùng như
. Dù hai cũng quen bao năm , dù Hà Lạc Tri và Chu Mộc
Nghiêu chia tay, mối quan hệ giữa với Hàn Phương Trì cũng chẳng vì thế
mà xa lạ.
Hà Lạc Tri đề nghị: "Bác sĩ Hàn nhổ răng cho vất vả , mời ăn
nhé?"
" mời em đúng." Hàn Phương Trì trả lời: "Lần bảo tới một
mà."
Hà Lạc Tri khách sáo nữa, vì nhà Hàn Phương Trì gần công ty , lái
xe chỉ mất mười phút. Khi sửa nhà, Hà Lạc Tri cũng từng qua đó.
"Không thành vấn đề." Hà Lạc Tri gật đầu, hỏi: "Cuối tuần rảnh ?"
"Chắc chắn là rảnh." Hàn Phương Trì trả lời.
Hà Lạc Tri , hẹn: "Thế trưa thứ Bảy nhé?"
"Không thành vấn đề." Hàn Phương Trì đồng ý.
Nếu là khác, lẽ Hà Lạc Tri sẽ đến, nhưng với Hàn Phương Trì,
mối quan hệ của họ thiết hơn, bao năm qua vẫn giữ liên lạc, dù còn
Chu Mộc Nghiêu, họ cũng chẳng đến mức ngắt đứt mối quan hệ.
Hà Lạc Tri bước ngoài nhưng đầu , gọi: "Phương Trì?"
Hàn Phương Trì ngẩng đầu lên: "Gì thế?"
Hà Lạc Tri dò hỏi: "Cậu sẽ gọi Tiểu Hắc đến chứ?"
Dù đang đeo khẩu trang, Hà Lạc Tri vẫn thể cảm nhận sự bất lực
mặt Hàn Phương Trì: "Đi nhanh ."
Hà Lạc Tri còn xác nhận : "Không ai khác nữa chứ?"
Hàn Phương Trì phẩy tay đuổi: "Mau ."
" đây." Hà Lạc Tri thẳng, bảo: "Nhớ món gì mềm mềm nhé,
răng ăn đồ cứng."
Hàn Phương Trì : "Cứ để lo."
Giờ thì Hà Lạc Tri cần bận tâm thêm về chiếc răng nữa, cho tay
túi áo, bước thoải mái.
Lưỡi vô thức chạm vết thương chỗ nhổ răng, nhớ lời dặn của bác sĩ,
ngừng ngay.