"Bà chủ, thêm ba thực khách gọi sườn non chiên giòn." Diên Vĩ cầm ba tờ đơn bước đến, thấy con cá chép kho chua ngọt mắt, trong nháy mắt mê hoặc.
"Đây là gì ? Đẹp quá!" Nàng ngửi mùi chua ngọt quyện trong khí, chua một chút, nhưng càng thèm ăn hơn.
Đôi mắt Diên Vĩ tìm kiếm khắp ngóc ngách bếp.
Cô nương mỗi đồ ngon đều để cho nàng một miếng, nàng luôn là đầu tiên nếm.
Lần Giang Mạt chiều nàng, cong ngón tay gõ nhẹ lên đầu nàng.
"Cái cho ăn, hôm khác sẽ cho ngươi."
Một con cá nguyên vẹn như , nếu thiếu mất một miếng, ngay lập tức sẽ thấy , sẽ ảnh hưởng .
Diên Vĩ cũng thất vọng, ngoan ngoãn bưng đĩa cá chép kho chua ngọt lên, ngoài cất giọng rao to.
"Cá chép chua ngọt đến đây!"
Giọng nàng đặc biệt phấn khích, thu hút nhiều theo.
Cái lập tức sửng sốt.
Cái thứ cong đuôi trong đĩa là gì thế?
Vàng ươm, trông lắm quá!
Mùa đông ở khu vực chợ Tái Kim vẫn tấp nập, những con phố san sát tiệm cửa hàng đông đúc qua , nghèo vén tay áo lau mồ hôi, tiếp tục chạy ngược xuôi vì kế sinh nhai, kẻ giàu tựa lan can ngắm nghía đùa vui vẻ, đùa nghịch những chiếc đèn lồng treo mái hiên dải lụa đỏ.
Bỗng nhiên tiếng chiêng trống ầm ĩ, lượt tránh đường, ngóng mong chờ.
"Là đoàn rước dâu của Tần vương đấy ư?"
" , sớm đoàn rước dâu vài ngày nữa sẽ qua Giang Châu."
Một vệt đỏ rực như ráng đỏ chân trời, dần dần in mắt , trùng trùng điệp điệp, đội nhạc mặc áo đỏ vui tươi, tay cầm kèn, thổi khúc Phượng Hoàng Hí, nơi nào qua cũng đều rắc đầy hoa tươi, còn vương mùi thơm.
Cỗ kiệu tám khiêng từ từ tiến bước, bốn góc đính hạt châu vàng và dây tua bằng lụa, rèm kiệu bằng gấm Thục thêu rồng bay phượng múa, sống động như thật, mỗi bên kiệu một nha cận cạnh, áo đỏ phủ kín, phía là những rương hòm của hồi môn nối tiếp , thấy điểm cuối.
Chợt thấy một nha trong đó rút từ tay áo một cuộn giấy buộc dải lụa đỏ, nhét một nửa cửa sổ nhỏ của kiệu, hạ giọng.
"Cô nương, đây là bài vở ngài học thuộc trong tháng , sách vở liên quan nô tỳ để trong ngăn bí mật của kiệu ạ, lão sư dặn nô tỳ nhắc ngài đừng quên."
Nửa cuộn giấy đưa lặng lẽ đẩy trở .
Điền Lê đưa tiếp , khuyên nhủ: "Cô nương qua một chút ạ, thì cuối tháng thi rớt, lão sư phạt ngài chép bài cả ngàn , đến sáu bảy cuốn sách cần học đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bay-hang-mo-tiem-com-nang-chan-dong-ca-kinh-thanh/chuong-15-dua-toi-cho-con-ca-do.html.]
Lần cuộn giấy trực tiếp bay khỏi cửa sổ.
Điền Lê bất lực, đành nhặt lên cất .
Trong kiệu hoa, Sở Doanh vén khăn trùm đầu lên, khuôn mặt nhỏ xinh rực rỡ đầy đau khổ.
Học, học là học.
Ở nhà thì học , lấy chồng cũng còn học.
Chưa kịp oán thán xong, cửa sổ nhỏ bên vọng giọng dịu dàng của Tuyết Lê.
"Cô nương, hôm nay nhận mười một bức thư bồ câu đưa, mười bảy bức thư thường, và một con sơn ca, cộng với xử lý gần đến hai trăm bức, cấp thúc giục quá, cô nương tính lúc nào giải quyết ạ."
Sở Doanh nghiến răng: "Ta rảnh!"
Nàng đói, mở ngăn bí mật đầu tiên , phát hiện bên trong là sách vở.
Ngăn thứ hai là thư.
Ngăn thứ ba cũng là thư.
Sở Doanh: Chán thật!
Nàng đ.ấ.m thẳng một cái lên ngăn bí mật.
Quyết khuất phục sách vở!
lúc , ngoài kiệu bỗng thoảng qua một mùi thơm bùng nổ, giữa đó lẫn chút chua nhẹ, cho con cực kì thèm ăn.
Sở Doanh hít hít mũi, suýt chảy nước miếng.
Mùi gì mà thơm thế.
"Dừng ! Dừng ngay!" Nàng gọi lớn bên ngoài kiệu.
"Cô nương, ạ?" Điền Lê vội hỏi.
"Ta đói , mùi thơm từ , ăn!"
Sở Doanh nhảy khỏi kiệu, hề e ngại chuyện đang đường lấy chồng, theo mùi hương tìm đến Đào Nguyên Cư gần nhất.
Ngước mắt lên, ủa, con cá vàng ươm to và quá!
Haaaa~
"Đưa cho con cá đó!!"