BÀY HÀNG MỞ TIỆM CƠM, NÀNG CHẤN ĐỘNG CẢ KINH THÀNH - Chương 22: Hôm nay không có cá
Cập nhật lúc: 2026-06-21 03:26:18
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vẻ mặt Thẩm quản gia còn ngạc nhiên hơn cả , "Đại nhân thích đồ ăn của Đào Nguyên Cư ?"
Hàn Du , tít mắt: "Thẩm quản gia, ông câu là từng ăn thử , món ăn ngon thế , ai thích chứ?"
Cậu vỗ vai Thẩm quản gia, "Ông nhất định sắp xếp mà thử một đấy nhé."
Thẩm quản gia khôngđáp, chỉ chút bối rối.
Nếu đại nhân thường xuyên lui tới Đào Nguyên Cư, tiếp xúc nhiều với Giang cô nương, là cơ hội.
Giang cô nương chủ ý theo đuổi, với tay nghề nấu ăn và dung mạo , còn sợ chiếm trọn trái tim đại nhân ?
Ông cân nhắc một lúc, dự định lát nữa sẽ bảo vợ đến dò hỏi , nếu lỡ vợ ông nhầm ý tứ của Giang cô nương thì ?
---
Hôm qua việc quá mệt, Giang Mạt dậy trễ một canh giờ, cùng Diên Vĩ dắt phố chợ thì phát hiện cá bán hết sạch.
Thế là món cá chua ngọt khôngthể .
Trong mắt Diên Vĩ hiện lên vẻ nghi hoặc.
"Bình thường ít mua cá lắm, giờ đáng lẽ còn chứ, hôm nay khôngcòn con nào?"
Cá xương, dân chúng khôngưa chuộng lắm, thích mua thịt heo hơn.
Người bán cá thì tươi hớn hở, "Hai cô nương đến đúng lúc, cá đó quản lý của Túy Tiên Lâu mua sạch cả ."
Vốn dĩ cá khó bắt, cá tươi sống càng ít, mỗi ngày chỉ hơn mười con, đủ bán trong ngày, hôm nay khônghiểu gặp vận may lớn.
Ông bày sạp, quản lý Túy Tiên Lâu đến, mua sạch bộ.
Diên Vĩ lập tức sang Giang Mạt, "Cô nương, món cá chua ngọt chúng , nhỡ khác bắt chước mất..."
"Họ thử thì cứ để họ thử." Giang Mạt tâm lý thoải mái lắm, "Cá bán hết, món khác, cô nương nhà em chỉ cá chua ngọt. Nếu họ thì đó là bản lĩnh của họ."
Thời đại thiếu quá nhiều gia vị, nàng đều nghĩ cách dùng thứ khác thế, thứ gia vị tinh tế tỉ mỉ , nào dễ gì mà mò .
Diên Vĩ bĩu môi, buồn bực.
Rõ ràng cô nương nhà nàng là món cá chua ngọt , nàng thấy tiệm khác học theo họ.
Hai mua sắm đầy đủ những thứ cần thiết, đến Đào Nguyên Cư thì thấy cửa lác đác vài thực khách đang đợi.
Trong đó nhiều gương mặt quen.
Hôm qua Nhu Mễ mang bánh bao hấp và cháo trứng bắc thảo thịt băm về Lục phủ, bánh bao hấp ý Lục Dĩ Dao, nàng còn thưởng cho cô thêm bạc, nên sáng sớm hôm nay bảo Nhu Mễ mua.
Thấy Giang Mạt, mắt Nhu Mễ sáng lên, định bước lên chào hỏi.
Mấy thực khách khác đang đợi phía bỗng chen lấn xô cô , lao lên phía .
"Bà chủ Giang đến , cho một phần thịt heo chiên giòn!"
"Bà chủ Giang chào buổi sáng, cá chua ngọt!"
"Bà chủ Giang, thịt heo chiên giòn lấy hai phần, cá chua ngọt một con!"
"Bà chủ Giang thể phần của , đang gấp..."
Nhu Mễ ngoài đám đông, há hốc mồm kinh ngạc.
Thịt heo chiên giòn gì, cá chua ngọt gì?
Sao cô từng đến bao giờ thế?
Sáng hôm qua cũng khôngthấy ai nhắc tới mà.
Cô lén hỏi một gia đinh ăn mặc như hầu bên cạnh.
"Ngươi khôngbiết ư? Hôm qua đoàn rước dâu của Tần vương qua chợ Tái Kim, Vương phi dừng chân nghỉ ngơi ở Đào Nguyên Cư, cả một buổi chiều, khi khen món ăn của quán thế nào, nhất là thịt heo chiên giòn và cá chua ngọt, hương vị đó thật tuyệt vời, ăn một miếng là phí cả đời."
Gia đinh đó lập tức ngừng.
Nhu Mễ khôngnghĩ ngợi, cũng chen đám đông.
"Bà chủ Giang! cũng thịt heo chiên giòn và cá chua ngọt!"
Giang Mạt hiệu trật tự, mới báo tin .
"Hôm nay khôngcó món cá chua ngọt."
Mọi : qaq!!!
Tại ??
Họ tin!!
Nhu Mễ: "???"
"Hôm nay khôngmua cá."
Giang Mạt tuyên bố xong, cùng Diên Vĩ tháo ván cửa Đào Nguyên Cư, bắt đầu đón khách.
Khôngmua cá?
Sao còn chuyện khôngmua cơ chứ?
Mấy thực khách ăn cá chua ngọt vẻ phát điên.
Giang Mạt lên tiếng, đành bất lực.
"Đều là mở hàng buôn bán, lão gia nhà ăn cá chua ngọt, cô thể nghĩ cách nào ?" Một hầu trông giống như quản gia cất giọng lớn chất vấn, hiển nhiên bất mãn vì về tay .
Câu dứt, Nhu Mễ lập tức khôngvui.
Dám chỉ trích bà chủ Giang!!!
Nhỡ bà chủ Giang vui, đồ ăn ngon thì ??
"Lão gia họ Hoàng của ngươi là ai? Sao dạy dỗ kẻ hầu thiếu hiểu , vô giáo dưỡng như ngươi ?!" Nàng dựa thế tiểu thư nhà , chống nạnh c.h.ử.i thẳng mặt.
"Ngươi là ai, chuyện với chủ tiệm, mắc mớ gì đến ngươi?" Đinh Nhất nhướng mày trợn mắt, trong giận còn ẩn vẻ hung hăng.
"Đương nhiên là liên quan đến ! Ta đến mua đồ ăn sáng và thịt heo chiên giòn, ngươi đằng tìm bà chủ Giang gây sự, khônglẽ khôngcó cá là của bà chủ Giang , ngươi thế ảnh hưởng đến tâm trạng của cô , đồ ăn khôngngon thì ngươi chịu ?"
Mọi , thấy cũng lý.
"Chuyện khôngmua cá đúng là của bà chủ Giang, nhớ tiểu thương bán cá ít, một ngày chỉ chừng mười con." Có lời công bằng.
" đấy, khônglẽ cô bảo bà chủ Giang biến cá cho ngươi ?"
"Thật là vô lí!"
Đinh Nhất khôngngờ nhiều cùng sang chỉ trích , mặt lúc xanh lúc đỏ.
là điều, nếu đều cùng hùa với gây áp lực lên chủ quán, chủ quán luôn cách mua cá về chứ, một nữ nhân mà, cãi cả đám họ.
"Tùy các ngươi! là mắt mù!" Hắn kìm nén lửa giận, bỏ câu lạnh lẽo bỏ .
Nhu Mễ đuổi kẻ gây sự , còn sang an ủi Giang Mạt, suốt quá trình Giang Mạt mở lời câu nào, khiến tâm trạng nàng dễ chịu.
Giang Mạt thực hề tức giận, mà trái còn vui, vui vì những thực khách bênh vực nàng như thế.
Nhu Mễ: "Hôm nay bà chủ Giang mua cá, đợi khi nào cá chúng ăn cũng , bà chủ Giang đừng bận tâm nhé."
Chưa kịp đợi Giang Mạt mở lời, bỗng lóe lên ý nghĩ.
" Bà chủ Giang, nếu tự mang cá đến, thể nhờ cô món cá chua ngọt giúp ?!"
Bà chủ Giang mua cá, thể thử vận may mà.
Nhớ ở bến tàu Giang Châu, sáng sớm khi cũng bán cá mà!
Giang Mạt trầm ngâm một lát, "Hôm nay thì ."
Nể tình vì họ bênh vực, và Đào Nguyên Cư mới khai trương, cũng đến nỗi quá bận.
Lời dứt, mấy mặt liền nóng lòng, kẻ đầu bỏ chạy, tìm mua cá.
Nhu Mễ khựng vài giây, cũng phóng thẳng về phía bến tàu.
Hứa Truyền Hoa sai bê hơn chục con cá lớn mới đ.á.n.h bắt từ thuyền xuống, dựng một sạp bán cá ngay bến.
Mắt cứ nhịn liếc về phía quen thuộc, thấy vắng tanh, càng càng sốt ruột.
Sao dạo thấy sạp hoành thánh canh gà nữa nhỉ?
Không lẽ xảy chuyện gì ?
Hứa Tiểu Bảo từ thuyền chạy xuống, vẻ mặt uể oải.
"Mẹ ơi, con ăn kẹo hồ lô đường, ăn hoành thánh canh gà..."
Hứa Truyền Hoa thở dài một tiếng, "Đừng nữa, cũng ăn lắm."
Bà lấy cái ghế con xuống.
Hôm nay cá nhiều, chắc bán đến trưa mới hết.
Ý nghĩ lóe lên, một bóng phóng vút đến sạp.
"Cho hai con cá! Nhanh lên, đang gấp!"
Hứa Truyền Hoa định mở miệng báo giá sáu văn một cân, để chừa cho chỗ mặc cả.
Ai ngờ móc một cục bạc vụn, ném thẳng cho bà.
Hứa Truyền Hoa: "!!!"
Bà bật liền, "Vâng, Ngài chờ một chút!"
Âm "chít" kịp dứt, một cô gái lao tới.
Nhu Mễ thở hổn hển, rút tiền đồng từ túi , "Cho hai con cá, con to nhất nhé!"
Rồi một nữa chạy đến.
"Bán cá! Bán cá ở đây !"
"Đừng tranh hết chứ, để cho một con!"
"Còn của nữa!"
Chớp mắt, sạp bán cá của Hứa Truyền Hoa vây kín.
Bà đầu tiên ưu ái đến thế ở bến tàu, mừng sợ, thêm tò mò chuyện gì đang xảy , mấy tên gia đinh, nha mặc bộ dạng hầu thế chạy đến mua cá?
Không lẽ giờ giới nhà giàu Giang Châu bắt đầu chuộng ăn cá ư?
May , thằng con trai bà cũng tò mò kém, ngẩng cái đầu nhỏ lên hỏi tíu tít đủ điều.
Hứa Truyền Hoa mổ cá, vểnh tai trộm.
Hóa là Giang Châu mới mở một tiệm cơm nhỏ chuyên cá ăn ngon.
cá thì gì mà ngon chứ?
Trên thuyền bà ăn thường xuyên, khi cập bến , xuống đất , ngày ăn mấy bữa, ăn phát ngán , xương cũng nhiều.
Hứa Truyền Hoa nghĩ ngợi tập trung.
Còn ngon bằng hoành thánh canh gà nữa.
Không cô gái đó còn bán hàng nữa nhỉ?
Lại đến mua cá, bà qua, sạp trống trơn, bèn từ chối khách đến, định dẫn con trai về thuyền.
Hứa Tiểu Bảo chống tay lưng, khúc khích.
"Mẹ ơi, phố dạo , lâu mà."
"Đi gì, bố con còn đang đợi thuyền ." Hứa Truyền Hoa xoa đầu nó một cái, "Đi nào, về thôi!"
Hứa Tiểu Bảo ngượng ngùng đưa tay lưng, hóa tay đang xách một con cá to!!!
Hứa Truyền Hoa tối sầm mặt.
"Con giấu cá gì?"
"Mẹ ơi, tiệm cơm nhắc đến ăn cá , là cá chua ngọt đấy, vị ngọt đấy ạ!"
"Con chỉ ăn!" Hứa Truyền Hoa quát.
"Mẹ còn dám con, ngày nào cũng bến tàu ngóng để xem tỷ tỷ xinh bán hàng ? Biết dời sang chỗ khác, phố dạo một vòng, tiện thể ăn cá, gặp ." Hứa Tiểu Bảo hùng hồn đáp trả.
Hứa Truyền Hoa hít sâu một .
"Giang Châu to như thế, gặp là gặp ."
Hứa Tiểu Bảo thấy chịu , bèn bĩu môi nũng, "Mẹ, , một thôi, một cuối cùng!"
Hứa Truyền Hoa nhắm mắt, cuối cùng vẫn chiều theo thằng con út mà đồng ý.
Hai con mang theo cá, men theo đường mấy chỉ đến chợ Tái Kim, dễ dàng tìm thấy tiệm cơm nhỏ mới khai trương.
"Oa! Mẹ ơi! Là kẹo hồ lô đường!" Hứa Tiểu Bảo chỉ cọc rơm cửa Đào Nguyên Cư.
Hứa Truyền Hoa kỹ, quả nhiên.
Không lẽ...
Tim bà đập thình thịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bay-hang-mo-tiem-com-nang-chan-dong-ca-kinh-thanh/chuong-22-hom-nay-khong-co-ca.html.]
Dẫn con trai bước Đào Nguyên Cư.
Tiệm cơm lớn, nhưng sạch sẽ ấm cúng, bàn ghế kê sát cửa sổ, giữa các bàn rèm tre ngăn cách, quầy bày một bó hoa dại xinh xắn tên, vẻ món ăn lên nhanh, phần lớn thực khách đều chờ.
Mùi thơm nồng nàn, mạnh mẽ, bốc lên cùng tiếng xèo xèo từ phía bếp, cuốn đến Hứa Truyền Hoa choáng váng.
Mùi gì mà thơm thế !!
Bà kìm , nuốt ực một ngụm nước bọt.
Theo tiếng rao lớn:
"Thịt heo chiên giòn đây!"
Bóng quen thuộc bưng khay, vén rèm bếp bước , xuất hiện mặt Hứa Truyền Hoa.
"Mẹ ơi! Là tỷ tỷ cùng tỷ tỷ xinh kìa!" Hứa Tiểu Bảo vui mừng reo lên.
Diên Vĩ lượt đặt hai đĩa thịt chiên lên bàn, mới dẫn con Hứa Truyền Hoa chỗ .
Trước đây bày sạp, cô thường thấy hai , tính cũng là khách quen cũ.
Hứa Truyền Hoa nửa đùa nửa thật: "Hai cô mở tiệm cơm, cũng buồn báo cho mấy khách quen bọn một tiếng, để bọn ngày ngày cứ đợi ngoài bến."
Ý bà trách, chỉ đơn thuần than phiền vài câu.
Diên Vĩ đỏ mặt, vẻ ngại ngùng, xách ấm rót nước mời hai , xách luôn con cá mổ sẵn .
"Mẹ ơi! Con ăn kẹo hồ lô đường!" Hứa Tiểu Bảo kéo ống tay áo Hứa Truyền Hoa.
Hứa Truyền Hoa trợn mắt, "Ăn gì mà ăn! Kêu ăn cá là ngươi, kêu ăn kẹo hồ lô cũng là ngươi, gì mà ngươi thèm ? Ngồi yên đợi cơm ! Uống nước !"
Bà xách ấm hình tròn bằng sứ xanh ngọc lên.
Ấm tinh xảo mắt, rõ là dụng tâm lựa chọn.
Rót nước chén, Hứa Truyền Hoa thấy màu nước đỏ nâu, đưa lên mũi ngửi, hương mơ chua chua ngọt ngọt.
Trong mắt bà lóe lên vẻ kinh ngạc, kịp uống, đứa con bên cạnh kêu lên.
"Mẹ! Nước ngon quá!!"
Hứa Truyền Hoa nếm thử một chút, vị thanh tao pha trộn giữa táo gai và mơ lướt nhẹ đầu lưỡi, tựa làn gió mát, khai vị khiến thèm ăn, chua chua ngọt ngọt, chỉ một ngụm yêu thích ngay tức khắc.
Bà thưởng thức thưởng thức , một chén vài hớp là hết.
Hứa Truyền Hoa đưa tay xách ấm , phát hiện lúc bà đang thưởng thức, thằng con uống cạn cả ấm nước táo gai mơ muối .
Hứa Truyền Hoa: "..."
Diên Vĩ cầm thực đơn và ống tre đựng que tre bước , thấy ánh mắt đầy phân vân của Hứa Truyền Hoa.
"Tỷ tỷ! Bọn em thêm nước ạ!" Hứa Tiểu Bảo chỉ ấm .
Diên Vĩ bừng tỉnh, "Được thôi, để lấy cho."
"Đợi ." Hứa Truyền Hoa mỉm , "Thôi khỏi , bọn đến ăn cơm là chính, mua mấy thứ nước ."
Dù quả thật ngon.
Kể cả như bà cũng thích uống.
Hu hu hu...
Diên Vĩ chớp mắt, .
"Không ạ, nước táo gai mơ muối thu tiền, đến quán ăn cơm, uống nước mà còn đòi tiền nước thì cũng thích hợp lắm?"
Hứa Truyền Hoa sửng sốt.
"Cái gì? Thứ trả tiền mua?"
Bà uống thấy ngon, nếu là mùa hè, còn hơn mấy quán nước bên vệ đường gấp bao nhiêu, bán kiểu chắc chắn sẽ đắt khách.
"Ở quán chúng , thể miễn phí một loại nước tùy chọn, còn các loại khác thì trả tiền." Diên Vĩ giải thích.
Hứa Truyền Hoa hiểu , thầm thấy bà chủ khá cách ăn.
Thế thì các tửu lâu khác chỉ nước trắng, xét về đối đãi thực khách thua một bậc.
Ai thích quán ăn uống tiếp đãi chu đáo nào.
" Hai gọi món luôn, rút thăm tùy chọn?"
Hứa Truyền Hoa do dự: "Đã một con cá , ăn nhiều cũng hết..."
"Mẹ ơi! Để con rút!" Hứa Tiểu Bảo thò tay, rút hai que từ ống đựng món mặn .
Que tre rơi lạch cạch xuống bàn, nó nghiêng đầu mãi, nhận chữ gì.
"Thịt heo chiên giòn muối tiêu, trứng hấp tôm băm." Diên Vĩ tên món.
Hứa Truyền Hoa: "Thịt heo chiên giòn thứ chị bê cho mấy bàn đấy , mùi thơm đặc biệt ?"
Diên Vĩ gật đầu.
Hứa Truyền Hoa vỗ bàn quyết định luôn.
"Được! Cứ thế!"
Nếu ngon, con bà ăn sạch!
Nếu ngon, thì mang lên thuyền cho chồng bà ăn!
Dù cũng lãng phí!
---
Đinh Nhất khi mắng ở Đào Nguyên Cư, lửa giận vẫn nguôi.
"Chẳng qua chỉ là một tiệm cơm nhỏ, một món cá chua ngọt gì đó, gì đáng khoe, tin ở Giang Châu lớn thế , ngoài họ , ai món cá chua ngọt!"
Vừa lẩm bẩm, về phía trung tâm phố, qua Túy Tiên Lâu, bỗng tiếng tiểu nhị trong lầu rao lớn:
"Hôm nay món mới, cá chua ngọt!"
Đinh Nhất sững , lập tức mừng rỡ, hớn hở bước .
Hắh bảo mà, ắt hẳn tửu lâu khác .
Đợi mang về cho Hoàng lão gia, cũng coi như thành nhiệm vụ lão gia giao.
"Cho một con cá chua ngọt, mang !"
Tiểu nhị tươi niềm nở: "Vâng thưa khách, mời ngài chờ một lát, ngay ạ!"
Đinh Nhất ghế gỗ Túy Tiên Lâu như đống lửa, cứ nửa chung ngóng cổ về phía bếp dòm ngó.
Đếm đến thứ bảy, cuối cùng cũng thấy tiểu nhị bưng một chiếc hộp cơm sơn đỏ tươi bước .
"Khách quan đợi lâu , cá chua ngọt của ngài đây!"
Mở hé nắp hộp, cá vàng ươm phủ lớp nước sốt màu hổ phách, sợi hành lá dầu nóng tưới lên bốc mùi thơm phức. Đinh Nhất nuốt nước bọt, vội vàng trả tiền, cầm chặt hộp cơm chạy như bay về phủ.
"Lão gia! Lão gia!"
Đinh Nhất đẩy cửa thư phòng, thở , "Cá chua ngọt lão gia đây ạ!"
"Sao chậm thế?" Hoàng lão gia chút hài lòng.
"Có chút việc nhỏ ạ, nên lỡ mất ít thời gian, nhưng con cá mới khỏi chảo, còn đang nóng hổi!" Đinh Nhất nịnh nọt báo.
Hoàng lão gia buông cuốn sách xuống, cầm đũa ngà gắp một miếng thịt cá bụng, cho miệng nhíu mày - thịt cá bên ngoài giòn thì giòn, nhưng bên trong tanh, nước đường ngọt đến ngấy, vị chua như phủ một lớp bụi, tươi một tí nào.
"Đây là thứ quái gì ?!"
Hoàng lão gia đập đũa cái bộp xuống bàn, nước văng tung tóe ướt tờ giấy mặt bàn.
"Ngươi cố tình lấy đồ hư thối về hầu đấy ? Đây cá chua ngọt của Đào Nguyên Cư ?"
Ông Đinh Nhất, ánh mắt sắc lạnh đầy bất mãn.
"Vâng... là từ đó ạ..." Đinh Nhất ấp úng.
"Không thể nào, thứ và cá chua ngọt ở Đào Nguyên Cư cùng một mùi vị!" Hoàng lão gia cau mày.
Đinh Nhất thực sự hiểu nổi.
Đều gọi là cá chua ngọt, mùi vị chắc cũng tương tự, mà Túy Tiên Lâu mở cũng lâu năm, ở Giang Châu coi như tiếng tăm, chỉ thể ngon hơn cái quán nhỏ thôi, ngon bằng, cũng đến nỗi như đồ hư thối chứ.
Hoàng lão gia trầm mặt, "Tốt nhất ngươi nên thực."
Đinh Nhất sợ quá, hai chân run lẩy bẩy, quỳ phịch xuống đất.
"Xin lão gia nguôi giận, là kẻ hèn sai, quả thực đến Đào Nguyên Cư mua, mà hôm nay Đào Nguyên Cư bán cá chua ngọt, bà chủ đó bảo hôm nay mua cá, nên mới sang Túy Tiên Lâu, nào ngờ Túy Tiên Lâu dám qua mặt chúng , mang thứ cá hương vị tệ thế dâng cho ."
Hắn vội vã giải thích.
Hoàng lão gia nhắm nghiền mắt.
Nếu từng ăn cá của Đào Nguyên Cư, cá của Túy Tiên Lâu cũng còn nuốt .
Hôm qua ông may mắn, đúng lúc Đào Nguyên Cư món cá chua ngọt, hôm nay ăn cá của Túy Tiên Lâu, thì đúng là thể nào so sánh , khác một trời một vực.
Khác nào mây với bùn.
"Ta sẽ cho đưa ngươi đến trang viên, cần ở bên cạnh nữa." Hoàng lão gia .
Đinh Nhất mặt mày xám như tro.
---
Mẹ con Hứa Truyền Hoa đợi lâu.
Thịt heo chiên giòn nhanh, để tiết kiệm thời gian, Giang Mạt thường nhiều đĩa cùng lúc, chẳng bao lâu đến lượt họ.
Diên Vĩ bưng thịt chiên, nhẹ nhàng đặt lên bàn.
"Đây là thịt heo chiên giòn, mời hai dùng."
Một luồng nóng quyện mùi tiêu và hoa hồng phả mặt.
Hứa Tiểu Bảo kiễng chân, chống tay lên bàn, đầu mũi suýt chạm mép đĩa sứ.
Những miếng thịt chiên vàng ươm xếp ngay ngắn, lớp vỏ ngoài phồng lên những lỗ nhỏ li ti, như rắc một lớp vàng lá mỏng, đáy đĩa, những giọt mỡ vẫn còn sôi lách tách.
Hứa Truyền Hoa dùng đũa khẽ ấn nhẹ, lớp vỏ giòn lập tức phát tiếng rắc nhẹ, khe nứt toác , rỉ một dòng mùi thịt béo ngậy.
Hứa Tiểu Bảo sốt ruột đợi nổi, gắp một miếng, há to miệng c.ắ.n một ngụm lớn.
Vỏ giòn vỡ tan thành ngàn mảnh nhỏ trong kẽ răng, rơi lả tả bát, lộ sợi thịt trắng hồng bên trong, thịt mềm như bánh gạo mới hấp, c.ắ.n là nước thịt chảy , hòa cùng vị tiêu và hoa hồi bung nở đầu lưỡi.
Hứa Truyền Hoa c.ắ.n nửa miếng, khóe mắt khẽ rung lên.
Không lý do gì khác, thật sự quá ngon!!
Càng tuyệt hơn, trong sợi thịt còn lẫn đó những hạt tiêu nhỏ li ti, khi nhai trúng, vị tê tê bất ngờ xộc lên tận gốc lưỡi, khiến nuốt thêm vài ngụm nước bọt.
Vừa thơm tê!
Tuyệt, quá tuyệt!
"Mẹ ơi, thịt chiên giòn ngon quá, ngon hơn cả mấy món chúng ăn ở tửu lâu lớn nhiều!"
Hứa Tiểu Bảo lấy tay áo lau miệng, vẫn quên chê bai, "Con bảo theo con mà, xem đưa con đến Túy Tiên Lâu, đồ ăn của họ còn bằng một phần vạn ở đây của tỷ tỷ xinh ."
Tiếp đến trứng hấp tôm và cá chua ngọt cũng bưng lên bàn.
Đối với hai con từng thấy cá chua ngọt bao giờ, kiểu dáng như rồng bay vượt cửa quả là một cảnh tượng vô cùng bắt mắt.
Cả con cá trong đĩa chiên vàng phồng, vây xòe như đuôi phượng, nước sốt chua ngọt màu hổ phách trong suốt, bao bọc lấy phần thịt tạo thành những bong bóng nhỏ li ti.
Hứa Tiểu Bảo "oa" lên sung sướng.
Hứa Truyền Hoa sững , hồi lâu nên lời.
Đây còn là đồ ăn?
Đây rõ ràng là những món ngọc quý chạm trổ tinh xảo trong lầu son gác tía, đẽ đến thế, ai nỡ xuống tay?
Bà dùng thìa khẽ gạt lớp nước sốt, thấy lớp bột bên ngoài thịt cá mỏng như cánh ve, đầu đũa chạm xèo một tiếng nứt , để lộ phần thịt cá trắng muốt bên trong.
Miếng cá đầu tiên đưa miệng, Hứa Truyền Hoa suýt c.ắ.n lưỡi.
Lớp vỏ giòn tan bên ngoài giòn đến mức rõ tiếng, nhưng c.ắ.n tan, liền nước sốt chua ngọt thấm đẫm, hóa thành một lớp áo chua ngọt mịn màng, bên trong thịt cá mềm như đậu phụ nhưng vẫn dai, thấm đẫm nước sốt, vị chua quyện cùng mật ong, cả xương cũng chiên giòn, khônghề vướng víu, ăn một miếng thêm miếng nữa.
Trời đất ơi.
Đây là thức của phàm ??
Đây rõ ràng là thức ăn của thần tiên mà!
Hứa Truyền Hoa thề, đây là món cá ngon nhất bà từng ăn từ nhỏ đến lớn!
Mấy món cá bà nấu thuyền đều như rác cả thôi, bà ăn nữa!
Xưa Bá Nha thề đốt đàn, nay bà thề bỏ nghề nấu cá!!
Từ nay về cá nữa!
Nếu còn động tay một , chính là sỉ nhục loài cá!!