BÀY HÀNG MỞ TIỆM CƠM, NÀNG CHẤN ĐỘNG CẢ KINH THÀNH - Chương 37: Không tặng mà còn cứ bám lấy người ta, thế thì khác gì ăn không!
Cập nhật lúc: 2026-07-06 13:09:26
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Linh Tuyết gắp một con tôm lớn bát cho con gái, liếc sang bàn nhà họ Trình, vẫy tay gọi Diên Vĩ.
"Thêm một bát món quả màu đỏ ."
Diên Vĩ lộ vẻ khó xử: " Phu nhân, đó là món bà chủ chúng chơi cho vui, trong thực đơn ạ."
Tạ Linh Tuyết đặt một thỏi bạc nén lên bàn: "Vậy thì bảo bà chủ các ngươi ' chơi' thêm nữa ."
Diên Vĩ hít một thật sâu, nhanh tay cầm lấy thỏi bạc: "Không vấn đề gì! Xin phu nhân chờ một lát!"
Cô nắm chặt thỏi bạc chạy bếp, đặt nó lên bếp lò: "Bà chủ, thêm một bát sơn tra dâu tây!"
Giang Mạt hiểu ngay, giơ tay dấu vấn đề.
Diên Vĩ vui vẻ , cúi xuống thấy cô bé ở bàn nãy chạy .
Cô bé chừng bảy tám tuổi, mặc áo lụa phớt hồng thêu trăm hoa bướm bay, tóc chia hai búi, hai bên buộc dải lụa đỏ, thõng xuống hai quả chuông bạc, phát tiếng leng keng đáng yêu.
"Bé con, bếp , khói lửa nhiều lắm." Diên Vĩ dịu dàng dỗ dành.
Tống Gia Ninh kiễng chân trong: "Ta thấy một tỷ tỷ xinh lắm, tỷ cho xem mấy món ngon thế nào ?"
Diên Vĩ nghĩ Giang Mạt bận rộn trong bếp vất vả lắm , thể để khác quấy rầy cô , liền định qua tiếp tục khuyên nhủ cô bé.
Tống Gia Ninh bỗng nhiên giật chiếc túi thơm hình đầu hổ nhỏ bên hông xuống, từ trong túi lấy một viên ngọc trai tròn trịa sáng bóng xinh .
"Ta xem một chút, cái là thưởng cho tỷ!"
Diên Vĩ ngay lập tưc liền nuốt hết những lời khuyên nhủ bụng, nhanh nhẹn nép sang một bên nhường đường.
"Không vấn đề gì! Mời ngài !"
Rồi cô nhẹ nhàng cất viên ngọc trai lòng.
Trong lòng cũng thầm ghi nhớ Tạ Linh Tuyết cùng Tống Gia Ninh danh sách khách quý thiếu tiền.
Giang Mạt cho mấy quả dâu tây xí trong bát miệng, ăn nghiền nát, để nước dâu thấm đều nước mật ong, tiện tay ngắt luôn một ngọn bạc hà bên cạnh cho .
Bất chợt bên cạnh xuất hiện một cô bé xinh , cô ngơ ngác ngẩng đầu.
Diên Vĩ lập tức giơ viên ngọc trai trong tay , lén chỉ về phía Tống Gia Ninh.
Giang Mạt liền hiểu .
Thì viên ngọc là cô bé tặng.
To như thế !
Đem đến thợ bạc trâm cài đầu đấy nhỉ!
Tống Gia Ninh tò mò Giang Mạt.
"Tỷ tỷ, tỷ đeo khăn che mặt ? Có vì tỷ quá ?"
Giang Mạt khẽ : "Phải đấy, tỷ quá, sợ khách hàng thấy tỷ nuốt nổi cơm nữa."
Tống Gia Ninh từ từ mở to mắt: "Thật ạ? Cho xem ?"
Tỷ tỷ khí chất thật , dáng cũng , hơn mấy phụ nữ của cha cô bé nhiều, nốt ruồi son giữa trán cũng xinh, da trắng, mắt cũng mê .
Ta thích tỷ tỷ quá mất!!
Lại còn nhiều món ngon như !
Cả căn bếp chỉ tỷ , mấy món ăn ở ngoài nãy giờ, chắc đều do tỷ cả!
Đỉnh thật luôn!!!
Chưa kịp để Giang Mạt trả lời, Tống Gia Ninh mò từ trong túi thơm năm viên ngọc còn , hào phóng vô cùng.
"Mấy cái đều tặng cho tỷ hết!!"
Thấy hành động của cô bé dứt khoát như thế, Giang Mạt cũng sững .
Ngọc trai vốn khá quý hiếm, thường chỉ lưu thông trong nhà giàu hoặc quan quý tộc, dân thường căn bản chẳng thấy bóng dáng bao giờ.
Cô bé một lấy mấy viên, chắc nhà giàu thì cũng là nhà quyền quý, chẳng lớn trong nhà đồng ý ?
"Mấy viên ngọc thế, đều tặng hết cho tỷ, em tiếc ?"
"Không tiếc ạ! Ta còn nhiều lắm!" Tống Gia Ninh vung tay, "Hơn nữa em thấy hợp duyên với tỷ, sẵn lòng tặng, ngọc trai xứng với mỹ nhân, tất cả đều do tự nguyện mà!"
Cha bảo , thích ai thì tặng đồ cho , tặng mà cứ bám lấy , thế thì khác gì ăn !
Ngày thường chẳng mấy để thích, sẵn lòng mà!
Nghe cô bé còn nhiều lắm, Giang Mạt bao giờ thấy chiếc khăn che mặt nào vướng víu đến thế, liền gỡ nó xuống ngay tức khắc.
Trước mắt Tống Gia Ninh thoáng lóe lên, gương mặt mỹ nhân của Giang Mạt hiện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bay-hang-mo-tiem-com-nang-chan-dong-ca-kinh-thanh/chuong-37-khong-tang-ma-con-cu-bam-lay-nguoi-ta-the-thi-khac-gi-an-khong.html.]
Khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay, sạch sẽ trong trẻo, đến cả lỗ chân lông cũng chẳng thấy, khi hằn lên hai lúm đồng tiền mắt, càng tô điểm thêm cho đôi mắt to và hơn, như Đào yêu trong truyện tiên hiệp.
Tống Gia Ninh ngẩn , nhịn sáp gần hơn.
"Tỷ tỷ, bình thường tỷ dùng phấn sáp gì ? Sao da tỷ thế?"
"Bình thường chẳng dùng phấn sáp gì cả." Giang Mạt dồn sự chú ý trở bát sơn tra dâu tây, ngón tay thon trắng như ngó sen véo ngọn bạc hà, điểm xuyết lên chiếc bát sứ.
Một phần sơn tra dâu tây nưa thành.
Tống Gia Ninh nỡ rời , kéo Giang Mạt .
"Tỷ tỷ, tỷ ăn cùng với nhé, đến, mang cho tỷ thêm mấy viên ngọc nữa ?"
Mấy viên mang hôm nay dùng hết .
Tống Gia Ninh bỗng thấy hối hận.
Sớm như thế cô bé mang thêm một nắm ngọc, bình thường cũng chẳng dùng đến.
Có mấy viên ít ỏi , vẻ đủ xứng với Giang Mạt Tỷ tỷ.
Giang Mạt: "?"
Ôi trời, sống cuộc đời chẳng dễ dàng gì, nấu cơm mà còn ăn cùng nữa.
Thôi kệ, ai bảo cô bé thích cô, mà cô cũng quý cô bé .
Cô cùng một lát !
Không vì ngọc trai nha.
"Không vấn đề, tỷ cũng thích ăn cùng đáng yêu mà." Giang Mạt bê bát sơn tra dâu tây, một tay dắt Tống Gia Ninh đại sảnh, tìm một góc khuất xuống.
Vừa mới xuống, Tống Gia Ninh sáp gần, nghiêng đầu cô.
Giang Mạt thấy cô bé ý định tự động tay.
Chắc ở nhà quen nha bà t.ử hầu hạ, từng tự bao giờ.
Thế là Giang Mạt chủ động cầm thìa lên, múc một quả dâu tây đưa cho Tống Gia Ninh.
Tống Gia Ninh bất ngờ mừng rỡ, vốn ít khi tự động tay, cô bé liền cản Giang Mạt .
"Tỷ tỷ để tự !" Cô bé tự cầm lấy thìa, ăn một quả.
Lông mày bỗng chốc giãn thành một đường cong xinh , trong mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ.
Quả nhiên mắt của cô bé sai tí nào!
Trái màu đỏ cũng ngon quá!
Tỷ tỷ xinh thế , đồ ăn ngon thế, mở quán ăn ở Giang Châu nhỉ?
"Tỷ tỷ, tỷ tên gì , tên là Tống Gia Ninh, tỷ thể gọi là Ninh Ninh."
"Ta họ Giang, tên Mạt, Mạt của hoa nhài." Giang Mạt .
Tống Gia Ninh càng càng thấy thiết, chỉ vì Giang Mạt trông mắt, mà còn vì tài nấu nướng của cô.
Nghĩ đến nương và chỉ là ghé qua Giang Châu, qua hai hôm nữa còn về kinh, trong lòng liền thấy lưu luyến.
"Tỷ ở cái chốn nhỏ bé Giang Châu , thật quá uổng phí, với nương, tỷ cùng bọn về kinh , đảm bảo tỷ sẽ chẳng lo cơm áo gì cả!"
Giang Mạt: "...?"
Lại thêm một nữa dụ cô về kinh?
Nếu im mà hưởng vinh hoa phú quý, cô đương nhiên sẵn lòng.
nghĩ đến cái tên Thẩm Chính Trạch khốn kiếp , Giang Mạt im lặng giây lát: "Tỷ quán ăn của riêng , tỷ hy vọng thể phát huy nghề tay nghề hơn nữa."
Tống Gia Ninh càng thêm khâm phục.
"Tỷ chí hướng lớn lao thật, như , suốt ngày chỉ ăn với chơi."
Giang Mạt: "..."
Không, đó mới là điều tỷ cũng ước ao muôn !!
Tạ Linh Tuyết ăn no, móc khăn tay lau miệng, thấy Tống Gia Ninh mãi về, liền hỏi nha bên cạnh.
"Gia Ninh ? Sao mãi ?"
" Phu nhân, tiểu thư đang ở bên ạ." Nha chỉ về phía trong góc.
Tạ Linh Tuyết theo, liền con gái hào phóng : "Hay là tỷ cùng ! Ta bỏ tiền xây cho tỷ một tòa tửu lâu thật lớn! Xây một cái lớn nhất kinh thành luôn!"