BÀY HÀNG MỞ TIỆM CƠM, NÀNG CHẤN ĐỘNG CẢ KINH THÀNH - Chương 40: Ngửi mùi đã thấy khác rồi

Cập nhật lúc: 2026-07-06 13:09:29
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cơ Thập Nhất bao giờ ăn món nào mềm đến thế, cho miệng tan.

 

Cứ như ăn , cứ như từng ăn.

 

"Tứ ca, đậu hủ ngon thật, tiếc là ở gần nhà họ Cơ, nếu mở ở gần đó thì ông nội ăn ."

 

Ông nội già, răng còn , mấy thứ mềm mại ăn hợp.

 

Ta thích món quá.

 

Cơ Vô Song: "Ông nội thích ăn ngọt."

 

Cơ Thập Nhất khựng , nửa bát đậu hủ còn mặt , chợt hiểu .

 

"Khẩu vị của nhớ là giống ông nội, cũng thích ăn ngọt ?"

 

Cơ Vô Song thấy nhắc đến đậu hủ, liền gắp một cái bánh bao nhét miệng .

 

"Ừm ừm ừm."

 

Cơ Vô Song c.ắ.n một miếng bánh bao thơm mùi lúa mì, một dòng nước thịt nóng hổi từ bên trong chảy .

 

Chưa kịp để thưởng thức, râu quai nón bỗng trợn mắt.

 

"Cái bánh bao cũng ngon!!"

 

Rồi một nuốt luôn cái bánh bao c.ắ.n dở trong tay, ực một cái xuống cổ họng.

 

Cơ Vô Song: "..."

 

Hắn vốn ăn chậm, lúc nước thịt trong miệng mới lan tỏa, hương thịt sốt đậm đà nổi lên.

 

Thơm mà ngấy.

 

Nhân thịt nâu sẫm bọc trong lớp nước sốt sánh bóng, những hạt thịt và da heo hòa quyện hảo, nóng bốc lên cuốn theo mùi hoa hồi, quế chi và hương gia vị bí truyền, cứ thế xộc thẳng mũi.

 

Đầu tiên là vị thơm của vỏ bánh hòa với vị ngọt nhẹ khi lên men, tiếp đến vị đậm đà của nước sốt thịt chinh phục, da heo mềm dẻo dai, nạc thấm đẫm nước sốt, vị mặn tươi điểm chút ngọt thoảng qua, đến cả kẽ răng cũng như đang reo lên vì thỏa mãn.

 

Nhân bánh cũng độc đáo, bà chủ pha chế thế nào, khác hẳn mấy loại nhân bày bán khắp nơi.

 

Theo thấy, chỉ riêng đậu hủ và bánh bao nhỏ , thể món đặc sắc của quán .

 

Ngước mắt lên, mấy lồng bánh bao mặt giờ chỉ còn mấy cái bánh bao sốt thịt và một cái tam tiên.

 

Cơ Thập Nhất nhồm nhoàm nuốt bánh bao, yết hầu chuyển động, đáy mắt lấp lánh vẻ sáng ngời.

 

Không kịp để Cơ Vô Song phản ứng, vươn tay với lấy chiếc bánh bao còn trong lồng hấp, đầu ngón tay chạm vành tre, cổ tay một luồng kình phong quét qua.

 

Cơ Vô Song đẩy chiếc bánh bao sốt thịt về phía .

 

Các nếp vỏ bánh xếp đều như hoa cúc, vỏ bánh bóng mượt ánh lên màu hổ phách.

 

Cơ Thập Nhất nghi hoặc chiếc bánh bao tam tiên còn , hai loại bánh bao phong cách khác .

 

Bánh bao tam tiên trắng muốt tròn trịa, đầu phía lộ phần nhân màu vàng nhạt, hồng phớt.

 

"Ăn bánh bao sốt thịt ."

 

Cơ Thập Nhất nghi ngờ gì.

 

Cậu cầm bánh bao sốt thịt, c.ắ.n một miếng nhẹ, nước dùng nóng hổi "xì" một tiếng b.ắ.n lên đầu lưỡi, vị tươi ngon bùng nổ ngay lập tức.

 

"Cái còn ngon hơn cả bánh bao ở Dương Châu từng ăn!" Cơ Thập Nhất níu lấy tay áo Cơ Vô Song giật giật, "Tứ ca, rốt cuộc bà chủ thế nào ?"

 

Cơ Vô Song gắp chiếc bánh bao tam tiên cuối cùng để sang một bên: "Vậy thì hỏi bà chủ."

 

Cơ Thập Nhất bánh bao sốt thịt tay, bánh bao tam tiên trong đĩa của Cơ Vô Song, đầu óc nhất thời xoay kịp.

 

Hửm?

 

Sao cứ thấy gì đó đúng nhỉ??

 

Bánh bao tam tiên... hình như ăn?

 

qaq!!!

 

Tứ ca giở trò với ! Lừa giữ bánh bao tam tiên ăn một !!

 

"Thiếu chủ! thấy bánh bao của quán ngon đấy, còn đường xa, là mua thêm mấy lồng mang theo?" Người râu quai nón ăn bánh bao nghiện , sớm quên mất ý định đòi rượu ngon ban đầu.

 

Những khác cũng hùa theo:

 

"Phải đấy thiếu chủ, thấy ở đây chỉ bánh bao sốt thịt và bánh bao tam tiên, còn nhiều loại nhân khác nữa!"

 

"Còn mấy quả đỏ cửa ! Trông cũng vui mắt ghê!"

 

"Mấy quả đỏ nào?"

 

"Trước cửa , treo biển đấy!"

 

"Ôi trời chữ , chữ gì ?"

 

"Cứ hồ lô?"

 

"Hồ lô gì? Hồ lô đỏ ?" Mấy bàn tán xôn xao, đều ngoảnh đầu cửa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bay-hang-mo-tiem-com-nang-chan-dong-ca-kinh-thanh/chuong-40-ngui-mui-da-thay-khac-roi.html.]

Cơ Thập Nhất mặt mày đầy vẻ chán ghét: " bảo các đến trường học nhận mặt chữ mà, đó là kẹo hồ lô!"

 

Mấy đang mắng cũng chẳng bận tâm lắm.

 

Biết chữ , chẳng vẫn ăn ngon như thường , chẳng vẫn áp tiêu đó thôi.

 

Vậy liên quan gì?

 

"Mấy quả đỏ trông vẻ ngon, chắc là ngọt, là mua vài que nếm thử ?"

 

"Nếm thử thì nếm thử!"

 

Diên Vĩ bước nữa, cọc rơm cửa hốt sạch trơn.

 

Nụ mặt cô suýt nữa giữ nổi.

 

là bọn cướp mà!!!

 

May mà lúc Cơ Thập Nhất kịp thời lấy một thỏi bạc, đặt lên bàn bình tĩnh .

 

"Bà chủ, cho thêm mấy lồng bánh bao, chúng đóng gói mang theo đường!"

 

Trông thấy thỏi bạc, ngọn lửa nhỏ trong lòng Diên Vĩ vụt tắt ngay, tươi đáp: "Không vấn đề, còn cần gì nữa ạ, tiệm chúng còn sườn non chiên giòn muối tiêu, hương vị cũng tồi, để lâu, tiện mang theo, lúc rảnh ăn vặt cũng ngon."

 

"Sườn non chiên giòn?" Cơ Thập Nhất ngẩn , sang liếc Cơ Vô Song một cái.

 

Nghe cũng hấp dẫn đấy.

 

"Lấy mười lăm lồng bánh bao là đủ." Cơ Vô Song lạnh nhạt liếc .

 

Bọn họ áp tải, chơi, nào thể ăn uống thoải mái như ?

 

Cơ Thập Nhất chút thất vọng, gương mặt cũng xìu hẳn .

 

Trước cửa lúc một cặp con bước , bé lải nhải bên cạnh .

 

"Mẹ, con ăn sườn non chiên giòn, với cả kẹo hồ lô nữa!"

 

Hứa Truyền Hoa liếc cọc rơm trống trơn cửa: "Kẹo hồ lô hết ."

 

Hứa Tiểu Bảo như sét đ.á.n.h ngang tai: "Hết ? Hôm nay chẳng mới mở cửa ?"

 

Bình thường họ đều đến đúng giờ , kẹo hồ lô mới đầy đặc, hôm nay hết?

 

Không!

 

Cậu tin!!

 

Hứa Tiểu Bảo chạy bộp bộp đại sảnh: "Tỷ tỷ xinh ! Diên Vĩ tỷ tỷ!"

 

Diên Vĩ thò đầu khỏi bếp, thấy hai con, nụ hiện lên.

 

Chưa kịp hỏi, Hứa Tiểu Bảo chỉ cọc rơm cửa.

 

"Diên Vĩ tỷ tỷ, kẹo hồ lô bày ?"

 

Nụ của Diên Vĩ cứng , khẽ ho một tiếng.

 

"Kẹo hồ lô tạm thời hết , đợi đến trưa mới lô mới."

 

Hứa Tiểu Bảo lập tức đau khổ vô cùng.

 

Hu hu~

 

Cậu và nương trưa nay sẽ thuyền rời khỏi Giang Châu, hôm nay ăn kẹo hồ lô nữa .

 

Cậu bé buồn bã bước đến mặt Hứa Truyền Hoa, trèo lên ghế xuống.

 

Hứa Tiểu Bảo nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng:

 

"Mẹ, con ăn bánh quẩy mật ong, nước sơn tra mơ muối, và cả sườn non chiên giòn nữa!"

 

Hứa Truyền Hoa: "..."

 

Cơ Thập Nhất với ánh mắt tinh quái nửa que kẹo hồ lô còn mặt, kéo ấm gần, che que kẹo.

 

Vừa đầu, thấy Hứa Tiểu Bảo đang chằm chằm bàn bọn họ.

 

Trên bàn nhiều que tre vương vãi khi ăn kẹo hồ lô.

 

Cơ Thập Nhất: "..."

 

Hứa Tiểu Bảo hít hít mũi: "Ca ca, các mới ăn món ngon gì đúng ?"

 

Bị hỏi bất ngờ, Cơ Thập Nhất chút kịp ứng biến.

 

"Ừ? Cái gì cơ?"

 

Cậu tưởng Hứa Tiểu Bảo hỏi về kẹo hồ lô, chậm rãi mặt : "Cũng chẳng gì ngon, chỉ là ăn mấy que kẹo hồ lô thôi mà."

 

Hứa Tiểu Bảo nhíu mày: "Không đúng, bàn các nhiều bát lắm, ngửi mùi thấy khác !"

 

Cơ Thập Nhất: "..."

 

Trời ơi, thằng bé mũi bằng gì mà thính thế?

 

 

Loading...