BÀY HÀNG MỞ TIỆM CƠM, NÀNG CHẤN ĐỘNG CẢ KINH THÀNH - Chương 6: Tên cướp khốn nạn này!!

Cập nhật lúc: 2026-06-18 12:36:00
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ở Giang Châu ai Thẩm Chính Trạch.

Khi Thẩm đại nhân đến, các nơi ở Giang Châu đang xảy lũ lụt.

Ngài phụng chỉ cứu trợ thiên tai, vì cứu giúp bách tính mà liên tục mấy ngày ngủ nghỉ, nhân dân yêu mến.

Sau khi cứu trợ kết thúc, liền ở phủ Giang Châu Tri phủ, trị hết bọn quan tham ô, giúp Giang Châu phục hồi sức sống.

Giang Châu từng chút một trở nên giàu , phồn hoa hơn xưa.

Ấy thế mà hiểu trong dân gian lan truyền những lời đồn đại khó hiểu về Thẩm đại nhân tàn bạo độc ác, mỗi thấy Hàn Du đều trăm như một thể nào hiểu nổi.

Rõ ràng Thẩm đại nhân là một vị quan !

Lúc , vị quan , đang lơ đãng, hờ hững quan sát Hàn Du.

"Cuối cùng cũng chịu về ?"

Hàn Du: "!!!"

qaq!

Bị bắt quả tang!

Giọng tuy ôn hòa, nho nhã, nhưng lọt tai Hàn Du lạnh toát cả .

"Thưa đại…đại nhân..." Đầu óc chợt lóe lên một tia sáng, vội dâng lên chỗ kẹo hồ lô gói sẵn, "Bẩm Đại nhân, thuộc hạ phát hiện một món ăn ngon gọi là kẹo hồ lô, đặc biệt mua về để đại nhân nếm thử ạ."

Đại nhân xưa nay thích nhận đồ của thuộc hạ, nhất định sẽ từ chối.

Như kẹo hồ lô về tay .

cũng vì Thẩm đại nhân mà tự ý rời hàng, lẽ Thẩm đại nhân sẽ phạt nữa.

Nhất cử lưỡng tiện.

mà đời như là mơ.

"Tấm lòng của ngươi, bản quan nhận ."

Tay của Hàn Du bất giác nhẹ bẫng.

Cậu sửng sốt ngước , bắt gặp ánh mắt đầy vẻ hài hước của Bạch thông phán, tay đối phương chính là đám kẹo hồ lô .

Hàn Du lòng như tro nguội.

Ai, là ai Thẩm đại nhân thích mấy thứ cơ!!

Bạch Kiều tịch thu mười một que đồ ăn vặt, định đưa cho Thẩm Chính Trạch.

"Đình An, của đây ." Đình An là tên tự của Thẩm Chính Trạch.

Thẩm Chính Trạch đôi mắt màu đen như mực đảo qua que kẹo hồ lô, vẫn đoan trang nghiêm nghị như khi, động đậy.

"Huynh tự xử lý ." Hắn thản nhiên .

Bạch Kiều mày mắt hớn hở, liền về phía một đám thuộc hạ đang cùng tuần tra chợ Tái Kim.

"Đã lời đại nhân, thế thì chúng chia nhé!" Hắn bật sảng khoái .

bắt đầu, khí dần dần thả lỏng trở .

Mấy tên bộ khoái và đội trưởng nhỏ vui vẻ bước lên lấy kẹo hồ lô.

Cả Hàn Du cũng mặt dày đưa tay , nhưng Bạch Kiều vỗ một cái.

Cậu một mặt đầy sự ngây thơ Bạch thông phán.

Bạch Kiều: "Ngươi phần. Đã tự ý rời hàng, còn ăn ?"

Hàn Du ỉu xìu.

Bên tai vọng đến tiếng trầm trồ của mấy đồng nghiệp.

"Kẹo hồ lô đúng là một thứ mới lạ, từng Giang Châu bán thứ !"

"Không ngờ quả sơn tra cũng thể ngon đến thế, núi để cho nó tự rụng từng đống lớn ai nhặt!"

"Người kẹo hồ lô đúng là tài!"

"Hương vị tuyệt vời quá!"

Hàn Du vểnh tai lên , nhịn đắc ý.

"Mắt của thì khỏi bàn! bảo các , bà chủ chỉ kẹo hồ lô ngon, mà hoành thánh canh gà của cô cũng là độc nhất vô nhị! Sáng ở bến cảng Giang Châu, rảnh thì đến nếm thử nhé."

Bạch Kiều cũng ăn thử một que, cũng tấm tắc khen ngớt.

"Quả thực ngon, Đình An nếm thử thật ?"

Hắn đưa xiên dâu tây cuối cùng sang.

Thẩm Chính Trạch, tay khoanh lưng đang mân mê chiếc nhẫn ngọc bích trắng ngón tay cái, vốn đang trông xa ngắm chợ đêm nhộn nhịp.

Nghe bèn liếc que kẹo hồ lô thêm nữa.

Trong veo như pha lê.

Từng hạt mè nhỏ quả dâu tây cũng thể thấy rõ ràng, ánh đèn lồng đỏ ấm áp càng như một khối ngọc đỏ.

Không giống đồ ăn, mà tựa như một tác phẩm nghệ thuật tuyệt .

Lại gần càng thể ngửi thấy mùi thơm ngọt thanh tao của lớp đường áo.

"Không cần." Thẩm Chính Trạch thong thả từ chối.

Tay Bạch Kiều khựng .

Bỗng nhiên hỏi: "Không lẽ chứng bệnh cảm nhận mùi vị của ngươi, vẫn khỏi?"

Hắn với Thẩm Chính Trạch quen từ nhỏ, vị hảo hữu sinh mắc chứng bệnh lười cảm nhận mùi vị, phủ vương gia từng tìm khắp danh y chạy chữa.

Bởi vì bệnh lớn gì nguy hiểm đến tính mạng, cũng từng đặc biệt lưu tâm.

Bây giờ nghĩ kỹ, Thẩm Chính Trạch quả thực biểu hiện cực kỳ lạnh nhạt với đồ ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bay-hang-mo-tiem-com-nang-chan-dong-ca-kinh-thanh/chuong-6-ten-cuop-khon-nan-nay.html.]

Thẩm Chính Trạch đáp lời.

Bạch Kiều chậm rãi rụt tay về, chỉ thấy cuộc sống của bạn thực sự quá thê thảm.

Con vốn trầm mặc nghiêm túc, quy củ như , mà thưởng thức mỹ thực, trách tính sắp đến độ thể thành Phật đến nơi .

"A! Có kẻ trộm!"

Trong đám đông bỗng nhiên náo loạn.

"Có kẻ trộm! Mau bắt kẻ trộm!"

Trên con phố hướng từ nam lên bắc, một bóng lao thẳng ngoài, húc đổ cả một đám .

Giang Mạt lúc đang gói kẹo hồ lô cho khách.

Trước mặt nàng là mấy cô nha khắp chợ Tái Kim tìm nàng.

Nhu Mễ như quen đường quen lối, lấy nửa lạng bạc, "Bà chủ, lấy mười que kẹo hồ lô, năm quả sơn tra, năm quả dâu."

Hai nha theo cũng bắt chước, đều đưa nửa lạng, giống như của Nhu Mễ.

"Dâu chỉ mười que thôi, đó bán một que, bây giờ còn chín que." Giang Mạt đếm .

Bởi vì dâu tây đắt, nàng định giá kẹo dâu bốn mươi lăm văn một que, khuyến mãi gì khác, nên cả buổi tối trôi qua, ít hỏi.

"Thế thì mỗi ba que nhé, bảy que còn lấy sơn tra hết." Nhu Mễ chủ động đề nghị.

Giang Mạt gói kẹo hồ lô, nhận bạc, tiễn mấy nha .

Đơn hàng lớn dường như mở một lối thoáng, những dân trông thấy liền mua theo để nếm thử.

"Kẹo hồ lô , cũng lấy một que ."

" cũng lấy một que!"

" lấy hai que!"

Cọc rơm bỗng nhiên trống rỗng hơn phân nửa, chỉ còn đúng ba que.

"Cô nương, kẹo hồ lô dường như yêu thích!" Diên Vĩ cũng vui lây.

Tưởng rằng đêm đầu tiên bán bảy tám phần là lắm , ngờ mới đến lâu, bán từng chút một nhiều đến thế, còn đòi mua cả mười que.

Trong lòng Giang Mạt cũng rộn ràng vui vẻ.

Chạy tới chạy lui cả ngày nàng cũng sắp mệt c.h.ế.t .

Bán xong sớm về sớm.

Chẳng mấy chốc ba que cuối cùng cũng tới mua hết.

Giang Mạt định thu dọn, phía xa xa ầm ĩ lên.

"Có kẻ trộm! Chặn nó !"

Dòng ùa về phía nàng và Diên Vĩ, chỉ trong nháy mắt hai xô lạc .

Chỉ còn mơ hồ thấy tiếng Diên Vĩ gọi nàng, nhưng nàng ở , càng lúc càng xa.

Giang Mạt dòng cuốn đến bên bờ sông Tái Kim, cuối cùng mới thể thở .

Bỗng nhiên một đàn ông từ bên cạnh xuất hiện, chộp ngay lấy Giang Mạt.

Lưỡi d.a.o sắc bén kề lên chiếc cổ cao thanh tú như chim hạc của nàng.

Chung quanh những tiếng thét kinh ngạc nối tiếp vang lên, tạo thành một vòng vây.

"Cấm gần! Ai dám gần sẽ g.i.ế.c nàng!" Tên trộm hung hăng doạ.

Giang Mạt: "..."

Nàng khổ quá.

"Này..." Giang Mạt cố gắng mở lời, điều gì đó, nhưng đằng đe doạ.

"Ngươi, !"

Được thôi.

Chẳng bao lâu bên ngoài một đám bộ khoái chen , vây quanh hai đàn ông ở giữa, một mặc áo trắng, một áo xanh.

Lần đầu tiên Giang Mạt thấy một đàn ông trông tạm ở nơi .

"Tên cướp ! Mau thả bà chủ !"

Hàn Du thấy bắt cóc là Giang Mạt, bỗng nhiên giật hoảng hốt, lo lắng toát cả mồ hôi.

Sáng mai còn đến ăn hoành thánh canh gà!

Lỡ bà chủ hoảng sợ thì thế nào?

"Lui hết! Không đây!"

Tên trộm cũng cuống lên, tay cầm d.a.o ngừng run lẩy bẩy.

Hàn Du sợ thương Giang Mạt, dám tiến lên, đành đưa mắt cầu cứu sang Thẩm Chính Trạch.

"Đại nhân, xin ngài hãy cứu vị cô nương ạ."

Bạch Kiều thấy cứ như kiến bò chảo lửa, bèn hỏi: "Ngươi quen cô nương ?"

Che khăn thế , nếu quen thì nhận ?

Hàn Du mặt đầy phẫn uất.

"Đương nhiên quen, kẹo hồ lô chính là vị cô nương bán đấy! Sáng mai còn đến quán của cô mua hoành thánh canh gà nhỏ nữa!!"

Tên cướp khốn nạn !

Bạch Kiều: "..."

Tên đầu óc nghĩ đến chuyện ăn thế nhỉ?

 

Loading...