BÀY HÀNG MỞ TIỆM CƠM, NÀNG CHẤN ĐỘNG CẢ KINH THÀNH - Chương 64: Giang tam gia

Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:36:35
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mắt đứa nhỏ sáng long lanh, bàn tay nhỏ vẫn còn vươn đĩa định lấy thêm một viên, phụ nữ mừng sợ: "Viên sơn tra gì mà linh nghiệm ?"

 

Nói cũng cầm một viên bỏ miệng vị chua ngọt khai vị lập tức bùng nổ đầu lưỡi, bà nhịn thốt lên: "Bà chủ Giang, viên sơn tra tuyệt quá, con kén ăn lâu nay hiếm khi thấy nó ăn vui vẻ đến , ở đây còn bao nhiêu viên , đều mua hết!" Giang Mạt lắc đầu: "Mấy cái là để chuẩn cho tiệc mừng thọ ngày mai, nhưng nếu bà cần thể thêm, chỉ là đợi một chút."

 

Người phụ nữ vội : "Không , đợi ở đây, bao nhiêu tiền cô cứ ! Chỉ cần con chịu ăn cơm, bao nhiêu tiền cũng đồng ý." Con bà từ nhỏ yếu ớt, tỳ vị , cơm canh bình thường khó nuốt, mấy hôm nay còn uống ít nước, bà sốt ruột tìm đủ thầy thuốc, hôm nay cũng hàng xóm đồ ăn ở Đào Nguyên Cư khác mới mang theo tâm lý thử vận may đến đây. Không ngờ thực sự nó thích ăn! Thế thì quá !

 

Lô viên sơn tra thứ hai Giang Mạt thêm một ít, đựng một hộp nhỏ đưa cho phụ nữ: "Bà cầm về cho thằng bé ăn , nếu tác dụng, ăn thì cứ đến. Viên sơn tra khai vị tiêu hóa, cũng ích cho tỳ vị trẻ con, nhưng vì nó vị chua ngọt, mỗi ngày cũng nên ăn nhiều." Người phụ nữ cảm động đến rơi nước mắt, hỏi Giang Mạt bao nhiêu tiền. "Chỉ mấy viên sơn tra thôi mà, con trẻ ăn ngon ủng hộ việc ăn của ." Người phụ nữ , mắt cũng đỏ hoe. Bà chủ Giang đúng là tâm thiện. Bà kéo con định lạy Giang Mạt, Giang Mạt vội càng đỡ họ dậy, khuyên mãi phụ nữ mới chịu dắt con rời .

 

Tiễn khách rời , trời cũng tối dần, Giang Mạt nghĩ đến nguyên liệu cần dùng cho tiệc mừng thọ nhà họ Lục, bèn bảo Ngân Linh và đầu bếp Bành về nghỉ , còn bếp tiếp tục chuẩn . Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ rọi xuống bếp lò, bóng Giang Mạt bận rộn trong ánh lửa, nàng từng món ăn suy nghĩ lên giấy: Trứng bắc thảo trộn, bánh bao tôm thủy tinh, gà trộn xóc cay, thịt viên bốn mùa, cá vược hấp, trứng hấp đậu phụ nhồi thịt, sườn non kho chua ngọt, cánh gà chiên cay, canh thịt bò Tây Hồ... Thêm mấy món rau và bánh flan tráng miệng.

 

Sáng hôm , quản gia đúng hẹn đưa sữa bò đến. Sữa bò trắng muốt tỏa mùi thơm nhẹ, Giang Mạt chất lỏng long lanh trong thùng gỗ vô cùng thích thú. Tận hai thùng lớn, hôm nay bánh flan, sữa bò ngày mai sẽ dùng nấu sữa.

 

"Bà chủ Giang, danh sách nguyên liệu cần mua chuẩn xong ?" Lục quản gia hỏi.

"Xong , lấy cho ông." Giang Mạt bước đến quầy, rút một tờ giấy tuyên từ xấp giấy, đó chi chít chữ nhỏ. Lục quản gia tiên những nét chữ hoa tán tiểu khải mắt cho ngạc nhiên, rõ danh sách nguyên liệu bên , khóe miệng bất giác giật giật. Mấy thứ khác cũng thôi . Cánh gà kiếm thế nào? Một đĩa mười mấy cái cánh gà, cần mấy con gà, chỉ lấy cánh, phần thịt còn ??? Ông lên tiếng hỏi, lặng lẽ cất danh sách nguyên liệu . "Ngoài những nguyên liệu , bà chủ Giang còn cần gì nữa ?" "Không cần, trứng bắc thảo và gia vị khác sẽ mang từ Đào Nguyên Cư sang." Câu khiến Lục quản gia dấy lên chút tò mò, thì gia vị Đào Nguyên Cư đều là thứ Lục phủ , thậm chí bên ngoài cũng bán. Ông hỏi nhiều, cung kính từ biệt về.

 

Về Lục phủ, Lục quản gia thấy cửa nhiều xe ngựa đỗ, liền hiểu là lão phu nhân đến trễ một ngày. Ông dọc hành lang đến hoa sảnh, ngang qua đình trong vườn, tiếng Lục Dĩ Dao và Lục phu nhân cãi : "Nương! Đã với bà chủ Giang , nuốt lời thế?!" Lục quản gia dừng lắng . Xảy chuyện gì? Ông dừng bước. Lục phu nhân thấy ông, vội vẫy tay gọi: "Quản gia, ông đến Đào Nguyên Cư ? Bà chủ Giang thế nào?" "... Đã thỏa thuận xong với bà chủ Giang, danh sách nguyên liệu cũng lấy về." Lục quản gia định móc danh sách trong n.g.ự.c cho Lục phu nhân xem. Lục phu nhân ngăn ông : "Ông chạy thêm một chuyến, mang theo một lượng bạc xin , bảo ngày mai phiền bà chủ Giang vất vả nữa." "Hả?" Lục quản gia ngờ. "Không !" Lục Dĩ Dao phản ứng mạnh mẽ, "Nương! Làm thế là nhà thất tín với bà chủ Giang, còn thế nào!" Nàng thích bà chủ Giang, nhất định sẽ thường xuyên đến Đào Nguyên Cư ăn cơm. "Chẳng cũng là bất đắc dĩ thôi, ai mà đại bá con dẫn bà con đến Giang Châu còn mang theo đầu bếp chứ." Lục phu nhân trong lòng cũng bực. Bà sắp xếp thứ, ông cả dẫn đầu bếp đến nấu ăn, là đang ý gì?

 

Mẹ con tâm đầu ý hợp. Lục Dĩ Dao cũng nghĩ giống nương: "Vậy càng thể để bà chủ Giang , bác cả dẫn đầu bếp đến nhà , rõ ràng là chê đồ ăn Giang Châu bằng kinh thành, đầu bếp cũng bằng đầu bếp kinh thành, là đến đ.á.n.h mặt nhà đấy, rõ ràng thống nhất do nhà tổ chức yến tiệc, bà nội cũng lâu về quê, gặp bạn bè cũ, nếm mùi vị ngày xưa, bỗng dưng giở trò cho ai xem?!" Lục phu nhân im lặng. "Nương, nếu thế, bác cả từ xa đến, vốn nên khách tùy chủ, vẫn nên để bà chủ Giang bếp ." Lục Dĩ Dao .

"Nương cũng lắm... tên đầu bếp bên cạnh đại bá con, lai lịch cũng chẳng nhỏ , nhà họ Giang ở Kinh thành." Lục phu nhân thở dài. Nhà họ Giang tuy mấy nổi bật, nhưng tổ tiên mấy vị ngự trù, đến ngự trù, là Giang lão tam, ở kinh thành tửu lâu riêng, cũng là tửu lâu truyền mấy đời, đời càng phát đạt hơn. Nói đến bà chủ Giang cũng họ Giang, chẳng lẽ họ Giang đều nấu ăn giỏi như ? Lục Dĩ Dao nhíu mày: "Dù cũng ! Ngày mai thấy bà chủ Giang, con dự lễ mừng thọ nữa!"

Lục phu nhân: "..."

Cái con bé !

 

---

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bay-hang-mo-tiem-com-nang-chan-dong-ca-kinh-thanh/chuong-64-giang-tam-gia.html.]

Tiệc mừng thọ nhà họ Lục, thiết đãi bốn phương. Tiền viện trời sáng tất bật, Giang Mạt cũng trời sáng dẫn đến. Tống Gia Ninh ôm lò sưởi tay, vẫn còn buồn ngủ. Để phiền khách đến dự tiệc, một đoàn dắt cửa . Đi vài bước thấy Lục quản gia từ đằng tới. Lục quản gia vẻ mặt áy náy, khiến nụ mặt Giang Mạt cũng vụt tắt theo. "Bà chủ Giang." Ông hành lễ . Giang Mạt dẫn Tống Gia Ninh, đợi ông tiếp. "Thực sự xin , bà chủ Giang, trong phủ xảy một chút chuyện, cần với cô nương." Giang Mạt: "Chuyện gì?" Có thể với nàng, chắc chắn là chuyện trong bếp.

 

"Lão phu nhân nhà là hôm qua mới đến Giang Châu, phu nhân và tiểu thư nhà đều rõ, đại lão gia từ kinh thành mang theo một đầu bếp lớn đến đứnh bếp tiệc, vị đầu bếp nhà họ Giang ở kinh thành, dễ động , chúng thương lượng với bên đại lão gia, quyết định để cô và vị Giang đại đầu bếp đó cùng bếp, mỗi phụ trách một nửa món, và sẵn sàng thêm cho cô nương một lượng bạc tiền công, cô nương thấy thế nào?" Tống Gia Ninh cau mày, vẻ mặt vui: "Nếu thế, các hôm qua nên báo cho chúng ! Để chúng khỏi đến!" Lục quản gia lúc cũng ngượng chín cả mặt. Ông cũng lắm, nhưng đó khi phu nhân và lão gia thương lượng chuyện với đại lão gia, đại lão gia bên mời cả đầu bếp , liền vui vẻ đặt chén xuống, bảo để hai vị đầu bếp cùng bếp bếp. Bề ngoài thì hòa thuận, thực trong lòng đầy sự tính toán. Chẳng tự nhận bà chủ Giang bằng đầu bếp họ mời, lấn át lão gia nhà ?

 

Lục quản gia nghĩ ngợi quyết định thật. Ông khẽ gần, hạ giọng, tay dấu mười: "Bà chủ Giang, lão gia nhà bảo, vị Giang đại đầu bếp từ kinh thành , tổ tiên từng mấy vị ngự trù, nếu cô nương món nào ngon hơn ông , ông thưởng riêng cho cô mười lượng bạc." Lúc đó ông thấy biểu cảm của lão gia là kiểu phó mặc, cho rằng đồ ăn bà chủ Giang nấu thể ngon hơn đầu bếp gốc gác nhự trù , vẻ mất mặt như đem bệnh gửi thầy nên mới đưa quyết định như . Dù hai em nhà họ bề ngoài hòa thuận, nhưng thực hơn thua ngầm với cũng mấy chục năm .

 

Giang Mạt vị đầu bếp từ kinh thành cũng họ Giang, mắt bỗng lấp lánh. "Dẫn đến bếp ." Nàng nhớ xuất nhà họ Giang của nguyên chủ, tổ tiên cũng từng mấy vị ngự trù, hiện tại lão đại vẫn còn ngự trù trong cung, lãi nhị chuyên ăn, lão tam tay nghề cũng kém, đầu bếp chính ở tửu lâu nhà . Sẽ trùng hợp đến thế chứ?

 

Sự thực chứng minh, những chuyện trùng hợp như . Dưới sự dẫn đường của Lục quản gia, khi Giang Mạt đến bếp, trong bếp sớm nổi lửa. Ngoài bữa sáng chuẩn cho chủ nhân Lục phủ, còn một đàn ông trung niên đang dẫn bận rộn bếp lò. Người đàn ông trung niên lưng về phía cửa bếp, hình vạm vỡ cao ráo, mặc chiếc tạp dề lụa màu xám sẫm thêu hoa văn mây, càng nổi bật hình chắc khỏe. Mái tóc đen dài búi cao bằng một cây trâm đàn hương khắc hoa văn mây, vài sợi tóc rủ xuống bên tai tăng thêm chút phóng khoáng. Ông lấy gia vị, lộ khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, lông mày rậm nhướng lên, đôi mắt phượng toát lên vẻ tinh tường và sắc bén, đuôi mắt vài nếp nhăn nhẹ, như dấu vết năm tháng khói lửa để , sống mũi cao môi mỏng mím chặt, toát vẻ uy nghiêm giận mà uy. Trên cổ ông vắt một chiếc khăn tay trắng như tuyết, khẽ đung đưa theo động tác, liếc thấy Giang Mạt ở cửa, ánh mắt lóe lên vẻ dò hỏi khẽ gật đầu coi như chào hỏi, vẻ mặt mang chút kiêu hãnh của đầu bếp thế gia, mất lễ nghĩa.

 

Người ngay lập tức khớp với nhân vật trong ký ức của Giang Mạt. Tuy nàng nuôi ở nhà họ Giang hơn mười năm, nhưng đều giam ở hậu viện, hiếm khi thấy các vị thúc bá ở tiền viện, chỉ vài tiệc tùng may mắn trông thấy, nhưng ấn tượng cũng sâu. Vị tam thúc tính tình thế nào, quan hệ với dưỡng phụ dưỡng mẫu danh nghĩa của , . Nhà họ Giang ba em, mỗi một việc nương tựa lẫn , chắc là quan hệ cũng tạm .

 

"Bà chủ Giang, mời cô qua đây." Nhà họ Lục đông , bếp rộng trái mỗi bên sáu cái nồi lớn, Lục quản gia dẫn nàng sang bên , một cái nồi đun sôi nước để sẵn. Mấy cô gái tạp vụ vội dậy, nép sát tường nhường chỗ cho cô. "Bà chủ Giang, vị là đầu bếp Lục phủ, phụ trách bếp , hôm nay bà giúp bà và Giang tam gia, còn mấy nha đầu , cô nướng cứ sai khiến tùy ý, nếu ai lời cứ tìm , sẽ chỉnh đốn họ!" Giang Mạt mấy cô gái và đầu bếp mặt. Bên phía Giang tam gia cũng mấy phụ giúp, thể là phân công rõ ràng, liên quan gì đến .

 

"Được." Nàng lạnh lùng đáp. Giang tam gia thấy giọng nàng, sang phía bên . Hôm qua Lục lão đại với ông, Lục lão tam ngờ ông sẽ mang đầu bếp đến Giang Châu, mời một đầu bếp ở quán ăn nhỏ đến bếp, là nữ t.ử gì đáng lo ngại, bảo ông cứ việc bình thường. Trước khi thấy Giang Mạt ông cũng để tâm. Lúc thấy mới phát hiện nữ t.ử còn nhỏ như , tóc đen xõa lưng, vẫn là một cô gái xuất giá. Che khăn lụa thấy mặt, nhưng dáng mảnh mai và đôi mắt đào hoa cho ông cảm giác quen mắt, nhất là nốt ruồi son giữa trán, giống hệt một đứa cháu gái của ông. Ông suốt ngày bận rộn vì tửu lâu, quá quan tâm đến chuyện trong hậu viện nhà họ Giang, cháu chắt nhà họ Giang ít, ông cũng tâm trí để nhớ rõ từng đứa, ấn tượng về đứa cháu gái đó sâu vì nó quá , khí chất mềm yếu, gì cũng rụt rè, lời đại ca đai tẩu. Sau đưa vợ lẽ cho quan viên nhà nào đó, ông cũng gặp nữa.

 

Giang tam gia thích những cô gái mềm yếu tùy bắt nạt như thế, cũng từng tiếc nuối vì cháu gái xinh rực rỡ phí hoài tuổi xuân như .

 

"Tam gia, nước sôi , bây giờ chúng gì nữa?" Giang Nguyên thấy Giang tam gia đang ngẩn , lên tiếng khẽ nhắc. Giang tam gia hồn, liếc nước sôi đang sục sôi: "Cho bánh ngọt lên hấp ." Tiệc mừng thọ thì bánh ngọt là món chắc chắn thể thiếu. Ông bánh quế và bánh phục linh bán chạy ở tửu lâu nhà , hương vị ngon. Giang tam gia đang đậy vung nồi, ngoảnh sang Giang Mạt. Phát hiện Giang Mạt đang bận chia bánh quy và bánh quẩy do Lục quản gia mang đến đĩa. Những chiếc bánh mỏng đủ hình dạng xếp thành núi hoa trong đĩa, trông vô cùng đặc biệt, còn mấy cây bánh quẩy nhỏ, là món ăn ông từng thấy. Chẳng lẽ mua từ bên ngoài? Nếu khi gặp Giang Mạt, ông còn chút hào hứng thử thách với đối thủ từng gặp, thì giờ hào hứng rơi xuống vực sâu. Giang tam gia nhướng mày, khẽ : "Mang mấy thứ đồ ăn vặt để trưng ?" Giọng lớn nhỏ, đủ để trong bếp thấy.

 

Mấy cô gái tạp vụ , đầu bếp họ Lục theo bản năng nắm chặt tạp dề, sợ hai bên bắt tay nấu xảy xung đột. Giang Mạt ngừng việc trong tay, đầu ngón tay múc một muôi mật ong long lanh, nhẹ nhàng rưới lên bánh quẩy, để bánh quẩy phủ đều lớp mè trắng. Ngẩng đầu lên ánh mắt lạnh lùng : "Đồ ăn vặt khai vị công dụng riêng, Giang tam gia nếu thấy , thể đề nghị với Lục quản gia." Còn về mua , nàng chẳng nhắc đến. Giang Mạt đẩy đĩa đồ ăn vặt chia sang một bên, lấy viên sơn tra sẵn bày đĩa: "So với việc chỉ trích khác, chi bằng quan tâm nhiều đến bản hơn."

" đúng." Tống Gia Ninh phụ họa bên cạnh, liếc Giang tam gia. Nhìn khí chất thế kém tỷ tỷ của cô !

 

Bầu khí trong bếp bỗng chốc trở nên căng thẳng, Giang tam gia lăn lộn ở kinh thành bao năm, từng một đầu bếp thẳng mặt như ? Lại còn là nữ tử.

 

 

Loading...