BÀY HÀNG MỞ TIỆM CƠM, NÀNG CHẤN ĐỘNG CẢ KINH THÀNH - Chương 66: Tần Tĩnh Nhàn lạc đường

Cập nhật lúc: 2026-07-11 14:36:37
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hàn Du dẫn hai tiểu nha dịch đến Đào Nguyên Cư lấy cơm trưa, chiều , vốn định ăn một bữa thật ngon thỏa mãn cái bụng về nghỉ ngơi. Đến Đào Nguyên Cư phát hiện cửa tiệm vắng vẻ một bóng khách. Hắn sững , lùi mới thấy cửa treo biển tạm tiếp khách. Sao tiếp khách nữa ?

 

Trên bàn đại sảnh bày mấy hộp cơm, đều là cơm trưa cho nha môn, thấy tiếng động trong bếp, Hàn Du rón rén gần, lén , chỉ thấy một đầu bếp Bành. "Đầu bếp Bành?" Hắn thắc mắc. Đầu bếp Bành ngẩng đầu, hóa là bạn cũ đến. lúc ông đây một buồn chán, tạm bỏ việc quét dọn sang một bên, mời Hàn Du đại sảnh trò chuyện, tiện tay bưng một đĩa bánh quẩy nhỏ. "Hôm nay thời gian đến tìm chơi ?" Đầu bếp Bành vui vẻ hỏi: "Hay là trổ tài vài món cho nếm thử nhé?" Ông ở Đào Nguyên Cư học nhiều thứ mới, đang khoe khoang một chút. Hàn Du thì chẳng hứng thú: "Sao hôm nay tiếp khách? Bà chủ Giang ? Bà chủ Giang ?" Hắn mới lãnh lương tiêu . "Cậu ?" Đầu bếp Bành ngạc nhiên: "Lão phu nhân nhà họ Lục từ kinh thành về, tổ chức tiệc mừng thọ ở Giang Châu, đặc biệt mời bà chủ Giang đến bếp."

Vừa đến đó, Hàn Du liền nhớ . Nhà họ Lục hình như gửi thư cho Hàn phủ, Hàn phủ cũng báo cho , nhưng định cũng chẳng để tâm, nhận thư thì liền vứt xó. Lúc đó ngờ bà chủ Giang sẽ đến bếp! Tiệc mừng thọ chắc chắn long trọng. Món ăn chắc chắn nhiều. Hắn dự tiệc, chẳng là một bữa đại tiệc miễn phí?

 

Hàn Du tinh thần phấn chấn, giơ tay vỗ đầu bếp Bành một cái: "Thì là thế, ! Cảm ơn đồng nghiệp già! tìm bà chủ Giang ngay đây!" Đầu bếp Bành vỗ cho choáng, chợt nhớ , vội gọi : "Cậu đợi ! Cậu đừng vội! Quay ! Có đồ , bà chủ bảo đưa cho Thẩm đại nhân." Ông kéo lôi Hàn Du trở , với tay từ quầy lấy một xấp giấy tuyên. Giấy vẽ chi tiết nguyên liệu Giang Mạt vẽ tỉ mỉ, hình dạng rõ ràng, bên cạnh chữ nhỏ giới thiệu. Ông thấy Giang Mạt ngày đêm vẽ, càng vẽ càng nhiều, cuối cùng cũng vẽ xong, nếu thì nhiều nguyên liệu thế tìm đến bao giờ. Ông nấu ăn gần nửa đời , mấy thứ từng . Ớt, khoai tây, khoai lang, mướp, hướng dương, ngô, dưa hấu, xoài, chanh, vải, nếu Giang Mạt vẽ , ông tuyệt đối tin.

 

"Đây là gì?" Hàn Du nghi hoặc. "Là gì đừng hỏi, đưa cho đại nhân, đại nhân sẽ hiểu." Đầu bếp Bành thúc giục. Hàn Du tiện tay lật xem, phát hiện vẽ là nguyên liệu, nhiều hơn Giang Mạt đưa, là bản bổ sung thêm. Hắn nheo mắt kiên nhẫn xem hết, ghi nhớ hình dáng mấy thứ đó, lúc nào đó gặp thì .

 

Hàn Du mang cơm trưa và danh sách nguyên liệu về nha môn, thẳng tiến đến thư phòng Thẩm Chính Trạch, đến gần thấy Thịnh Phi Hồng mặt đen thui từ bên trong bước . Hắn khựng tươi chào hỏi ôm danh sách bước . Thẩm Chính Trạch đang khoanh tay hoa mai nở ngoài cửa sổ. Áo choàng lông màu sương tóc càng tôn vóc dáng thanh tú, chiếc ngọc bội trắng bên hông đung đưa theo chuyển động nhỏ, phản chiếu ánh sáng lạnh. Hắn cúi mắt ngắm hoa mai đỏ trong tuyết, sống mũi sắc bén như d.a.o khắc, là đang nghĩ gì.

 

"Thẩm đại nhân, về ." Theo tiếng Hàn Du, nha dịch bên ngoài bước cung kính bày cơm trưa lên bàn, chỉnh tề hai món một canh kèm hai bát cơm. Thẩm Chính Trạch , chậm rãi đến bàn xuống.

 

Hàn Du đưa xấp giấy trong tay lên: "Đại nhân, đây là đầu bếp Bành bảo đưa , cũng là nguyên liệu bà chủ Giang cần tìm." "Đầu bếp Bành?" Thẩm Chính Trạch môi mỏng khẽ hỏi. "Vâng!" Hàn Du tươi: "Đầu bếp Bành chính là đầu bếp đây nấu cơm ở nha môn, ngờ nổi ông đến Đào Nguyên Cư công cho bà chủ Giang! Lúc đầu thấy cũng giật ." Thẩm Chính Trạch nghĩ mãi mới nhớ, hình như một tên đầu bếp họ Bành, nhưng vốn để ý mấy chuyện nên chẳng hề . Ánh mắt dừng xấp giấy tuyên, cầm lên tiện tay lật xem khẽ bật một tiếng. Xấp giấy tuyên vẽ khá nhiều nguyên liệu, ngoài một phần nhỏ từng thấy qua, còn cái nào cũng thấy bao giờ. Ngay cả những thứ từng thấy cũng ở xa ngàn dặm, vận chuyển tươi sống đến, quả thực hề dễ dàng, đúng là nàng đưa bài toán khó cho quá.

 

"Đã đưa đến , thuộc hạ xin cáo lui." Hàn Du nôn nóng lẻn đến tiệc mừng thọ nhà họ Lục để ăn ngon. "Chờ ." Thẩm Chính Trạch gọi : "Xấp giấy đem chép vài bản, khi thương đội đến đưa một bản, nhờ họ tìm giúp những nguyên liệu , tìm thì cố gắng vận chuyển tươi sống về, nếu thực sự bảo quản thì cũng giữ hạt giống." Nếu bảo quản , giữ hạt giống xem thể trồng ở Giang Châu cũng . Lời dứt, Thẩm Chính Trạch thấy Hàn Du vẻ mặt khó xử.

Thẩm Chính Trạch: "?"

"Đại nhân, để ngày mai ạ, hôm nay thuộc hạ đến nhà họ Lục. Tiệc mừng thọ lão phu nhân họ Lục, sắp đến giờ ngọ ."

Thẩm Chính Trạch thờ ơ: "Ta nhớ ngươi thích chen chúc." Hàn Du ha hả: "Thuộc hạ cũng nhất định đến, chẳng qua vì bà chủ Giang bếp thôi!" Hắn đang vội ăn, may nếm nhiều món mới! Trước ánh mắt mong đợi của , Thẩm Chính Trạch đành để . Đặt xấp giấy tuyên sang một bên, mấy món ăn còn bốc nóng, màu sắc vẻ khác với khi, cau mày cầm đũa gắp một miếng cà tím cho miệng. Quả nhiên chẳng mùi vị gì, là Giang Mạt . Thẩm Chính Trạch đặt đũa xuống, im lặng một lúc, gọi bưng mấy món đó . Hắn lật tấm thiệp mời dát vàng từ đống hồ sơ, vẻ mặt trầm ngâm.

 

---

 

Mặt trời lên cao, khách mời đến đúng hẹn, nam t.ử ở tiền viện, nữ t.ử dẫn hậu viện. Tần Tĩnh Nhàn ngoan ngoãn bên cạnh Tần phu nhân, Tần phu nhân thì thỉnh thoảng chuyện xã giao với Thịnh phu nhân. Tuy công t.ử nhà họ Thịnh đang nhốt trong đại lao, nhưng hôn sự hai nhà chỉ tạm thời hoãn , hủy bỏ, Tần Tĩnh Nhàn cũng vội, dù trong chốc lát , nàng thể từ từ tìm cách. Bên cạnh Thịnh phu nhân là con gái út Thịnh Minh Châu, chuyện ríu rít bên cạnh họ khác hẳn vẻ e thẹn trầm lặng của Tần Tĩnh Nhàn.

 

"Nương, lão phu nhân nhà họ Lục từ kinh thành về, họ là một nhà mà em ở kinh thành, em ở Giang Châu thế ạ?"

"Nương, lúc nãy ngang qua cổng, con mấy nha bên bảo, đồ ăn hôm nay là đầu bếp đại lão gia nhà họ Lục mang từ kinh thành đến nấu, chắc ngon hơn đồ ăn Giang Châu nhiều nhỉ?" Nghe đến đây, Tần Tĩnh Nhàn khẽ động, lên tiếng: "Cũng chắc, đồ ăn kinh thành chắc ngon hơn Giang Châu, mỗi nơi hương vị và đặc sắc riêng."

Nàng thấy đồ ăn bà chủ Giang ngon, là hương vị nàng từng ăn bao giờ. Tần Tĩnh Nhàn đến kinh thành bao giờ, cũng cho rằng đồ ăn kinh thành nhất định ngon hơn đồ ăn do bà chủ Giang .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bay-hang-mo-tiem-com-nang-chan-dong-ca-kinh-thanh/chuong-66-tan-tinh-nhan-lac-duong.html.]

Thịnh Minh Châu , đầu tươi: " Tần tỷ tỷ đến kinh thành bao giờ ?" Giọng đó vài phần khiêu khích. Nàng , Tần Tĩnh Nhàn từ nhỏ nuôi trong nhà họ Tần, bình thường ở hậu viện khỏi cửa, suốt ngày ngoài sách chữ, cầm kỳ thi họa chẳng gì khác, hai bạn duy nhất chỉ Lục Dĩ Dao và Ninh Như Yên. Đừng là kinh thành, ngay cả Giang Châu nàng cũng ít khi ngoài. Như thì ăn đồ kinh thành, đ.á.n.h giá đồ kinh thành Giang Châu ngon hơn? Quả nhiên, Tần Tĩnh Nhàn im lặng. Thịnh phu nhân mắng: "Con ít vài câu , xem Tần tỷ tỷ con hiền dịu bao nhiêu, con cũng nên học hỏi một chút , đừng suốt ngày chạy nhảy nữa." Giọng đầy sự cưng chiều, cũng ý trách móc. Tần phu nhân liếc con gái, trong mắt chỉ bất lực. Không còn cách nào, ai bảo nhà họ bằng nhà họ Thịnh quyền thế chứ?

 

Tần Tĩnh Nhàn im lặng, mãi mới lên tiếng: "Nương, con tìm Dao Dao chơi." Tần phu nhân thấy nàng ở đây cũng khó chịu, gật đầu đồng ý: "Đi , nhớ lúc ăn cơm tìm ." Tần Tĩnh Nhàn gật đầu rời .

 

Nhà họ Lục rộng, để ý một chút nàng lạc đường, lang thang khắp khu vườn lớn, may mắn gặp một nha , định gần hỏi đường. Nha đó lắc đầu: "Cô đừng hỏi , cũng ở đây, đường." Ngân Linh đang choáng váng, nàng theo ngoài dọn tiệc, vòng vòng , đồ ăn đưa , tìm đường về bếp, đây là vòng thứ ba nàng trong khu vườn nhỏ .

Tần Tĩnh Nhàn bất lực: "Vậy chúng cùng với ." Đám nha trong vườn đều điều đến phía phục vụ yến tiệc, hai cùng chỉ còn cách cô đơn tự . Ngân Linh ý kiến, nghĩ đợi đến lúc tìm bếp , sẽ nhờ nha ở đó dẫn cô nương đến chỗ đến.

Thật trùng hợp, tìm mãi đường về bếp, gặp Tần Tĩnh Nhàn nàng liền chợt lóe linh quang nhớ đường , nhanh về đến bếp.

"Đến đến ! Đây là bếp! Để tìm dẫn đường cho cô!" Ngân Linh vui mừng chạy bếp: "Bà chủ, về !" Diên Vĩ liếc nàng một cái, : "Tỷ về nữa thì chuẩn tìm tỷ đấy, tưởng sói tha mất , đưa đồ ăn gì mà lâu thế!"

" cùng với họ, nhưng họ lượt gọi lên tiệc giúp việc, chỉ còn một vòng vòng mấy vòng mới về đây."

Ngân Linh áy náy : "Nhà họ Lục rộng thật!" Nàng vỗ đầu: "À đúng ! còn gặp một cô nương, cô cũng lạc đường!" Nói sang đầu bếp họ Lục: "Lục quản sự, bà sai dẫn đường cho cô nương !" Ngân Linh đưa tay chỉ ngoài cửa sổ, bỗng thấy ngoài cửa sổ còn Tần Tĩnh Nhàn nữa, thấy Tần Tĩnh Nhàn ngay cửa bếp , mắt đầy vẻ mừng rỡ: "Bà chủ Giang?" Trong nóng bốc lên từ bếp, Tần Tĩnh Nhàn thấy Giang Mạt đang đeo tạp dề xanh bàn thịt, suýt nữa tin mắt . Trong mũi ngập mùi các loại thức ăn xào nấu.

"Ồ? Là cô ?" Giang Mạt lau tay sang thấy thấy quen, mỉm tiện tay rót cho nàng một bát sữa: "Có nếm thử đồ uống mới ?" Nàng hài lòng với nồi sữa hoa quế . Bề mặt chất lỏng màu hổ phách đang nổi lớp bọt sữa mịn màng.

 

Tần Tĩnh Nhàn nhịn bước tới, đầu ngón tay chạm thành bát ấm áp, khoang mũi ngập tràn một mùi hương lạ lùng nhưng quyến rũ mê , như đống cỏ khô phơi nắng mùa xuân pha chút vị thanh khiết của hoa quế trong mưa.

Nàng nhấp một ngụm, đầu lưỡi chạm vị sữa béo ngậy, tiếp đến vị lan tỏa, cuối cùng ẩn chứa vị ngọt mật thoảng qua. Dòng nước nóng trượt qua cổ họng, hóa thành một vùng ấm áp trong bụng, ngay cả nỗi ấm ức Thịnh Minh Châu chọc ghẹo cũng tan biến ít nhiều.

"Cái ... đây là gì?" Ngón tay nàng bưng bát siết , Giang Mạt đang lọc bã . "Đây là sữa hoa quế." Giang Mạt , thêm một muôi nước đường hổ phách bát nàng: "Thêm chút đường cháy, hương vị sẽ đậm đà hơn."

 

Tần Tĩnh Nhàn dòng nước đường xoay tròn trong bát, cả trái tim đều trở nên ngọt ngào. Lần đến Đào Nguyên Cư, bà chủ Giang cho nàng bất ngờ và hy vọng, tặng nàng sữa ngon thế . Hương và hương sữa vương vấn nơi cổ họng. "Rất ngon." Nàng khẽ .

"Ngon thì uống thêm ." Giang Mạt đưa đến một đĩa bánh quy nhỏ, thấy nàng nhấp từng ngụm nhỏ khỏi bật . Con gái nhà giàu ăn uống đều thanh lịch, ăn ít như mèo con .

 

Tần Tĩnh Nhàn c.ắ.n một miếng bánh quy giòn tan, hòa cùng vị ngọt của sữa, khiến nàng khỏi nheo mắt. Ánh lửa bếp soi sáng gương mặt Giang Mạt, nước bốc lên mờ nhạt khuôn mặt, nhưng khiến khoảnh khắc thêm chân thực.

 

"Trước đây chỉ thấy mấy thứ chỉ là đồ giải khát," Tần Tĩnh Nhàn khẽ xoay bát sứ trong tay, dòng sữa nổi bọt từ từ tan trong bát, "hôm nay mới , đồ uống cũng thể cầu kỳ đến thế." Nàng chợt nghĩ đến lời Thịnh Minh Châu châm chọc đó, giờ những lời đó đều trở nên chẳng quan trọng. Được nếm món mới ngon như thế , còn đáng hơn tranh cãi với khác.

 

Giang Mạt lau mồ hôi trán: "Cái là gì. Sau nguyên liệu tươi, còn nhiều thứ hơn." Nàng thêm củi bếp, lửa bùng lên, sưởi ấm cả gian bếp, "Nước dưa hấu pha sữa bò, hoặc thịt vải giã nhuyễn nấu chè ngọt, hương vị cũng tuyệt lắm."

Tần Tĩnh Nhàn say sưa, những cách kết hợp từng vẽ thành bức tranh rực rỡ trong tâm trí nàng. Cuộc sống ẩn chứa nhiều điều bất ngờ đến thế, tiếc là nàng giam trong khuê phòng bỏ lỡ quá nhiều.

 

Đang , bên ngoài bỗng vọng tiếng nha : "Bà chủ Giang! Phía giục thêm điểm tâm !" Giang Nguyên vốn đang thèm hương vị của nồi sữa , bất ngờ nha gọi, theo bản năng bưng hai đĩa bánh lò sang. Nha ngơ ngác: "Ngươi gì?"

"Ngươi chẳng bảo thêm điểm tâm ?" Giang Nguyên còn mơ hồ hơn.

 

 

Loading...