BÀY HÀNG MỞ TIỆM CƠM, NÀNG CHẤN ĐỘNG CẢ KINH THÀNH - Chương 71
Cập nhật lúc: 2026-09-01 14:18:17
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đáng lẽ trong cảnh thì trò chuyện gia đình ăn uống, trò chuyện là chính, ăn là phụ, như bây giờ tình hình đảo ngược . Cả bữa tiệc, bàn tán món ăn ngon thế nào, một đám phu nhân quý tộc ăn đến no căng, ai nấy dựa ghế lười biếng các món bàn đều ăn sạch.
Lý phu nhân no, lười biếng : "No quá , giá thêm đồ ngọt tráng miệng thì mấy"
"Nương, nương gì thế?" Lý Thư Nghi bực. Dù cũng là nhà khác, họ là khách, thể đòi hỏi trắng trợn như . Ai ngờ lời dứt, bên ngoài thêm một nhóm nha . Nha bưng khay, khay nhiều bát thủy tinh xinh , bên trong là một loại bánh như bánh flan mà Giang Mạt chuẩn từ sớm tráng miệng.
Lý phu nhân ngạc nhiên: "Có thật luôn?" Nha nhẹ nhàng đặt bát thủy tinh lên dòng nước, dòng nước đưa bát đến mặt mỗi ai cũng phần. Bánh flan trong bát run rẩy, lớp váng sữa bề mặt ánh sáng, điểm tô lá bạc hà và lạc vụn. Lý phu nhân sáp gần, hết ngửi thấy mùi sữa thơm ngọt còn thuần hơn sữa bà quên cả sự lười biếng khi ăn nó, bưng một bát lên, dùng thìa bạc nhỏ chọc thủng lớp váng sữa, tách một tiếng thật khẽ, lớp váng sữa liền nứt . Lớp sữa đông trắng ngà bên từ từ chảy , mịn như sương mai. Lý phu nhân múc một muỗng đưa miệng, vị mát lạnh trơn mềm cuốn qua đầu lưỡi, hương sữa đậm đà ngấy, vị ngọt tan trong kẽ răng. Mắt bà chợt mở to hai lời, vươn tay lấy thêm hai bát.
Lý Thư Nghi: "..." Không nổi, thực sự nổi nữa. Ninh phu nhân ăn từng miếng nhỏ, hết ăn lạc rang thơm giòn bên , từ từ thưởng thức lớp sữa đông bên . Vị ngọt mát trượt xuống cổ họng, cái nóng trong phòng cũng tan bớt. Bà thốt lên: "Món bánh tráng miệng mộc mạc, hương vị nhiều tầng nhiều lớp, món như thế , thực sự quá giỏi."
Nha bưng mật ong lên, hiệu thể rưới lên bánh flan. Lục Dĩ Dao là đầu tiên thử, mật ong vàng từ từ thấm khe sữa đông, hổ phách trong suốt và trắng sữa đan thành vân màu sặc sỡ. Nàng múc một muỗng mật ong trộn đều, hương thơm và vị sữa va chạm, vị ngọt càng thêm đậm đà.Bà chủ Giang khéo léo quá! Hu hu hu bà chủ Giang nữa nàng bây giờ?
Mọi thi bắt chước, nhất thời chỉ tiếng thìa bạc khẽ chạm thành bát leng keng. Lý phu nhân càng ăn càng hăng, vài ba miếng một bát bụng, chẳng còn nhớ tới việc giữ ý tứ phu nhân quý tộc gì nữa đều phì . Ninh phu nhân còn nuối tiếc: "Một bát mà đủ? Nếu thể gói mang về đợi tối đến đói bụng ăn một bát chắc chắn khi ngủ sẽ một giấc mơ ."
Khi miếng bánh flan cuối cùng bụng, Lý phu nhân xoa cái bụng tròn căng, thỏa mãn thở dài: "Bữa cơm hôm nay, từ sữa, đậu phụ non đến cánh gà cay, bánh flan , món nào cũng khiến kinh ngạc. mới hiểu Dao Dao cứ nhắc Đào Nguyên Cư mãi, ngày mai nhất định đến cầu Tái Kim, nếm hết những món ngon !"
"Đâu món nào, Lý phu nhân chẳng lẽ quên, trong Lục phủ tận hai vị đầu bếp, còn Giang tam gia nữa." Thịnh phu nhân nhắc. Lý phu nhân bừng tỉnh: "Ồ đúng, còn Giang tam gia." Gần như mỗi món Lục Dĩ Dao đều nhắc đến Đào Nguyên Cư, bà quên mất Giang tam gia. ... Ánh mắt bà lướt qua mấy đĩa trống bàn, hiểu: "Rốt cuộc món nào là doGiang tam gia ?" Trên tiệc im lặng. Hỏi họ họ cũng . Cứ ăn thôi, ai thèm quan tâm là do ai ?
Ninh phu nhân che miệng : "Việc đơn giản, gọi quản gia đến hỏi là ?" Bà Lục phu nhân, ánh mắt hỏi ý kiến. Lục phu nhân bất lực ánh mắt tò mò của nên chỉ đành đồng ý: "Được, sai quản gia đến hỏi." Bà dặn nha hầu hạ lưng gọi quản gia. Mấy phu nhân mặt nóng lên: " đoán thịt viên bốn mùa là Giang tam gia !"
" thấy canh giống hơn."
" đoán sườn non chua ngọt!"
Mọi khá ăn ý tránh hết những món Lục Dĩ Dao nhắc đến từ Đào Nguyên Cư, chọn những món Lục Dĩ Dao lên tiếng. Lục Dĩ Dao và Ninh Như Yên cũng thì thầm: " thấy mấy món đều là bà chủ Giang ."
Ninh Như Yên kinh ngạc: "Không thể nào? Vậy món Giang tam gia ?"
" cũng ." Đây cũng chính là điều Lục Dĩ Dao thắc mắc và chắc chắn nhất. Trực giác mách bảo nàng những món đều xuất xứ từ Giang Mạt, nhưng nàng cũng nghĩ món của Giang tam gia .
Lúc tiếng la lớn bên tai: " cho rằng cá vược là Giang tam gia !!" Người lên tiếng là Thịnh phu nhân, bà bực bội Lý phu nhân, hai như sắp xảy cãi vã. Nhà họ Thịnh và nhà họ Lý thiết lắm, bề ngoài giữ kẽ khách sáo trong lòng xa cả tám trăm dặm. Lý phu nhân khúc khích: "Vâng , bà thì đúng , bà gì cũng đúng." Điệu bộ thèm so đo với bà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bay-hang-mo-tiem-com-nang-chan-dong-ca-kinh-thanh/chuong-71.html.]
Lý Thư Nghi: "..."
Thịnh phu nhân càng càng bực: "Bà tin??"
Lý phu nhân: "Nào dám, dám?"
Thịnh phu nhân: "..." Bà kìm lửa giận trong lòng : "Nếu tin, dám đ.á.n.h cược với , xem đĩa cá ai ?" Thịnh phu nhân rút một cây trâm vàng đầu ném lên bàn cược.
"Dám chứ, gì dám." Lý phu nhân tháo mặt ngọc mới mua bên hông đặt lên bàn: " cược đĩa cá vược là bà chủ Giang ."
Thịnh phu nhân khẽ hừ lạnh: "Một bàn chỉ bấy nhiêu món, bà thua là cái chắc." Bà tính toán, trừ rau xanh và món Lục Dĩ Dao nhắc đến, phần lớn còn đều do Giang tam gia , nếu thì quá phí phạm danh tiếng của Giang tam gia .
Một bên xem kịch, thì thầm bàn ai thắng. Lục quản gia vội vã đến, thấy khí bàn tiệc nghiêm trọng chút hiểu, chẳng đang ăn cơm bình thường , hình như cũng ăn xong khí nặng nề như nhỉ? Lục phu nhân vẫy tay gọi ông: "Quản gia mau đến đây, cho hai vị , món cá vược hấp đó, do vị đầu bếp nào ?" Thật phiền não. Tiệc mừng thọ , tại đỏ mặt cãi như chứ.
Lục quản gia sững , Thịnh phu nhân và Lý phu nhân, trong lòng hiểu phần nào, liền cung kính đáp: "Cá vược hấp là do bà chủ Giang ạ."
Mọi . Lý phu nhân tươi: " thắng !"
Thịnh phu nhân vẫn tin: "Ngươi bà chủ Giang, là bà chủ Giang Đào Nguyên Cư?"
Lục quản gia: "Chính xác ạ."
"Vậy ngươi cho , cả bàn món nào là do Giang tam gia ?"
Lục quản gia cũng chẳng cần trực tiếp : "Có khách quý bất chợt đến tiền viện, sợ là cố nhân của Giang tam gia, đặc biệt đến nếm thử tay nghề ông , lão gia nhà sợ đồ ăn chuẩn đủ, nên điều hết món do Giang tam gia sang tiền viện, tiệc hậu viện do bà chủ Giang Đào Nguyên Cư phụ trách."
Ninh phu nhân mừng rỡ: "Vậy cả bàn , đều là do bà chủ Giang !" Thế thì quá! Giang tam gia dù cũng là kinh thành, đợi tiệc mừng thọ nhà họ Lục xong là trở về kinh, món ông nấu ngon đến cũng ăn . Bà chủ Giang thì khác, chỉ cần phố là ăn , chẳng quá hạnh phúc ?
Lục quản gia định , ánh mắt liếc qua mấy đĩa bánh hấp ở giữa gần như ai đụng đến, do dự: "Cũng hẳn, mấy đĩa bánh hấp đó là do Giang tam gia ."
Xung quanh lập tức im phăng phắc. Bánh hấp? Có ai ăn bánh hấp ? Bánh quy nhỏ ăn sạch, bánh hấp chẳng ai thèm ngó ngàng đến, điều đó chứng tỏ điều gì?
Lục quản gia các phu nhân, hỏi Lục phu nhân: "Phu nhân còn việc gì nữa ? Nếu , bên tiền viện lão gia còn đợi lão nô dẫn lên món." Tiền viện nam giới, trong tiệc sẽ uống rượu mới ăn, nên chỉ đưa lên một ít đồ nguội nhắm rượu, đợi uống gần xong, mới đưa đồ nóng lên. Tính toán thời gian, cũng sắp đến lúc đưa món nóng lên .
Lục phu nhân vẫy tay: "Không việc gì nữa, ông cứ ." Lục quản gia từ biệt, đến bếp tự dẫn tiểu tư lên món.