BÀY HÀNG MỞ TIỆM CƠM, NÀNG CHẤN ĐỘNG CẢ KINH THÀNH - Chương 72

Cập nhật lúc: 2026-09-01 14:18:18
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiền viện.

 

Đàn ông bàn rượu, ngoài khoác lác cũng chỉ là kết giao quan hệ. Uống vài chén rượu nhỏ nhân lúc đầu óc choáng váng lợi dụng cơ hội mà định vài mối ăn ngấm ngầm tính toán từ lâu.

 

Hàn Du núp trong góc lặng lẽ chờ đợi thức ăn lên món. Nhà họ Hàn ở Giang Châu do chú chủ, chú ở đằng chuyện trời biển với mấy ít khi tiếp xúc, chỉ góc chờ thức ăn từ từ dọn lên. Càng đợi càng sốt ruột, mãi lên món nhỉ. Cứ uống rượu như thì uống đến bao giờ, uống rượu no bụng , đúng là hại quá !!

 

Hàn Du ngàn mong vạn đợi, cuối cùng cũng đợi Lục quản gia dẫn mấy tiểu tư đến bưng lên vài món nguội. Hắn một cái liền thất vọng tràn trề. Một đĩa lạc rang, một đĩa củ cải trộn, một đĩa cải muối, thế chẳng giống bà chủ Giang chút nào. Nếu do bà chủ Giang sẽ bình thường đến , nào nàng cũng bày biện món ăn mắt nổi bật, ăn.

 

Bỗng nhiên mặt hai bóng che mặt Hàn Du ngẩng đầu, tinh thần chấn động: "Thẩm đại nhân? Bạch đại nhân? Sao hai đến đây?"

"Tiện đường đến xem thôi." Bạch Kiều lướt mắt qua đám bàn tiệc. Họ đến muộn, mấy đến uống ngà ngà say.

 

Đầu óc nhỏ bé của Hàn Du nghĩ Thẩm đại nhân bao giờ tham gia tiệc tùng tự đến, chỉ ăn ngon nên mới đến thôi mà. "Chẳng lẽ hai vị đại nhân cũng bà chủ Giang bếp, đặc biệt đến nếm thử món ngon?" Một chữ 'cũng' tiết lộ mục đích thực sự của . Bạch Kiều hai cái, : "Tiểu Hàn gần đây béo lên ít nhỉ."

Hàn Du: "..." Có ? Sao thấy nhỉ?

 

Thẩm Chính Trạch những bàn tiệc, cũng lên tiếng gì, nhẹ nhàng cởi áo choàng, lưng thẳng như tùng, mặt mày như ngọc, bưng chén nhấp một ngụm, vị gì. Hắn liếc chén một cái, đặt xuống, cầm lên nữa.

 

Tim Hàn Du đập thình thịch, nghĩ đến một khả năng. Thẩm Chính Trạch và Bạch Kiều là hạng gì, tham ăn uống như , chạy đến Lục phủ chỉ để ăn tiệc? Chẳng lẽ tiệc mừng thọ Lục phủ vấn đề?

"Bạch đại nhân, ... tiệc mừng thọ ?"

"?" Bạch Kiều: "Không ."

Hàn Du thở phào. Không . Khó khăn lắm mới đến ăn một bữa tiệc do bà chủ Giang bếp, bàn tiệc còn việc nữa.

 

Tiệc mừng thọ vấn đề, là đặc biệt đến ăn ngon? Hừ, còn ngại . Nghĩ đến đây vui vẻ. Quả nhiên sức hút bà chủ Giang là vô hạn!

 

Thẩm Chính Trạch vốn khiêm tốn một chút, nhưng chỉ cần đó thôi vốn nổi bật . Những từng gặp đều thầm đoán đây là con nhà ai mà tuấn tú như vật.

"Ngồi cùng bọn trẻ như chẳng lẽ là nhà họ Hàn?"

"Không chừng là nhà họ Thịnh."

"Nói bậy, con trai nhà họ Thịnh mới bắt đại lao cách đây lâu, còn !"

"Thấy giao tiếp với ai, lẽ là rể quý của Lục lão gia?" Lục Bá Sinh , toát mồ hôi lạnh: "Đừng bậy, vị đó chỉ đến ăn cơm, tìm bạn cũ trò chuyện, các đừng bàn tán nữa." Ông khuyên như thế thà khuyên còn hơn, lúc càng càng hào hứng: "Lão Lục, cho , thấy thanh niên dáng vẻ tuấn tú, chắc chắn xuất tệ, ngươi giới thiệu với ?"

" đúng." Ngay cả Lục lão đại Lục Bá Niên cũng tò mò: "Bá Sinh, đây là hiền chất nhà ai?"

Lục Bá Sinh: "..." Lũ , ai cũng hiểu đang gì thế? Ông chỉ uống một ít rượu, nhưng Lục Bá Niên khi ông uống với khách nhiều, hai má lúc ửng hồng. Ông tận dụng cơ hội đang ở nhà , lắc lư định đến chỗ Thẩm Chính Trạch bắt chuyện. Lục Bá Sinh nhanh mắt ngăn : "Đại ca, sắp lên món nóng , mau ăn cơm ."

 

Thẩm Chính Trạch, càng sắc mặt càng nặng nề: "Bá Sinh, vị đó ... họ Thẩm ?" Lục Bá Sinh tưởng đối phương nhận , gật gật đầu. Biết điều thì đừng đến gây sự, cũng đừng chằm chằm nữa. Ai ngờ đối phương xong liền mừng rỡ dậy định sang đó bắt chuyện: "Thật quá , hôm còn chuyện với lão Thẩm về đứa con cả đang sách ở kinh thành, ngờ nhanh thế, thằng nhóc cũng báo một tiếng, để xem nào!" Lão Thẩm mà đang , chính là vị đại nhân họ Thẩm thứ hai trong nha môn, tuổi ngoài bốn mươi, chỉ một con trai đang học ở kinh thành, tuy chức quan cao bằng Thẩm Chính Trạch, nhưng tính tình cũng , thật thà tranh giành.

 

Lục Bá Sinh: "???"

Không , gì mà con trai lão Thẩm, đây cùng một !! Ông buông Lục Bá Niên, ngăn khác.

"Thôi! Đừng ai gần đó nữa! Chọc giận Thẩm đại nhân, cẩn thận cứu nổi mấy !" Lục Bá Sinh buông lời. Sao ai cũng chằm chằm Thẩm đại nhân thế. Thẩm đại nhân là miếng mồi ngon thịt Đường Tăng ?

 

Lời , xung quanh quả nhiên yên tĩnh hơn. "Thẩm đại nhân? Là Thẩm đại nhân nào?" Lục Bá Sinh: "Còn Thẩm đại nhân nào nữa?" Trong nha môn hai vị đại nhân họ Thẩm, một vị ngoài bốn mươi, vị còn , là Thẩm Chính Trạch trẻ tuổi ghế tri phủ. Mọi im lặng vài giây, sang với đồng nghiệp:

"Lão Lý , lúc nãy đến nhỉ? Ồ đúng nhà nuôi lợn đẻ , đẻ mười ba con."

"Nhiều thế! lúc cũng nuôi, hôm nào ngươi cho một con nhé."

"Lão Vương, chuyện ăn ngươi tính thế nào?"

"Không , ăn kiểu đó chắc chắn lỗ, ngươi tặng một con lợn con nhà lão Tôn thì sẽ cân nhắc."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bay-hang-mo-tiem-com-nang-chan-dong-ca-kinh-thanh/chuong-72.html.]

Lục Bá Sinh: Trở mặt nhanh thật. Ông lén Thẩm Chính Trạch, thấy vị uống cũng chẳng ăn đồ nguội, chỉ đó, khỏi cảm thấy lạ.

 

Lục Bá Niên lúc tỉnh rượu: "Bá Sinh, vị đó thực sự là tri phủ đại nhân ?" Tri phủ đại nhân đến tiệc mừng thọ? Chẳng lẽ quan hệ gì với tri phủ đại nhân? Đến cả tri phủ đại nhân cũng mời ? Nhà họ Lục nhà quan, chỉ là nhà thương nhân, ngày thường thỉnh thoảng tiếp xúc với quan phủ, quan đều cao cao tại thượng, mặc thường phục đến mừng thọ như thế ? Lục Bá Sinh gật đầu: "Thẩm đại nhân chắc là cố nhân của Giang tam gia, Giang tam gia đến, đặc biệt đến ăn cơm hàn huyên." Ông liếc Lục Bá Niên. Đại ca với Giang tam gia , Giang tam gia là cố nhân của Thẩm đại nhân mà ngươi ?

 

Lục Bá Niên , cảm giác khó chịu vì quen tri phủ đại nhân lập tức biến mất. Hóa Thẩm đại nhân vì Giang tam gia mà đến. Giang tam gia là ông mời đến, tính , Thẩm đại nhân là do ông mời. Ha ha ha, ngờ chuyện thế .

 

Để bỏ lỡ cơ hội quen, Lục Bá Niên kéo Lục Bá Sinh sang một bên: "Đã đến vì Giang tam gia, vẫn nên để tự tiếp đãi, , bên nhờ ngươi ." Lục Bá Sinh lo lắng: "Ta thấy ý Thẩm đại nhân là ăn cơm yên tĩnh, quấy rầy." Lục Bá Niên vẫy tay: "Ngươi hiểu, ngoài miệng ngài , thực ngươi vây quanh bên cạnh lắm đấy." Đàn ông nào thích vây quanh nịnh hót?

 

Ông Lục Bá Sinh ngăn cản, đến bên Thẩm Chính Trạch. Đang lúc Bạch Kiều đang chuyện phiếm với Hàn Du, mắt bỗng nhảy một đầy mùi rượu, cách bàn cũng ngửi thấy mùi nồng nặc, khẽ nhíu mày: "Tên say xỉn từ ! Tiểu Hàn, ném !"

Hàn Du: "..." Hắn đúng là cực khổ, nghỉ ngơi cũng chẳng yên . "Tuân lệnh." Hắn dậy chút do dự định kéo ném , hành động lập tức cho trong bữa tiệc đều kinh ngạc.

 

Lục Bá Sinh lau mồ hôi trán chạy đến tạ tội: "Xin xin , đại ca uống nhiều quá, phiền đến ba vị ."

"Hóa là Lục đại gia."

Bạch Kiều bừng tỉnh: " tưởng là tên say xỉn, định bảo Tiểu Hàn đưa nghỉ."

Lục Bá Sinh khổ: "Đại ca ... hình như say , để sai đưa về phòng nghỉ."

Bạch Kiều: "Tiểu Hàn, đưa Lục lão gia nghỉ ." Hàn Du lời liền xách rời .

 

Lục Bá Sinh vội vàng chạy theo, khó khăn lắm mới dỗ dành an ủi Lục Bá Niên xong, ông bảo Lục quản gia mau lên món. Lục quản gia đợi từ lâu, liền dẫn tiểu tư , bày từng món một lên bàn chớp mắt đầy một bàn mặt. Bạch Kiều các món trùng lặp, khen: "Thịnh soạn thật, Lục phủ vì tiệc mừng thọ lão phu nhân cũng tốn công sức đấy." Thẩm Chính Trạch năng gì.

 

Hắn cầm đũa ngà, gắp miếng gà xào hoa phù dung gần nhất, tức ăn miệng vị gì, đổi sang măng xào bên cạnh, cũng vị gì, đổi sang cá chép kho, vẫn hương vị gì.

 

Thẩm Chính Trạch nếm từng món một, món nào thể nếm hương vị. Thẩm Chính Trạch: "???" Hắn đặt đũa, sắc mặt , những món đều do Giang Mạt .

 

Bạch Kiều cũng đang ăn, nếm một miếng măng xào: "Món măng hương vị cũng !" Quay sang thấy Thẩm Chính Trạch gác đũa, khỏi sững sờ: "Sao ăn nữa, hợp khẩu vị ?" Rõ ràng đến Lục phủ ăn cơm là , giờ món dọn lên, ăn vài miếng thôi?

"Mùi vị đúng." Thẩm Chính Trạch ngắn gọn. Bạch Kiều một bàn đầy thức ăn, Thẩm Chính Trạch mùi vị gì đúng. Hắn nếm thấy cũng khá ngon mà. Bạch Kiều mơ hồ, chợt hiểu mắt lập tức sáng như đèn pha : "Khoan , chứng mất vị của ngươi khỏi ?" "Chưa." Thẩm Chính Trạch uống súc miệng. "Vậy thì..." Bạch Kiều hiểu. Liên hệ đến việc bạn gần đây chạy đến Đào Nguyên Cư, còn ký hợp đồng cơm trưa cho nha môn, một ý nghĩ lố bịch hiện lên. Yêu thích đồ ăn bà chủ Giang thế, chẳng lẽ là thích Giang Mạt? Nếu , Giang Mạt đến Lục phủ bếp, cũng theo đến ăn. Tổng thể đời nhiều món ngon đến thế đều nếm vị, chỉ đồ Giang Mạt mới ăn ? Không thể, tuyệt đối thể.

 

Thấy Thẩm Chính Trạch vẫn trầm mặc như khi, hỏi gì. Bạch Kiều vẫy tay gọi , Lục Bá Sinh mắt tinh, lập tức đến: "Hai vị việc?" "Ngoài mấy món , còn món nào khác ?" Bạch Kiều hỏi. Lục Bá Sinh sững: "Hả?" Nhiều món thế, còn đủ cho hai vị đại nhân ăn , kén chọn quá nhỉ? "Chắc... chỉ ." Ông bàn. Nhiều thế. Cả năm nhà ông bao giờ thịnh soạn đến .

 

Thẩm Chính Trạch trầm ngâm: "Những món ai ?" "Giang tam gia ạ." Lục Bá Sinh theo bản năng đáp. "Giang tam gia?" Thẩm Chính Trạch nhíu mày nhắc . "Vâng, là Giang tam gia, ngài đặc biệt đến nếm thử món ông ?" Lục Bá Sinh thấy phản ứng của Thẩm Chính Trạch đúng, tim đập thình thịch, trong lòng thầm kêu hỏng . Lẽ nào ông đoán sai. Thẩm đại nhân đến để ăn món Giang tam gia? Mà là để ăn món do Giang Mạt cô nương ??!

 

Dù là Lục Bá Sinh, cũng thấy vô lý, vì lí do gì khác, đơn giản là danh tiếng Giang Mạt và Giang tam gia chênh lệch quá lớn, ai cũng nghĩ Giang tam gia nấu ngon hơn, đương nhiên ăn món Giang tam gia hơn.

"Ta lúc nào đến để ăn món do ai ?" Thẩm Chính Trạch cuối cùng hiểu vấn đề ở . Người mặt tưởng đến vì tay nghề Giang tam gia nên đổi hết món do Giang Mạt , chẳng trách bàn mỗi món hai phần.

 

Lục Bá Sinh căng thẳng vô cùng, cúi đầu dám thở mạnh: "Hay là, sai bếp bảo bà chủ Giang thêm ít món khác cho ngài?" Lời ý dò hỏi. Nếu Thẩm Chính Trạch đồng ý, chứng tỏ đúng là đến vì Giang Mạt.

"Tại thêm?"

"Vì, vì... món bà chủ Giang , đều đưa đến hậu viện ..." Lục Bá Sinh nhỏ giọng. Lúc ông hối hận xanh ruột . Biết thế nhanh mồm nhanh miệng thừa thải, cứ dọn món theo kế hoạch ban đầu là xong ?

 

Thẩm Chính Trạch , khí tức quanh lập tức liền lạnh xuống. Bạch Kiều vẻ mặt bạn , âm thầm trộm, ngờ bình thường trầm bình tĩnh vì một bữa cơm mà lộ vẻ mặt thế . Lục Bá Sinh sợ hãi: "Để báo bà chủ Giang thêm vài món cho Ngài." Vừa định bước , đằng vọng tới lời : "Không cần." Lục Bá Sinh lúc sựng, lập tức : "Ý Thẩm đại nhân là..." "Không cần phiền cô nữa, bận cả nửa ngày trời cũng mệt ." Thẩm Chính Trạch thầm thở dài. Xem hôm nay duyên ăn món cô .

 

"Vậy..." Lục Bá Sinh thật chỉ là khách sáo, dám đoán bừa ý của Thẩm Chính Trạch, giữa hai bên như thật khó xử. Bạch Kiều ngửi thấy mùi gì đó, thử hỏi: "Từ bao giờ ngươi ăn cơm mà còn quan tâm đến đầu bếp mệt ?" Thẩm Chính Trạch: "Lúc ."

Bạch Kiều: "..."

 

Thẩm Chính Trạch vốn gượng ép. Dù cũng chỉ là một chuyến vô ích, ngày mai vẫn cơm trưa Giang Mạt để ăn. Hắn Bạch Kiều: "Ăn xong ? Nha môn còn hồ sơ xem xong." Bạch Kiều trong lòng âm thầm chê bai. Hay đấy, lúc nghĩ còn hồ sơ xem ? "Tiểu Hàn về, đợi ?" Hắn hỏi. Thẩm Chính Trạch lúc mới nhớ đến Hàn Du, lông mày khẽ động. Rõ ràng cùng ngoài với Lục Bá Sinh, giờ Lục Bá Sinh , món dọn xong bắt đầu ăn , Hàn Du vẫn thấy bóng dáng . Không luôn mong ngóng ăn món bà chủ Giang , ?

 

 

Loading...