BÀY HÀNG MỞ TIỆM CƠM, NÀNG CHẤN ĐỘNG CẢ KINH THÀNH - Chương 73
Cập nhật lúc: 2026-09-01 14:18:20
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàn Du cũng lạc đường. Hắn đưa Lục Bá Niên về phòng đợi Lục Bá Sinh, vội vã trở bữa tiệc sợ bỏ lỡ món của bà chủ Giang. Kết quả quanh quẩn trong sân như ruồi đầu một vòng lớn về chỗ cũ, bực bội vô cùng. Vườn nhà họ Lục giống như mê cung , hoài tìm đường ? Bây giờ ở chỗ nào đây. Xung quanh chẳng thấy tiểu tư nha nào cả, hỏi cũng hỏi ai, đành nhắm mắt đưa chân bừa.
Đi ngang qua một cây đại thụ bỗng đầu rơi xuống một thứ ngay trúng đầu . Hàn Du giật đầu óc ong ong, giận dữ cúi xuống hung thủ đập , hóa là một quả lê vàng to!! Hàn Du vui vẻ ngẩng đầu lên , quả nhiên là cây lê, cây treo đầy quả chẳng ai hái, nay chín rụng xuống đầy sân. Cúi xuống nhặt quả lê vàng, ướm thử trọng lượng trong tay. "Là ngươi tự đưa đến, là trộm , lát nữa ăn đồ bà chủ Giang , dùng ngươi quà cảm ơn!" Hàn Du thấy ý tưởng . Vừa nghĩ, bỗng chốc đến cổng lớn Lục phủ.
Hàn Du bụng đói cồn cào, đói quá , mơ hồ ngửi thấy mùi thơm. Thơm quá! Cậu đường nữa, men theo mùi hương nhanh chóng qua vườn hoa, vô tình đến của nhà bếp. Nghe tiếng đùa trong bếp, mắt liền sáng lên: Là giọng của bà chủ Giang!!
Hàn Du bám khung cửa bếp , nóng bốc lên một mùi thơm ngát. Bên cạnh bếp, Giang Mạt đang cầm xẻng đảo cơm. Nàng dùng nguyên liệu trong bếp một nồi cơm chiên trứng cho bữa trưa. Lớp trứng vàng ươm bọc hạt cơm nhảy múa trong chảo sắt, những mẫu trứng vụn vàng tươi, cơm bóng mỡ, hành lá xanh mướt quấn quýt, nóng bốc lên thoảng mùi thơm, Hàn Du chảy nước miếng.
"Tay nghề bà chủ Giang , tuyệt hơn cả ngự thiện phòng!" Đầu bếp họ Lục sáp bên nồi, tạp dề dính nước, mắt sáng như thấy bảo vật. Mùi thơm quá, nàng bao giờ cơm chiên còn thể thế . Hay thật đấy. Bên Giang Nguyên cũng mùi cơm chiên thèm đến chảy nước miếng, nhưng ngoài mặt chẳng biểu lộ, còn lẩm bẩm: "Nghe bà cứ tưởng là bà ăn đồ ngự thiện phòng đấy." Lời bất ngờ đầu bếp họ Lục thấy, bà liếc : "Ăn thì ? Trong lòng món bà chủ Giang luôn ngon nhất, ngự thiện phòng cũng bằng!" Giang Nguyên uất nghẹn. Thôi, chấp bà.
Giang Mạt cổ tay khẽ rung, rắc nắm tôm khô cuối cùng, hương trứng thấm đẫm cơm phát tiếng xèo xèo hấp dẫn. "Gần xong ." Lời dứt, mấy cô gái nhỏ bưng bát vây quanh, mặt mũi hồng hào đầy mong đợi:
"Đừng chen, đừng chen, để lấy ."
"Lúc nãy cô mới lấy , giờ đến lượt lấy !"
"Oa mùi thơm quá, các cô tránh , thể ăn sạch nồi haha..."
Tống Gia Ninh cũng ngóng chờ bên cạnh. Nói là đến giúp, nhưng nàng còn nhỏ, chẳng khác gì đến góp vui, thỉnh thoảng ăn vài miếng ngon, dù , ngửi mùi cơm chiên trứng, bụng cô bé vẫn kêu ùng ục.
Đầu bếp họ Lục nhanh tay bưng mấy đĩa sứ, đợi Giang Mạt múc đầy bát cho các cô gái, phần còn đổ đĩa. Trên mặt sứ trắng là ngọn núi cơm chiên nho nhỏ, hạt cơm vàng bóng mỡ bọc trứng sợi, hành và tôm khô điểm xuyết, như ráng chiều rắc thêm trời. Ai cũng phần, vẫn còn thừa hai đĩa.
Hàn Du lúc nhịn nữa, lén bếp gọi nhỏ: "Bà chủ Giang." Giang Mạt múc nước rửa tay, thấy ngạc nhiên: "Hàn công tử? Ngươi đến bếp gì?" Hàn Du ôm quả lê trong ngực: ", lạc đường..." Giang Mạt: "Ừm?" Nàng theo bản năng qua Tần Tĩnh Nhàn đang trong góc. Tần Tĩnh Nhàn dịu dàng: “ Lục phủ đúng là dễ lạc." Giang Mạt để tâm đến chuyện lạc đường, nàng chỉ tò mò, lạc đường, tìm bếp chứ?
Hàn Du lấy quả lê trong n.g.ự.c , là một quả lê to bự vàng ươm, đặt lên bếp: "Trong vườn cây lê, thấy sai quả, tiện thể mang cho bà chủ Giang Mạt một quả." Giang Mạt quả lê to bếp, chớp mắt, cảm ơn: "Quả lê to thật, cảm ơn ngươi." Hàn Du thấy nàng thích, lòng liền nhẹ nhõm. Lê nhà họ Hàn cũng , đối với món quá xa lạ, nhưng với dân thường bên ngoài thì hiếm thấy, ở chợ cũng bán. Quả to thế vẻ cũng ngon. Ai bảo nó đập trúng đầu , dâng cho bà chủ Giang là vinh dự của nó đó!
Đầu bếp họ Lục thấy Giang Mạt thích, liền hỏi: "Bà chủ Giang thích ăn lê ?" "Lâu ăn lê, thể giải khát." Giang Mạt chút tiếc nuối, một quả ít nhỉ.
Mấy cô gái nhỏ chen chúc đẩy Hàn Du : "Hóa bà chủ Giang thích ăn lê hả, đơn giản thôi! Đợi chúng ăn cơm chiên xong hái cho bà chủ Giang! Phu nhân bảo, trái cây trong vườn nhiều, bà ăn hết, cao hái tới, bảo bọn thích ăn thì tự hái." " đúng, trong vườn hai ba cây lê, thực là do hồi lão gia mới cưới hai năm sai trồng để ngắm hoa, lê năm nào quả cũng ăn hết, đều để hỏng." Mang biếu , nhà ai cũng chẳng thiếu lê, bán chẳng đáng bao nhiêu, ngại tốn công, hái thì chim mổ hỏng.
Hàn Du đẩy ngoài cả sững sờ, ngờ bà chủ Giang ở Lục phủ cũng yêu mến đến . Hắn vui mừng chua xót.
Giang Nguyên xoa bụng: "Sư phụ, ăn trưa gì?" Ánh mắt đầy mong đợi sư phụ . Cơm chiên trứng trông ngon quá, hình như cũng khó, nếu mà sư phụ chiên một nồi như thì quá. Giang tam gia tạm thời ăn: "Ngươi tự tìm gì đó ăn khỏi lo cho ." Giang Nguyên thất vọng. Hắn ngoảnh sang thấy bên mấy cô gái mỗi một bát cơm chiên ăn ngon lành, ngừng khen Giang Mạt nấu ngon, như ngàn vây quanh mặt trăng. Đây chẳng là kẻ thắng cuộc trong cuộc đời? Nhìn bên vắng vẻ hiu quạnh. Ôi, so sánh thì thì đau thương, còn so sánh tức c.h.ế.t .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bay-hang-mo-tiem-com-nang-chan-dong-ca-kinh-thanh/chuong-73.html.]
Giang Nguyên định rời mắt, liếc thấy bên bếp còn hai đĩa cơm chiên, lén đếm cô gái trong bếp, phát hiện cuối cùng sẽ thừa hai đĩa, vặn cho và sư phụ. Chẳng lẽ... bà chủ Giang cố ý hòa đặc biệt thêm hai phần cơm?
Mắt Giang Nguyên dần le lói hy vọng, Giang Mạt nghĩ gì, nhưng nàng cũng đói . Nàng liền bưng một đĩa cơm chiên, cầm thìa ngoài, khóe môi mỉm nhàn nhạt mấy cô gái nhỏ ríu rít bên tai. Đi ngang qua Hàn Du, nàng dừng đầu: "Hàn công t.ử dùng bữa ? Nếu , bên bếp còn hai đĩa cơm chiên." Hàn Du đang nghĩ cách để ăn cơm chiên, nàng thì còn gì hạnh phúc hơn: " vẫn ăn !" Bà chủ Giang đúng là tri kỷ của mà.
"Tiền viện vẫn khai tiệc ? Chẳng thức ăn đưa sang lâu ?" Giang Mạt tiện lời hỏi. Nhắc đến chuyện Hàn Du trả lời đầy đau khổ: " đến từ sớm, ai ngờ họ chỉ lo uống rượu kéo dài đến tận lúc rời vẫn lên món, đợi hai canh giờ chẳng thấy món bà chủ Giang cả." Tống Gia Ninh ôm bát nhỏ: "Tiền viện ăn món sư phụ mới lạ, món sư phụ đều đưa hết hậu viện , tiền viện chẳng đĩa nào ." Hàn Du ngạc nhiên: "Sao?" Tống Gia Ninh hừ nhẹ: "Bảo tiệc khách quý, ăn món sư phụ nên đổi sang món khác ." Người khác là ai, ai cũng hiểu.
Hàn Du mở to mắt, chẳng đến bếp là đúng ? Nếu vô tình lạc đường, vô tình men theo mùi thơm đến bếp, thì bây giờ vẫn ăn món , hôm nay một chuyến vô ích ? Ý trời như . Trời giáng cơm chiên trứng cho , nhất định ăn sạch sót một hạt!!
Giang Nguyên Giang Mạt bảo hai đĩa cơm chiên còn cho Hàn Du, hy vọng vụt tắt, giọng mỉa mai của Tống Gia Ninh, nuốt nước bọt: "Còn nhớ ? Đâu và sư phụ , cứ đòi ăn món do sư phụ , bọn ?" Hắn lớn tiếng đáp trả. Nói thật, trong lòng vẫn thấy sung sướng. Ai mà chẳng món yêu thích, điều cũng chứng tỏ thực lực và danh tiếng của sư phụ sức ảnh hưởng lớn hơn.
Tống Gia Ninh đáp. Lời khoe khoang của Giang Nguyên như đ.ấ.m bông chẳng ai phản ứng gì. Liếc thấy Hàn Du chuẩn ăn cơm chiên, đành nhắm mắt ngơ.
Hàn Du dùng đầu ngón tay nhặt một hạt cơm dính mép đĩa cho miệng. Hạt cơm dai, thoang thoảng vị mặn thơm. Ít quá nếm vị, dùng thìa múc một thìa đầy nhét miệng. Vị trứng mềm và tôm khô tươi bùng nổ đầu lưỡi, tiếp đến vị cơm dẻo dần dâng lên. Cổ họng phát tiếng ưm thỏa mãn, ăn thêm vài thìa, cảm giác cả ngày đói trống rỗng bỗng lấp đầy bởi cơm chiên. Ngon quá! Cảm giác hạnh phúc và thoả mãn vỡ òa!! Cơm ngon thế cần thức ăn cũng thể ăn mấy đĩa như !
Ăn xong cơm chiên, tiệc mừng thọ cũng gần tàn, công việc của Giang Mạt hôm nay cũng coi như kết thúc. Nàng thấy trời vẫn còn sớm, lười biếng, dù Đào Nguyên Cư đóng cửa, nhận bạc xong tiện thể sang Kim Lâu xem vòng tay và trâm cô đặt xong . Trong lúc đợi nhận tiền công, Tần Tĩnh Nhàn và Hàn Du lượt từ biệt xung quanh liền trở nên vắng vẻ.
Giang tam gia qua cánh cửa sổ bếp, thấy Giang Mạt khoác áo choàng ghế dựa phơi nắng ngoài sân, càng càng giống đứa cháu gái của ông. Nếu trực tiếp hỏi thì quá thất lễ, hỏi thì lòng ông như mèo cào. Thực sự khó chịu. Ông Giang Mạt một lát, vẫn cảm thấy thể nào. Nếu Giang Mạt thực sự quen , chắc chắn chào hỏi từ sớm, dù cũng là bậc trưởng bối của cô.
"Nhanh nhanh, khiêng qua đây!" Cửa vòm lúc động tĩnh. Giang Mạt mở mắt , mấy cô gái nhỏ trong bếp lúc nãy đúng là hái cho nàng một sọt lê đầy tràn! Nàng dậy, giỏ lê xuất hiện ngay mặt. Trong sọt tre, quả lê vàng ươm căng mọng, to hơn nắm tay nàng. "Cảm ơn bà chủ Giang bữa trưa cho bọn , mấy quả lê tặng cô."
" thấy vẫn còn một cây lê còn qủa, bà chủ Giang ăn hết tìm bọn , bọn hái cho cô." " đúng, dù phu nhân cũng ăn lê, để lâu đều hỏng thì tiếc lắm."
... Giang Mạt cảm thấy ấm áp, định lên tiếng cảm ơn thì Lục quản gia từ cửa vòm bước tay cầm một túi bạc chắc là đến để đưa tiền công. Thấy nàng ông hành lễ: "Bà chủ Giang vất vả ." "Quản gia đến đây, chắc tiệc tàn ?" Lục quản gia gật đầu: "Đang tiễn khách về, lão gia phu nhân đều đang bận, sai mang bạc đến, đây là tiền công của cô." Ông đưa túi bạc. Giang Mạt nhận lấy, cảm giác tay nặng hơn dự đoán, miệng túi buộc dây đỏ, túi thêu vân mây bằng chỉ xanh. Đếm bạc mặt khác là bất lịch sự, nàng kìm nén xúc động, cất bạc lòng: "Cảm ơn quản gia chạy một chuyến." "Không dám dám, mới cảm ơn bà chủ Giang bận rộn sắp xếp tiệc mừng thọ cho Lục phủ chúng ." Lục quản gia vội . Nói đùa , thức ăn do cô đến Thẩm đại nhân còn ăn, giá trị bây giờ khác xưa . Ngay cả lão gia cũng thêm mười lượng bạc tiền công ban đầu cho Giang Mạt để gây ấn tượng với cô.
Giang Mạt nhận thái độ Lục quản gia cung kính hơn , nhưng hiểu vì , cũng chẳng để tâm, nhận bạc xong lời từ biệt ông về. Lục quản gia đưa nàng cửa , thấy sọt lê các cô gái tặng, còn : "Hóa bà chủ Giang thích ăn lê, cô đến, hái hết lê vườn cho cô nương." Giang Mạt xã giao vài câu, bước lên xe ngựa Lục phủ chuẩn .
Đi nửa đường, nàng dặn đ.á.n.h xe: "Đến Kim Lâu." Đến lúc xem vòng tay và trâm của nàng xong .
Xe ngựa dừng Kim Lâu, nắng vàng nhuộm ngói lưu ly. Nàng ngắm một lát, thầm khen đúng là tiệm vàng nổi tiếng ngói cũng . Giang Mạt bước qua ngưỡng cửa, chủ tiệm từ quầy đón , toe toét: "Giang cô nương cuối cùng cũng đến! Trang sức cô đặt hôm qua xong, thấy tinh xảo quá, đặc biệt cất trong hộp đàn hương đợi cô đến xem." Vừa mở nắp hộp chạm khắc, vòng tay vàng quấn ánh sáng mềm, sợi xích vàng cực mảnh nối những viên ngọc trai to nhỏ, kết thành chùm như trời dày đặc. Ngọc trai sáng bóng, đầy tính thiết kế.
Tống Gia Ninh kiễng chân thấy vòng tay, "Oa" một tiếng: "Vòng tay quá!" Cô nhớ đến mấy viên ngọc trai tặng Giang Mạt đây, liền hỏi: "Đây là mấy viên ngọc trai tặng tỷ ?" Giang Mạt nhịn đưa tay chạm , sợi xích vàng mát lạnh áp đầu ngón tay, nhẹ nhàng móc vòng tay lên: ", là ngọc trai em tặng đó." Nàng sửa: "Đây vòng tay, là lắc tay." Đặt lắc tay lên cổ tay trắng của nàng, càng tôn làn da trắng mịn, xinh vô cùng. "Đẹp quá, em cũng kiểu !" Tống Gia Ninh hào hứng: "Ta thấy lắc tay nào như thế cả!"