BÀY HÀNG MỞ TIỆM CƠM, NÀNG CHẤN ĐỘNG CẢ KINH THÀNH - Chương 74
Cập nhật lúc: 2026-09-01 14:18:21
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chẳng ." Nụ mặt chủ tiệm càng thêm đắt ý: "Hôm đó mới Giang cô nương mô tả sơ qua, còn hình dung thành phẩm thế nào. Ai ngờ đến ! Lúc nãy bày ngoài, mấy phu nhân tiểu thư tranh mua ." Nói đoạn, ông lấy một hộp gỗ khác mở . Bên trong là cây trâm bạc chạm khắc hình hoa diên vĩ sống động như thật. Giang Mạt hài lòng, tay nghề thế xứng đáng với tiền nàng bỏ .
Tống Gia Ninh ở bên cạnh sốt ruột lắm . Cô bé dốc vài viên ngọc trai trong túi thơm mang theo quầy, kiễng chân nũng nịu : "Chủ tiệm, cũng chiếc lắc tay giống hệt của tỷ !" Ngọc trai thì nàng thiếu, nàng chỉ thiếu trang sức mà thôi, bằng chẳng dùng ngọc trai để thưởng cho hạ nhân. Chủ tiệm thấy ngọc trai lăn tròn quầy sợ rơi mất, vội vàng đưa tay đỡ lấy: " Tiểu cô nương, kiểu dáng là do Giang cô nương tự nghĩ . Theo lý mà , nếu ngươi mẫu thì sự đồng ý của Giang cô nương ." Kim Lâu bọn họ xưa nay luôn giữ chữ tín. Mấy phu nhân đến đặt trang sức vàng bạc đều thích hàng độc nhất vô nhị, cho phép bán cho nhà khác. Nếu thất hứa, các quý nhân sẽ chẳng bao giờ ghé Kim Lâu nữa. Mà Giang Mạt thể tùy tiện lấy nhiều ngọc trai trai đến thế, dù ăn mặc giản dị thì chủ tiệm cũng chẳng dám coi thường.
Tống Gia Ninh ngước mắt Giang Mạt. Giang Mạt xoa đầu cô bé, với chủ tiệm: "Muội lắc tay giống , đương nhiên là vấn đề gì." Tống Gia Ninh lập tức đến mắt cong như trăng khuyết, đắc ý bảo chủ tiệm: "Ông thấy , tỷ tỷ bảo vấn đề gì nhé!"
Thấy Giang Mạt dễ tính, chủ tiệm liền động lòng gợi ý: "Giang cô nương, kiểu lắc tay , định bày bán tiếp ở Kim Lâu, cô bán mẫu thiết kế cho chúng ?" Giang Mạt đưa cổ tay lên ngắm nghía: "Ông định trả bao nhiêu?" Chủ tiệm cân nhắc một chút bảo: "Mười lượng, cô thấy thế nào?" Kiểu dáng hiện tại trông khá bắt mắt, nhưng tung thị trường nên chạy hàng . Nói trắng , nó cũng chỉ là ngọc trai phối với xích vàng mà thôi. Giang Mạt mỉm đáp. Chủ tiệm đành đổi cách khác: "Nếu cô đồng ý, thế . Sau Kim Lâu bán một cái sẽ chia cho cô năm mươi đồng, cô nương thấy ?" Tính với cách chia tiền , lấy mười lượng thì bán hai trăm cái. Ngọc trai vốn hiếm, mua cũng ít chứ thông dụng như vàng bạc, bán hai trăm cái chẳng chuyện dễ dàng. Ông để tùy ý Giang Mạt chọn lựa.
Giang Mạt tính nhẩm trong đầu đáp: " chọn cách thứ hai." Ở thời cổ đại vốn coi trọng bản quyền, Kim Lâu ăn kỹ tính, chịu bỏ tiền mua là lắm . Chứ đổi sang tiệm bạc khác, cứ thế tự chép bán tiếp thì nàng cũng chẳng gì . Chủ tiệm đồng ý ngay, gọi đem giấy tuyên cùng bút lông đến vẽ hình dáng lắc tay lập khế ước thành hai bản, ký tên điểm chỉ đàng hoàng. Cùng lúc đó, gia nhân mang thước dây đo cổ tay cho Tống Gia Ninh.
"Giang cô nương còn xem gì khác ? Dạo tiệm mới nhập về một tấm lưu quang cẩm lắm." Nghe thấy ba chữ 'lưu quang cẩm', Giang Mạt liền dập tắt ý định xem thử. Loại vải một tấm giá đáng ngàn vàng, nàng mua nổi nên nhất đừng xem kẻo tự ngày đêm mong nhớ. Thế nhưng quần áo của nàng đều cũ, mua đồ mới, hơn nữa nàng còn định thống nhất trang phục cho nhân viên Đào Nguyên Cư. " xem các loại vải khác." Chủ tiệm đành đích dẫn nàng lên tầng hai, nơi trưng bày các loại vải vóc và quần áo may sẵn. "Những mẫu đều là kiểu dáng thịnh hành nhất ở Kinh thành hiện nay. Kim Lâu thợ thêu riêng, Giang cô nương thích tấm vải nào đều thể đặt may." Ở vị trí nổi bật nhất tầng hai đang bày ba bộ quần áo may sẵn. Bộ màu xanh nhạt phía từ vân cẩm, bên ngoài phủ một lớp la yên la mỏng nhẹ, cần nghĩ cũng mặc lên sẽ cảm giác tiên khí thế nào. Hai bộ màu vàng và tím sẫm phía Giang Mạt rõ từ vải gì, nhưng trông vô cùng tinh xảo, bộ nào bộ nấy đều tỏa khí chất ' đây đắt'.
Chủ tiệm tiến gần bộ vân cẩm giới thiệu: "Bộ là nhất. Ngoài màu xanh nhạt còn màu hoa sen và xanh nước biển. Mấy vị phu nhân tiểu thư đặt , Giang cô nương mà mặc lên chắc chắn sẽ hợp." Giang Mạt mấp máy môi, bản năng mách bảo bộ sẽ vô cùng đắt. nàng vẫn ôm chút hy vọng mong manh hỏi: "Bộ giá bao nhiêu?" "Trong ngoài ba món, cộng thêm la yên la là bốn món, đắt , chỉ tám mươi tám lượng bạc thôi." Giang Mạt gượng : "Cảm ơn ông, xem vải khác thì hơn." Nàng thầm nhủ giữ chặt túi tiền, nhẫn nại một chút, đắt quá ! Một bộ quần áo tám mươi tám lượng bạc, quả hổ danh là vân cẩm tấc đất tấc vàng.
Nàng lướt qua dãy vải bày sẵn, chỉ tấm lụa xanh nhạt: "Tấm , ông may cho theo đúng kiểu dáng của bộ vân cẩm nhé." Vân cẩm đành lòng mua nhưng vải lụa khác thì vẫn mua nổi. May cùng một kiểu dáng thì lên đồ cũng chẳng kém cạnh bao nhiêu. Chủ tiệm sững một chút hiểu ngay: "Được , Giang cô nương cứ yên tâm, vài hôm nữa ghé lấy nhé." Giang Mạt chọn thêm vài tấm vải mịn màu hồng đào, kèm theo áo lót trắng và giày thêu màu hồng: "Mấy tấm vải may giúp bốn bộ giống hệt cho mấy cô nương trong quán." Chủ tiệm kinh ngạc hỏi : "May cho mấy cô nương ở quán ăn mặc ?" Ông nhà giàu vốn cầu kỳ, thi thoảng quản gia đến mua vải may áo cho nha , nhưng từng mấy cô nương tạp vụ trong quán ăn cũng may áo mới.
"Ừm." Giang Mạt vuốt ve tấm vải mềm mại tay. Nàng nghĩ đến mấy chiếc tạp dề mặc, một hai cái đổi đủ, mà tạp dề dính dầu mỡ khó giặt, sạch sẽ nếu cái mới thì lương hao tổn quá lớn. "Giang cô nương thật là hào phóng, đối xử với quá." Chủ tiệm lên tiếng khen ngợi: "Cô còn cần vải gì nữa cứ , chọn giúp cô." Lời dứt, Giang Mạt chỉ ngay tấm vải mịn màu xanh hồ: "Tấm may cho ..." Nàng khựng một chút chỉ tiếp hai tấm vải trơn bên cạnh: "Ba màu may thành mấy chiếc tạp dề, thêu thêm chút hoa văn lên đó, lát nữa sẽ tự trao đổi với thợ thêu." Chủ tiệm tỉ mỉ ghi chép từng món một.
Giang Mạt mua nhiều vải như tính là một đơn hàng lớn. Ông cứ tưởng thế là xong, ai ngờ Giang Mạt về chỗ vải gấm, ngắm nghía tấm gấm hoàng mẫu đơn. "Giang cô nương thật khéo chọn, tấm gấm tên là hoàng mẫu đơn, lấy từ danh xưng hoa vương mẫu đơn, màu sắc nhuộm cũng vô cùng chân thực. Tấm gấm quá mất! Giang Mạt ba bộ quần áo may sẵn, chỉ bộ màu vàng : "Tấm hoàng mẫu đơn may thành kiểu dáng đó cho ." Chủ tiệm hí hoáy ghi thêm một dòng. Vừa ngẩng đầu lên, Giang Mạt chuyển sang chỗ khác.
Bên giá treo đầy những dải lụa đủ màu sắc, dải nào cũng thợ thêu tỉ mỉ vẽ nên đủ loại hoa văn. "Những dải lụa Giang cô nương thích ? tặng cô hai dải nhé." Chủ tiệm xởi lởi . Giang Mạt cảm ơn một tiếng lướt mắt qua giá lụa. Phải công nhận Kim Lâu buôn bán đắt hàng đều lý do cả. Nhìn mấy dải lụa mà xem, rõ ràng chỉ là thứ trang trí nhỏ nhặt nhưng thêu thùa vô cùng tinh xảo, khi thì hình cá chép song đôi, khi là hoa nở phồn thịnh, cái nào cũng thấy thích. " lấy hai dải ." Nàng chọn dải thêu cá chép song đôi cùng dải hoa nhài trắng nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bay-hang-mo-tiem-com-nang-chan-dong-ca-kinh-thanh/chuong-74.html.]
Chủ tiệm cứ tưởng Giang Mạt sẽ xuống lầu, nào ngờ nàng ngược chỗ gian vải. Chủ tiệm ngơ ngác: "..." Ông ngạc nhiên hỏi: "Giang cô nương vẫn còn mua vải ?" Áo cho mua, áo cho mấy cô nương trong tiệm cũng , tạp dề đặt, dải lụa cũng chọn xong , còn thiếu thứ gì nữa nhỉ? Giang Mạt chỉ tấm vải hồng nhỏ ở góc: "Tấm cũng lấy." Chủ tiệm trải tấm vải xem xét: "Giang cô nương may khăn tay ? Tấm gấm chỉ còn bấy nhiêu thôi, nếu cô lấy thì bớt giá cho." Nhìn kích thước thì chắc chắn đủ may áo . Giang Mạt lắc đầu: "Không khăn tay, ông cứ đưa cho thợ thêu, may giúp một bộ quần áo cho mèo." "...?" Chủ tiệm ngập ngừng hỏi : "May cho con mèo... quần áo cho mèo ?" Giang Mạt thấy kỳ kỳ nên sửa : "May cho con mèo nhà một bộ quần áo." Chủ tiệm thở phào một . Vậy mới chứ, dễ hiểu hơn hẳn. Ông cầm bút định ghi thì bỗng dưng khựng . Khoan , cái cũng đúng! Quần áo cho mèo thì may kiểu gì bây giờ? Kim Lâu bọn họ giờ bao giờ !
Giang Mạt dạo quanh một lượt tầng hai, bước đến gần cầu thang ngước mắt lên tầng ba. Chủ tiệm vội vàng lên tiếng: "Tầng ba tạm thời mở cửa cho dân thường." Giang Mạt hiểu ngay. Không mở cho dân thường tức là chỉ mở cho những nhân vật đặc biệt. Nói trắng là mức tiêu xài của nàng hôm nay vẫn đủ tiêu chuẩn để bước lên tầng ba.
Trở về tầng một, nàng dạo quanh gian trang sức vàng bạc, vô tình thấy một cây trâm bạc hoa nhài kiểu dáng giống hệt dải lụa hoa nhài chọn, thấy thích nên nàng lấy luôn. Chuyến mua sắm đúng là thu hoạch đầy ắp. Giang Mạt thầm thán phục trong lòng. Cảm giác khi mua sắm đúng là sướng thật! Tuy nàng vẫn mua bộ vân cẩm , nhưng so với thì tiến một bước dài . Vài hôm nữa là nàng sẽ váy mới để mặc!
Nghĩ đến đây, tâm trạng Giang Mạt vô cùng , ngay cả Tống Gia Ninh bên cạnh cũng cảm nhận bầu khí vui tươi . Tống Gia Ninh cũng phấn khởi kém: "Vài hôm nữa em và tỷ sẽ lắc tay giống hệt !" Chiếc lắc tay đó nàng siêu thích! "Tỷ còn nhiều kiểu dáng khác nữa, khi nào rảnh ghé Kim Lâu tỷ cho em xem." Giang Mạt bảo. Tống Gia Ninh hào hứng đáp: "Vậy tỷ tỷ nhớ nhé! Ta còn nhiều ngọc trai lắm, tỷ cần cứ bảo !"
Xe ngựa lăn bánh dừng cổng Thanh Lê Biệt Viện. Diên Vĩ cùng Ngân Linh hợp sức kéo sọt lê lớn xuống xe. Giang Mạt lấy ít tiền đồng đưa cho đ.á.n.h xe: "Phiền ông đưa Ngân Linh về tận nhà giúp nhé." Người đ.á.n.h xe vốn định về Lục phủ, vội vẫy tay từ chối: "Quản gia Lục dặn đưa các cô về cẩn thận, dám nhận tiền chứ, dám dám ." Giang Mạt mỉm : "Ông cứ cầm lấy , chẳng bao nhiêu , xem như mời ông uống chén rượu." Nàng nhét tiền đồng tay đ.á.n.h xe xe ngựa xa. Lúc Giang Mạt mới cùng Diên Vĩ khiêng sọt tre nặng trĩu bước trong.
Ngày thường cửa vài bước là sẽ gặp Phương quản sự, Giang Mạt định bụng chia cho bà vài quả lê tươi, thế nhưng suốt cả đoạn đường về tiểu viện chẳng thấy bóng dáng bà . Giang Mạt chọn vài quả lê ngon cho giỏ, dặn Diên Vĩ trông nom Tống Gia Ninh tự xách giỏ sang chỗ Phương quản sự. Chưa đến cửa thì Phương quản sự từ trong phòng bước , vẻ mặt đầy ưu tư lo lắng: "Giang cô nương?" Bà thấy Giang Mạt ở cửa liền ngạc nhiên. "Phương quản sự, hôm nay mua ít lê ngon, biếu bà một giỏ." Phương quản sự cúi giỏ lê trong tay nàng, ngỡ ngàng: "Trời ơi, lê vàng to thế !" "Giang cô nương thật chu đáo quá. À , Thẩm đại nhân đột nhiên đổ bệnh, đang định sang tiền viện xem . Nghe lê trị ho giảm đờm lắm, là xách giỏ lê sang đó luôn nhé!" "Thẩm đại nhân bệnh ?" Giang Mạt Phương quản sự nhận lấy giỏ lê. Phương quản sự gật đầu than thở: "Chẳng thế nào nữa, mấy canh giờ trông vẫn khỏe mạnh, đùng một cái ốm . Thầy t.h.u.ố.c bảo phong hàn nhập thể, nghỉ ngơi cho . Theo thấy thì chính là do ngày ngày lo lắng việc nha môn nên mệt quá đấy mà!" Ai mà chẳng tri phủ đại nhân là liều mạng nhất, ngày nào cũng ở nha môn ít khi nghỉ ngơi, cứ thế thì sức khỏe nào chịu cho nổi. Bà chuyện với Giang Mạt nữa mà vội vã xách giỏ lê sang tiền viện chỗ Thẩm Chính Trạch ở.
Thẩm quản gia sai tiểu tư đốt lò than cho ấm phòng. Thấy giường bất động dấu hiệu tỉnh , trong lòng ông lo lắng vô cùng. Nhẹ nhàng đuổi hạ nhân ngoài định , bỗng nhiên giường nhắm mắt lảm nhảm điều gì đó. Thẩm quản gia nín thở vểnh tai lên nhưng bên im bặt. Ông do dự tiến gần thì thấy má giường ửng đỏ như đang sốt cao. Thẩm quản gia giật , đưa tay lên thử thì quả nhiên trán nóng bừng bừng. "Đại nhân, đại nhân." Ông khẽ gọi.
Thẩm Chính Trạch chậm rãi mở mắt . Trông vẻ vẫn tỉnh táo hẳn, ánh mắt m.ô.n.g lung: "Đào Nguyên Cư mở cửa ?" Thẩm quản gia nghẹn lời: "??!" Ông lo sốt ruột: "Đại nhân, sốt đến mê sảng đấy chứ? Sao mơ mà cũng nhớ đến Đào Nguyên Cư thế ?" Thẩm Chính Trạch lúc mới tỉnh táo , cuối cùng cũng nhớ hôm nay Đào Nguyên Cư mở cửa, mà sang Lục phủ cũng về tay trắng. Vốn định về nha môn xem tiếp hồ sơ thì Bạch Kiều thấy sắc mặt nên nhất quyết bắt về nghỉ ngơi, còn mời cả thầy t.h.u.ố.c đến. Thầy t.h.u.ố.c rời , xuống định chợp mắt một lúc thì trán bắt đầu nóng lên.
Thẩm quản gia thấy nhắm mắt, vẻ mặt xót xa: "Thấy đại nhân thế , chắc ở Lục phủ cũng ăn uống gì. bảo bếp nấu ít cháo trắng nhé, đại nhân dùng một chút hẵng uống thuốc?" Thẩm Chính Trạch ho khan mấy tiếng, giọng khàn khàn: "Không ăn, mang t.h.u.ố.c lên đây." Thẩm quản gia thở dài bưng t.h.u.ố.c thì gặp ngay Phương quản sự đang tìm ông. "Sao bà sang đây?" "Nghe đại nhân bệnh nên sang xem thế nào. Giang cô nương biếu một giỏ lê, nghĩ lê tươi trị ho giảm đờm nên định sai bếp nấu nước lê cho đại nhân uống giúp ngà dễ chịu hơn một chút." Thẩm quản gia giỏ lê tươi ngon trong giỏ. Đại nhân vốn yêu thích món ăn ở Đào Nguyên Cư, tức là say mê đồ ăn do Giang cô nương nấu, giỏ lê cũng do Giang cô nương tặng, chịu ăn vài miếng? Nghĩ , ông liền gọi tiểu tư sai rửa lê ngay lập tức.
Cánh cửa gỗ kêu kẽo kẹt. Thẩm Chính Trạch mở mắt , mặt là Thẩm quản gia đang bưng chén thuốc. "Đại nhân, uống t.h.u.ố.c xong ăn thêm quả lê nhé. Lê tươi lắm, giải khát át vị đắng của thuốc." Thẩm Chính Trạch gì, chống tay dậy uống cạn chén thuốc. Bát t.h.u.ố.c đắng ngắt khác nuốt trôi thì uống chẳng thèm nhíu mày lấy một cái. Định xuống tiếp thì đầu mũi đột nhiên thoảng qua mùi lê thơm nhẹ, chừng cảm giác ngon. Vốn bận tâm nhưng mùi lê thơm ngọt cứ quẩn quanh lấy , như thể nếu ăn thì sẽ chịu dừng .
Thẩm Chính Trạch im lặng đĩa lê vàng ươm bàn. Quả lê thứ nhất như đang : Mau đến ăn , mau đến ăn ! Quả lê thứ hai trêu ngươi: Hê hê hê ông ăn ! Hừ hừ~ Quả lê thứ ba thì lóc: Hu hu hu đau lắm, đừng ăn mà~ Quả lê thứ tư thì thề thốt: thề vị chua nhất đấy, ông cứ ăn ba quả !