BÀY HÀNG MỞ TIỆM CƠM, NÀNG CHẤN ĐỘNG CẢ KINH THÀNH - Chương 75

Cập nhật lúc: 2026-09-01 14:18:22
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rốt cuộc Thẩm Chính Trạch vẫn cầm một quả lê lên ăn. Tiếng lê giòn tan vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, thịt lê mát lạnh lan tỏa trong kẽ răng, nước ngọt thanh quyện chút chua nhẹ như dòng tuyết tan trong khe núi buổi sớm mai, mang theo sức sống tự nhiên tươi mới. Khẽ nhai một cái hóa thành bột mịn, vương hương lê thoang thoảng dư vị bất tận. Hắn ngẩn ngơ cả . Quả lê ... thể nếm hương vị ?

"Người ." Thẩm Chính Trạch cất giọng.

Tiểu tư trực ngoài cửa liền đẩy cửa bước , thấy Thẩm Chính Trạch đang bàn liền cung kính hành lễ: "Đại nhân gì sai bảo?" "Mấy quả lê từ ?" Tiểu tư vẻ mặt khó xử: "... Tiểu nhân cũng rõ lắm. Thẩm quản gia chỉ bảo tiểu nhân rửa lê thôi, nhưng tiểu nhân thấy giỏ khắc dòng chữ Đào Nguyên Cư, chắc là mua từ Đào Nguyên Cư về ạ?"

Thẩm Chính Trạch c.ắ.n thêm một miếng lê lớn. Tiểu tư rón rén ngước : "Đại nhân còn dặn dò gì khác ạ?" "Ngươi bảo quản gia, bàn sách trong thư phòng một tờ đơn sẵn. Những nữ t.ử liệt kê đó đều cho thả khỏi phủ hết ." Tiểu tư dám đoán ý quan , chỉ cúi đầu nhận lời vội vã chuyển lời cho quản gia.

Thẩm Chính Trạch ăn xong quả lê thì thấy tỉnh táo hơn hẳn. Đưa tay lên trán thử thì hình như hạ sốt, ngược nóng của địa long trong phòng bắt đầu lấm tấm đổ mồ hôi. Hắn khoác chiếc áo choàng treo bình phong bước ngoài. Trời gần tối, tiểu tư thấy vội vã xách đèn dẫn đường phía : "Đại nhân, ạ?" "Trong phòng ngột ngạt quá, ngoài dạo chút." Thẩm Chính Trạch tiện miệng đáp. Tiểu tư bèn dẫn đến bờ hồ bên vườn .

Ngày thường bên hồ vốn ít qua , giờ lối bằng gỗ chỉ còn vài ngọn đèn lồng điểm xuyết, phía một bóng . Thẩm Chính Trạch thấy bên hồ đậu một chiếc thuyền nhỏ. Nhìn xa xa, mơ hồ thấy vài bóng ở bờ đối diện. "Phía đối diện là gì?" "Bẩm đại nhân, đối diện chính là Thanh Lê Biệt Viện ạ." Tiểu tư nhắc nhở, ngập ngừng hỏi tiếp: "Người sang Thanh Lê Biệt Viện xem thử ạ? Chúng thể chèo thuyền qua, hoặc đường nhỏ quanh rừng trúc bên hồ cũng , nhưng đường đó thì xa hơn một chút." Thẩm Chính Trạch đến Thanh Lê Biệt Viện liền dập tắt ý định. Hắn liếc sang bờ đối diện một cái định rời . Nào ngờ chính cái liếc mắt vô tình đó, trông thấy một bóng vô cùng quen mắt.

Thẩm Chính Trạch khựng . "Người con gái bên bờ đối diện là ai?" Hắn hỏi tiểu tư. "Hả?" Tiểu tư trợn tròn mắt những chấm nhỏ như kiến ở hồ đối diện. Trời đất ơi, cách thì ai mà nhận cơ chứ! Hắn cẩn trọng suy nghĩ vài giây đáp: "Tiểu nhân từng sang biệt viện nên bên đó. giờ chắc các nàng dùng bữa tối xong và nghỉ ngơi , lẽ là nha thôi ạ." Thẩm Chính Trạch vẫn đăm đăm về phía đó.

Trong khi tiểu tư đang hồi hộp lo sợ thì bỗng lên tiếng: "Đi qua đó xem thử." Tiểu tư liền thấy tiến về phía chiếc thuyền nhỏ bên hồ, bước chân còn gấp gáp hơn cả lúc dạo. "Đại nhân, còn đang bệnh, cẩn thận một chút." Tiểu tư vội xách đèn chạy lên thuyền vì sợ Thẩm Chính Trạch sốt cao vững ngã xuống nước. Thấy Thẩm Chính Trạch vững vàng, tiểu tư buông đèn xuống, cầm sào chống bắt đầu chèo thuyền.

Màn đêm mặt hồ đen như mực, trông đáng sợ. Tiểu tư nghiến răng nhắm mắt chèo thật mạnh. Không thì sợ nữa!

Thẩm Chính Trạch chăm chú hai con gái ánh đèn lồng bên bờ đối diện đang gì đó gốc cây mai. Bỗng nhiên tầm mắt bắt đầu lệch , chiếc thuyền chân qua khúc liền xoay vòng vòng tại chỗ. Thẩm Chính Trạch: "..." Hắn ho khẽ mấy tiếng. Tiểu tư vẫn phản ứng gì. Thẩm Chính Trạch nhíu mày dậy: "Ngươi chèo thuyền ? Để !" Cứ lề mề mặt hồ thế thì bên bờ đối diện mất còn .

Vào những ngày đông giá rét nhất, hoa mai nở rực rỡ nhất. Giang Mạt xách giỏ, dẫn Tống Gia Ninh cùng Diên Vĩ vườn bên hồ hái hoa mai. "Tỷ tỷ, hái hoa mai gì thế ạ?" Tống Gia Ninh từng hái hoa mai bao giờ, thấy trêu hoa đùa cành vui mắt nên lay cành một cái cánh hoa rơi xuống. "Ta , cô nương chắc hoa đúng ?" Diên Vĩ ôm một nắm hoa mai rắc giỏ. Chuyện nàng kinh nghiệm lắm, Giang Mạt hoa quế nàng cũng mặt mà. "Hoa mai cũng ?" Tống Gia Ninh chớp chớp mắt. "Đoán sai , hoa mai chúng dùng ." Giang Mạt cầm một cành mai đung đưa. Diên Vĩ ngạc nhiên, nhanh chóng đổi giọng: "Dù hoa mai thì chắc cũng là món điểm tâm khác đúng ?" Hoa thể nấu thành món mặn, chỉ thể điểm tâm như bánh hoa quế thôi, sẽ hương thơm của hoa.

Giang Mạt mỉm đáp. Tống Gia Ninh kéo tay nàng nũng, giọng ngọt ngào vô cùng: "Tỷ tỷ xinh của , tỷ cho bọn mà~ Mấy bông hoa mai rốt cuộc món ngon gì thế?" Giang Mạt cô bé lắc qua lắc đành bất lực: "Được , cho các em nhé. hoa mai các em ăn , định dùng hoa mai để ủ rượu." Dạo gần đây thực khách đến Đào Nguyên Cư ăn cơm hỏi quán rượu . So với các tửu lâu lớn thì Đào Nguyên Cư rượu quả là một bất lợi lớn đối với họ. Nàng định tự ủ vài loại rượu đặc biệt, mấy bông hoa mai phù hợp, thể dùng tới.

Thời đại đa phần là rượu đục, một quán rượu lớn cũng rượu trong nhưng giá thành đắt hơn. Mấy loại rượu chung độ cồn đều thấp, trong mắt Giang Mạt thì so với rượu tự ủ kém xa. Nàng định rượu hoa mai, rượu lê thanh, rượu sơn tra và rượu trắng. Nghe ủ rượu, Tống Gia Ninh liền mất sạch hứng thú. Cô từng lén nếm thử rượu của cha uống , khó uống c.h.ế.t , chẳng hiểu nào cha cô bé cũng uống một cách vui vẻ như thế.

"Cô nương còn ủ rượu nữa, giỏi quá ." Diên Vĩ hái hoa mai tấm tắc khen ngợi. Kỹ thuật ủ rượu ai cũng , đa phần là bí truyền gia đình ít khi truyền ngoài. Có bí quyết trong tay thì cơ bản chẳng lo cơm áo gạo tiền gì nữa.

Giang Mạt thấy hái vài giỏ hoa mai, mấy cây mai vặt trụi liền định hái thêm chút nữa về. Tống Gia Ninh chợt chỉ tay mặt hồ: "Tỷ tỷ xem, bên thuyền đang đến! Trên thuyền hình như đấy!" Giang Mạt giật đầu . Người trong biệt viện ít khi đến tiền viện, từ bờ bên thể sang đây chỉ của tiền viện mà thôi. Nàng vội gọi Diên Vĩ: "Nhanh lên, thổi tắt hết đèn !" Diên Vĩ vội vã thổi tắt ngọn đèn lồng.

Giang Mạt xách giỏ hoa mai, vội vã liếc qua mặt hồ thì chỉ thấy một bóng thuyền đen mờ. Bóng chèo thuyền trông cao lớn, dường như đang khoác áo choàng, còn thuyền hình nhỏ nhắn như thiếu dinh dưỡng. Chẳng lẽ là vị tri phủ đại nhân ? Này... trông gầy nhỉ. Nàng thu hồi tầm mắt, giục Diên Vĩ và Tống Gia Ninh: "Đi thôi thôi, bước chân nhẹ nhàng thôi nhé." Ba cứ thế nương trốn còn bóng dáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bay-hang-mo-tiem-com-nang-chan-dong-ca-kinh-thanh/chuong-75.html.]

Thẩm Chính Trạch lên bờ nhưng thấy ai, chỉ thấy mấy cây mai vặt trọc cùng một đống dấu chân lộn xộn gốc. " Người ?" Tiểu tư xách đèn tìm một vòng: "Đại nhân, ai cả." Thẩm Chính Trạch một cái gì. Đi dọc mấy cây mai vặt trụi hết hoa, lắc đầu khẽ: "Có lẽ nhầm ." Giang Mạt ở đây cơ chứ. Chắc do cơn sốt nên mờ mắt .

Hắn thong thả bước đến chiếc đình bên hồ định hóng gió. Liếc thấy bàn cờ bàn đá, khựng chằm chằm đó. Thế cờ tàn bàn là do chủ cũ của khu nhà để . Tiếc rằng chủ cũ là một tham quan trị tội khi kiểm tra khu nhà. Hắn từng thấy bàn cờ , chỉ là bản bận rộn việc công thể dành thời gian cho chuyện thư nhã nên động tớilâu dần cũng quên mất.

Thẩm Chính Trạch mấy viên sỏi tròn nhỏ xíu đặt bàn cờ. Không từ lúc nào, bàn cờ ... giải ?

Tiểu tư qua cũng kinh ngạc: "Bàn cờ giải ạ?" Thẩm Chính Trạch hồn hỏi: "Ngươi đ.á.n.h cờ ?" Tiểu tư đỏ mặt: "Tiểu nhân rành lắm." Hắn cũng chỉ đoán mò thôi. Thẩm Chính Trạch nhướng mày, ánh mắt vẫn dán chặt bàn cờ: "Ngươi nhặt cho mấy viên sỏi đây." Tiểu tư lời chạy đến gốc mai, chọn nhặt mấy viên đá tròn đưa cho Thẩm Chính Trạch. Thẩm Chính Trạch đặt thêm mấy viên sỏi thế cờ còn , đến khi hài lòng mới thu tay , bảo tiểu tư: "Đi thôi, về thôi."

Giang Mạt cùng trở về phòng, trải hoa mai hái phên tre để kiểm tra từng bông một, loại bỏ những bông xỉn màu hoặc dấu của sâu bọ. Hoa dùng ủ rượu nhất định chọn loại nhất thì rượu ủ mới hương mai thuần khiết. Xử lý xong hoa mai, Giang Mạt đổ gạo nếp mua sẵn ở bếp chậu lớn ngâm nước sạch.

Diên Vĩ đầy đầu dấu hỏi: "Cô nương ủ rượu ? Ngâm gạo gì thế ạ?" Gạo để nấu cơm ? Hay hái hoa mai cả tối thấy đói nên đồ ăn khuya? Cái thì nàng !! Giang Mạt : "Ai bảo em ủ rượu chỉ cần mỗi hoa mai?" Tất nhiên chỉ hoa mai là đủ . Nói cho cùng, hoa mai chỉ giúp tăng hương cho rượu để rượu mùi mai thanh khiết, độ cồn thấp, hợp với các phu nhân tiểu thư ở hậu viện hơn thôi.

"Ồ." Diên Vĩ hiểu mấy chuyện nhưng ngăn lòng ngưỡng mộ dành cho Giang Mạt. Gạo nếp ngâm đến khi dùng tay bóp nhẹ là nát, như hấp lên mới mềm tới. Có lẽ ngâm đến tận sáng mai mới đủ thời gian.

Giang Mạt đặt chậu gạo nếp lên bếp, từ căn phòng nhỏ bên cạnh xách vài vò sành màu nâu đỏ. Mấy vò từ khi nàng xuyên qua vẫn để ở bếp dùng tới, bên trong sạch sẽ vô cùng, chính là 'tài sản' của chủ cũ để , giờ giúp nàng tiết kiệm khoản tiền mua vò rượu. Nàng cùng Diên Vĩ cọ rửa mấy vò thật kỹ, tráng qua nước nóng vài , đảm bảo bên trong sạch sẽ mới ngủ.

Sáng hôm thức dậy, khi Tống Gia Ninh vẫn còn đang ngủ say. Giang Mạt nhẹ nhàng xuống giường bếp xem chậu gạo nếp mong nhớ. Gạo nếp ngâm xong xuôi. Nhân lúc còn sớm, nàng để ráo nước trải đều gạo nếp chõ hấp lửa lớn. Hơi nước bốc lên, mùi gạo thơm lừng lan tỏa khắp gian bếp.

Gạo nếp chín đổ lên phên tre sạch, Giang Mạt dùng xẻng gỗ đảo nhẹ cho nóng bay , đợi gạo nếp nguội đến nhiệt độ thích hợp, Giang Mạt lấy vò rửa sạch cùng hoa mai phơi khô . Nàng rải hoa mai đáy vò, đổ gạo nếp rắc đều men rượu lên.

Diên Vĩ ngáp dài từ trong phòng bước , thấy bếp nghi ngút khói hòa cùng mùi gạo thơm nồng. Nàng bước bếp: "Cô nương dậy sớm ?" "Ủ rượu xong sớm chút, đó còn đến Đào Nguyên Cư nữa." Giang Mạt vươn vai xoay cái cổ mỏi, cúi xuống tiếp tục rắc men rượu. "Để em giúp cô nương." Diên Vĩ gần, thấy thứ men rượu trong tay Giang Mạt liền thắc mắc: "Đây là gì thế ạ?" Trong hơn một tháng khi bến tàu bán hoành thánh, Giang Mạt thường lấy mấy thứ nàng từng thấy bao giờ trong bếp , đủ loại gia vị kệ bếp đều từ đó mà . Đến giờ nàng vẫn nhận biếy hết đống nguyên liệu .

"Đây là men rượu, dùng để ủ rượu đấy." Men rượu như một chất xúc tác cực kỳ quan trọng. Men nàng từ cây liễu tiêu mua ở tiệm thuốc, cắt thành từng miếng nhỏ. Diên Vĩ chằm chằm mớ đồ thần kì . Nàng từng thấy ủ rượu bao giờ, đây là đầu tiên. Cô nương giỏi giang thế , rượu ủ chắc chắn sẽ ngon!! Nghĩ đến món sữa, nàng nhịn hỏi: "Cô nương, rượu cô nương ủ ngon như sữa ?" "Tất nhiên là , sữa vị của sữa, rượu vị của rượu, thể so sánh ." Giang Mạt thực uống rượu, chỉ thỉnh thoại hứng mới uống một hai chén, còn sữa thì khác. Trà sữa là chân ái của nàng!! Có cô gái nào mà cưỡng sự ngọt ngào của sữa cơ chứ?!

Cuối cùng Giang Mạt khoét một lỗ sâu ở chính giữa khối gạo, đổ lượng nước sạch đủ dùng vải ướt bịt kín miệng vò, buộc chặt bằng dây gai. "Tiếp theo cứ để thời gian ngấm từ từ thôi." So với rượu hoa mai thì quy trình ủ rượu trắng phức tạp hơn nhiều. Trời còn sớm nữa, Giang Mạt định đến Đào Nguyên Cư mới ủ rượu trắng và rượu trái cây. Vò ở nhà cũng đủ, cần mua thêm vò và rượu gạo dự phòng. Làm một nhiều nhiều một chút, đỡ tốn công.

Đầu bếp Bành và Ngân Linh đợi từ lâu. Đợi mãi thấy Giang Mạt đến, họ sợ xảy chuyện như . Đến khi trời sáng hẳn, cuối cùng mới thấy bóng dáng ba . Tống Gia Ninh dụi dụi mắt , tay vẫn còn cầm một cành hoa mai. Tối qua hái hoa mệt nên cô bé vẫn tỉnh ngủ hẳn.

"Bà chủ hôm nay đến muộn ." Mặt đầu bếp Bành rầu rĩ than thở. Giang Mạt đáp: "... ủ rượu nên mất nhiều thời gian chút." "Ủ rượu ?" Sự rầu rĩ của đầu bếp Bành tan biến sạch sẽ, mừng ngạc nhiên: "Bà chủ còn ủ rượu nữa ?" "Biết chút ít thôi." Giang Mạt lấy chiếc tạp dề treo tường đeo : "Lát nữa còn ủ rượu trắng, ông thể một bên xem." Mắt đầu bếp Bành sáng rực lên, vội bỏ ngay công việc tay sáp gần Giang Mạt: "Bà chủ ủ những loại rượu gì thế?" Rượu trắng là loại rượu gì, ông từng qua bao giờ nhỉ?

"Không nhiều lắm, chỉ ủ vài loại rượu đơn giản thôi." Giang Mạt . Đầu bếp Bành thất vọng một chút nhưng nhanh chóng lấy tinh thần. Bà chủ nhiều thứ như , tổng thể hảo về mặt . "Ủ rượu lâu lắm mới mở vò ?" Đầu bếp Bành nóng lòng bao giờ mới uống thử. "Rượu trắng thì lâu hơn, vài tháng, còn rượu hoa mai và rượu trái cây thì thời gian ngắn hơn, hơn mười ngày là thể uống ." "Vài tháng cơ ..." Ông nuốt nước bọt. Phải rằng ông cũng là một tay nghiện rượu. Đàn ông đời ai mà chẳng thích rượu ngon. Chỉ là , rượu bà chủ ủ với rượu bán ở mấy quán ngoài phố, loại nào sẽ ngon hơn mà thôi?

 

Loading...