BÀY HÀNG MỞ TIỆM CƠM, NÀNG CHẤN ĐỘNG CẢ KINH THÀNH - Chương 77

Cập nhật lúc: 2026-09-01 14:18:23
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc nãy giá các món trong thực đơn là bao nhiêu nhỉ? Cha Tra Lạp cố nhớ nhưng chút ấn tượng nào. Nàng căn bản xem kỹ giá ! Cha Tra Lạp thưởng thức vị mơ còn vương trong miệng, đành chọn cách buông xuôi. Nếu thực sự đủ tiền thì dắt một con cừu đến trả nợ ? Đã lỡ ăn , giờ bắt nàng dừng là điều tuyệt đối thể. Dù nàng chịu thì cái miệng của nàng cũng chịu .

Sườn non chiên giòn thơm phức cùng cá chua ngọt bưng lên, tinh thần Cha Tra Lạp liền chấn động. Chính mùi hương , chính là mùi hương !! Lúc nàng nghỉ ngoài cửa, chính mùi hương cứ quyến rũ nàng mãi khiến nàng kìm mà bước Đào Nguyên Cư. "Sườn non muối tiêu và cá chua ngọt đây ạ." Ngân Linh . Cha Tra Lạp khắc sâu hai cái tên đầu, định bụng khi về nhà đường ăn thì tìm quán ăn sườn non muối tiêu và cá chua ngọt! Nhất định tranh thủ khi về thảo nguyên ăn cho đời mới .

Nàng gắp một miếng sườn non, ngại nóng mà c.ắ.n một miếng, phà nhai rôm rốp. Vị mặn thơm lan tỏa từ đầu lưỡi đến từng ngóc ngách trong khoang miệng, thơm đến mức chảy cả nước miếng. Ngon quá mất!! Vừa thơm giòn, đây là sườn non muối tiêu, rõ ràng là sườn non thần tiên thì ! Hu hu hu, nàng đến Trung Nguyên mấy tháng trời, đầu tiên ăn món ngon đến thế . Quả nhiên ông trời nàng sắp về nhà nên cố tình mang món ngon đến cho nàng ăn no bụng mà.

Cha Tra Lạp ăn ngấu nghiến, một đĩa sườn non cũng nhanh chóng hết sạch. Nàng lau miệng bảo Ngân Linh: "Món sườn non cho thêm một đĩa nữa!" Giọng điệu vô cùng dứt khoát, còn vẻ do dự như lúc gọi đậu hủ nữa. Ngân Linh định gì đó nhưng Cha Tra Lạp giơ tay ngăn : "Đừng khuyên , còn ăn mười đĩa nữa đấy!!"

Ngân Linh: "..."

Nàng bếp báo cho Giang Mạt bưng măng xuân xào ngoài. Phát hiện đĩa cá chua ngọt mặt Cha Tra Lạp trống trơn! Sạch bóng tì vết!!! Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, một con cá to bự cánh mà bay. Nếu đĩa vẫn còn xương đầu cá thì Ngân Linh còn tưởng cá chua ngọt con mèo béo tha mất . Ăn nhanh một cách thể nào tưởng tượng nổi.

Cha Tra Lạp dùng muỗng vét sạch nước sốt chua ngọt còn dính đĩa, vị chua khiến nàng nheo cả mắt . A, chua chua ngọt ngọt ngon quá! Ngân Linh lặng lẽ đặt đĩa măng xuân xào lên bàn. Hành trắng cùng măng xanh xào chung trông thanh mát. Món là do Ngân Linh sợ Cha Tra Lạp ăn nhiều đồ béo nên đặc biệt gọi cho nàng để giải ngấy. Ngân Linh nghĩ rằng nữ t.ử ăn ít, ba món chính cộng một bát đậu hủ chắc là no .

bây giờ Ngân Linh bắt đầu do dự, cô tận mắt thấy đôi đũa của Cha Tra Lạp nhanh như tia chớp, gắp sạch măng xuân trong đĩa, chỉ để một đống hành đáy, một tốc độ ai bì kịp. Ngân Linh chỉ kịp chớp mắt một cái, một đĩa măng xuân đầy ắp bây giờ chỉ còn thấy đáy! Làm cho cô nàng đơ cả luôn .

Cha Tra Lạp ăn gật gù: "Ừm ừm, món cũng ngon, cái là gì thế, ở thảo nguyên từng ăn qua bao giờ!" "... Đây là măng xuân ạ." Ngân Linh hít một thật sâu, bưng đĩa bẩn lên định mang bếp thì phía gọi : "Khoan , món măng xuân cho thêm một đĩa nữa nhé. Cả bát đậu hủ đầu tiên nữa, đừng quên nhé." Cha Tra Lạp vẫn ăn tiếp. Cô bưng đĩa về bếp một nữa báo tên món cho Giang Mạt. Giang Mạt nghĩ nhiều, thêm một phần măng xuân xào và đậu hủ mật ong.

Ngân Linh bưng sườn non chiên giòn lò đến mặt Cha Tra Lạp. Lần Cha Tra Lạp vội ăn ngay mà đang lắng tai hai nha bàn bên cạnh bàn tán: "Nhanh lên, nếm thử ! Tiểu thư nhà bảo cánh gà ngon lắm, ăn xong cả nóng bừng lên, cực kỳ ngon luôn!" "Thật ?" Nha tò mò. Hai mỗi gắp một cái cánh gà, vài giây hẹn mà cùng cuống cuồng tìm nước uống. "Nước, nước ! Không chịu nổi nữa, cái cay quá!" "Đây là vị cay đấy, là từ sơn thù du. còn ăn món nào từ sơn thù du bao giờ! Cánh gà cay của bà chủ Giang đúng là độc nhất vô nhị, thơm quá mất!" "Sao cay đến thế chứ! mà thực sự quá ngon." Lưỡi và miệng của cô nàng tê rần .

Cha Tra Lạp thấy thế thì cảm thấy vô cùng kì lạ. Cánh gà cay? Làm từ sơn thù du? Vị thế nào nhỉ? Có ngon như sườn non chiên giòn ?? Chỉ mới phản ứng ăn xuýt xoa vì cay của bàn bên cạnh thôi mà cô thấy cổ họng như lửa đốt, nóng lòng lập tức nếm thử. Cha Tra Lạp ngoắt , chút do dự bảo Ngân Linh: "Thêm cho một phần cánh gà cay giống hệt bàn bên cạnh!" Ngân Linh tay bưng đĩa sườn non run lên, khóe miệng giật giật: "Cô... cô chắc chắn thêm món nữa ?" Nàng nhịn tính nhẩm trong đầu, một đĩa, hai đĩa, ba đĩa... năm món chính thêm hai bát đậu hủ . Ăn thế mà vẫn no ? "Tất nhiên !" Cha Tra Lạp vung tay quả quyết : "Làm mau lên!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bay-hang-mo-tiem-com-nang-chan-dong-ca-kinh-thanh/chuong-77.html.]

Ăn thì cũng ăn , ăn cho no căng bụng mới thôi! Trong bếp, Giang Mạt thấy Ngân Linh liền mấy món đều do cùng một vị khách gọi, khỏi nhướng mày: "Sức ăn của vị khách quả là hiếm thấy đấy." "Vâng, em thấy vị khách nào ăn khỏe đến thế. Nếu cứ cái đà thì em dọn đĩa bưng đĩa thôi." Giang Mạt khẽ, nhanh nhẹn bắt đầu chuẩn cánh gà cay.

Nàng thành thạo khía vài đường cánh gà, cho nước sốt pha sơn thù du và hoa tiêu ướp một lúc thả chảo, xào chung với sơn thù du và gia vị. Mùi thơm nồng đậm lan tỏa khắp gian bếp. Đối với nàng thì khách ăn càng nhiều càng , ăn càng nhiều nàng càng kiếm nhiều tiền.

Ngân Linh bưng cánh gà cay đến đặt bàn. Cha Tra Lạp tự giác thẳng lưng, bộ dạng nghiêm túc chờ đợi. Cánh gà đỏ tươi bóng mỡ trong đĩa tỏa mùi thơm quyến rũ. Cha Tra Lạp chẳng ngại nóng, gắp một miếng đưa lên mũi hít một thật sâu. Hắt xì——!! Nàng dụi dụi mũi, mùi hắc một chút. Cha Tra Lạp từ từ c.ắ.n thử một miếng. "Xì——" Vị cay nồng lập tức chiếm trọn lấy đầu lưỡi của nàng.

Cha Tra Lạp cay đến mức mắt đỏ hoe. Mùi vị kích thích quá! Bây giờ nàng hiểu vì hai nha bên cạnh chỉ mới ăn một miếng cuống cuồng tìm nước uống. Cha Tra Lạp thổi ăn hết cái cánh gà uống một ngụm nước sơn tra mơ muối. Nước sơn tra mơ muối tan vị cay trong miệng, cuối cùng cũng thấy dễ chịu hơn, chỉ là đầu lưỡi nàng tê rần . Không hiểu nàng thấy vị cay vô cùng sảng khoái.

Miếng cánh gà thứ hai nàng ăn chậm hơn chút. Ăn chậm thì vị cay tăng lên từng lớp một, từ đầu lưỡi lan xuống cổ họng xộc thẳng xuống dày, như mở tung bộ lỗ chân lông . Trên trán nàng lấm tấm mồ hôi nhưng càng ăn thật sự càng sảng khoái! Một chứ thôi: Đã! Quá là luôn!

Hai nha bên cạnh thấy dáng ăn của Cha Tra Lạp thì nhịn che miệng , nhẹ nhàng nhắc nhở: "Cô nương, sơn thù du cay lắm đấy, cô ăn chậm thôi kẻo hỏng dày đấy." Cha Tra Lạp ậm ừ đáp lời nhưng tay vẫn hề dừng . Chỉ vài thở, một đĩa cánh gà cay cũng vơi đến tận đáy. Nàng vẫn còn thòm thèm tận hưởng dư vị cay nồng thì bỗng ngoảnh sang Ngân Linh.

Ngân Linh: "..." Nhìn nàng gì cơ chứ? Chẳng lẽ cánh gà ăn , thêm một đĩa nữa ? Phải công nhận là nàng đoán đúng đấy. Cha Tra Lạp với một đôi môi đỏ rực, mím mím môi bảo: "Cánh gà ... là thêm một đĩa nữa ." Ngân Linh lúc thật sự ngẩn ngơ : "Cô... cô vẫn còn ăn nổi ?" "Ăn chứ!" Cha Tra Lạp quả quyết: "Ở thảo nguyên của , một bữa ăn hết nửa con cừu cơ, mấy món là gì, đủ nhét kẽ răng nữa!" Nàng khựng một chút ngóng trông Ngân Linh: "Mà đồ ăn ở chỗ các cô ngon quá, từng ăn hương vị nào ngon như thế . Quay về thảo nguyên chắc là cơ hội ăn nữa !"

Ngân Linh bất lực đành chiều theo ý nàng, về cũng chẳng buồn vội dọn đĩa nữa. Nhìn đĩa chất đống bàn, dần dần trong đại sảnh chỉ còn một Cha Tra Lạp. Cha Tra Lạp ăn từ mấy món đầu tiên, dần dần gần như gọi sạch các món trong Đào Nguyên Cư. Làm cho cô nàng Ngân Linh sắp tê dại cả luôn .

Cha Tra Lạp ăn hết muỗng cơm chiên trứng cuối cùng, chắc chắn để sót hạt nào, cuối cùng mới hài lòng đặt bát lớn xuống. Nàng ợ một tiếng thật kêu ngả ghế, lười biếng xoa xoa cái bụng tròn căng. Bữa ăn thực sự quá là sung sướng! Nàng vẫy tay gọi Ngân Linh: "Tính tiền !" Ngân Linh cầm tờ hóa đơn dài ngoằng, dùng cái đầu nhỏ của tính toán hai , chắc chắn cộng nhầm mới bảo Cha Tra Lạp: "Tổng cộng hết hai lượng ba quan tiền ạ."

Nàng thề đây là tờ hóa đơn dài nhất nàng từng thấy từ khi ở Đào Nguyên Cư. Thực khách bình thường mấy chung một bàn gọi món, nhiều nhất cũng chỉ bảy tám món. Riêng Cha Tra Lạp một ăn hết hơn mười món, ba bát đậu hủ và một đĩa cơm chiên trứng! Sức ăn thực sự đáng ngưỡng mộ vô cùng. Bà chủ nấu ăn ngon như thế, nàng cũng một ăn thật nhiều như cơ hội.

Động tác xoa bụng của Cha Tra Lạp cứng đờ : "Cô bảo bao nhiêu cơ?" Bao nhiêu, bao nhiêu, bao nhiêu cơ?! Hỏng ...

Loading...