BÀY HÀNG MỞ TIỆM CƠM, NÀNG CHẤN ĐỘNG CẢ KINH THÀNH - Chương 8: Có nhiều đại nhân họ Thẩm lắm không ?

Cập nhật lúc: 2026-06-18 12:36:02
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Sao ngươi gì đòi nấy thế? Kẹo hồ lô? Ngươi thấy kẹo hồ lô bao giờ , ăn bao giờ , lỡ nó thứ để ăn thì ?!"

Hứa Truyền Hoa xổ một tràng.

Hứa Tiểu Bảo cũng chẳng vẻ gì là sợ.

"Kẹo hồ lô, chữ kẹo, thế thì chắc chắn là thứ để ăn , còn ngọt nữa! Mẹ bao giờ mua cho con thì con ăn, mua một que cho con ăn thì là con ăn !"

Hứa Truyền Hoa nghẹn một nổi.

Quỷ phá của !

Nhà bà tuy ăn nổi đường, thế nhưng cũng thể ngày nào cũng ăn .

Một bát hoành thánh hai mươi văn, thứ đồ tinh xảo bằng đường , đắt hơn ?

Giang Mạt cho buồn .

Nàng từ cọc rơm bên cạnh rút xuống một que kẹo hồ lô, dùng tăm xiên lấy hai quả, đưa cho hai con.

"Đây là kẹo hồ lô, hai thể nếm thử, chua chua ngọt ngọt khai vị, là món quà vặt mà trẻ con đều thích ăn."

Sắc mặt Hứa Truyền Hoa dịu , ngượng ngùng.

"Thằng bé ham ăn, phiền bà chủ ."

Giang Mạt ôn nhu : "Không phiền."

Kẹo hồ lô là thứ ăn vặt mới lạ, mở đường bán hàng thì chủ động tay.

Hứa Tiểu Bảo ăn hết quả của , định cầm lấy quả của .

Hứa Truyền Hoa mặt vô cảm né tránh, phốc một cái nhét luôn quả sơn tra bọc đường miệng.

Vị chua nồng của quả sơn tra và vị ngọt ngào lan tỏa .

Bà khựng một chút, từ từ chậm rãi nhai.

Lớp đường áo vỡ vụn, hòa quyện cùng quả sơn tra.

Giòn tan mềm dẻo.

Ngọt và chua.

Rõ ràng là những cảm giác trái ngược , kết hợp hài hòa vô cùng.

Từng tinh thể đường răng nhai tiếng "rộp rộp", nhưng dường như ngọt đến trong lòng.

Còn chưađủ.

Hứa Truyền Hoa dắt Hứa Tiểu Bảo, cái cọc rơm ngắm.

"Kẹo hồ lô , một que giá bao nhiêu?"

"Một que bốn mươi văn, hai que bảy mươi văn, ba que một trăm văn ạ."

Hứa Truyền Hoa: "..."

Bà sờ túi tiền, im lặng hồi lâu.

Hứa Tiểu Bảo kéo vạt áo bà, "Mẹ, gì?"

Hứa Truyền Hoa hít một thật sâu, "Mẹ tiếc tiền."

Hứa Tiểu Bảo hùng hồn cãi lý: "Tiêu tiền chứ tiêu , tiếc gì."

Mặt nó đầy băn khoăn, "Không thì chỉ mua cho con thôi, đừng ăn nữa."

Hứa Truyền Hoa "..."

Hừ.

"Lấy ba que ." Bà với vẻ mặt như sắp sửa hi sinh trận đ.á.n.h giặc.

Kẹo hồ lô gói xong, chân kịp bước .

Hứa Tiểu Bảo chỉ xuống phía một cái bàn vuông trải vải xanh, bàn nhiều lọ sứ xanh nhỏ xíu bằng bàn tay.

"Mẹ ơi! Mứt, sơn, tra, con đúng ?"

Mí mắt Hứa Truyền Hoa cứ giật giật, "Không đúng, về thuyền!"

"Tỷ tỷ xinh , em thể nếm thử một xíu mứt sơn tra ?" Hứa Tiểu Bảo tươi xin xỏ.

Giang Mạt cố nín , liếc Hứa Truyền Hoa đang mặt lạnh tanh, tìm một cái thìa sạch, múc từ lọ dùng thử một thìa mứt sơn tra, chia cho Hứa Tiểu Bảo và Hứa Truyền Hoa.

Tuy Hứa Truyền Hoa căng mặt, nhưng mứt sơn tra cũng nếm.

Mứt sơn tra và kẹo hồ lô cảm giác khác .

Loại cứng giòn hơn, giữ phần lớn hương vị tươi mới của quả.

Còn mứt thì mềm dẻo, sơn tra nghiền thành miếng nhỏ, tan ngay trong miệng, bởi hòa quyện hảo với đường nên ngọt hơn kẹo hồ lô một chút.

Dù là bà lão rụng hết răng, cũng thể chấm với bánh bột ngô ăn hai miếng.

Thỉnh thoảng gặp vài miếng thịt quả sơn tra, thịt quả dai, hương vị cũng đậm đà hơn.

Hứa Truyền Hoa l.i.ế.m chút mứt còn dính đầu lưỡi, ánh mắt thoáng đổi.

Bà cụ nhà chồng tuổi, răng còn nữa.

Đầu bếp thường những món nhừ, nhạt cho bà cụ, cụ thường xuyên than phiền, bảo miệng lúc nào cũng nhạt nhẽo.

Liệu mứt sơn tra , chấm với món gì đó mềm, cụ thích nhỉ?

"Mứt sơn tra , cô bán bao nhiêu tiền?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bay-hang-mo-tiem-com-nang-chan-dong-ca-kinh-thanh/chuong-8-co-nhieu-dai-nhan-ho-tham-lam-khong.html.]

"Hai trăm văn một lọ ạ."

Giang Mạt tính cả vốn, công sức, tiền lọ, công lao động vất vả, đại khái giá .

Việc ăn mới bắt đầu, nàng tham lãi cao, chỉ mong tạo tiếng vang.

"Nếu lấy nhiều, thể rẻ hơn một chút." Nàng thực lòng hy vọng khách hàng lớn bao mua hết chỗ hàng, thế là nàng thể về nhà ngủ một giấc ngon lành.

Hai trăm văn!

Hứa Truyền Hoa thấy túi tiền của như đang lắc lư sắp đổ, thực sự lưng bỏ ngay, nhưng lý trí cứng rắn ngăn .

"Mứt sơn tra , lấy một lọ về cho bà cụ trong nhà nếm thử." Bà đau ví dúi bạc, ôm cái lọ sứ xanh nhỏ xíu bước .

Hứa Truyền Hoa khỏi, phía Hàn Du lôi tay áo đồng nghiệp chạy đến bến cảng.

"Cậu nhanh lên nhanh lên, thấy quán hoành thánh ! Sao chậm như rùa thế?" Cậu kéo lôi chê bai, cõng thẳng qua luôn.

Tống Hàm Ngọc ngáp một cái, cả lười nhác, "Có gì mà vội."

Tất nhiên Hàn Du vội chứ.

Hôm qua đến thấy quán hoành thánh , thất vọng mãi mới thôi.

Cậu như chú ch.ó nhỏ cọ cọ mãi, mà Tống Hàm Ngọc vẫn cứ bước thong thả.

Hàn Du bỗng nhiên buông tay .

"Cậu từ từ nhé, ăn đây!"

Nói xong phóng một mạch mất.

Tống Hàm Ngọc: "?"

"Bà chủ! Hai bát hoành thánh !" Giọng Hàn Du vang dội, mắt liếc qua cái nồi lớn đang nấu hoành thánh , rơi lũ kẹo hồ lô đỏ tươi bên cạnh, bỗng nhiên sáng rực lên.

"Thêm bốn que kẹo hồ lô nữa!"

Tống Hàm Ngọc định bên cạnh , một bàn tay thò sang, móc từ lòng một góc bạc.

"Bà chủ, bạc đây!" Hàn Du đưa mảnh bạc sang.

Giang Mạt thấy cả hai đều trong trang phục bộ khoái, nàng nhận bạc, mỉm : "Hôm ở chợ Tái Kim, còn đa tạ công t.ử cứu giúp, chút hoành thánh và kẹo hồ lô xin phép mời hai vị."

Hàn Du khựng , má đỏ lên, ngượng ngùng.

"Thế nhưng hôm đó, , chính là đại nhân nhà cứu cô."

Cậu chỉ bên cạnh cổ vũ cho Thẩm đại nhân thôi.

Sao dám nhận.

Chưa kịp để Giang Mạt mở lời, bỗng nảy một ý tưởng.

"Được ! Thẩm đại nhân nhà lúc chắc vẫn dùng điểm tâm, nếu bà chủ cảm ơn, đem một bát hoành thánh cho ngài ?"

Giang Mạt nghiêng đầu, trong tâm trí thoáng qua bóng dáng cao lớn, rộng lượng ngày hôm cùng làn hương tùng bách thơm ngát, liền gật đầu đồng ý.

"Vâng."

Diên Vĩ đang bên giúp gói hoành thánh nhỏ, thấy thế nhịn hỏi: "Công tử, trong nha môn, nhiều đại nhân họ Thẩm ?"

Hàn Du rút hai que kẹo hồ lô từ cọc rơm, trả lời: "Không nhiều, hai vị thôi."

A ực nuốt một quả.

Diên Vĩ cẩn thận hỏi: "Thế tối hôm cứu cô nương chúng , là vị nào?"

Cổ họng Hàn Du bỗng thắt , mắt mở to trừng trừng, một tay ôm cổ, tay vẫn quên nắm chặt que kẹo hồ lô.

Một bàn tay vỗ lên lưng , nôn nửa miếng kẹo hồ lô, ho sặc sụa.

Tống Hàm Ngọc cau mày , "Sao ăn uống cũng hấp tấp thế?"

Hàn Du cuối cùng cũng thông cổ họng, mắt phủ một tầng sương mờ.

"Không cẩn thận ăn vội quá."

Lúc Giang Mạt kẹo hồ lô đặc biệt moi hết hạt sơn tra , ngờ vẫn thể hóc.

Tay bưng tay múc, nàng cho thêm một bát nước dùng cho .

Diên Vĩ đáp án, trong lòng sốt ruột, lén kéo Giang Mạt một cái, bĩu môi về phía Hàn Du.

Đây đúng là cơ hội .

Giang Mạt động tác im lặng, nhẹ nhàng lắc đầu.

Đợi Hàn Du và Tống Hàm Ngọc ăn xong, nàng đưa cho họ một bát hoành thánh và một lọ mứt sơn tra, lễ phép đưa tiễn, hề nhắc đến vị Thẩm đại nhân tối hôm nửa lời.

Diên Vĩ vô cùng khó hiểu.

"Cô nương, nô tỳ thấy hai vị công t.ử khá dễ chuyện, hỏi nhiều hơn về Thẩm đại nhân một chút?"

"Lời đồn Tri phủ Thẩm lạnh lùng, tàn bạo vô cùng, em thấy vị đại nhân hôm nay giống ?" Giang Mạt hỏi.

Nàng thấy giống chút nào, vị đại nhân "Thẩm Đình An" nghiêm túc và công chính hơn, là khí chất luyện qua năm tháng chìm đắm trong quan trường, giận mà uy, chỉ đó thôi cho cảm giác tin tưởng vô cớ, liên quan gì đến tàn bạo.

Diên Vĩ bối rối.

Cô nương , nàng cũng thấy hình như giống thật.

Không lẽ nàng là do nghĩ nhiều thật ?

 

 

Loading...