BÀY HÀNG MỞ TIỆM CƠM, NÀNG CHẤN ĐỘNG CẢ KINH THÀNH - Chương 85

Cập nhật lúc: 2026-09-02 06:56:30
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Các , các càn!" Lâm Tố Hà cất giọng dõng dạc hô lớn.

Tên sâu rượu híp đôi mắt đục ngầu, dò xét vị cô nương mập mạp mắt, môi nở nụ đểu cáng.

"Chà chà, chuyện lạ đời đấy, từ khi nào thì một nha đầu béo như ngươi quyền chủ quán mặt thế ?"

Lời lẽ của lập tức chọc cho đám bợm nhậu phía ồ lên, tiếng chói tai thô bỉ đến lợm giọng.

"Còn mau tránh đường, để vị tiểu nương t.ử lưng cô hầu hạ mấy vị ca ca đây uống thêm vài chén!"

Khuôn mặt Lâm Tố Hà đỏ bừng bừng, trong cô bây giờ tràn ngập lửa giận và nỗi sợ hãi đan xen.

Nàng dù từng chịu nhiều đả kích vì hình quá khổ, nhưng bao giờ hứng chịu sự nh.ụ.c m.ạ công khai trơ trẽn nhường , huống hồ bọn chúng còn dám buông lời vô lễ x.úc p.hạ.m đến Giang Mạt.

Bành sư phụ lờ mờ ngửi thấy mùi mờ ám, bèn ghé tai Giang Mạt thì thào: "Bà chủ, bọn chúng là nhắm cô mà tới đấy."

Nếu chỉ là tình cờ ngang, một đám say khướt thế phân biệt rành rọt ai mới là chủ quán cơ chứ? Rõ ràng bọn chúng nắm lòng bàn tay nhân sự của Đào Nguyên Cư.

Lâm Tố Hà tự trấn an bản , ỷ vóc dáng to lớn của , dõng dạc cất lời: "Ta phụ việc ở đây thì đương nhiên tư cách lên tiếng. Nếu các khăng khăng gây rối, thì đừng trách chúng nể mặt!"

Bà chủ Giang dáng thanh mảnh yếu ớt, thêm một đứa trẻ hỉ mũi sạch, một lão đầu bếp tuổi cao sức yếu, cùng với một gã nam nhân chỉ trừng mắt tỏa hàn khí thì ở đây chỉ nàng là đủ da thịt để chịu đòn.

Gã bợm nhậu thái độ cứng rắn của nàng cho nổi điên, tức tối vung mạnh vò rượu tay ném sầm xuống đất.

Choang——!!!

Mảnh sành vỡ vụn văng tung tóe.

"Lão t.ử hôm nay cứ thích đập phá đấy, bọn bay tao?" Hắn xắn tay áo hầm hầm lao về phía họ chực bắt lấy Giang Mạt.

Lâm Tố Hà thấy , một bầu m.á.u nóng dồn lên não, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh gã bợm nhậu .

Gã đàn ông ngã nhào, chổng vó phịch xuống đất m.ô.n.g của ê ẩm đau điếng luống cuống một hồi cũng lên nổi.

Hắn ôm lấy m.ô.n.g khuôn mặt thì nhăn nhó thành một cục.

Con ranh c.h.ế.t tiệt!!!

"Ngươi chạm tỷ !" Đôi mắt Lâm Tố Hà hừng hực ngọn lửa phẫn nộ.

Tên sâu rượu thẹn quá hóa rận, chật vật bò dậy,một tay ôm hông vung tay giáng một cái tát trời giáng về phía Lâm Tố Hà.

Tống Gia Ninh chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn mắt, tức giận đến mức phát điên. Khuôn mặt nhỏ nhắn thường ngày vô cùng đáng yêu nay bỗng chốc trở nên lạnh lùng lệnh.

"Tống Nghiên! Tháo một cánh tay của xuống cho !"

Tống Nghiên lập tức tay.

Thân thủ tựa như chớp, lập tức liền chắn sừng sững mặt Lâm Tố Hà, kẹp chặt cổ tay tên bợm nhậu, lạnh lùng vặn ngược một vòng.

Tên sâu rượu gào lên một tiếng kêu la t.h.ả.m thiết: "Áaaa! Đau, đau, đau!"

Đám đồng bọn của thấy chịu thiệt liền hùng hổ nhao nhao lao tới vây ráp xung quanh.

Tống Nghiên dang tay che chở cho Lâm Tố Hà và Giang Mạt ở phía , ánh mắt sắc như d.a.o lam lia qua đám : "Nếu chân cụt tay què thì lập tức cút ngay cho khuất mắt bọn !"

Khí thế bức của lập tức khiến đám thảo khấu chút chùn bước, nhưng trong lòng vẫn hậm hực cam tâm rút lui.

Giữa lúc khí đang giằng co căng thẳng, từ xa bỗng vọng từng hồi vó ngựa dồn dập.

Vài tên quan binh cưỡi ngựa tay giương cao đuốc sáng rực phóng ngựa phi nước đại lao về phía .

Tên quan binh dẫn đầu cất giọng uy mãnh hét lớn: "Kẻ nào to gan dám gây rối ở đây?"

Bọn bợm nhậu thấy liền tái xanh mặt mày, kinh hoàng thầm nhủ: "Quan binh tuần tra tới đây? Bọn chúng báo quan từ khi nào?"

Đám quan binh nhanh chóng dàn trận phong tỏa đám thảo khấu.

Vị tướng lĩnh đầu tung xuống ngựa, quét mắt dò xét tình hình trong quán, đó sang Giang Mạt: "Giang cô nương, sự tình là ?"

Giang Mạt khẽ nhún thi lễ, giọng điệu bình thản chút nao núng đáp: "Bẩm quan gia, Đào Nguyên Cư vốn đóng cửa, nhưng đám khăng khăng đòi xông đòi ăn còn hành động khiếm nhã thốt những lời thô bỉ vô lễ. Đồng bạn của tiểu nữ vì bảo vệ tiểu nữ nên mới đụng độ xô xát với chúng."

Vị quan gia cau mày, lạnh lùng liếc đám bợm nhậu vung tay hiệu.

"To gan lớn mật, dám ngang nhiên càn giữa chốn kinh kỳ! Bắt hết về cho !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bay-hang-mo-tiem-com-nang-chan-dong-ca-kinh-thanh/chuong-85.html.]

Đám thảo khấu bấy giờ mới hồn bay phách lạc thi quỳ rạp xuống dập đầu xin tha mạng nhưng quan binh chút lưu tình, áp giải từng tên một rời .

Trước khi bắt , tên cầm đầu vẫn còn ném một ánh hằn học đằng đằng sát khí về phía Giang Mạt: "Ngươi cứ đợi đấy!"

Giang Mạt nhếch mép lạnh, thèm để tâm đến lời đe dọa của , sang Lâm Tố Hà.

Chỉ thấy khuôn mặt Lâm Tố Hà tái nhợt như tờ giấy, tinh thần vẫn kịp hồn.

Giang Mạt dịu dàng nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của nàng: "Đừng sợ, chuyện ."

Lâm Tố Hà gật đầu lia lịa.

Quan binh áp giải đám thảo khấu khuất, chỉ còn vị tướng lĩnh vẫn nán .

Giang Mạt đang thắc mắc là chuyện gì, thì thấy móc một đỉnh bạc vụn ném lên bàn.

"Không Giang cô nương thể nhóm bếp nữa , đại nhân nhà đang nhiễm bệnh, đột nhiên dùng chút điểm tâm ăn khuya."

Vương Hiển Dương vốn là võ tướng đóng quân tại Giang Châu. Nghe tin Thẩm đại nhân lâm trọng bệnh, y đặc ý mang lễ vật tới thăm hỏi nhân tiện bàn một chút chuyện công vụ. Bàn chuyện xong xuôi, thấy sắc trời tối muộn đang định cáo từ thì bất ngờ Thẩm Chính Trạch gọi giật , nhờ y hỏa tốc phi ngựa tới Đào Nguyên Cư mua giúp một phần ăn khuya.

Vương Hiển Dương vốn chút thắc mắc, gặng hỏi tại sai sai vặt trong phủ mua. Tuy bảo y thì y cũng câu nệ gì, nhưng chỉ là y luôn cảm thấy Thẩm Chính Trạch hạng hành xử thất thố như , dù y cũng coi là một nửa là khách mà.

Ai mà ngờ tới lý do mà Thẩm Chính Trạch đưa là: "Đám tiểu tư trong phủ cưỡi ngựa thạo, y sẵn chiến mã sẽ nhanh hơn, chậm chút nữa e là Đào Nguyên Cư sẽ đóng cửa."

Giang Mạt chút ngỡ ngàng, cầm lấy đỉnh bạc cẩn thận ước lượng.

Khối lượng ước chừng trọn vẹn một lượng, dùng để mua bữa ăn khuya thì tuyệt đối hớ nặng.

Nàng ngước mắt lên Vương Hiển Dương, thấy những chiếc đinh đồng lớp áo giáp của đối phương lóe lên thứ ánh sáng lạnh lẽo ngọn đuốc, liên tưởng tới đám binh kỷ luật nghiêm minh khi nãy, rõ ràng lai lịch nha dịch sai vặt tầm thường.

"Không đại nhân nhà ngài dùng món gì?"

Giang Mạt khéo léo cất đỉnh bạc trong tay áo.

Bếp lò trong viện vẫn còn vương ấm, xào qua vài món ăn cũng nhanh, nhưng bệnh thường nên dùng những món thanh đạm thì hơn.

"Thẩm đại nhân dặn dò cứ tùy ý, miễn là do chính tay Giang cô nương bếp là ."

Giang Mạt như bừng tỉnh ngộ, trong đôi mắt hoa đào ánh lên vài tia ý mơn trớn trong mắt.

Thì là cố nhân đòi ăn khuya.

Vương Hiển Dương lướt mắt qua đống mảnh sứ vỡ tung tóe trong quán, trầm ngâm bổ sung thêm: "Đám bợm nhậu nãy dường như là tay chân của Tào bang ở Tây thành, nếu chúng còn dám lai vãng quấy nhiễu, cô nương cứ tới thẳng đến đại doanh ở ngoại ô kinh thành tìm , họ Vương."

Lâm Tố Hà dứt lời liền ngẩng phắt đầu lên. Lưu lạc ở Giang Châu bấy lâu nay, danh tiếng của Tào bang nàng từng qua, vốn là đám du côn xưng hùng xưng bá trong thành ỷ thế h.i.ế.p càn.

Bấy lâu nay ở Giang Châu từng đụng mặt, ngờ đêm nay chạm trán ở đây.

Thì lũ sâu rượu vô danh tiểu , thảo nào khí thế ngông cuồng hống hách đến .

"Đa tạ đại nhân nhắc nhở, tiểu nữ xin ghi lòng tạc ." Giang Mạt sang phân phó Diên Vĩ: "Vào phụ nhóm lửa, tiện tay xào vài món thanh đạm."

Trong lúc nàng chuyện, Tống Nghiên âm thầm thu dọn gọn gàng đống mảnh sành đất dồn một góc. Bóng cúi lom khom hắt lên ánh lửa mờ ảo, che khuất dung nhan tuyệt mỹ, cũng khơi gợi sự chú ý của đám quan binh.

Vương Hiển Dương dõi mắt tiễn hai tận bếp mới thu hồi ánh , theo bản năng lia mắt lướt qua những còn ở đại sảnh.

Tống Gia Ninh chỉ là một đứa trẻ hỉ mũi sạch.

Kế đó là một cô nương mập mạp và gã đầu bếp luống tuổi.

Người cuối cùng...

Vương Hiển Dương đăm đăm hướng về phía Tống Nghiên, kìm mà ngắm nghía thêm vài .

Thoáng chốc Giang Mạt xách theo lồng cơm ba tầng bước .

Vương Hiển Dương chạm vách lồng cơm vẫn còn âm ấm, nhớ màn đụng độ với đám thảo khấu nãy, rõ ràng vị cô nương chặn cửa hăm dọa, mà lúc điềm nhiên như chuyện gì xảy mà chuẩn xong bữa khuya. Sự trấn định điềm nhiên giống tác phong của một chủ quán bình dân.

Quả nhiên là Thẩm đại nhân để mắt tới, cả vị đầu bếp nữ cũng can trường hơn .

"Đa tạ Giang cô nương."

Vương Hiển Dương chắp tay ôm quyền cáo từ.

Khi tiếng vó ngựa xa dần, Lâm Tố Hà mới rón rén dõi theo hướng ngựa khuất bóng, ngập ngừng cất lời: "Thẩm đại nhân... là vị Thẩm đại nhân từng soạn thảo cuốn 《 Giang Châu Lục Cải Sách 》 ?"

 

Loading...