BÀY HÀNG MỞ TIỆM CƠM, NÀNG CHẤN ĐỘNG CẢ KINH THÀNH - Chương 87

Cập nhật lúc: 2026-09-02 06:56:32
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Được , là mặt dày đòi theo." Thẩm quản gia vô cùng bất đắc dĩ, trầm ngâm chốc lát hạ giọng: "Có mời chúng đến là vì chuyện mấy đuổi khỏi biệt viện hôm qua ?"

Phương quản sự trầm mặc một hồi đáp: "Ta thấy thể là vì chuyện đó."

Đang yên đang lành, thường ngày Giang Mạt cũng ít tặng đồ ăn ngon cho bà, tại đột nhiên trịnh trọng bày tiệc mời hai đến dùng bữa? Mới hôm qua biệt viện công bố danh sách những kẻ đuổi , hôm nay thiệp mời đến tay Thu Thiền, cũng trách bà sinh lòng nghi ngờ như thế.

Thẩm quản gia chắp tay lưng, đưa mắt đ.á.n.h giá cách bài trí của Đào Nguyên Cư, chợt bắt gặp mấy nhành mai đang cắm trong chiếc bình hoa e ấp bên bệ cửa sổ.

"Bà xem, mấy nhành mai hái từ biệt viện ?" Ông vẫn còn nhớ rõ giống mai , chính là gốc mai năm xưa ông đích mua về tự dẫn trồng nó.

Phương quản sự liếc mắt thoáng qua: "Thì ? Có mấy cành hoa thôi mà, Giang cô nương thích thì cứ để nàng hái chơi."

Thẩm quản gia: "..."

Bà cứ chiều chuộng nàng !

Ông đành mắt mũi, mũi tim, im lặng như thấy gì nữa cả.

chỉ chốc lát kìm mà ngẩng đầu lên, tiếp tục quan sát những thực khách khác trong đại sảnh. Ai nấy đều ăn đến mức cả miệng đều bóng bẩy, hai má ăn uống phồng to, một dáng vẻ vô cùng mãn nguyện, sung sướng.

Thảo nào Thẩm đại nhân yêu thích đồ ăn ở Đào Nguyên Cư đến . Dù thấy món ăn trực tiếp nhưng chỉ cái bộ dạng ăn uống của thực khách ở đây thôi thì bụng ông bắt đầu biểu tình ăn .

Gã hán t.ử ở bàn bên cạnh cực kỳ nhạy bén phát hiện ánh mắt thèm thuồng của ông, một động tác ai nghĩ đến, đó là giơ tay che chắn đĩa thức ăn .

"Nhìn cái gì mà ?!" Hắn trừng mắt, tự hào khoe khoang, "Đây là thịt thăn chua ngọt mà bà chủ Giang đặc biệt riêng cho đấy nhé!"

Hừ hừ.

Đây chính là món ăn tên thực đơn , thèm như nào cũng ăn! Thật may vì Trương Nguyên Quý cho tới đây, nếu thì cơ hội nếm thử món thịt thăn chua ngọt thần thánh !

Bà chủ Giang đúng là , mà phá lệ riêng một phần đặc biệt . Thật đúng là một tâm thiện.

Thẩm quản gia: "..."

Có cần thiết thế ? Không chỉ là một đĩa thức ăn thôi ?

Tuy ông từng chính thức nếm thử những món ăn do Giang Mạt nấu một cách t.ử tế, nhưng mấy thứ quà vặt như kẹo hồ lô quẩy xoắn nhỏ ông đều thử qua, hương vị đúng là vô cùng xuất sắc. Nếu ngay cả Thẩm đại nhân cũng hết lời khen ngợi, thì chắc chắn tay nghề vượt xa những tửu lâu quán ăn tầm thường ngoài . cũng đến mức đến mức giữ thức ăn như , như kiểu ăn xong bữa bữa sẽ c.h.ế.t đói .

Nhấp một ngụm , khóe mắt quét qua thấy một tiểu nha đầu đang bưng mâm thức ăn tiến về phía , trong lòng ông liền dâng lên một cỗ vui sướng.

Tới , tới !

Nào ngờ giây tiếp theo, nha đầu đó lướt qua ông, chỉ để một cơn gió nhẹ cùng với mùi thức ăn nức mũi thoáng qua.

Trái tim Thẩm quản gia cũng theo đó mà rớt xuống một nhịp.

Trời ơi, của bàn .

Giữa lúc đang mang vẻ thất vọng, nha đầu lướt qua khi nãy đột nhiên vòng ngược trở , đặt đĩa thức ăn lên mặt bàn mặt ông.

Thẩm quản gia: "???"

Ông nhíu mày đĩa thức ăn, bên trong là một thứ gì đó cắt lát màu đen xám, bề mặt lấm tấm vô hạt sần sùi, giống rau củ, cũng giống thịt, thật sự đó là món gì.

Thẩm quản gia ngẩng đầu hỏi: "Tại bưng đồ ăn mà còn lượn một vòng ?"

Ngân Linh ngượng ngùng : "Ta nhất thời lơ đễnh, quá một đoạn."

Nàng cúi đầu giải thích với hai vị khách: "Phía vẫn còn vài món nữa, bà chủ sẽ ngay, mong hai vị chờ một lát."

Lời còn dứt, Giang Mạt nhẹ nhàng tới.

"Thẩm quản gia, Phương quản sự, để hai vị đợi lâu ." Nàng nhẹ nhàng tháo dải khăn lụa che mặt xuống, lên tiếng chào hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bay-hang-mo-tiem-com-nang-chan-dong-ca-kinh-thanh/chuong-87.html.]

Diên Vĩ và Ngân Linh lượt bưng các món từ nhà bếp lên, chỉ trong chớp mắt, bàn bày đầy những đĩa thức ăn vô cùng hấp dẫn.

"Giang cô nương." Thẩm quản gia khách sáo đáp lễ, "Không Giang cô nương mời hai già chúng tới đây là vì chuyện gì?"

Giang Mạt cong đôi mày liễu mỉm : "Không vội, chúng cứ thưởng thức thong thả trò chuyện."

Nàng vươn tay áo khẽ mở nắp nồi niêu đất hầm ruột già đậu hũ, một mùi hương nồng đậm nức mũi lập tức nương theo luồng khói bốc lên, cuộn trào bao trùm cả một góc gian.

Ánh mắt Thẩm quản gia dán chặt chiếc niêu đất, yết hầu bất giác chuyển động một cái.

Mùi ... cái mùi hương cũng thơm quá mức !

"Hai vị mau nếm thử món !"

Giang Mạt nhấc nắp nồi , Diên Vĩ vô cùng ăn ý bước lên, múc canh chia đều bát cho Thẩm quản gia và Phương quản sự.

Nước canh màu trắng sữa sôi sùng sục nổi bọt, những miếng đậu hũ ngậm no căng nước thịt run rẩy mềm mại đáy bát, ruột già nâu sẫm hầm đến bóng bẩy mềm nhừ.

Thẩm quản gia múc một thìa nếm thử, miếng đậu hũ chạm tới môi tan chảy ngay tức khắc, vị thơm ngọt của thịt quyện cùng chút béo ngậy của đậu hũ xông thẳng lên mũi.

Cắn thêm một miếng ruột già, cảm giác mềm nhừ đan xen chút dai dai sần sật, lớp mỡ béo ngậy vỡ tan giữa hai hàm răng, trong vị đậm đà tươi ngon phảng phất chút hương rượu nồng ấm.

Thịt tại thơm đến !

Lại còn cả món màu trắng nữa, thế mà vô cũng mềm mướt!

Ông ăn liên tục ba miếng lớn, trán lấm tấm những giọt mồ hôi li ti: "Giang cô nương, thịt là thịt gì? Còn món màu trắng là gì?"

Tại ông sống ngần tuổi đầu mà từng thấy những thứ như thế bao giờ?

Đáy mắt Giang Mạt xẹt qua một tia giảo hoạt lém lỉnh: "Thẩm quản gia hiểu sâu rộng, chi bằng ngài thử đoán xem?"

Thẩm quản gia sững , đưa mắt sang Phương quản sự trao đổi ánh .

"Nhìn qua giống thịt heo, lẽ nào là thịt bò?"

Thịt heo thịt dê ông đều ăn qua nhiều , cảm giác khi nhai tuyệt đối giống thế , miếng thịt dai ngon sần sật như , là thịt bò ?

"Là thịt heo đấy ạ." Giang Mạt vui vẻ tiết lộ đáp án.

Thẩm quản gia kinh ngạc thốt lên: "Đây là thịt heo ?! ăn cảm giác khác biệt so với thịt heo bình thường!"

"Điều đợi hai vị dùng bữa xong sẽ rõ." Giang Mạt cố ý úp mở.

Thời đại ăn nội tạng heo đếm đầu ngón tay, nàng sợ rằng lúc Thẩm quản gia sẽ nuốt trôi nổi nữa.

Phương quản sự thấy liền chuyển dời tầm mắt sang món bên cạnh.

Trên chiếc đĩa sứ xanh ngọc to bản, gỏi sách bò giòn xếp vun lên như ngọn núi nhỏ, lớp váng mỡ đỏ au lấp lánh điểm xuyết giữa mớ tỏi băm và rau mùi thơm phức, bề mặt sách bò phủ một lớp dầu bóng loáng.

Đối với món , hai vị quản gia trong phủ cũng từng gặp qua bao giờ.

Phương quản sự gắp một lát sách bò đưa miệng, c.ắ.n xuống phát tiếng giòn rụm trong miệng.

Miếng sách bò mỏng manh trong suốt, vị cay tê tươi ngon tức khắc bùng nổ đầu lưỡi, sự đậm đà của lớp dầu màu đỏ đan xen cùng vị chua thanh mát của giấm thơm, càng nhai càng cảm nhận một luồng khí tức thanh tân hoang dã. Bà vội vàng vơ lấy chén nhấp một ngụm lớn.

Hương vị ... chút tê rát miệng quá.

 

 

 

Loading...