BÀY HÀNG MỞ TIỆM CƠM, NÀNG CHẤN ĐỘNG CẢ KINH THÀNH - Chương 88
Cập nhật lúc: 2026-09-02 06:56:33
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dẫu cho cay tê rát miệng, nhưng thứ cảm giác cay xé cõi lòng khiến vô tình sinh nghiện.
Phương quản sự hít hà lấy để xoa dịu cơn cay: "Cái thứ giòn giòn là gì ? Ăn nóng bừng cả khoang miệng."
Thẩm quản gia thế càng thêm hứng thú: "Nóng miệng ? Để nếm thử xem nào!"
Ông nhanh tay gắp một miếng thả miệng, nhai rôm rốp rào rạo, mùi vị cay xé nương theo cảm giác thanh mát lan tỏa dần, ngập tràn khắp khoang miệng.
Ưm~
Cái thứ giòn sần sật bắt vị đấy chứ.
Thanh mát, giòn sần sật, dùng mồi nhắm rượu thì tuyệt cả là vời!
"Đây là sách bò." Giang Mạt gắp một miếng bỏ miệng. Ngày ăn lẩu nàng thích nhất là nhúng sách bò, nhai sần sật vô cùng miệng. Cả món Mao Huyết Vượng nữa, sách bò cũng là nguyên liệu linh hồn thể thiếu.
Thẩm quản gia và Phương quản sự xong như lạc trong sương mù.
Sách bò? Sách bò là thứ gì?
Tại bày những món mà bọn họ từng tên, từng ăn qua thế ?
Tuy cảm giác vô cùng mới mẻ là điều thể xem nhẹ .
Nhất là Thẩm quản gia, chỉ mới nếm thử hai món mà quan niệm về hai chữ "mỹ thực" trong ông điên đảo. Không những sáng tạo độc đáo, mà hương vị cực kỳ tuyệt mỹ.
Bây giờ thì ông thấu hiểu ngọn nguồn tại Thẩm đại nhân chỉ ăn những bữa cơm do Giang cô nương đích xuống bếp đến . So với món thịt heo chiên xù quẩy xoắn nhỏ mà Giang cô nương từng tặng vợ chồng ông , hóa chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
Được thưởng thức mỹ vị tuyệt thế nhường , hỏi thế gian ai mà ngày ngày nếm thử chứ.
Hai xửng há cảo tôm pha lê xếp chồng lên , sương trắng mờ ảo tỏa nghi ngút từ khe hở lồng hấp nhẹ nhàng thoát .
Lớp vỏ há cảo trong vắt tựa sương mai e ấp bọc lấy phần nhân tôm hồng hào, qua hệt như những nén thỏi vàng nhỏ vô cùng xinh xắn.
Ánh mắt Phương quản sự lồng há cảo thu hút từ sớm, hình dáng bắt mắt tinh xảo như chắc chắn ăn sẽ ngon!
Một xửng vặn tám chiếc, bà thong thả gắp một chiếc đặt bát của . Dùng đũa khẽ chọc thủng một lỗ nhỏ, thứ nước dùng nóng hổi xèo xèo ứa , bà thổi phù phù vài bận mới cẩn thận đưa lên miệng từ từ thưởng thức.
Thịt tôm dai giòn ngọt thanh, lớp vỏ há cảo mềm mướt nhưng mất độ dai dẻo. Hương vị tươi mới của hải sản hòa quyện cùng cái giòn sần sật của thức nguyên liệu rõ tên, c.ắ.n một miếng, tựa hồ như ôm trọn cả tinh túy tươi mới của đất trời xuân.
Vì ăn quá vội, nước dùng suýt chút nữa b.ắ.n lên vạt áo của bà.
Trong chốc lát, Phương quản sự si mê món há cảo tôm . Vốn mang khẩu vị thanh đạm, thiên về các món thủy hải sản, hương vị của món há cảo tôm pha lê quả thực chạm đến tâm can của bà.
"Đôi tay khéo léo của Giang cô nương đúng là xảo đoạt thiên công, đời thực thứ hai sánh bằng." Phương quản sự cảm thán.
Sống hơn nửa đời , những món ăn ngon nhất mà bà từng nếm đều là khi gặp Giang Mạt và nàng tặng mỗi khi món mới. Từ kẹo hồ lô đến thịt heo chiên xù, cả quẩy xoắn nhỏ, thứ nào cũng là mỹ vị, món nào cũng xứng danh tuyệt tác!
Há cảo tôm pha lê lượng ít ỏi, thoắt cái hết sạch.
Giang Mạt đẩy lồng hấp rỗng sang một bên, Diên Vĩ cũng vô cùng tinh ý dọn ngay xuống.
Đĩa Ngó sen nhồi nếp đường quế hoa thế vị trí của lồng há cảo lúc nãy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bay-hang-mo-tiem-com-nang-chan-dong-ca-kinh-thanh/chuong-88.html.]
Những khoanh ngó sen thái vát đều đặn chừng một đốt ngón tay, xếp ngay ngắn thành từng lớp chiếc đĩa sứ men ngọc, nước đường sền sệt màu đỏ cam trong trẻo rưới lên điểm xuyết thêm những bông quế hoa nhỏ li ti như tinh tú dệt gấm.
Giang Mạt dùng lửa nhỏ liu riu hầm suốt cả canh giờ, phần gạo nếp ngậm đầy sự ngọt ngào của đường đỏ, miếng ngó sen mềm dẻo nhưng hề bở nát. Khi khẽ c.ắ.n xuống, hương thanh tao của hoa quế cùng vị ngọt dịu của ngó sen quấn quýt ở đầu lưỡi, ngọt mà hề gắt. Đến vốn hảo ngọt như Thẩm quản gia cũng kìm lòng mà gắp liền hai miếng.
"Món ngó sen cũng ngon xuất sắc!" Phương quản sự chợt thốt lên. "Lần chợ cùng đầu bếp ở biệt viện, thấy sạp bán ngó sen, còn dặn mua một ít về thử. Kết quả bảo ngó sen nấu lên ăn gì. Nay , do ngó sen vị gì, rõ ràng là do nấu nướng vụng về!"
Thẩm quản gia vô cùng tán đồng gật gù.
Chưa nếm thử tay nghề của Giang cô nương, ông cứ ngỡ cơm nước trong phủ là sơn hào hải vị, bây giờ đem bàn cân so sánh thì lên bàn cân cũng tư cách chứ đừng là so sánh.
Món cuối cùng là măng xào chay thì giản đơn hơn nhiều.
Măng là sản vật gì quý hiếm, khi bình minh ló rạng phố đều bày bán. Từng sợi măng thái nhỏ đều tăm tắp, phi tỏi băm với mỡ nóng cho thơm thật nức mũi, thêm vài giọt giấm thơm. Miếng măng giòn giòn, thanh ngọt, phảng phất hương vị tươi mới của chốn sơn dã thành.
Phương quản sự chỉ cảm thấy đầu lưỡi đ.á.n.h thức bởi vị thanh ngọt của măng, kế đó hương giấm chua dìu dịu lan tỏa, nháy mắt tẩy sạch chút dầu mỡ ngấy của mấy món ăn đậm đà đó.
Bà rõ điểm đặc biệt ở , nhưng món ăn chắc chắn là nét chấm phá mỹ "họa long điểm nhãn" cho bữa tiệc ngày hôm nay.
Hai vùi đầu ăn uống say sưa, mâm thức ăn bàn loáng cái thấy đáy bát đĩa.
Phương quản sự xoa xoa chiếc bụng no tròn, vứt bỏ hết hình tượng mà ngả ghế thở dốc: "Không xong ... Ta no lắm !"
Vậy mà Thẩm quản gia vẫn còn đăm đăm mấy chiếc đĩa trống , thòm thèm l.i.ế.m liếm khóe môi vẻ mặt đầy lưu luyến.
"Mỹ vị như , nếu thêm vò rượu nhạt thì đúng là mỹ vô cùng."
Thiếu rượu ngon đưa vị là một niềm tiếc nuối lớn lao cho bữa ăn hôm nay.
Phương quản sự khẽ cau mày, cằn nhằn ông vài câu. Có thức ăn ngon bày sẵn cho ăn là hạnh phúc lắm , còn ở đó mà kén cá chọn canh?
Trái , Giang Mạt vấn đề gì, nụ môi càng thêm phần rạng rỡ.
"Thẩm quản gia câu thật trùng hợp, mấy ngày ủ một ít rượu ngon. Đợi đến khi rượu đến độ, nhất định sẽ tặng ngài một vò."
Thẩm quản gia xong liền hớn hở mặt, vỗ đùi một cái hào hứng .
"Tốt quá! Cứ quyết định thế nhé!"
Giang Mạt chỉ mỉm . Nàng sợ ông nhận, chỉ sợ ông lấy cớ từ chối. Nếu ông kiên quyết từ chối, những lời sắp sửa thốt đó thì khó lòng mà cất lời.
Giang Mạt nhấc ấm , tao nhã rót thêm nước cho hai : "Thực dám giấu diếm, trịnh trọng thiết tiệc mời hai vị tới đây, là vì vài sự tình thỉnh giáo. Ta hôm qua biệt viện đuổi mấy vị cô nương, là vì nguyên cớ gì?"
Thẩm quản gia và Phương quản sự trao đổi ánh , nụ môi nhạt vài phần.
Thẩm quản gia thở dài một đáp "Đây là ý của Thẩm đại nhân. Ngài đưa cho một bản danh sách, bên chỉ vỏn vẹn tên vài gia tộc đưa các cô nương tới đây, hạ lệnh đuổi . Còn lý do vì những khác giữ , chúng hạ nhân cũng rõ, lẽ thời cơ tới, hoặc giả là ẩn tình gì ."
Nhắc đến chuyện , ông tâm sự oán thán. Đại nhân nhà ngày thường đối với nữ quyến trong hậu viện lạnh nhạt thèm ngó ngàng. Đến lúc hữu sự, trong phủ mấy bóng hồng, tên họ là gì ngài cũng buồn bận tâm. Đủ thấy trong mắt ngài , mấy vị cô nương nhan sắc kiều diễm còn đáng nhớ bằng tên mấy gia tộc .