BÀY HÀNG MỞ TIỆM CƠM, NÀNG CHẤN ĐỘNG CẢ KINH THÀNH - Chương 92

Cập nhật lúc: 2026-09-03 14:07:46
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giá thuê trọ ở khu vực Cầu Tái Kim cũng ngang ngửa với giá thuê mặt bằng kinh doanh, những khu viện rộng rãi khang trang thì giá cả càng đắt đỏ hơn. Sau khi xem xét một lượt vài tòa nhà, Giang Mạt chốt thuê một tòa nhị tiến viện.

Tòa nhà thiết kế quy củ với chính phòng, phòng phía Đông và phòng phía Tây, mỗi bên thêm phòng nhỏ nối liền phụ trợ, ngoài còn cả chuồng ngựa.

Giang Mạt ở chính phòng, phòng phía Đông là của Tống Gia Ninh, những còn thì quây quần ở phòng nhỏ nối liền, riêng phòng phía Tây dọn dẹp sạch sẽ để dành phòng cho khách. Nơi cách Đào Nguyên Cư đến vài trăm mét, vô cùng thuận tiện.

Mọi thứ sắp đặt đấy, Giang Mạt lập tức xắn tay áo lao công cuộc chuẩn cho đợt mắt món mới của Đào Nguyên Cư.

Trà sữa vinh dự xướng tên đầu bảng.

Chỉ là công đoạn tìm kiếm vật dụng chứa sữa khiến nàng vô cùng đau đầu. Thời hiện đại cốc giấy, ống hút, dùng xong ném thẳng thùng rác, thực khách mua xong là thong dong dạo phố. Thời cổ đại loại tiện ích , nhẽ cứ bắt khách xếp hàng dài đợi rót từng ấm, như thì hội hảo ngọt chuyên săn sữa sẽ vô cùng bất tiện.

Cân nhắc lui tới mãi, Giang Mạt đành dắt Lệ Chi đến Kim Lâu một chuyến, đặt thêm vài bộ y phục cho nha giống đợt , đó tìm tới xưởng mộc dò hỏi chuyện ống hút.

Dùng gỗ cốc đựng sữa thì chi phí quá cao, chi bằng dùng ống tre, đơn giản rẻ. Lượng sữa bò vốn dĩ hạn, mỗi ngày dùng loại ống tre bán tối đa cũng chỉ vài trăm cốc là giới hạn .

Giang Mạt hào phóng đặt cọc hai ngàn chiếc ống tre, kích cỡ mô phỏng y hệt ly sữa thời hiện đại, ống chạm trổ những họa tiết điêu khắc đơn sơ tinh xảo, xoay quanh bốn chủ đề Tùng Cúc Trúc Mai, mỗi loại năm trăm chiếc, đáy ly còn khắc thêm ấn ký hoa đào, tính mỗi chiếc ống tre hết bảy văn tiền.

Tuy ống hút là vật thiết yếu, nhưng nàng vẫn mạo hiểm thử nghiệm, để thực khách thể trọn vẹn tận hưởng khoái cảm hút những thứ topping dai giòn thơm ngon như thời hiện đại của nàng.

"Ống hút?" Sư phụ thợ mộc mang vẻ mặt ngờ nghệch ngơ ngác, "Ống hút là thứ gì?"

Giang Mạt kiên nhẫn mô tả hình dáng và công năng của ống hút, thợ mộc mới vỡ lẽ gật gù hiểu .

"Thứ ống cứ chọn loại trúc mảnh mà mài giũa một chút là thôi, , nhưng giá cả cũng mềm cho lắm, cũng ngang tầm với cốc ống tre đấy."

Ống hút mỏng manh, cành trúc nhỏ xíu, khâu chế tác còn kỳ công hơn cả cốc ống tre, với thời đại đó đều là những công đoạn đòi hỏi sự tỉ mẩn.

Giang Mạt gật đầu do dự: "Không thành vấn đề, ngài cứ bắt tay , mắt giao cho một ngàn chiếc."

Bá tánh bình thường lẽ sẽ xót ruột dám vung tiền mua sữa bò, nhưng nhưng những nhà phú hộ thì bao giờ bận tâm đến vài ba đồng bạc lẻ, cốc ống tre ống trúc dùng cũng dùng cũng , tự mang bát tới đựng cũng vấn đề gì.

Nàng niềm tin mãnh liệt rằng mị lực của món sữa là gì cản nổi.

Sư phụ thợ mộc mừng rỡ mặt. Dạo gần đây vắng khách ế ẩm, ông đang sầu não lo lắng thì gặp một mối hời lớn như .

Giang Mạt đặt cọc xong xuôi, giọng điệu ôn hòa dặn dò: "Làm xong thì mang tới Đào Nguyên Cư ở Cầu Tái Kim nhé, nhớ cho cẩn thận, việc buôn bán hơn sẽ tiếp tục ủng hộ ngài."

"Được , cô nương cứ yên tâm."

Sư phụ thợ mộc toe toét, lúc tiễn khách còn hào phóng tặng kèm Giang Mạt một chiếc bàn tính bằng gỗ tự tay ông đẽo gọt.

Giang Mạt chuyển tay đưa chiếc bàn tính cho Lệ Chi, Lệ Chi ngoan ngoãn đón lấy.

Thấy nàng ấ nãy giờ luôn im lặng, Giang Mạt khẽ bật : “Ta hung dữ lắm ?"

"Dáng vẻ cô nương hề hung dữ, ngược còn vô cùng xinh ." Lệ Chi điềm tĩnh hồi đáp.

"Vậy tại dọc đường rằng câu nào, tưởng do vẻ nghiêm nghị quá nên hoảng sợ chăng."

"Là do bản tính nô tỳ vốn như , do cô nương ạ."

Khi ở nha hành, nàng để mắt đến cặp tỷ Lệ Chi và Thanh Cam , vì lý do gì sâu xa, đơn thuần chỉ là thuận mắt. Khí chất toát từ Lệ Chi vô cùng tĩnh tại, điềm đạm, hề nao núng, mang đậm phong thái của bậc quản sự, chỉ cần uốn nắn bồi dưỡng thêm là thể gánh vác việc cai quản Đào Nguyên Cư, lúc đó nàng sẽ một chưởng quỹ nhàn rỗi, thể nghiên cứu mỹ thực thêm nhiều món ngon hơn nữa.

Thanh Cam thì mang vẻ ngây thơ, hoạt ngôn hơn tỷ tỷ , qua hai tỷ hề dáng dấp của những tiểu nương t.ử xuất bần hàn, cũng giống khuê nữ nhà dân dã, thiếu mấy phần hoạt bát lanh lợi, pha chút phong thái của nha đào tạo bài bản từ những nhà cao cửa rộng bước .

Giang Mạt quan tâm đến quá khứ của bọn họ, quá khứ là dĩ vãng, tương lai mới là điều hệ trọng hơn cả.

Trở về Đào Nguyên Cư, Giang Mạt đảo quanh đại sảnh một vòng, dọn dẹp một ô cửa sổ hướng mặt phố, đẩy những bàn ghế xung quanh sang một bên, tính toán thiết kế thành một quầy chuyên dụng bán đồ uống, để thực khách từ bên ngoài cũng thể dễ dàng gọi món.

Nàng phân công Thanh Cam túc trực tại vị trí , chuyên đảm trách việc bán các loại thức uống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bay-hang-mo-tiem-com-nang-chan-dong-ca-kinh-thanh/chuong-92.html.]

Thanh Cam thoáng chút ngơ ngác hiểu, nhưng tuyệt nhiên hề phản kháng, ngoan ngoãn theo sự phân phó của Giang Mạt.

Giang Mạt trang hoàng bên ngoài khung cửa sổ bằng những chiếc lồng đèn trang trí tinh tế, thêm vòng hoa lụa rực rỡ uốn lượn xung quanh, điểm thêm vài nhành lá xanh mướt, từ xa toát lên vẻ cổ kính nhã nhặn.

Trang hoàng xong xuôi, nàng treo lên đó một tấm biển gỗ.

"Đếm ngược ngày sữa xuất xưởng: Còn 5 ngày."

Thực khách lui tới Đào Nguyên Cư dùng bữa đều khung cửa sổ tinh tế xinh xắn thu hút, khỏi tò mò bàn tán.

"Cái cửa sổ tại đóng chặt thế ?"

"Có ai mấy chữ đó ? Đọc cho với?"

"Đếm ngược ngày sữa xuất xưởng: Còn 5 ngày."

"Trà sữa là gì? Tại treo biển ở chỗ ?"

"Ai mà ."

Mọi đưa mắt ngơ ngác, bỗng nhiên một vị nha "Á" lên một tiếng thất thanh.

"Ta món sữa ! Chủ t.ử nhà từng nhắc tới nó, đồn là một loại đồ uống ngon tuyệt, từng dâng lên trong tiệc thọ của lão phu nhân Lục gia, sang ngày hôm chủ t.ử còn sai tới Đào Nguyên Cư tìm mua mà , còn tiếc nuối suốt mấy ngày trời!"

"Thật đùa ?"

"Thật một ngàn phần trăm! Không ngờ sắp bày bán , chạy về báo tin vui cho chủ t.ử nhà mới !"

Nói đoạn, nàng vội vã chạy biến mất dạng.

Những còn đưa mắt đầy ẩn ý.

"Đến lúc đó nhất định tới nếm thử mùi vị của món sữa mới ."

"Còn lâu lắm, tận năm ngày nữa mà!"

"Năm ngày thì thoắt cái là tới thôi."

Sau khi thu dọn căn nhà mới thuê xong xuôi, Giang Mạt liền dắt Diên Vĩ trở về biệt viện thu dọn hành lý, cẩn thận khóa chặt cửa nẻo, lẳng lặng rời bằng cửa hông, ngoại trừ Thẩm quản gia và Phương quản sự , một ai .

Chính thức dọn tổ ấm mới, Giang Mạt rốt cuộc cũng cảm nhận ấm căn nhà của chính , nàng vui vẻ xắn tay áo một mâm cỗ linh đình thiết đãi ăn mừng.

"Đây mới chỉ là bước khởi đầu, chúng cùng cố gắng, lấy Đào Nguyên Cư ở Giang Châu bàn đạp, từng bước thu phục dày của bá tánh bách tính khắp thiên hạ!"

Mục tiêu tiếp theo là nỗ lực kiếm thật nhiều bạc, mua đứt Đào Nguyên Cư! Mua đứt cả tòa nhà !

Trong cơn cao hứng ngút trời, Giang Mạt còn nhấm nháp vài hớp rượu nhạt, uống tự chê bai hương vị bằng nửa rượu tự ủ.

Lâm Tố Hà chăm chú lắng những lời của Giang Mạt, trái tim kích động nhảy nhót trong lồng ngực.

Nàng trằn trọc trăn trở mãi đến nửa đêm mới chợp mắt , mờ sáng hôm thông báo với Diên Vĩ một tiếng tức tốc trở về thư viện Giang Châu thu dọn hành lí.

Vừa bước chân viện, đám đồng môn réo gọi giật .

"Lâm Tố Hà, mấy ngày nay ngươi ? Tiên sinh liên tục hỏi tụi , ngay cả Tiêu Cẩn cũng phát điên lên tìm ngươi đấy!"

Đôi bàn tay đang thu vén đồ đạc của Lâm Tố Hà khựng giữa trung.

 

 

 

Loading...