BÀY HÀNG MỞ TIỆM CƠM, NÀNG CHẤN ĐỘNG CẢ KINH THÀNH - Chương 94

Cập nhật lúc: 2026-09-03 14:07:48
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Kim Lâu?"

Đám nha xong, ai nấy đều trợn mắt vì kinh ngạc.

"Có là Kim Lâu nỗi tiếng lẫy lừng ? Nơi mà bao nhiêu phu nhân, tiểu thư thường tới sắm sửa trang sức, tơ lụa hả?"

"Chính là nơi đấy." Diên Vĩ gật đầu khẳng định

"Oa! Cô nương cũng với chúng quá ! Ta y phục ở đó là những mẫu mã thịnh hành nhất đấy!" Thanh Cam ríu rít mừng rỡ, ánh mắt rạng rỡ hẳn lên.

"Ngươi đang , chúng tới đây việc mưu sinh, để bà hoàng ." Lệ Chi nhẹ nhàng nhắc nhở .

Thanh Cam thè lưỡi nũng với chị gái .

"Ý của cô nương là chúng việc ở Đào Nguyên Cư thì ăn mặc đồng bộ chỉnh tề để thực khách thấy thuận mắt tạo ấn tượng với bọn họ." Diên Vĩ giải thích thêm, "Đợi Đào Nguyên Cư buôn bán hơn, cô nương còn thưởng nhiều thứ khác nữa, nhất định luôn khắc cốt ghi tâm ân tình của ngài đấy."

"Diên Vĩ tỷ tỷ cứ yên tâm." Thanh Cam vỗ n.g.ự.c dõng dạc hứa hẹn, "Sau kẻ nào dám kiếm chuyện với cô nương nhà , thề sẽ để yên !"

"Thôi , thôi , cô nương bảo chúng chỉnh trang cho xinh xắn, ngài cũng thuận mắt vui vẻ hơn, lát nữa chúng cùng bàn xem nên búi kiểu tóc nào cho hợp với y phục mới ."

Nhìn mấy nha ríu rít rộn rã, trong lòng Lâm Tố Hà dâng lên nỗi khao khát thầm kín. Nàng tự ti vì hình quá khổ của , thử bao nhiêu bộ cũng thấy thô kệch vô cùng. Ước gì nàng thể thon gọn một chút thì mấy.

Lúc Giang Mạt xách một ấm nóng bước , Lệ Chi nhanh chân bước tới đón lấy, cẩn thận đặt lên bàn.

"Các ngươi thu dọn xong hết ?" Nàng xoay dạo mắt quanh phòng, bức vách treo những chiếc khăn tay thêu hoa do Diên Vĩ tự tay dệt, góc viền còn gắn vài dải tua rua be bé xinh xinh, ở góc nhà xếp chồng mấy chiếc rương gỗ mở hờ, thấp thoáng bóng dáng những xấp y phục gấp phẳng phiu.

"Cũng tương đối ạ," Diên Vĩ vỗ phủi bụi bặm tay, đôi mắt lóng lánh như những vì , "Tố Hà mới , kịp chuẩn gì, nàng ở Giang Châu bao lâu nay mà hành trang chỉ vỏn vẹn một cái tay nải bé tí như thế thôi." Đủ thấy vị hôn phu hạng thương hoa tiếc ngọc gì cho cam cả.

Lâm Tố Hà chột , vội vã giải thích: "Hai bộ y phục giặt với là đủ , cần thêm thứ gì khác ."

Giang Mạt bận tâm đến những chuyện nhỏ : "Ta đun chút nóng, các ngươi mỗi uống một chút cho ấm bụng."

"Cô nương bụng quá mất!" Diên Vĩ là hăng hái nhất, chạy tới lục tìm ly tách, thoăn thoắt rót nóng, điệu bộ tự nhiên vô cùng, một chút cảm giác chủ tớ cũng tồn tại. Mấy còn so với nàng thì vẫn còn e dè, rụt rè hơn đôi chút.

Thanh Cam vốn tính hiếu kỳ, cứ ngó nghiêng hít hà mùi nóng, rốt cuộc nén nổi tò mò chạy theo Diên Vĩ. Mùi vị chua chua ngọt ngọt dìu dịu tỏa từ ấm nóng khiến ai nấy đều khỏi thèm thuồng.

Diên Vĩ cẩn thận san từng chung cho .

Lâm Tố Hà đón lấy chén mùi hương chua ngọt đ.á.n.h thức vị giác, nuốt nước bọt một cái. Khi còn bé nàng vốn dĩ phàm ăn, từ ngày quen Tiêu Cẩn vì ám ảnh giảm cân nên mới kiêng khem kham khổ, còn nhớ nổi cuối cùng thoải mái tận hưởng món ăn là từ lúc nào. Giờ phút nâng chén ấm nóng tay, Diên Vĩ uống một cạn sạch, mặt mày hớn hở, cổ họng bỗng thấy khô khốc lạ thường.

"Sao ? Hương vị hợp ?" Thấy nàng chần chừ, Giang Mạt nhướng mày dò hỏi.

"Không ạ, ngon lắm." Lâm Tố Hà cuống quýt hớp một ngụm to.

Nước nóng hổi tràn qua cuống họng, một luồng vị ngọt thanh dịu êm nhẹ nhàng trôi tuột xuống, thi thoảng điểm xuyết chút vị đắng nhè nhẹ của trần bì, vị đắng chạm nhẹ đầu lưỡi liền sự ngọt hậu dâng lên lấn lướt . Một dòng khí ấm áp len lỏi từ lồng n.g.ự.c lan tỏa khắp châu , đến cả những đầu ngón tay tê buốt cũng dần ấm áp trở . Sống mũi nàng bỗng chốc cay cay.

Bắt gặp đôi mắt ngấn lệ của Lâm Tố Hà, Giang Mạt tinh ý gạn hỏi thêm, chỉ khẽ đẩy đĩa mứt hoa quả sên đường xong tới mặt nàng. "Ăn kèm với món , nóng sẽ thêm đậm đà hương vị đấy." Quay sang Diên Vĩ và mấy nha , nàng hối thúc họ: "Mau thu dọn nhanh tay lên, chỉ cho các ngươi nghỉ ngơi hôm nay thôi, ngày mai tất cả mặt ở Đào Nguyên Cư việc."

Đám nha ríu rít đáp lời, quây quần bên bàn thong thả nhâm nhi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bay-hang-mo-tiem-com-nang-chan-dong-ca-kinh-thanh/chuong-94.html.]

Tỷ song sinh đến nên từng cơ hội thưởng thức tay nghề nấu nướng cũng như pha tuyệt đỉnh của Giang Mạt. Thanh Cam mới nhấp một hớp trợn tròn hai mắt, chén suýt nữa rớt khỏi tay.

Oa——!!

Loại nóng quả thực là tuyệt thế trần gian!!

Nàng chóp chép môi, ừng ực uống thêm một ngụm to, chóp mũi thoắt cái rịn những hạt mồ hôi li ti.

"Tỷ tỷ, tỷ tỷ! Trà uống ngon tuyệt! Muội từng uống thứ nước nào ngon đến !"

Lệ Chi thư thả thưởng thức, hàng chân mày cũng giãn muôn phần thư thái: "Trong nước hình như long nhãn và táo đỏ, uống xong cả cứ nhẹ nhàng ấm áp, tay nghề của cô nương đúng là thần kì." Những mệt mỏi, uể oải khi dọn dẹp ban nãy dường như tan biến hơn nửa. Vị khéo, thanh mát chát, tự toát vị ngọt thanh tự nhiên, theo nàng đ.á.n.h giá, lẽ chỉ những bậc gia quyến hiển hách mới diễm phúc dùng những thứ hảo hạng nhường . Ai ngờ bà chủ mới nhà giỏi giang đến .

Diên Vĩ ôm khư khư chén đang bốc khói nghi ngút trong tay, khuôn mặt ngập tràn vẻ kiêu hãnh: "Ta sai đúng ? Các ngươi vẫn thưởng thức nhưng món siêu phẩm do cô nương nấu , tay nghề của cô nương nhà chúng lợi hại lắm! Món nóng thì thấm tháp !"

Lâm Tố Hà cúi gằm mặt hớp thêm một ngụm nữa. Hương vị chua ngọt thanh nhã gợi nhớ đến món nước ô mai hồi bé ngoại thường nấu cho nàng, nhưng mà món nồng đậm, ấm áp hơn nhiều. Càng uống, một dòng ấm râm ran lan tỏa từ tận đáy lòng, dường như thứ gì đó đang nhẹ nhàng xoa dịu những góc khuất tăm tối tổn thương trong tim của nàng.

Lúc , Thanh Cam đảo mắt thấy đĩa mứt hoa quả bàn, tò mò thò tay bốc một viên bỏ miệng, lập tức vị chua ngọt xộc lên cho choáng váng khẽ rên lên một tiếng "Ưm": "Đây là... Ô mai trần bì ? Lớp đường trắng bên ngoài mịn màng quá, thịt ô mai quyện chung với nước đúng là tuyệt thế kỳ trân!" Vừa tấm tắc khen, nàng bốc thêm một viên nữa ăn ngon lành, hai má phồng căng như con sóc nâu đang ăn vụng.

Lệ Chi cũng cẩn thận nếm thử một viên, ngậm trong miệng để hương vị từ từ tan chảy. Ô mai ướp hảo, còn chút vị chát, chua chua ngọt ngọt, thoang thoảng hương thơm thanh tao của trần bì, nhấp một ngụm nhai thêm một miếng ô mai, cả khoang miệng thanh khiết vô cùng sảng khoái.

Quả nhiên là cực phẩm.

Thấy nụ rạng rỡ của đám nha , khóe môi Giang Mạt cũng vô thức vẽ lên một nụ : "Nếu thích thì cứ ăn nhiều một chút, trong hũ vẫn còn khá nhiều, sẽ đặt ngoài quầy, lúc nào việc mệt mỏi, các ngươi cứ lấy mà ăn."

Thanh Cam reo hò vang trời, nhanh tay nhặt thêm hai viên cho miệng, ấp úng : "Cô nương cứ đặt một vạn trái tim lồng ngực, chúng nhất định sẽ dốc hết tâm can quản lý Đào Nguyên Cư đấy!" Nếu thì báo đáp nổi đĩa mứt ngon lành mà cô nương thưởng cho các nàng chứ!

Lâm Tố Hà rón rén nhón một viên mứt bỏ miệng. Hương vị chua ngọt vỡ òa đầu lưỡi, hòa cùng sự êm dịu của nước , mang một cảm giác nhẹ nhõm thanh thản mà từ lâu nàng từng nếm trải. Ngồi Diên Vĩ và Thanh Cam tranh viên mứt cuối cùng đến đỏ tía mặt mày, chứng kiến Lệ Chi âm thầm lén ăn viên mứt mà nàng giấu đó, nàng bỗng cảm thấy những ngày tháng quả thực bình yên và thiết thực hơn gấp trăm vạn những ngày tháng luôn cẩn trọng e dè hầu hạ Tiêu Cẩn trong thư viện.

"Tố Hà," Giang Mạt ôm ly nóng, hỏi nhỏ, "Cô tính toán sổ sách ?"

"Một chút ạ." Lâm Tố Hà cẩn trọng đáp lời. Nàng sách thì như vịt sấm, nhưng tính toán thì khá . Trước ở nhà vẫn thường phụ giúp cha nàng tính toán sổ sách, khi ở thư viện cũng học thêm vài phần.

"Vậy cô phụ giúp Thanh Cam bán sữa nhé, chữ nghĩa em giỏi lắm, cô phụ tính toán thu chi quá .”

Lâm Tố Hà sửng sốt: "Ta? Ta liệu kham nổi ?" Nàng ngờ Giang Mạt mở lời giao phó trọng trách, đem công việc thu ngân giao cho .

"Có gì mà kham nổi," Giang Mạt nháy mắt tinh nghịch, "Chỉ cần ghi chép xem bán bao nhiêu cốc, thu về bao nhiêu bạc, dù sai sót thì cũng lo liệu cơ mà." Ít nhiều cũng là từng học thư viện, dù học hành dở đến cũng hơn những từng cầm đến cuốn sách mà.

Được tin tưởng giao trọng trách như , ánh khóch lệ của Giang Mạt, Lâm Tố Hà lấy hết dũng khí gật đầu đồng ý.

"Vâng, sẽ cố gắng hết sức."

Giang Mạt nở nụ tươi tắn như đóa hoa.

"Thế thì chờ bốn ngày nữa sữa xuất xưởng thôi, mấy ngày sẽ chế biến thêm vài món ăn vặt, quà tặng kèm cho khách mua sữa."

 

 

Loading...