BÀY HÀNG MỞ TIỆM CƠM, NÀNG CHẤN ĐỘNG CẢ KINH THÀNH - Chương 95

Cập nhật lúc: 2026-09-03 14:07:49
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùng một tháng Chạp, ngày lành tháng để trình làng món mới.

Sáng tinh sương, nhóm Diên Vĩ nô nức thức dậy, diện lên bộ y phục mới mà Giang Mạt đặt may.

Những bộ y phục may từ chất liệu vải bố loại nhuộm màu phấn hồng nhạt, viền gấu váy tú nương thêu dệt tỉ mỉ những cánh hoa đào rơi tinh tế, n.g.ự.c còn thêu biểu tượng hoa đào đặc trưng của Đào Nguyên Cư. Lớp áo trung y bên trong đều một màu trắng muốt vô cùng sạch sẽ tao nhã.

Mái tóc các nàng điểm xuyết bằng dây ruy băng kết hoa lụa cùng màu, bên hông đeo một túi thơm thêu hoa đào do chính tay Giang Mạt chọn. Trong khi y phục của Diên Vĩ và Lệ Chi lấy sắc đỏ chủ đạo, thì những còn đều diện màu hồng phấn, cốt để phân biệt trật tự chức vụ.

Lệ Chi vốn nhắm tới vị trí quản sự cơ mà.

Một hàng nha ăn diện tươm tất xếp lớp, qua quả thực khiến vô cùng thích mắt, ai mà yêu thích cho .

Giang Mạt tìm một chiếc áo lót nhỏ xíu mặc cho Đại Quất, dụ dỗ dọa nạt, cuối cùng cũng mặc xong. Trong chốc lát, hình mập mạp của con mèo béo trở nên vô cùng lịch sự. Nó ngoan ngoãn chễm chệ cửa quán, cái điệu bộ béo ngoan ăn mặc lịch sự cho bất cứ ai ngang qua cũng nhịn ghẹo một cái.

Chiếc xe bò lộc cộc đỗ cửa Đào Nguyên Cư, Diên Vĩ nhanh nhẹn nhảy xuống. Lâm Tố Hà khiêng từng túi nguyên liệu mua cất bếp.

Lúc Bành sư phụ đang tất bật nhào bột tiểu long bao và đậu hũ non.

Thấy Lâm Tố Hà khệ nệ vác thêm một túi bột mì lớn, ông lão chút hoài nghi: "Bột mì ở nhà vẫn còn mà? Tại mua thêm thế?"

"Hình như đây bột mì, mà là bột nếp đấy ạ." Lâm Tố Hà cúi xuống kĩ hồi lâu mới dám khẳng định.

"Bột nếp á?" Bành sư phụ lạch bạch bước tới, bốc một vốc nhỏ đưa lên tay vê thử.

Quả đúng là bột nếp thật.

Ông lão ngơ ngác bao tải to đùng: Mua nhiều bột nếp thế để cái gì cơ chứ?

Diên Vĩ lúc nối gót bước , tay xách theo một bọc đường đỏ gói cẩn thận trong lớp giấy thấm dầu.

Ngay đó, Giang Mạt cũng bước tới.

"Diên Vĩ, em và Tố Hà đ.á.n.h xe thôn lấy sữa bò về đây nhé, khách cũng chuẩn . Bành sư phụ cứ tiếp tục lo liệu bữa sáng, để phần nhào nặn trân châu cho ."

Diên Vĩ: "?"

Bành sư phụ: "???"

Cái gì cơ?

Nặn cái gì cơ?

Tống Gia Ninh lật đật vén bức màn vải cửa bếp thò đầu : "Trân châu gì cơ? Có tỷ tỷ nhắc tới trân châu ?"

Tiểu nha đầu hôm nay cũng diện một bộ váy áo màu phấn hồng, đầu nghiêng nghiêng dán mắt trong. Trên búi tóc điểm xuyết đôi bướm bạc rung rinh như chực tung cánh bay lên, bên là vài dải tua rua lấp lánh buông xuống bay bay.

Tống Nghiên sừng sững phía , tay đỡ hờ bức rèm cho nàng, nhưng ánh mắt dán chặt nồi đậu hũ đang sôi sùng sục bếp.

"Bà chủ, lời ngài ... ý là tự tay trân châu ?" Bành sư phụ vẫn còn lơ mơ như trong mộng.

Trân châu là loại ngọc trai sinh từ vỏ trai ? Thứ đó thể ăn , mà cách nào để nặn nó cơ chứ?

"Trân châu giống như trân châu mà ông đang nghĩ ." Giang Mạt chiều bí hiểm.

Tống Gia Ninh ngơ ngác chớp mắt: "Tỷ tỷ cách trân châu ? Trông nó giống mấy viên ngọc đính chuỗi hạt của ?"

Phụ nàng từng bảo trân châu là thứ báu vật vô cùng quý hiếm, nếu tỷ tỷ mà tài nặn thì đúng là thần thông quảng đại!

"Không loại ngọc đính chuỗi hạt , trân châu là thứ ăn kèm với sữa." Giang Mạt chậm rãi xắn tay áo, "Chờ xong sẽ thôi."

Lần ở Lục phủ vì gấp gáp nên kịp, mắt món sữa, nhất định chuẩn cho đầy đủ.

Nàng định mắt ba hương vị: sữa trân châu, sữa đậu đỏ và sữa đường cháy.

Diên Vĩ chu môi hờn dỗi: "Cô nương cố ý úp mở ."

Nàng dứt khoát kéo tay Lâm Tố Hà: "Chúng mau lấy sữa bò thôi, về sớm thì uống sữa sớm!!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bay-hang-mo-tiem-com-nang-chan-dong-ca-kinh-thanh/chuong-95.html.]

Món sữa khiến nàng ngày nhớ đêm mong!

Lâm Tố Hà theo bản năng hỏi : "Trà sữa ngon đến ?"

Tiêu Cẩn cũng là sành , hồi nàng cũng từng nhấp thử vài ngụm, do bản rành khoản thưởng , mà chỉ thấy đầu lưỡi là vị đắng ngắt gì thi vị, giá cả đắt đỏ trời, từ lúc nàng uống thêm nào nữa.

"Ngon tuyệt!! Trà sữa là thứ đồ uống ngon nhất mà từng uống đấy!" Diên Vĩ quả quyết , "Ngươi uống một là chắc chắn sẽ u mê lối thoát!"

Lâm Tố Hà rụt rè đáp: "Ta thích món nóng mà cô nương nấu hôm hơn."

"Trà sữa còn đậm đà hơn nóng gấp bội phần!"

Giang Mạt đổ nửa túi bột nếp chậu sành, từ từ cho thêm hai bát nước nóng, những ngón tay mềm mại men theo vành chậu xoay đều nhào nặn thành từng tảng bột lợn cợn, kế đó hòa thêm chút đường đỏ, nhồi đến khi khối bột trở nên láng mịn bóng bẩy.

Trân châu thời hiện đại vốn từ bột lọc, còn ở đây thì đào loại bột , đành mượn tạm bột nếp thế chỗ, cảm giác ăn cũng khác biệt nhiều lắm.

"Làm trân châu thì nhồi cho thật chắc tay, nếu thì lúc đem luộc dễ vữa nát."

Nàng ngắt một khối bột nhỏ lăn thành dải dài, dùng d.a.o chia thành những hạt lựu cỡ chừng móng tay, tỉ mẩn vo tròn từng hạt một, đó rắc thêm lớp áo bột nếp khô để chống dính.

Nhìn những viên bột nhỏ xíu tròn vo lăn lóc, trông cũng giống viên trân châu thật.

Chảo sắt bếp nước sôi ùng ục, Giang Mạt trút hết những viên bột , mặt nước lập tức nổi bọt sôi sùng sục.

Giang Mạt cầm chiếc muôi cán dài khẽ đảo đều tay: "Phải luộc tầm một nén nhang, vớt ngâm qua một lượt nước lạnh, lúc nhai mới độ dai giòn."

"Dai giòn?" Tống Gia Ninh ngọng nghịu lẩm nhẩm hai chữ hỏi .

Tiểu nha đầu ngửa cổ Bành sư phụ.

Bành sư phụ cũng mang vẻ mặt mờ mịt lắc đầu: "Ta cũng chịu."

Thế là cả hai đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Giang Mạt.

Giang Mạt: "..." Lại lỡ miệng buông lời hiện đại .

Diên Vĩ hì hục đem về mấy thùng sữa bò đầy ắp.

Lúc mẻ trân châu của Giang Mạt cũng chín tới. Nàng thuần thục bắc nồi sữa bò đun nóng để khử bớt mùi tanh, thêm đen nấu để thành sữa.

Nàng dùng muôi múc những hạt trân châu rửa qua nước lạnh cho chiếc bát sứ, đó rót nửa bát sữa nấu xong, chuôi thìa khẽ khàng khuấy đều.

Hương vị béo ngậy của sữa bò quấn quýt cùng hương thanh khiết lập tức lan tỏa. Đám trân châu chìm nghỉm đáy bát, lúc lắc bồng bềnh hệt như những viên ngọc đang dạt bờ biển.

Món sữa trân châu thành.

Cách thức sữa đậu đỏ cũng tương tự như .

Đậu đỏ đem ninh nhừ thành mứt đậu, thêm đường đỏ, cho dù ăn thôi ngọt lịm tim, nếu đem nghiền nát sẽ thu lớp nhân đậu đỏ, dùng để chế biến vô vàn loại điểm tâm khác.

Lớp mứt đậu đỏ ép chặt đáy bát, đó mới rót phần sữa nóng hổi lên.

Độ ngọt bùi của đậu đỏ từ từ ngấm sâu lớp sữa, những hạt đậu đỏ tía áo lên lớp sữa trắng ngần, chỉ thôi cũng đủ khiến ứa nước miếng thèm thuồng.

Tống Gia Ninh kiễng chân mon men gần: "Tỷ tỷ, món đậu đỏ ngửi thôi thấy ngọt !"

"Trân châu cũng ngọt lắm đấy, lát nữa mỗi loại nếm thử một chút xem loại thích loại nào nhất nhé." Giang Mạt vươn ngón tay khẽ điểm nhẹ lên chóp mũi nhỏ của cô bé .

Tống Gia Ninh gật đầu lia lịa tựa gà mổ thóc.

Giang Mạt trút một bát đường đỏ chảo sắt, canh lửa liu riu sên thành hỗn hợp màu cánh gían, đợi lúc bề mặt nổi lên lớp bọt khí lăn tăn, nàng nhanh tay trút phần sữa .

Chỉ một tiếng "xèo", sương trắng lập tức cuộn trào nghi ngút. Cổ tay nàng thoăn thoắt đảo lộn, mùi đường cháy quyện cùng hương sữa béo ngậy bốc lên lan tỏa ngập tràn khắp chốn bếp.

Chờ đến khi lớp đường cháy tan chảy hòa quyện sữa, lúc rót bát, bề mặt nước sữa còn nổi lềnh bềnh một lớp màng đường mỏng lấp lánh, qua hương vị vẻ đậm đà hơn hai loại sữa .

Bành sư phụ thò đầu dán mắt ba bát sữa mang ba phong vị khác biệt, trân châu thanh mát, đậu đỏ rực rỡ, đường cháy nâu trầm nồng đượm, quả thực mỗi loại đều toát lên một vẻ yêu kiều riêng biệt.

"Thế ... thế thể uống ?"

Loading...