Bí mật đồng thoại - Chương 11: Bí mật đồng thoại của cô ấy

Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:35:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sắc mặt Từ Đạt Xuyên lập tức đỏ bừng lên như gan heo.

"Không ... Bánh Trôi nhỏ, bà đang cái gì thế?" Cậu lộ rõ vẻ tin tai .

Cánh tay Phương Phỉ đang khoác lấy An Lan cũng cứng đờ. Phải mất một lúc cô nàng mới phản ứng : "Kìa kìa, đừng cãi mà, chuyện gì to tát , đều là hiểu lầm thôi..."

An Lan nhẹ nhàng rút tay , thẳng Từ Đạt Xuyên và : " sẽ thích ông , nên đừng 'liếm cẩu' cho nữa."

Nói xong, cô lướt qua Từ Đạt Xuyên để xuống lầu. Cậu lặng tại chỗ, mặt mày càng lúc càng khó coi. Trong thâm tâm , chỉ cần đợi đến lúc nghiệp cấp ba, chuyện giữa hai sẽ tự nhiên thành đôi. Thế nhưng giờ đây, giống như một đứa trẻ để dành món ngon nhất đến cuối cùng, đang tràn trề hy vọng thì món ăn đó kẻ khác bê mất khi kịp cầm đũa. Chẳng từ ngữ nào tả xiết tâm trạng của Từ Đạt Xuyên lúc , chỉ thể căm hận thốt một tiếng c.h.ử.i thề.

Cậu hiểu tại một ngôi lớn tìm đến cái thành phố nhỏ bé . Cậu càng hiểu tại tranh giành với , trong khi bao nhiêu lựa chọn khác. Từ Đạt Xuyên siết chặt nắm tay, chằm chằm cánh cửa sân thượng với ánh mắt đầy hằn học. Phương Phỉ thấy tình hình , vội vỗ vai : "Đại Xuyên, bình tĩnh ."

Từ Đạt Xuyên thu ánh u ám rời . Những ngày đó cho đến tận kỳ nghỉ Trung thu, An Lan và Từ Đạt Xuyên rơi cuộc chiến tranh lạnh. Để Phương Phỉ khó xử, cô cũng hạn chế trò chuyện với bạn . Góc lớp học vốn dĩ trầm mặc nay càng u ám hơn. Tống Dục nhận thấy bầu khí gì đó khác lạ, nhưng rõ rốt cuộc xảy chuyện gì.

Trong khí nặng nề đó, Tết Trung thu cũng đến. Nhiệt độ ở Vu Thành đột ngột giảm mạnh, trời mưa dầm dề ngớt. Dịch cúm tràn về, dù đổ bệnh hẳn nhưng An Lan thấy trong mệt mỏi rõ rệt, cổ họng ngứa rát, đầu óc nặng trịch.

Dù là ngày lễ, cô vẫn duy trì lịch trình như cũ: bệnh viện đưa cơm cho bà đến quán ăn "Trời Nắng". Những ngày nghỉ, quán đông khách, yêu cầu tấu nhạc cũng nhiều hơn bình thường. Cô mới đóng một khoản viện phí lớn nên thể bỏ lỡ cơ hội kiếm tiền .

Trong phòng nghỉ, An Lan gương mặt nhợt nhạt của trong gương. Cô cầm thỏi son điểm nhẹ lên môi dùng ngón tay tán đều cả hai má cho thêm chút sắc hồng mới bước ngoài.

Lương Vũ Tình vặn tới quán giúp một tay. Thấy cô, chị liền đưa ngay một ly gừng nóng hổi: "Uống cái ."

An Lan đang mặc chiếc váy quây biểu diễn nên thấy lạnh thấu xương, cô mỉm đón lấy ly , khẽ thổi nhấp từng ngụm nhỏ.

"Tiểu An, khoác thêm áo . Trời lạnh thế mà để vai trần là ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-11-bi-mat-dong-thoai-cua-co-ay.html.]

Lương Vũ Tình là chủ quán cơm, cũng là bạn của chủ tiệm đàn. Chị là một trong ít những trẻ chọn về quê hương khi du học. Chị ba mươi lăm tuổi, mái tóc màu hạt dẻ luôn búi lỏng gáy, toát lên vẻ thanh tú, dịu dàng. An Lan thích chị. hiểu tại một từng thấy thế giới rộng lớn như chị chọn về thành phố nhỏ , cũng giống như cô hiểu tại Tống Dục xuất hiện ở đây.

An Lan uống cạn ly gừng tinh nghịch chào kiểu quân đội với chị: "Tuân lệnh!". Cô phòng nghỉ tìm áo khoác nhưng chẳng thấy chiếc áo choàng nào, chỉ mấy chiếc vest dáng dài hợp với váy. Cuối cùng, cô đành cứ thế bước sân khấu.

Dưới ánh đèn mờ ảo và tiếng xì xào của thực khách, An Lan mở nắp đàn piano. Đầu óc cô lơ mơ, nhịp thở cũng nặng nề hơn. Sau ba tiếng chơi đàn liên tục, cô mới tan . Lúc đó mười giờ đêm, quán chuẩn đóng cửa, phố xá cũng bắt đầu quạnh quẽ.

An Lan bộ ánh trăng tròn vành vạnh để trạm xe buýt. Cuộc sống của cô cứ lặp lặp như thế, một tương lai thể thấu ngay từ đầu. Cô bắt chuyến xe cuối để về nhà, băng qua quán mì khóa kỹ cửa phòng ngủ.

Góc nhỏ của cô là phía cửa sổ. Ở đó đặt một chiếc bàn gỗ cũ mà bà nội mua từ chợ đồ cũ, mặt bàn đầy vết trầy xước. An Lan mệt mỏi xuống, khung cửa sổ nhỏ hẹp. Vì góc hạn chế nên cô thậm chí chẳng thấy nổi ánh trăng.

Trong phút chốc, cô nghĩ đến những tình cờ gặp Tống Dục. Họ thật sự cùng một thế giới ? ngày đầu tiên gặp gỡ, rõ ràng chỉ là một thiếu niên bình thường mà thôi.

An Lan bật đèn bàn, lôi từ sâu trong cặp sách một cuốn sổ tay bìa cứng màu xanh. Cô cẩn thận lật từng trang, dừng ở ngày một năm — ngày họ gặp đầu. Đây là cuốn nhật ký đặc biệt của cô. Dù từ bỏ piano và những ước mơ xa xôi, nhưng cô vẫn giữ thói quen nhật ký bằng âm nhạc.

Với cô, những nốt nhạc chính là nhịp cầu dẫn lối đến một thế giới mộng ảo, nơi những hóa đơn nợ nần, những cách thể khỏa lấp. Cô bản nhạc năm đó, khẽ ngân nga theo giai điệu.

Trong tâm trí cô, một tấm màn nhung đỏ hiện . Tống Dục như một hoàng t.ử bậc thềm cung điện nguy nga ánh đèn sân khấu. Anh mỉm dịu dàng, cúi đưa tay về phía cô. Cảnh tượng lãng mạn y hệt một vũ hội trong truyện cổ tích. An Lan vô thức bước lên những bậc thềm đó, nhịp tim cô hòa giai điệu ngọt ngào.

Ánh mắt cô dừng ở tiêu đề mà cô trịnh trọng đặt cho bản nhạc một năm : "Đồng thoại". Bởi vì với cô, cuộc gặp gỡ đó đẽ và huyền ảo đến mức thật. Cô từng nghĩ sẽ gặp , càng ngờ trở thành bạn học cùng lớp. Suốt 433 ngày lặng lẽ dõi theo, cuối cùng cô cũng gặp .

rõ thói quen, sở thích của , cảm giác như quen từ lâu , lâu đến mức nảy sinh một tia vọng tưởng. Từ Đạt Xuyên đúng, cô chỉ bạn với Tống Dục.

Cô thích .

An Lan khẽ thở dài, cầm bút lên và thêm hai chữ tiêu đề cũ, tạo thành một cái tên mới:

"Bí mật đồng thoại".

Loading...