Bí mật đồng thoại - Chương 13: Ngày nắng sau cơn mưa

Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:40:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nỗi nhớ lặng lẽ lớn dần 433 nhẩm thầm nguyện ước Không dám mở lời, chỉ lặng lẽ từ xa Sợ bừng tỉnh ánh —— Lời bài hát A - 《 Bí mật đồng thoại 》

An Lan cứ thế gục đầu lên cuốn sổ tay mà ngủ .

Lúc tỉnh , trời bên ngoài âm u chẳng rõ thời gian, mưa bụi lất phất mang theo lạnh thấm da thịt khiến cô run rẩy, tứ chi rã rời. Cô quờ quạng tìm nhiệt kế, vẩy hai cái kẹp nách.

41 độ.

An Lan gồng kéo cơ thể đau nhức dậy tìm t.h.u.ố.c hạ sốt. Bình nước cạn khô, cô gian ngoài nấu nước. Rõ ràng bình nước, cảm giác nó nặng thế ... Cô gắng sức xách bình khỏi phòng ngủ, một luồng gió lạnh thổi tới khiến cô hắt liên tục. Lạnh quá...

Nghĩ đoạn đường ngắn nên cô buồn khoác thêm áo, thầm nhủ chỉ cần nhóm lửa trong bếp là sẽ ấm lên thôi. mở cánh cửa thông gian ngoài, cô cảm thấy gì đó . Dù là ngày mưa nhưng ánh sáng trong nhà rõ ràng tối hơn bình thường.

Cô ngước mắt lên. Qua lớp cửa kính, một bóng hình cao gầy đang màn mưa, lặng lẽ như một cái cây cô độc. An Lan sững sờ, bàn tay còn chút sức lực nào buông thõng, chiếc bình inox rơi xuống đất tạo nên tiếng va chạm chói tai. Người đó .

An Lan định thần, cố kéo cơ thể nặng trịch mở cửa.

"Sao tới đây?" Giọng cô nghẹt đặc vì sổ mũi, cổ họng ngứa đau.

Mưa lớn nhưng tóc Tống Dục ướt nhẹp, rũ xuống trán. Vai chiếc áo len hoodie màu xám cũng thấm nước một mảng lớn, trông như đợi ở đây lâu .

"... đến để ăn cơm."

An Lan ngẩn .

"Lần em , khi nào ... thì cứ tới."

An Lan ngước , rèm mi rũ xuống, cả vương đầy nước. Những lọn tóc ướt dính tạo nên một vẻ mong manh, tan vỡ.

"Để lấy khăn cho ." Cô hốt hoảng định chạy hậu viện. mới hai bước, mắt cô tối sầm , đôi chân khuỵu xuống. Một bàn tay nhanh chóng đỡ lấy cô.

"Đừng..." Tống Dục cau mày, "Sao em nóng thế ?".

Cách lớp áo mỏng, nắm chặt cánh tay cô, cảm nhận nhiệt độ cơ thể cao bất thường. Đầu óc An Lan cuồng, kịp phản ứng thì tay Tống Dục đặt lên trán cô.

"Em phát sốt ? Để đưa em bệnh viện."

Bàn tay Tống Dục lạnh, chỉ chạm khẽ lên đầu cô trong vài giây ngắn ngủi, nhưng chính cái lạnh đó khiến đầu óc đang căng tức của cô dịu phần nào. Cô gượng , cố sốc tinh thần: "Không , uống t.h.u.ố.c hạ sốt là ".

Tống Dục vẻ cố chấp của cô, chân mày càng nhíu chặt hơn. Anh liếc vai áo đẫm nước của hỏi: "Áo khoác của em ? Đi mặc thêm ".

"Ở phòng ngủ phía ạ."

"Để lấy cho."

"Không cần ," An Lan xua tay, "Để tự ".

Tống Dục kéo ghế , hiệu cho cô xuống: "Ngồi xuống , đừng để trúng gió thêm nữa".

An Lan do dự một chút cũng ngoan ngoãn xuống. Nhìn bóng lưng hậu viện, cô bỗng thấy hoảng hốt. Cảnh tượng y hệt một năm . Khi đó cũng xuất hiện như thế , lúc cô yếu lòng nhất.

"Chờ chút!" An Lan đột nhiên nhớ đến cuốn sổ tay đang để mở bàn. Cô vịn bàn dậy, lớn tiếng gọi khiến cổ họng đau nhói: "Để... để tự lấy".

Tống Dục dừng bước: "Sao ?".

"Dạ..." An Lan ấp úng.

"Em nổi mà đòi tự lấy?".

Cuối cùng vẫn là Tống Dục phòng. Anh đẩy cửa phòng ngủ, quan sát một lượt cởi giày, chân trần tủ quần áo. Cánh cửa tủ cũ kỹ phát tiếng "két" nhỏ. Quần áo trong tủ nhiều, chọn một chiếc áo khoác dày một chút.

Định bước ngoài, bỗng khựng . Căn phòng nhỏ hẹp ngăn đôi bằng một tấm rèm vải hoa, kê hai chiếc giường đơn sơ. Đồ đạc giản dị chỉ bàn học, tủ quần áo và hai chiếc ngăn kéo. Tất cả đều là dấu vết sinh hoạt của hai bà cháu. Tống Dục nhíu mày, một cảm xúc khó gọi tên dâng lên trong lòng. Anh xỏ giày, kéo khóa áo khoác của để che chắn chiếc áo cho khỏi mưa ướt, nhẹ nhàng khép cửa .

"Cái ?" Anh khẽ hất tóc cho bớt nước đưa áo cho cô.

"Cảm ơn ." Có thêm lớp áo, An Lan thấy ấm áp hơn hẳn.

Tống Dục nhặt chiếc bình đất bếp. Một lát , tiếng đ.á.n.h lửa vang lên. Anh đun nước xong mới trở đối diện cô: "Trưa nay em ăn gì? Để quán đầu phố mua về".

Hai má An Lan đỏ bừng vì sốt, giọng khản đặc: "Sao cũng ạ".

Tống Dục gật đầu định dậy thì cô sực nhớ : "Tống Dục, giờ là mấy giờ ?".

Tống Dục xem điện thoại: "Gần hai giờ ".

"Thôi c.h.ế.t!"

An Lan vội chạy bếp tắt bếp, cuống cuồng phòng ngủ đồ, đeo túi vải, nhét cuốn sổ bao chạy quầy tìm ô.

"Tống Dục, ăn cơm cùng , ."

"Đi ?" Tống Dục ngạc nhiên.

"Ngày lễ cả buổi chiều nữa."

" em đang sốt đến mức ..."

An Lan đẩy Tống Dục khỏi quán mì, vội vàng khóa cửa đưa ô cho : "Không , cầm ô nhé, đây". Nói xong cô chạy biến về hướng trạm xe buýt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-13-ngay-nang-sau-con-mua.html.]

Một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy cổ tay cô. Tiếng "pặc" vang lên, chiếc ô mở rộng đỉnh đầu hai .

"Đi ? đưa em ."

Cái lạnh từ tay xoa dịu sự nóng rát da thịt cô, hệt như một buổi chiều nắng nào đó trong quá khứ. An Lan sụt sịt, giọng mũi dày đặc: "Quán cơm Trời Nắng ạ".

Tống Dục bắt taxi. Sau khi cô yên trong xe, mới thu ô xuống cạnh bên. Đầu óc An Lan lơ mơ, cô tựa ghế bắt đầu ngủ gật. Tống Dục lặng lẽ cô, nỡ đ.á.n.h thức.

Khi xe dừng ở khu phố thương mại sầm uất, cô cũng vặn tỉnh dậy. Tống Dục trả tiền xe, xuống che ô đưa tay . Nhìn bàn tay thuôn dài , tim An Lan bỗng một nhịp.

"Chỗ vũng nước, em cẩn thận nhé."

"À... ."

định đưa tay thì Tống Dục tiến thêm một bước, nắm lấy cánh tay mảnh khẻ của cô để đỡ xuống xe. Gương mặt vốn đỏ vì sốt của cô giờ càng nóng bừng hơn.

Hai sóng đôi bước quán. Buổi chiều ngày mưa nên quán khá vắng, chị Lương Vũ Tình thấy cô liền đon đả chạy .

"Tiểu An đến ."

"Chị Tình, chào buổi chiều ạ."

Chị Tình rót ngay một ly gừng nóng cho cô: "Nào, uống hãy đồ, hôm nay nhớ mặc ấm nhé". Đoạn, chị thấy Tống Dục đang gập ô phía : "Ơ, hôm nay cùng bạn ?".

"Vâng, đây là Tống Dục ạ." An Lan ngoan ngoãn đón lấy ly , giọng mũi đặc sệt giới thiệu: "Đây là chị Tình, chủ quán cơm Trời Nắng ạ".

Tống Dục cất ô bước : "Chào chị ạ".

Lương Vũ Tình nheo mắt quan sát : "Trông quen mắt thế nhỉ...".

An Lan vội giải thích: "Vu Thành bé tí mà chị, thấy quen là chuyện thường thôi".

Chị Tình để tâm nữa, đon đả: "Thôi đừng khách sáo, bạn của Tiểu An cũng là bạn của chị. Vào đây , chị mời ăn bánh ngọt".

Mắt An Lan sáng lên, cô theo chị : "Chị Tình ơi, ăn trưa, chị bảo bếp món gì đó cho ạ?".

"Được chứ, chuyện nhỏ. Hai giờ ăn cơm ? Tiểu Tống ăn gì cứ , chị bảo đầu bếp cho."

Tống Dục kịp trả lời thì chị Tình chợt nhận điều gì đó, sang An Lan: "Còn em? Em ăn ? Giọng đặc thế chắc chắn là cảm . Đã bảo mặc ấm mà... Hai đứa ăn cùng luôn , gầy thế bồi bổ ".

Chị Tình cứ luyên thuyên mãi nhưng cô hề thấy phiền. Trong trí tưởng tượng của cô, nếu còn ở bên cạnh, chắc chắn bà cũng sẽ dịu dàng và chu đáo như chị Tình .

An Lan nhấp một ngụm gừng: "Thôi ạ, em chơi đàn đây".

Chị Tình giữ cô : "Nghe lời chị, giờ cũng khách mà".

Thế là cả ba cùng xuống. Chị Tình gọi bếp ba món mặn và một món canh. "Tiểu Tống ăn nhiều nhé, gầy quá đấy, đừng khách sáo, bữa chị bao".

Tống Dục liếc cô. "Anh ăn ," An Lan nháy mắt.

cảm nên đầu óc choáng váng, buồn nôn, chẳng cảm giác thèm ăn nên chỉ nhấp vài miếng thôi. Chị Tình bắt đầu cằn nhằn về việc trẻ bây giờ lười ăn, khiến cô cầm đũa lên ăn tiếp.

"Tiểu Tống chắc là đầu đến đây nhỉ?" Chị Tình hỏi.

"Vâng ạ."

"Vậy thì lát nữa Tiểu An chơi đàn đấy nhé. Em giỏi lắm."

An Lan đang húp canh định gì đó nhưng sặc, bọt canh b.ắ.n cả ngoài. Chị Tình vỗ lưng cho cô: "Có gì mà ngại, Tiểu An nhà siêu lắm mà".

"Khụ... em ..."

"Thôi hai đứa cứ thong thả ăn nhé, chị kiểm kê sổ sách đây." Chị Tình dậy, quên dặn cô mặc ấm khi đồ biểu diễn.

"Chơi đàn ?" Tống Dục hỏi, "Em thêm ở đây là để chơi đàn ?".

"Vâng." An Lan chỉ về phía quán. Dưới ánh đèn chùm rực rỡ là một chiếc đàn đại dương cầm màu đen sang trọng.

"Anh bài gì ? Lát nữa sẽ đàn cho . Chỉ cần là bài từng qua, bài gì cũng ."

Tống Dục bất ngờ: "Bài gì cũng ?".

An Lan gật đầu. Sau khi ăn xong, cô thấy sức sống hơn hẳn dù đầu vẫn váng.

"Anh cứ suy nghĩ nhé, đồ đây." Cô dậy phòng nghỉ. Lát , cô trở trong chiếc váy dài màu vàng nhạt phối cùng áo khoác len mỏng.

"Anh nghĩ ?"

Tống Dục cánh tay trắng ngần của cô, khẽ dời mắt : "Em thấy lạnh ?".

"Lát nữa vận động là ấm ngay thôi mà."

Tống Dục lấy một hộp t.h.u.ố.c cảm đưa cho cô: "Uống t.h.u.ố.c hãy chơi đàn". Có lẽ tranh thủ lúc nãy để mua thuốc.

"Vậy cứ đàn bài nào em nghĩ là sẽ thích ," Tống Dục .

An Lan nhận lấy hộp thuốc, khẽ gật đầu: "Được ạ".

Loading...