Bí mật đồng thoại - Chương 14: Cô ấy là thiên tài

Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:43:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

An Lan cầm hộp t.h.u.ố.c quầy. Cô định rót nước uống thuốc, nhưng khi mở hộp , cô chần chừ. Thuốc cảm thường gây buồn ngủ, mà đây là đầu tiên cô đàn cho Tống Dục , cô bất cứ điều gì ảnh hưởng đến trạng thái của . Cuối cùng, cô cất hộp t.h.u.ố.c , cố gồng chống sự mệt mỏi để xuống cây đàn.

Cô mở nắp phím đàn, sụt sịt mũi liếc về phía dãy ghế dài. Tống Dục thích gì... trong lòng cô câu trả lời.

An Lan đặt tay lên phím đàn. Những nốt nhạc đầu tiên vang lên trong trẻo như những hạt trân châu bạc rơi khay, thanh thoát nhưng hề hỗn loạn. Mỗi âm thanh đều rơi đúng vị trí của nó, chuẩn xác và đầy cảm xúc. Cô nhắm mắt , đắm thế giới âm nhạc, nơi đau nhức cơ thể đều tan biến ký ức của những ngón tay.

Phía mặt đàn bóng loáng, đôi tay trắng ngần của cô nhảy múa như cánh bướm đang dốc sức phá kén để tìm lối thoát.

An Lan bộc lộ thiên phú âm nhạc từ sớm. Năm cô mới tiểu học, bà nội An Mạn Vân đưa cô ngang qua một cửa hàng nhạc cụ đang phát tờ rơi. Chủ tiệm đàn khi đó là chú Quý Thành mời cô thử lớp. Dù chỉ là dạy qua loa một đoạn giai điệu đơn giản, nhưng An Lan chỉ cần một thể đàn một cách trôi chảy. Thậm chí, cô còn tự điều chỉnh tiết tấu để bản nhạc trở nên sinh động hơn – một trình độ mà nhiều đứa trẻ học vài năm cũng chắc .

Mọi từng kỳ vọng thành phố nhỏ sẽ sản sinh một thiên tài âm nhạc. Bà nội cũng dốc hết tiền tiết kiệm ít ỏi để cô học đàn. đời như là mơ. Hai năm , bà nội chẩn đoán ung thư dày, chi phí t.h.u.ố.c thang đè nặng lên vai cô gái nhỏ. An Lan chủ động bỏ học đàn, học thêm để lo viện phí. Thành tích học tập của cô cũng vì thế mà sa sút phanh.

Lẽ , cô một tương lai rạng rỡ ở một học viện âm nhạc danh tiếng. thực tế nghiệt ngã buộc cô từ bỏ tất cả.

Trong quán cơm "Trời Nắng", giai điệu bắt đầu đổi. Tống Dục ở góc khuất bỗng sững sờ. Đây là một bản nhạc từng qua, nhưng nó tràn đầy sức sống và khát vọng tự do mãnh liệt.

Dưới ánh đèn, An Lan trông mỏng manh như pha lê, đôi mắt nâu nhạt phủ một tầng nước vì bệnh, càng tăng thêm vẻ yếu ớt nhưng đầy kiên cường. Từ cơ thể nhỏ bé , cô đang đàn lên khúc nhạc về sự tự do rực rỡ nhất. Tống Dục mê hoặc, cảm nhận trong "giấc mơ" âm nhạc , điều đều thể trở thành sự thật.

Đây chính là bản "nhật ký" bằng âm thanh mà cô cái đêm từ bỏ ước mơ. Đây là đầu tiên cô to cuốn nhật ký cho thế giới .

Khi nốt nhạc cuối cùng dứt hẳn, quán cơm lặng vài giây bùng nổ trong tiếng vỗ tay. ngay khoảnh khắc đó, cơ thể An Lan cũng đổ sụp xuống.

An Lan mơ thấy biến thành một con bướm, nhưng cánh quá mỏng, chỉ cần một cơn gió cũng đủ thổi bạt cô về chỗ cũ. Khi cô tỉnh , mùi t.h.u.ố.c sát trùng xộc mũi. Trần nhà trắng ngả vàng, ống truyền dịch lẳng lặng đu đưa.

"Tỉnh ?" Tống Dục đang bên cạnh giường bệnh cô.

"Đây là... bệnh viện ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-14-co-ay-la-thien-tai.html.]

"Ừ, em ngất nên đưa em đây."

An Lan đồng hồ, gần 6 giờ tối. Cô hốt hoảng định dậy: "C.h.ế.t , đưa cơm cho bà nội". Kim tiêm ở mu bàn tay khiến cô đau nhói và còn sức lực.

"Cẩn thận," Tống Dục đỡ cô , giọng dịu xuống, "Để em".

Nhìn thấy vẻ lo lắng của cô, hỏi thêm: "Bà nội thích ăn gì ?".

An Lan rũ mắt, giọng đặc sệt vì cảm: "Phiền mua giúp một phần canh sườn củ mài... bác sĩ bảo giờ bà thích ăn gì thì cứ để bà ăn cái đó... cần kiêng khem nữa".

Tống Dục lặng một giây, khẽ đáp: "Được".

Anh mua cơm đến phòng bệnh của bà An Mạn Vân. Thấy bà đang thẫn thờ đồng hồ, nhẹ nhàng giới thiệu là bạn của An Lan và mang canh đến cho bà. Sự ân cần của khiến bà lão yên tâm phần nào.

Quay phòng bệnh của An Lan, Tống Dục mang theo một bát cháo ấm. Anh múc từng thìa, thổi nguội đưa đến tận môi cô. Sự chăm sóc tỉ mỉ khiến An Lan thấy sống mũi cay cay. Từ nhỏ cô gồng gánh việc, bao giờ ai bao bọc như thế .

" sẽ trả tiền cơm và tiền t.h.u.ố.c cho ," cô bướng bỉnh lặp để giữ cách.

Tống Dục cô, ánh mắt tràn đầy sự kiên nhẫn: "Không cần , coi như trả tiền cho những bữa cơm em nấu cho . Hoặc là... từ nay mỗi ngày đều qua chỗ em ăn cơm, ?".

Giọng trầm thấp, chút lười biếng nhưng đầy ma lực khiến An Lan thể từ chối: "Được...".

Trước khi về, Tống Dục lấy điện thoại của cô, lưu : "Có chuyện gì thì gọi cho ngay. Sáng mai sẽ đến đón em xuất viện".

"Không cần phiền thế , tự..."

Tống Dục bất ngờ cúi xuống, cách giữa hai thu hẹp khiến thở của cô nghẹn ở cổ họng. Anh thẳng mắt cô: "Em thích cậy mạnh đến thế ?".

Trái tim An Lan đập loạn nhịp, còn quy luật nào nữa. Tống Dục kéo chăn cho cô mỉm : "Nghỉ ngơi , mai gặp ".

Loading...