Bí mật đồng thoại - Chương 15: Thuốc giải

Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:48:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

An Lan giường bệnh, chằm chằm dãy màn hình điện thoại. Màn hình hết tối sáng, sáng tối, cho đến khi cô thuộc lòng từng con , cô vẫn nỡ rời mắt. Cứ như một giấc mơ , cô thực sự thông tin liên lạc của Tống Dục.

Ảnh đại diện WeChat của Tống Dục là một màu đen tuyền, tên dùng chỉ đơn giản là một dấu chấm. Cô suy nghĩ hồi lâu quyết định đổi tên gợi nhớ cho thành: Tiểu Tống đồng học. Sau đó, cô hít một thật sâu, gửi một tin nhắn đầu tiên.

Tống Dục tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước thì thấy tiếng điện thoại rung. Anh tùy ý lấy khăn lau qua mái tóc, khoác lên chiếc áo choàng tắm đến kệ tủ cầm điện thoại lên. Trên màn hình là tin nhắn từ An Lan. Anh nhấn xem.

Ảnh đại diện của cô là một mặt nước lấp lánh sóng sánh, rõ là sông biển. Tên dùng của cô chỉ vỏn vẹn một chữ: An.

An: 【 Hôm nay cảm ơn nhé 】

Tống Dục khẽ mỉm , đổi tên gợi nhớ cho cô thành: Tiểu Bánh Trôi.

An Lan đặt điện thoại xuống gối thì cảm giác rung truyền đến bên tai. Cô vội vàng cầm lên, ngờ trả lời nhanh đến .

Tiểu Tống đồng học: 【 Ngủ ngon, nghỉ ngơi sớm

Tiểu Bánh Trôi: 【 Ngủ ngon 】

Ngày thứ ba của kỳ nghỉ Trung thu, thời tiết tạnh ráo. Bầu trời trong vắt, ánh nắng sớm mai dịu nhẹ mang theo hương hoa quế thoang thoảng trong gió.

Tống Dục đến bệnh viện từ sớm, tay xách theo sữa đậu nành và bánh bao nóng hổi đưa cho An Lan: "Cửa bệnh viện chỉ mấy thứ , em ăn tạm , thủ tục xuất viện".

Mùi bánh bao thơm phức lan tỏa khắp phòng bệnh. Bà cô ở giường bên cạnh nhịn liền ló đầu sang, tặc lưỡi cảm thán: "Cháu gái , bạn trai cháu thật đấy, trai chăm sóc khác".

An Lan giải thích, chỉ cúi đầu đỏ mặt c.ắ.n một miếng bánh nhỏ. Một lúc , Tống Dục với một túi t.h.u.ố.c tay: "Đi thôi, về nhà ".

Vừa mới hạ sốt nên An Lan nhạy cảm với nhiệt độ. Bước khỏi cổng bệnh viện, khí se lạnh buổi sớm khiến cô rùng , khẽ ho vài tiếng. Tống Dục thấy liền đưa tay vẫy một chiếc taxi.

An Lan tưởng bắt xe để về nhà nên lịch sự chỉ tay về phía trạm xe buýt gần đó: "Vậy xe buýt về đây, hẹn ngày mai nhé". Cô tự nhiên chào tạm biệt lưng .

"Đừng chạy." Một bàn tay giữ lấy cánh tay cô.

An Lan ngơ ngác . Tống Dục buông tay, mở cửa xe taxi: "Lên xe , đừng để trúng gió thêm nữa".

Chiếc xe dừng quán mì của hai bà cháu.

"Mấy ngày tới nhớ mặc ấm, đừng để lạnh , nhớ uống t.h.u.ố.c đúng giờ nhé." Tống Dục đưa túi t.h.u.ố.c cho cô. An Lan nhận lấy, khẽ gật đầu. Một lặng ngắn ngủi diễn giữa hai .

"Vậy về đây." Tống Dục đút tay túi áo.

"..." An Lan mấp máy môi, cảm giác nỡ để ngay như . Chẳng lẽ câu "hẹn ngày mai" một nữa ?

"Sao thế? Còn chuyện gì ?"

An Lan suy nghĩ một chút, đôi mắt bỗng sáng bừng lên đầy mong đợi: "Tống Dục, là... ăn cơm trưa nhé? Chẳng hôm qua định qua đây ăn cơm ?".

Tống Dục đôi mắt long lanh , khẽ gật đầu đồng ý.

Đến khi An Lan chuẩn xong bữa cơm thì mặt trời lên cao. Lúc nãy Tống Dục giúp một tay nhưng cô "đuổi" ngoài: "Lát nữa rửa bát là !".

Tận dụng lúc nắng , cô mang những bông hoa quế hái đó trải mẹt trúc để phơi. Ánh nắng mùa thu rực rỡ phác họa nên những đường nét thanh tú gương mặt cô, đôi mắt trong veo như những viên pha lê vàng óng ánh nắng. Tống Dục lặng lẽ bên cạnh, thu hết cảnh tượng xinh tầm mắt.

"Được , khai tiệc thôi!" An Lan xuống bàn, mỉm : "Cảm ơn đưa bệnh viện và chăm sóc bà nội giúp ".

Tống Dục cầm đũa, khẽ hỏi: "Vậy là ngày nào em cũng học tự học buổi tối để chơi đàn ở đó ?".

"Vâng, thời gian của nhiều. Ban ngày học nên chỉ thể thêm buổi tối, mà lương ở quán cơm đó cũng khá cao."

"Ngày nào cũng ? Hết bệnh viện đến quán cơm?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-15-thuoc-giai.html.]

" , chuyện gì ?"

Ánh mắt Tống Dục d.a.o động, trầm ngâm một lát hỏi: "Bản nhạc đó... tên là gì?".

An Lan nghiêng đầu suy nghĩ: " vẫn đặt tên cho nó nữa".

Tống Dục kinh ngạc: "Là ca khúc em tự ?". Cô gật đầu.

Anh cô, trong mắt hiện lên nhiều cảm xúc đan xen: kinh ngạc , mà xót xa cũng . An Lan hiểu cái đó. Rất nhiều khi cảnh của cô đều tỏ thương hại, nhưng cô tuyệt nhiên Tống Dục với ánh mắt đó.

" quen mà, thực sự thích chơi đàn, nên còn chơi là vui ."

"Vậy em định theo con đường nghệ thuật chuyên nghiệp ?"

chuẩn tâm lý, nhưng khi câu hỏi thốt từ miệng Tống Dục, An Lan vẫn giấu nổi một thoáng mất mát trong đáy mắt. Cô cúi đầu, thành thật : " định thi đại học . Bằng nghiệp cấp ba ở Vu Thành là đủ dùng ".

Tống Dục lặng , gì đó nhưng cảm thấy lời an ủi lúc đều quá đỗi nhạt nhẽo.

"Đừng như thế." An Lan khẽ. Rồi cô ngước lên, nở một nụ rạng rỡ để xua tan bầu khí: "Đừng chỉ hỏi về nữa. Nói , đột nhiên đến Vu Thành ?".

Nụ quá đỗi rực rỡ khiến Tống Dục dời mắt chỗ khác. Anh cúi đầu, những lọn tóc mái rũ xuống che khuất cảm xúc trong đôi mắt. Một sự im lặng bao trùm.

Đây là đầu tiên An Lan cách gần đến thế. Anh trang điểm như màn ảnh, khí chất sạch sẽ và thanh khiết như một dòng suối lạnh giữa rừng sâu, nhưng... dường như thiếu sức sống.

Cô bỗng thấy nhói lòng. Suốt một năm qua dõi theo , cô cứ ngỡ hiểu lắm, nhưng đến khi mặt, cô mới nhận chẳng hiểu gì về đàn ông cả. Tống Dục sân khấu, Tống Dục trầm mặc, Tống Dục dịu dàng... mới là con thật của ?

"Tống Dục, đang vui đúng ?" cô hỏi nhỏ.

Anh trả lời.

"Anh thích ngôi ?"

Anh vẫn im lặng.

"Anh điều gì thực sự yêu thích ?"

Đôi mi Tống Dục khẽ run, mặt chỗ khác: "Không ".

"Nói dối." An Lan thầm nghĩ khi thấy phản ứng nhỏ của . Cô đ.á.n.h bạo vươn tay vén tay áo của lên. Vết sẹo bên cạnh vết bớt hình con bướm cổ tay mờ nhiều, dấu vết mới. Cô thở phào nhẹ nhõm: "Kiên trì bôi t.h.u.ố.c một thời gian nữa là vết sẹo sẽ biến mất thôi".

Tống Dục khẽ "ừ" một tiếng.

An Lan , giọng chân thành: "Dù trải qua chuyện gì, nhưng tin thế giới luôn giải d.ư.ợ.c để chữa lành nỗi đau của . Chỉ là cần chút thời gian thôi".

"Giải d.ư.ợ.c ?" Tống Dục lặp .

" . Đó là thứ mà mỗi tối khi ngủ nghĩ đến sẽ cảm thấy tràn đầy hy vọng ngày mai."

"Vậy giải d.ư.ợ.c của em là gì?"

"Của ư? Có lẽ là thành phố Lạc Xuyên." An Lan mỉm kể, " lớn lên với bà nội, bố xa ở Lạc Xuyên từ khi còn nhỏ. luôn đến đó để hỏi họ, tại mười mấy năm qua một về nhà, cũng một tin tức gì".

Tống Dục sững sờ. Anh chợt hiểu , ảnh đại diện của cô lẽ chính là vùng biển ở Lạc Xuyên mà cô hằng ao ước. Sự kiên cường của cô khiến cảm thấy hổ thẹn với chính .

"Có thể bao đồng, nhưng thực sự thích giọng hát của . thấy một giọng ca tuyệt vời như thế hủy hoại, nên đừng hút t.h.u.ố.c nữa nhé." An Lan thẳng mắt , ánh mắt đầy kiên định, "Hãy coi như đây là một cơ hội cho chính . Có thể bây giờ đang chán nản, nhưng một ngày nào đó sân khấu thì ?".

Anh là hoàng t.ử rực rỡ sân khấu, vốn dĩ xa tận chân trời, nay đang cùng cô trong quán mì nhỏ hẹp . Cô vươn tay định chạm nhưng khựng , vết sẹo cũ cổ tay cô như nhói lên nhắc nhở về nỗi đau bỏng. Cô thấu hiểu nỗi đau của .

"Dù thế nào nữa, xin đừng tổn thương chính , đau lắm." Cô nắm chặt bàn tay, tha thiết: " sẽ giúp tìm thấy t.h.u.ố.c giải của ".

Loading...