Bí mật đồng thoại - Chương 18: Bánh Trôi Nhỏ
Cập nhật lúc: 2026-02-08 12:37:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
An Lan thu dọn mẹt trúc bếp bận rộn một hồi lâu. Lát , cô bưng hai bát sứ trắng hậu viện. Tống Dục đang gốc cây hoa quế, ngửa đầu ngắm vầng trăng sáng. Ánh trăng mát lạnh phác họa nên những đường nét thanh tú góc nghiêng gương mặt .
Cô lặng ở cửa sân, ngẩn ngơ ngắm . Hình bóng trong đêm tối thật rõ nét, một nửa chìm trong ánh sáng, một nửa ẩn trong bóng tối, tạo nên một cảm giác thánh khiết nhưng đầy mâu thuẫn. Chẳng hiểu , Tống Dục lúc , cô thấy lòng dâng lên một nỗi xót xa rơi lệ. Anh luôn bao phủ quanh một lớp sương mù dày đặc. Những gì cô về chỉ là qua màn ảnh, còn con thật đang mặt đây, cô thấy xa lạ.
An Lan khẽ rũ mi mắt, lấy bình tĩnh bước tới.
"Xong đây, nếm thử ." Cô mỉm đưa bát sứ cho Tống Dục, " cho thêm một chút cơm rượu và mấy viên bánh trôi nữa, dị ứng thứ gì chứ?".
"Không."
Hai xuống chiếc bàn nhỏ giữa sân. Tống Dục cầm thìa múc một miếng. Vị ngọt thanh xen lẫn chút chua nhẹ, bánh trôi mềm dẻo hòa quyện với hương hoa quế nồng nàn, để dư vị thơm nồng của cơm rượu. Anh nhịn khen ngợi: "Món gì em cũng ngon cả".
An Lan tươi: "Tất nhiên , học từ bà nội mà, bà nấu còn ngon hơn nhiều".
"Tiểu Bánh Trôi..." Tống Dục khẽ lẩm bẩm. Anh những viên bánh trắng tròn nổi trong bát, trầm mặc một lát hỏi: "Tại bà nội gọi em là Tuế Tuế mà là Tiểu Bánh Trôi?".
"Chuyện ..." An Lan giải thích, "Anh câu 'Tuế tuế bình an, sở nguyện giai thành' ? Thực Tuế Tuế mới là tên ở nhà của . Còn Tiểu Bánh Trôi là tên gọi vui lúc nhỏ thôi. sinh đúng ngày Tết Nguyên Tiêu, lúc bé mập mạp trắng trẻo nên bà mới gọi như . Sau lớn lên, bà mong tính cách đừng quá mềm yếu kẻo bắt nạt, mong cả đời bình an, vạn sự như ý nên mới gọi là Tuế Tuế".
"Vậy nên tiếp tục gọi em là Tiểu Bánh Trôi ...?"
"Không mà, Đại Xuyên cũng gọi thế. Chỉ là cái tên thôi, gọi gì cũng ."
Tống Dục buông thìa, ánh trăng phản chiếu trong bát nước trong vắt, bỗng nhiên : "Trước đây từng nuôi một con mèo, cũng tên là Tiểu Bánh Trôi".
Lớp sương mù trong lòng dường như bắt đầu tản . Chuyện xảy một năm .
Tống Dục tuy là Vu Thành nhưng từ nhỏ lớn lên ở Kinh An. Anh là bà Chu Tú Văn sắp đặt cho mắt giới giải trí từ khi còn bé. Nhờ tài nguyên của , từng tham gia ít dự án lớn, đóng vai thời thơ ấu của nhiều nhân vật tầm cỡ.
Kinh An là cái nôi của ngành giải trí, dân ở đó nhạy cảm với nổi tiếng. Dù khi quá đình đám, nhưng vì xuất hiện nhiều truyền hình nên nhiều nhận . Suốt thời thiếu niên, Tống Dục luôn sống vô ánh mắt soi mói mỗi khi đường, điều đó khiến vô cùng áp lực. Vì , mỗi kỳ nghỉ hè, thường trốn về Vu Thành, sống trong căn hộ cao cấp để tạm thời rời xa sự ồn ào và thoát khỏi sự kiểm soát của .
Mùa hè năm ngoái, khi trở về Vu Thành, tình cờ gặp một chú mèo nhỏ ở khu chung cư. Ban đầu để ý, nhưng chú mèo cứ dựng đuôi theo , kêu "meo meo" suốt chặng đường đến tận cửa thang máy. Tống Dục nhịn liền xuống xoa đầu nó.
Đó là một chú mèo trắng muốt, lông mượt mà một sợi tạp sắc. Đôi mắt nó tròn xoe, màu vàng kim trong vắt như viên pha lê. Nó gầy nhưng đầu tròn xoe, trông cực kỳ đáng yêu. Nó kêu cọ đầu chân .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-18-banh-troi-nho.html.]
"Đừng theo nữa, nuôi em , hết hè là ." Tống Dục dịu dàng .
Chú mèo hiểu, nó lăn đất, phơi cái bụng trắng tuyết vẻ nũng. Thấy bảo vệ đang tới định xua đuổi, Tống Dục khẽ thở dài, bế chú mèo lên: "Được , về nhà với . Ít nhất trong thời gian em sẽ nhịn đói".
Anh tắm rửa cho nó. Khi lông ướt, trông nó càng nhỏ thon hơn, chỉ cái đầu là vẫn tròn vo. Anh khẽ gãi cằm nó: "Đầu tròn thế , trắng trẻo nữa, gọi em là Tiểu Bánh Trôi nhé".
Kỳ nghỉ hè vốn cô độc bỗng trở nên ấm áp nhờ Tiểu Bánh Trôi. Họ cùng sách, cùng nhạc, cùng ăn và cùng ngủ. Tống Dục cảm nhận một tình yêu vô điều kiện – chú mèo là ai, nhưng nó chọn .
Khi mùa hè kết thúc, Tống Dục liều lĩnh mang chú mèo về Kinh An. Quả nhiên, bà Chu Tú Văn kịch liệt phản đối.
"Ở con mèo hoang ? Tống Dục, con to gan thật đấy, dám mang đồ bẩn thỉu bên ngoài về nhà mà hỏi ý ?" bà Chu lạnh lùng chất vấn.
Mối quan hệ giữa và kỳ quặc. Từ nhỏ nỗi sợ hãi pha lẫn sự lấy lòng đối với bà. Bà kiểm soát chi tiết trong đời : học gì, chơi với ai, từng phút từng giây đều theo kế hoạch của bà. Anh cảm thấy họ giống cấp và cấp hơn là con. Chỉ khi vượt qua các buổi casting, bà mới nở một nụ hài lòng nhưng lạnh lẽo.
"Vứt ngay cái thứ , thấy một sợi lông mèo nào trong nhà cả."
Tống Dục gần như cầu xin: "Con sẽ chỉ nuôi nó trong phòng thôi, ạ? Con xin , từ nhỏ đến lớn con đều lời , con chỉ nuôi một con mèo thôi".
"Vì một con súc sinh mà con dám tính kế lưng ?" bà Chu hừ lạnh, "Mẹ chỉ một duy nhất: Vứt nó !".
Tống Dục chợt nhận , ghét con mèo, mà bà chấp nhận việc lời. Anh chôn chân tại chỗ, đôi mắt vàng kim trong veo của Tiểu Bánh Trôi đang run rẩy trong túi vận chuyển, nắm chặt bàn tay: "Con hứa từ nay về sẽ lời tuyệt đối, bảo đóng phim gì, hát bài gì con cũng sẽ , chỉ cần cho con giữ nó ".
Bà Chu nhạt: "Đó chẳng là trách nhiệm của con ?". Bà gọi giúp việc: "Dì Trương, mang con vật vứt ngoài, càng xa càng ".
Tống Dục , thấy một chút mủi lòng nào. Anh thất vọng dời mắt, nhận lấy túi đựng mèo từ tay dì Trương: "Để con tự ".
Anh bộ lâu cho đến một công viên nhỏ, gửi bảo vệ một tiền để nhờ ông chăm sóc chú mèo. Anh xuống xoa lớp lông mềm mại của nó cuối: "Xin em, còn cách nào khác. Đừng trách nhé...". Chú mèo hiểu gì, vẫn cứ dụi đầu tay đòi âu yếm.
Từ đó, mỗi tuần đều lén đến thăm, mang theo thức ăn và bánh thưởng. Đó là niềm mong đợi duy nhất trong cuộc sống ngột ngạt của .
"Vậy bây giờ về Vu Thành , Tiểu Bánh Trôi đó ? Anh mang nó về cùng ?" An Lan đến đây nhịn liền hỏi.
Tống Dục bát bánh trôi đang dần nguội lạnh, ánh mắt tối sầm :
"Nó c.h.ế.t ."