"Em nhớ rõ là ý gì?" Tống Dục nhíu mày hỏi, giọng thấp xuống.
"Thì đúng như mặt chữ thôi, thực sự nhớ rõ, còn nhiều chuyện khác cũng quên mất ." An Lan , vẻ nghiêm túc gương mặt giống như đang dối.
Tống Dục ngẩn .
An Lan ngước mắt : "Nếu chuyện gì xảy , thể kể cho ?".
Tống Dục định mở lời hỏi thêm thì cửa phòng bỗng đẩy , Ninh Duyệt bưng khay bước : "Để hai đợi lâu ".
An Lan lặng lẽ cúi đầu, lùi phía ghế sofa. Ninh Duyệt đặt xuống một chiếc ly thủy tinh, chất lỏng bên trong lấp lánh như hổ phách ánh đèn, những bông hoa quế vàng óng điểm xuyết mặt nước tỏa hương thơm ngào ngạt khắp căn phòng.
Tống Dục liếc An Lan một cái cầm ly uống một ngụm lớn. Vị ngọt thanh xen lẫn chút chua nhẹ đầy bí ẩn, hương hoa quế nồng nàn xộc lên mũi. Vị của nó giống trong trí nhớ của , nhưng giống. Dư vị đọng là chút cay nồng của cồn.
"Thế nào?" Ninh Duyệt xuống bên cạnh.
Tống Dục đặt ly xuống: "Hương vị ".
Bầu khí bỗng chốc trở nên trầm mặc và chút lạnh lẽo. Tống Dục tựa lưng ghế, đầu ngón tay vân vê thành ly thủy tinh lạnh ngắt. Hơi nước ngưng tụ thành những giọt nước lăn dài xuống bàn, tạo thành một vũng nước nhỏ.
Ninh Duyệt quan sát biểu cảm của hỏi: "Anh lên phòng việc ở tầng hai xem qua một chút ?".
Bên ngoài phòng một lối vòm tối om dẫn lên cầu thang. "Cẩn thận bậc thềm, chỗ đèn." Ninh Duyệt dẫn Tống Dục lên.
Vừa bước lên tầng hai, tầm bỗng chốc trở nên rộng mở. Một mặt tường của phòng việc là cửa sổ sát đất hướng biển, hề kéo rèm. Bầu trời đêm màu xanh thẫm và mặt biển đen kịt chỉ cách một đường ranh giới mờ ảo. Vầng trăng tròn soi bóng xuống mặt nước, sóng biển đ.á.n.h tan thành những vệt sáng lấp lánh như một con đường dẫn lối đến cung trăng. Gió biển thổi khiến tấm rèm lụa trắng bay phấp phới như tà váy thiếu nữ. Một khung cảnh tĩnh mịch và tuyệt .
Tống Dục hút hồn bởi cảnh tượng , chậm rãi bước đến bên cửa sổ.
"Anh cứ tự nhiên nhé, xuống lấy chút đồ cho ." Ninh Duyệt xong rời . Tiếng bước chân xa dần.
An Lan bước đến cạnh Tống Dục: "Đẹp lắm đúng ? Buổi tối thường bật đèn, để ánh trăng chiếu là đủ ".
Tống Dục hình ảnh phản chiếu mờ ảo của cô tấm kính: "Em thực sự nhớ ?".
An Lan mặt biển xa xăm: " thấy quen. Trực giác bảo rằng chúng chắc hẳn quen từ lâu lắm , nhưng cụ thể xảy chuyện gì thì nhớ nổi. Anh thể kể cho ?".
Tống Dục im lặng một hồi lâu mới hỏi: "Em chỉ nhớ một , là quên hết chuyện?".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-19-tam-nam.html.]
"Thực chính cũng quên mất bao nhiêu thứ nữa..."
"Vậy... em còn nhớ Từ Đại Xuyên ?" Tống Dục sực nhớ đến "ngẫu nhiên gặp gỡ" cửa tiệm.
An Lan gật đầu: "Nhớ chứ".
Câu trả lời khiến Tống Dục cảm thấy một nỗi phiền muộn khó tả dâng lên trong lòng. Anh khẽ nhạt: "Hóa em vẫn nhớ ".
"Lúc tỉnh , ở bên cạnh ." An Lan tiếp tục.
Tống Dục tắt ngấm nụ , nhíu mày: "Tỉnh ?".
An Lan đưa tay day day thái dương: "Khoảng tám năm , ngủ quên trong một giấc mơ dài. Khi tỉnh thì thấy trong bệnh viện. cảm giác quên nhiều chuyện, ngay cả nội dung giấc mơ đó cũng nhớ nổi. Từ Đại Xuyên túc trực bên cạnh và bảo va đập ở đầu nên mất trí nhớ".
Cô xuống bàn tay đầy vết sẹo của , giọng lạc : " nếu chỉ là va đầu, tại tay thành thế ...".
"Tay em cũng b·ị th·ương lúc đó ?"
"Vâng... khi tỉnh , tay quấn đầy băng gạc. Đại Xuyên chịu cho chuyện gì xảy , bảo quên là điều nhất."
Đôi mi Tống Dục run rẩy. Đầu óc trống rỗng. Anh dám tưởng tượng nổi những gì cô trải qua. An Lan – yêu dương cầm đến thế, mà từ tám năm thể chơi đàn nữa vì vết thương ở bàn tay .
An Lan khẽ mỉm : "Anh đừng vẻ mặt đó. Giờ vẫn mà, còn hợp tác với một ca sĩ tài năng như Tống đây".
Cô vẫn như , luôn dùng nụ để che giấu những cay đắng qua. Dù mất ký ức, bản ngã của cô vẫn hề đổi.
Tống Dục nỡ cô, quan sát căn phòng. Trên tường là những kệ sách đầy ắp tài liệu âm nhạc, mặt là chiếc bàn gỗ hồ đào đặt máy tính và các vật dụng việc. Đây chính là nơi cô sáng tác.
"Viết nhạc như thế bất tiện cho em ...?" Tống Dục dứt lời thấy hối hận vì câu hỏi quá ngớ ngẩn của .
An Lan chỉ tay chiếc máy tính: "Lúc đầu chỉ dùng tay thì khó khăn, nhưng giờ công nghệ hỗ trợ nên cũng tiện hơn nhiều. Cảm ơn sự phát triển của khoa học".
Mỗi lời cô nhẹ tựa lông hồng nhưng như những mũi kim đ.â.m tim Tống Dục. Cô càng tỏ bình thản, càng thấy nghẹt thở.
Đã tám năm trôi qua kể từ cuối họ gặp ở công viên ven biển Lạc Xuyên. Tống Dục trở về Kinh An, ký hợp đồng với công ty giải trí và trở thành ngôi sáng giá bản hit "Bí mật đồng thoại". Anh cống hiến tất cả cho âm nhạc để chứng minh năng lực những nghi ngờ. Anh từng ảo tưởng rằng nếu gặp , An Lan nhất định sẽ hối hận vì từ bỏ đoạn tình cảm . Vì thế, khi tự lập văn phòng riêng, cố tình Lạc Xuyên tổ chức buổi biểu diễn và hát bài ca năm .
Anh xem cô hối hận . Kết quả là cô thực sự mặt khán đài, nhưng cô quên sạch thứ. Tám năm cố chấp của đổi lấy một tờ giấy trắng.
Nên hận ? Và nên hận ai bây giờ?