Bí mật đồng thoại - Chương 20: Bí mật của hai người

Cập nhật lúc: 2026-02-08 12:41:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió thổi qua những con phố loang lổ

Bóng hình em tựa ánh trăng trong cổ tích

Ta vươn tay , nhưng chỉ bắt một nắm

Ánh lưu quang rụng đầy mặt đất

—— Trích lời bài hát 《 Bí mật đồng thoại 》

Đồng t.ử An Lan giãn , trong khoảnh khắc cô nên hỏi tiếp . Tống Dục tự kể tiếp.

Đó là một ngày dông bão. Chú mèo Tiểu Bánh Trôi vốn sợ tiếng sấm nên trạng thái vô cùng hoảng loạn. Khi Tống Dục đến thăm, một tiếng sét bất ngờ vang lên khiến nó giật nổ lông, trong lúc vùng vẫy vô tình cào rách mặt . Tống Dục hề giận, dịu dàng dỗ dành dùng khăn che lồng để tạo một gian tối an cho nó. Đợi nó định hơn, mới rời .

Về đến nhà, lén mua bông băng tiêu độc mới bước cửa. bà Chu Tú Văn với đôi mắt sắc sảo phát hiện ngay lập tức. Bà quan tâm con trai đau thế nào, bà chỉ giận dữ vì ngày mai buổi phát sóng trực tiếp, vết thương mặt sẽ hỏng hình ảnh.

"Mèo cào đúng ?" bà Chu nhíu mày.

Tống Dục chối phăng: "Không !".

bà Chu lập tức gọi điện cho theo dõi . Sự thật phơi bày. Bà nổi trận lôi đình vì đứa con trai luôn ngoan ngoãn dám lừa để lén nuôi mèo. Bà gọi bảo vệ và tài xế: " xem thử xem con súc sinh đó thật sự chín cái mạng !".

Tống Dục chặn cửa, giọng run rẩy vì sợ hãi: "Mẹ... gì?".

"Theo ."

Lần cuối cùng Tống Dục thấy Tiểu Bánh Trôi, nó bất động trong lồng. Bộ lông trắng muốt nhuộm đỏ tươi, đôi mắt vàng kim trong veo giờ chỉ còn một màu đen kịt. Nơi vốn là "chỗ trú ẩn an " tạo trở thành nơi táng của nó.

Từng mảnh ghép rời rạc bỗng chốc kết nối , An Lan cuối cùng hiểu rõ chuyện. "Hóa mà trong buổi phát sóng đó mới... đó mới..."

Cô chợt nhận , lý do phản ứng với cái tên Tiểu Bánh Trôi khi mới bạn cùng lớp, lý do chọn về Vu Thành... Tất cả đều như một sợi dây định mệnh đầy nghiệt ngã.

"Bây giờ chẳng còn giá trị lợi dụng gì nữa, cũng chẳng quan tâm." Tống Dục đáp bằng giọng thản nhiên nhưng đầy xót xa.

Gió đêm se lạnh thổi tan ấm của ký ức. An Lan thấy lòng thắt , cô lời an ủi nhưng nghẹn lời. Có lẽ, ngày hôm đó chỉ một chú mèo , mà cả một Tống Dục dịu dàng, phục tùng cũng c·hết theo.

Tống Dục ngước mắt cô: "Tiểu Bánh Trôi, hãy thi năng khiếu . Đừng để vây hãm ở đây, em thể tự do. Hãy mang bà nội ngắm thế giới bên ngoài".

Anh hiểu khát vọng tự do của cô, vì đó cũng chính là điều luôn khao khát.

An Lan bối rối né tránh ánh mắt . Ánh trăng dường như cũng cảm nhận nỗi lòng cô nên trốn biệt làn mây. Cô mím môi: "Sức khỏe của bà chịu nổi sự vất vả ".

" hỏi bác sĩ ." Tống Dục .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-20-bi-mat-cua-hai-nguoi.html.]

An Lan bàng hoàng, cô run giọng cầu xin: "Đừng ... đừng điều đó".

Cơn cảm lạnh khỏi khiến cô bật ho dữ dội. Cô đang ép cô đối mặt với sự thật rằng thời gian của bà còn nhiều.

"Em nghĩ bà nội sẽ thấy thế nào nếu em vì bà mà từ bỏ tương lai?" Tống Dục hỏi.

"Vậy !" An Lan rốt cuộc cũng vỡ vụn, cô nấc lên, "Chẳng lẽ cứ thế đưa bà viện bỏ mặc chữa trị ? Anh chính đưa quyết định tàn nhẫn đó đúng ?".

Nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô, Tống Dục bỗng lặng . Anh nhận An Lan cũng chỉ mới 18 tuổi.

"Đừng đem nỗi tiếc nuối về chú mèo đó áp đặt lên . Tiền sẽ trả cho sớm nhất thể. Chính cũng đang trốn chạy thực tại, lấy tư cách gì mà ?" Cô hạ lệnh đuổi khách.

Tống Dục rời . Anh im lặng một hồi lâu, khẽ thốt ba chữ: "Thực xin ".

Sự tức giận của An Lan bỗng chốc tan biến lời xin chân thành của . Cô mếu máo, cố kìm nén nước mắt: "Anh gì mà xin ... mới chạm nỗi đau của , cần xin ...".

Nhìn điệu bộ của cô – đôi mắt đỏ hoe, khóe miệng trễ xuống như một cái móc nhỏ, Tống Dục cảm thấy một rung cảm kỳ lạ trong lòng, nhói đau chút gì đó ngọt ngào. Anh khẽ mỉm .

Dưới ánh trăng ló dạng, bí mật của cả hai phơi bày. An Lan ngẩn ngơ, đây là đầu tiên cô thấy thực sự. Khi , bên má sẽ hiện lên một lúm đồng tiền nhỏ.

"Tống Dục, lên trông lắm, nên thường xuyên hơn."

Câu thốt , cô mới nhận đó lời độc thoại nội tâm. Mặt An Lan đỏ bừng như bỏng, cô giả vờ ho để che giấu sự hổ. Tống Dục càng rạng rỡ hơn, bưng bát sứ lên: "Em phòng nghỉ cho ấm , rửa bát đây".

Khi một bí mật trao đổi, cách giữa hai dường như biến mất. An Lan trốn phòng, tim đập rộn ràng. Cô lôi cuốn sổ tay màu xanh thẫm , những nốt nhạc bắt đầu nhảy múa ngòi bút. Một giai điệu mang nhịp đập của sự rung động trỗi dậy.

Tống Dục rửa bát xong, ngang qua cửa sổ phòng cô. Dưới ánh đèn bàn mờ ảo, thấy cô đang say sưa nhạc. Hình ảnh bình yên đến mức nỡ phá vỡ.

An Lan xong nốt nhạc cuối cùng, vươn vai một cái bất chợt thấy bóng ngoài cửa sổ. Cô vội mở cửa: "Sao gọi ? Lạnh lắm ?".

" lạnh. thể xem cái đó ?" Tống Dục chỉ cuốn sổ.

An Lan giật lắc đầu, ôm chặt lấy nó. Đó là nơi chứa đựng những tâm tư thầm kín nhất của cô.

"Đó là những bài hát em ?"

An Lan gật đầu, mặt đỏ lên. Tống Dục bước tới một bước, cúi xuống cô, ánh mắt lấp lánh ý : "Tại thể cho xem?".

Khoảng cách quá gần khiến thở của cô nghẹn . Mùi hương tuyết tùng bao vây lấy cô. Cô lắp bắp: "Vì... vì ...".

" thấy em ." Tống Dục khẽ , lùi một bước, "Để . Chờ ngày nào đó em sẵn sàng cho xem".

Từ " " thật êm đềm và hứa hẹn. An Lan ôm cuốn sổ lòng, khẽ gật đầu, khắc ghi lời hẹn ước tim.

Loading...