Bí mật đồng thoại - Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-06-20 12:03:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâu đài màu trắng của những ảo mộng

lặng lẽ gửi gắm nguyện ước xa xôi

Anh là bí mật giấu sâu nơi đáy lòng

Chỉ trong mơ, mới cùng khiêu vũ một bài

—— Khúc điệp khúc A của 《 Truyện cổ tích bí mật 》

Từ ngày đó trở , giữa Tống Dục và An Lan một bí mật mới.

Tống Dục đưa cho An Lan một tiền lớn để mua bài hát 《 Truyện cổ tích bí mật 》 do cô . An Lan sẽ dùng tiền để tham gia kỳ thi nghệ thuật. Cô giải thích rõ tình hình với Lương Vũ Tình, xin nghỉ công việc ở tiệm sữa "Ngày Nắng", đó đến tiệm đàn tìm Quý Thành.

Lương Vũ Tình vui, Quý Thành cũng mừng cho cô.

Quý Thành xấp xỉ tuổi Lương Vũ Tình, hai là bạn nhiều năm. trông vẻ trầm như Lương Vũ Tình, An Lan luôn cảm thấy cố tình tỏ vẻ bất cần, cợt nhả, nhưng đó cũng chỉ là vẻ bề ngoài. Mỗi khi chuyện gì xảy , khía cạnh đáng tin cậy của sẽ lộ rõ – một dễ tính nhưng cực kỳ nguyên tắc.

Anh là thầy dạy piano của An Lan, thế nhưng cách họ ở chung giống thầy trò cho lắm, mà giống như em bạn bè hơn. An Lan cũng chẳng bao giờ gọi là thầy, ngược gọi là "ông chủ Quý", coi như một cách trêu chọc.

"Ông chủ Quý, phiền nhé."

Quý Thành gật đầu: "Không thành vấn đề. tự dưng em nghĩ thông suốt thế, rõ ràng đây ai khuyên cũng chẳng ăn thua."

An Lan mỉm dịu dàng, ngoài cửa sổ nơi những tán cây ngô đồng đang dần ngả vàng: "Chỉ là đột nhiên cảm thấy, hình như thể cứ trốn tránh mãi ."

Quý Thành nhẹ nhàng vỗ vai cô: "Tiểu An, em , em dũng cảm."

An Lan thu hồi ánh mắt, chớp chớp mắt Quý Thành: "Ông chủ Quý, lời khen của cứ giữ đó . Đợi đến khi em thi đỗ, nhất định chuẩn một cái bảng đỏ thật lớn treo ngoài tiệm đàn đấy nhé."

"Chuyện nhỏ. Em tính thi ?"

"Học viện Âm nhạc Lạc Xuyên ạ."

Cứ như , cuộc sống vốn dĩ bất biến của An Lan sự đổi.

khi đến bệnh viện đưa cơm, cô vẫn bắt cùng một chuyến xe buýt, nhưng điểm đến của cô là tiệm đàn. Lại một nữa trong tiệm đàn, tâm trạng của cô khác xưa.

Sau khi dạy xong cho cô, Quý Thành híp mắt rút một chùm chìa khóa dài, tháo một chiếc đưa thẳng cho An Lan: "Khi nào luyện tập, em cứ đến bất cứ lúc nào."

"Tiệm đàn của từng một thí sinh thi nghệ thuật chính thức nào đấy. Tiểu An, cố lên nhé, chờ tin vui của em!"

"Có chiêu mộ thêm học sinh thi nghệ thuật mới , tất cả trông cậy em đấy."

Quý Thành lải nhải dặn dò, trông khác gì một cha già.

An Lan từng tưởng tượng về dáng vẻ của cha . Trong hình dung của cô, sẽ là một dịu dàng, chu đáo như Lương Vũ Tình; còn cha sẽ rộng lượng, gần gũi như Quý Thành.

chắc chắn cha ruột của như . Nếu , họ thể bặt vô âm tín suốt mười mấy năm trời.

An Lan mím môi, nặn một nụ vặn: "Được ông chủ Quý, muộn lắm , vất vả cả ngày , mau về ạ. Em luyện thêm một chút nữa sẽ khóa cửa về ."

"Vậy em cũng đừng tập muộn quá nhé, về sớm chút ."

"Dạ."

"Anh về đây, nhớ khóa kỹ cửa đấy."

"Em mà ——"

"Lúc về chú ý an nhé."

"Biết ạ!"

Dưới sự giục giã của An Lan, Quý Thành mới chịu rời .

Những phím đàn đen trắng bóng loáng, mịn màng. Trong tiệm đàn nhỏ nhắn, chiếc piano cơ màu đen phản chiếu ánh đèn sáng như gương. Bóng dáng An Lan in mặt đàn, cô tiếp tục luyện tập, đắm chìm âm nhạc. Cô vô cùng trân trọng cơ hội khó .

Là Tống Dục cho cô cơ hội.

Ánh trăng đổ dài nền đất.

Những phím đàn đen trắng bóng bẩy một vết bụi. Trong căn hộ penthouse cao cấp, chiếc piano đại dương cầm màu đen phản chiếu những tia sáng âm u.

Trên giá để nhạc phổ kẹp hai tờ giấy mỏng manh. Đó là hai tờ giấy trơn bất kỳ hoa văn trang trí nào, vô cùng mộc mạc, đó vẽ những dòng kẻ nhạc.

Đây là bài hát An Lan bán cho . Một cuộc giao dịch đơn giản, An Lan trực tiếp xé hai trang giấy bài 《 Truyện cổ tích bí mật 》 đưa cho .

Tống Dục thử nhiều , cho đến khi học thuộc lòng cả bản nhạc, vẫn thể phát một âm thanh nào. Anh hát . Một nốt nhạc cũng thốt lời.

Từ khi còn nhỏ, học đủ thứ lớp phối hợp. Nhạc cụ, thanh nhạc, giải phẫu hình thể, vũ đạo... Tuổi thơ của đều trôi qua ghế của xe ô tô. Anh bạn bè, món đồ chơi duy nhất là một cây đàn piano. Trừ thời gian ở trường , tất cả những lúc khác đều chạy sô, luôn ở đường bôn ba.

Thật ngay từ đầu, Tống Dục thể chấp nhận cuộc sống như . Dù hiểu lắm vì bộ thời gian của đều học, nhưng thật sự thích âm nhạc. Hơn nữa, cũng chút thiên phú.

Anh từng tham gia vài chương trình âm nhạc dành cho thiếu nhi, trong những lời khen ngợi của ban giám khảo, thể cảm nhận "tình yêu" của Chu Tú Văn dành cho . Vì thế càng thích ca hát hơn. Chu Tú Văn sẽ nở nụ hài lòng, dịu dàng xoa đầu .

Đó chắc hẳn là tình yêu .

Bây giờ nghĩ , đó lẽ chỉ là ảo tưởng của riêng . Tình yêu của Chu Tú Văn luôn kèm điều kiện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-24.html.]

Anh nhận điều khi bắt đầu học lớp diễn xuất. Khi đó tròn mười hai tuổi, tình cảnh ở đây khác biệt với lớp thanh nhạc, nét diễn của đều đ.á.n.h giá là một chút linh khí nào. Thái độ của Chu Tú Văn lập tức ngoắt 180 độ. Ánh mắt bà tràn ngập sự chán ghét. Tống Dục ánh mắt đó nghĩa là gì, vì thấy thầy giáo mẫu trong lớp diễn xuất .

Anh bắt đầu ghét đóng phim. Lần đầu tiên thử thăm dò, bày tỏ ý kiến học diễn xuất nữa.

Đó cũng là đầu tiên đánh.

Chu Tú Văn né tránh tất cả những vị trí thể lộ ngoài, bắt quỳ sàn nhà, dùng thắt lưng quất mạnh lưng . Đến lúc đó mới , sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo và cứng nhắc đến thế. Những giọt nước mắt thể rặn ở lớp diễn xuất, lúc lã chã tuôn rơi.

"Mẹ ơi, tại ..." Tống Dục hỏi.

"Mẹ hy sinh vì con nhiều như thế, mà con trân trọng? Con bao nhiêu mơ ước cuộc sống như con ? Muốn một xuất như con ?" Khuôn mặt xinh của Chu Tú Văn vặn vẹo dị hình.

Tống Dục , quả thực một gia cảnh khiến ghen tị. Nhà giàu. Dù bố quanh năm về nhà, nhưng tiền nong cần chu cấp thì thiếu một đồng. Ở nơi tấc đất tấc vàng như Kinh An, căn biệt thự ba tầng cùng với sân vườn t.h.ả.m cỏ và hồ bơi lên tất cả.

Tống Dục cúi đầu, c.ắ.n răng chịu đau, nhỏ giọng : "Con chỉ là học lớp diễn xuất thôi..."

Vút một tiếng, chiếc thắt lưng xé gió lao đến, nện thật mạnh lên tấm lưng gầy guộc của Tống Dục.

"Còn dám cãi bướng!"

Đó là cuối cùng Tống Dục rơi nước mắt mặt Chu Tú Văn.

Sau đó, Tống Dục quăng đoàn phim, mới xinh của đây cũng từng là một diễn viên. Tất cả những bước đệm đó chỉ là để dọn đường cho diễn viên mà thôi.

đóng phim mãi mà vẫn thể nổi tiếng. Để nâng cao danh tiếng cho , Chu Tú Văn bắt đầu đưa tham gia các show truyền hình thực tế về âm nhạc. Lúc , Tống Dục còn thích ca hát nữa . , khi hát, giám khảo sẽ khen, Chu Tú Văn sẽ . Trước ống kính, và Chu Tú Văn thể một cặp con khéo léo, thể diện.

Trong lòng Tống Dục dâng lên một nỗi bực bội. Anh dậy phòng vệ sinh, kéo ngăn kéo tủ phòng tắm trong bóng tối. Từ khi quen An Lan, lâu lắm mở ngăn kéo .

Bên trong đặt một hộp t.h.u.ố.c lá và bao diêm. Anh rút một que diêm , quẹt một phát.

Xoẹt một tiếng, ngọn lửa bập bùng thắp sáng bóng đêm, một làn khói trắng bốc lên. Anh châm một điếu thuốc.

Tống Dục điếu t.h.u.ố.c bén lửa, mặc cho nó cháy một lúc lâu, cho đến khi tàn t.h.u.ố.c rụng xuống, tan tác trong bồn rửa mặt, cũng hề đưa nó lên miệng.

"Để giải d.ư.ợ.c của ." Giọng của An Lan như văng vẳng bên tai.

Anh chằm chằm vệt xám xịt chướng mắt lớp sứ trắng tinh, bỗng nhiên sực tỉnh. Trong làn khói mù mịt, đốm lửa đỏ rực rơi bồn rửa mặt, tiếng nước xối xả dập tắt .

Tống Dục dọn dẹp sạch sẽ phòng tắm, khoác áo ấm ngoài. Anh gặp cô, lập tức thấy cô.

Cho đến khi chuông báo thức điện thoại vang lên, An Lan thoáng qua màn hình, gần 11 giờ đêm, chuyến xe buýt cuối cùng sắp đến trạm .

Cô vội vàng dậy thu dọn cặp sách, dọn dẹp tiệm đàn một lượt, tắt đèn, khóa cửa chuẩn rời .

Vừa , cô chợt nhận ánh đèn đường một bóng cao gầy đang đó. An Lan khựng bước chân.

Đường phố lúc 11 giờ đêm thưa thớt qua , xe cộ cũng nhiều, gian im ắng lạ thường. Sự ồn ào của ban ngày lùi xa, đài phun nước ngoài quảng trường tắt, ánh đèn của vòng đu ngựa gỗ cũng lịm . Gió thổi qua những tán lá phát những tiếng xào xạc, thỉnh thoảng một hai chiếc lá khô vàng rụng xuống. Có một cảm giác cô đơn, hiu quạnh khôn tả.

"Tống Dục?" An Lan thử thăm dò gọi một tiếng.

Tống Dục sang. Cái bóng cô độc của ánh đèn đường kéo dài mặt đất.

"Sao ở đây?" An Lan chạy bước nhỏ đến mặt .

"Ơ..." Vừa gần, An Lan ngửi thấy một mùi hương là lạ. Trong mùi gỗ tuyết tùng quen thuộc lẫn một chút mùi khét nồng.

Đầu óc An Lan lóe lên một tia suy nghĩ, cô nắm lấy cổ tay Tống Dục, kéo tay áo lên. May quá, vết thương mới.

An Lan thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay đó như nghĩ điều gì, cô tiến sát , nhón chân lên, ghé mũi gần cằm Tống Dục ngửi ngửi.

Tống Dục khựng một chút. Cổ tay nắm chặt trong lòng bàn tay ấm áp của An Lan, cằm cũng thở của cô bao bọc, gò má thỉnh thoảng quẹt những sợi tóc tơ của cô.

Tống Dục bỗng nhiên nhớ tới Tiểu Bánh Trôi. Chú mèo trắng nhỏ cũng thế, luôn nhảy từ một góc nào đó mỗi khi sofa sách, ngang nhiên rúc lòng , dùng cái mũi ươn ướt ngửi ngửi, đó dùng cái đầu xù lông cọ cọ mặt .

điều khác biệt là, khi Tiểu Bánh Trôi cọ , các cơ bắp của sẽ căng cứng như lúc . Tống Dục nín thở, như thể sợ cô giật .

An Lan ngửi một hồi, xác nhận mùi t.h.u.ố.c lá chỉ là ám quần áo chứ hút, bấy giờ mới hài lòng lùi .

Cô nghiêm túc : "Bạn học Tống , nếu chuyện vui thể với , đừng nghĩ đến chuyện hút t.h.u.ố.c nữa. Chẳng giao kèo ? Anh hát bài hát ."

"Vì lời hẹn ước , bảo vệ giọng hát của thật đấy."

Tống Dục lúc mới thả lỏng , khẽ sụt sịt mũi một cách kín đáo: "Ừm."

" mà, ở đây?" An Lan chủ đề ban đầu.

" mua ít đồ, tiện đường ngang qua thôi." Tống Dục đáp.

An Lan hai bàn tay trống trơn của , dãy phố mua sắm đóng cửa tối om, nghĩ ngợi một lát cũng gặng hỏi thêm.

"Vậy... chúng về nhà nhé?" An Lan thử thăm dò.

Tống Dục gì, im bất động. Đôi mắt đen nhánh còn lạnh lùng nữa, nhưng vẫn luôn đọng một lớp sương mù u uẩn. Có vẻ như Tống Dục vẫn vui.

Dù cô luôn cố gắng, nhưng những sự giúp đỡ đó giống như chỉ gãi nhẹ ngoài da, cô cách nào khiến thật sự vui vẻ trở . Có lẽ, Tống Dục cần một phương thức trực tiếp hơn một chút.

An Lan chớp chớp mắt, hỏi: "Tống Dục, ngày mai bận gì ?"

"Nếu việc gì, chúng cùng chơi !"

Loading...