Bí mật đồng thoại - Chương 26
Cập nhật lúc: 2026-06-20 12:11:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả ngày hôm đó, An Lan cùng Tống Dục chơi hết một lượt tất cả các trò chơi quá mạo hiểm trong công viên.
Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua, hoàng hôn buông xuống từ lúc nào . Phía chân trời, những đám mây ngũ sắc ánh hoàng hôn nhuộm thành một màu vàng kim rực rỡ.
An Lan lấy điện thoại xem giờ: “ còn về nấu cơm cho bà nội nữa, chắc tầm về .”
Tống Dục trầm ngâm một lát hỏi: “ vẫn còn một trò nữa chơi, kịp em?”
An Lan chút do dự gật đầu: “Nếu chỉ một trò nữa thôi thì ạ.”
Thế là, hai vòng khổng lồ.
Vòng ở công viên Vu Thành tuy quá đồ sộ nhưng cũng cao bằng tòa nhà năm sáu tầng. An Lan ngẩng đầu những cabin đang đung đưa trong gió, nghĩ đến cảm giác khi tàu lượn siêu tốc lúc nãy mà vẫn còn rùng . đây là trò do chính Tống Dục chủ động đề xuất. Từ khi thực sự quen đến nay, hiếm khi bày tỏ sự hứng thú với bất kỳ điều gì, một vốn dĩ bất cần như mà thể chủ động từ “”. Cô thể từ chối cho .
Nghĩ đến đây, An Lan lập tức thu liễm vẻ sợ hãi, nở một nụ dịu dàng.
Nhân viên mở cổng soát vé cho hai trong. Vòng khổng lồ chậm rãi chuyển động, một chiếc cabin hạ xuống ngay mặt họ. An Lan bám tay vịn, cúi đầu bước . Cô vững thì cabin khẽ rung lên, Tống Dục cũng bước theo.
Theo đà đung đưa của cabin, tim An Lan cũng thót lên một cái, cô theo bản năng vịnh chặt thành ghế. Tống Dục cô một cái xuống phía đối diện.
Rời khỏi đám đông ồn ào, Tống Dục tháo chiếc mũ lưỡi trai xuống. Anh giơ tay vuốt mái tóc, những ngón tay luồn chân tóc vuốt ngược , khiến những lọn tóc rối rủ tự nhiên sang hai bên, lộ vầng trán cùng xương chân mày với những đường nét cực kỳ cuốn hút, và cả đôi mắt đẽ của nữa.
Cabin lảo đảo chậm rãi lên cao. Hoàng hôn buông xuống mang theo cái lạnh, gió bắt đầu thổi mạnh, cabin càng lên cao thì độ rung lắc càng dữ dội. Trái tim An Lan cũng vì thế mà treo ngược lên tầng , việc rời xa mặt đất luôn mang cho con một cảm giác chông chênh, bất an. Những ngón tay cô đặt thành ghế lặng lẽ siết chặt, càng lúc càng dùng lực.
Tống Dục chăm chú các đốt ngón tay đang trắng bệch vì gồng sức của cô, hỏi: “Tại sợ như mà vẫn đồng ý với ?”
Con khi ở trong trạng thái cực kỳ căng thẳng thường sẽ vô thức lời thật lòng từ sâu thẳm con tim. An Lan buột miệng thốt : “Bởi vì là đòi chơi mà.”
“Tại ?”
“Bởi vì hy vọng vui vẻ.”
Nhìn đôi mắt trong veo của cô, Tống Dục bỗng thấy chột sự thử thách của chính . Anh mặt chỗ khác.
đôi mắt An Lan chợt sáng bừng lên.
Vòng khổng lồ lên đến điểm cao nhất. Mặt trời lặn dần, khảm nơi đường chân trời xa tắp. Trên nền trời đỏ rực, những đám mây nhuộm sắc vàng kim xếp tầng tầng lớp lớp, tựa như một biển lửa bao la.
“Đẹp quá mất!” An Lan kinh hỉ reo lên: “Tống Dục, kìa, là ráng chiều đó!”
Cơ thể cô thả lỏng , cô tự chủ mà nghiêng về phía , áp sát tay tấm kính để cho rõ hơn. Cabin vì hành động đột ngột của cô mà chao đảo nhẹ một cái. An Lan giật b.ắ.n , nhắm tịt mắt : “Á ——”
Móng tay cô bám chặt lấy thành kính, suýt chút nữa là ghim đó.
Đột nhiên, mu bàn tay cô truyền đến một cảm giác ấm áp.
“Đừng sợ, đây .” Giọng của Tống Dục dịu dàng vô cùng, giống hệt như buổi chiều hôm hai mới gặp gỡ.
An Lan chậm rãi mở mắt . Tống Dục đang nhẹ nhàng vỗ về mu bàn tay cô. Bàn tay trắng trẻo, thon dài của bao trọn lấy tay cô, đặt hờ đó. Mặt An Lan lúc còn đỏ hơn cả ráng hồng ngoài cửa sổ. Cảm giác bất an, lo sợ trong lòng cô dường như ấm xua tan .
Thấy cô bình tĩnh , Tống Dục mới rụt tay về.
Thế nhưng An Lan chẳng thể nào bình bĩnh nổi nữa, trái tim cô như một chú nai con đang chạy loạn, đảo điên, nháo nhào. Trong đầu cô bỗng lóe lên một ý nghĩ: Liệu khi nào Tống Dục cũng một chút thích cô …
Trong khoảnh khắc đó, cô đem tất cả những bí mật giấu kín trong lòng hết với . Cô với rằng cô thích .
cô nhanh chóng gạt phắt ý nghĩ đó . Một chú định sẽ tỏa sáng và phi thường như Tống Dục thể thích một cô gái bình thường như cô chứ? Cô lẽ một chút thiên phú về âm nhạc thật, nhưng chút tài năng ít ỏi đó liệu đủ để khiến Tống Dục rung động ? Ở thành phố nơi sinh sống, những cô gái xuất sắc như cô chắc chắn đầy rẫy.
An Lan ngắm những áng mây rực rỡ ngoài cửa sổ. Cảnh sắc càng đẽ bao nhiêu thì lòng cô càng thấy hiu quạnh bấy nhiêu. Con tại lúc nào cũng tham lam thế nào là đủ như chứ. Nếu là một năm , việc thể bạn với Tống Dục là điều cô mơ cũng dám nghĩ tới. Vậy mà bây giờ, cô nảy sinh nhiều khát vọng hơn.
An Lan , thỏa mãn chứ. Cô nuốt ngược những lời định trong lòng. An Lan khẽ đầu : “Tống Dục, bây giờ thấy vui ?”
Ánh chiều tà vàng rực chiếu rọi mắt Tống Dục, đôi đồng t.ử đen nhánh của sáng lên như những vì . Anh nở một nụ , hai lúm đồng tiền nhạt màu hiện rõ: “Vui lắm.”
“Thật ?”
“Thật mà, hôm nay thực sự vui.”
Vui là . Chỉ cần Tống Dục vui vẻ, việc tình cảm của cô đáp cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Vòng khổng lồ chậm rãi hạ xuống dần tiếp cận mặt đất. Nhân viên mở cửa cabin từ bên ngoài, Tống Dục bước xuống . Anh đưa tay hướng về phía cô. An Lan kịp suy nghĩ nhiều, đặt tay lòng bàn tay nhảy xuống. Cơ thể cô theo đà quán tính loạng choạng một chút.
“Cẩn thận nhé.” Tống Dục siết chặt tay, đỡ lấy cô.
Buổi chơi kết thúc theo cách , xem cũng tệ. An Lan chủ động rút tay về : “Cảm ơn .”
“Chúng về thôi.”
Tống Dục hỏi: “Hôm nay qua nhà em ăn cơm ké ?”
“Dĩ nhiên là chứ.” An Lan gật đầu.
Trời sập tối, gió đêm mang theo hương hoa quế thoang thoảng. An Lan cùng Tống Dục bắt một chiếc taxi để về quán mì. Tống Dục đội mũ lên, cứ đăm đăm khung cảnh đường phố ngoài cửa sổ, rõ đang suy nghĩ điều gì.
“Tống Dục.” An Lan khẽ gọi.
“Ơi?” Tống Dục nghiêng đầu sang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-26.html.]
“Nếu thích thì chúng chơi tiếp nhé.”
Mắt Tống Dục khuất bóng râm của vành mũ, An Lan rõ biểu cảm của . Phải mất một lúc lâu mới đáp : “Được.”
“Tống Dục , thật dù dẫn chơi như thế thì cũng thể giải quyết triệt để vấn đề của , nhưng tin là nhất định sẽ cách.” An Lan nghiêm túc , “Cho nên dù về Kinh An chăng nữa, cũng đừng bỏ cuộc ?”
“Đừng bất cứ điều gì tổn hại đến bản nữa.”
“Anh cần lập tức vui vẻ lên ngay , nhưng ít nhất hãy thử cố gắng một xem ? Ít nhất là trong thời gian còn ở Vu Thành, sẽ luôn đồng hành cùng .”
Tống Dục ngẩng đầu lên, bốn mắt với An Lan. Đường nét xương quai hàm của sắc sảo, nốt ruồi nhỏ cằm cũng ở một vị trí cực kỳ duyên dáng.
“Tại em đối với như ?” Ánh mắt của Tống Dục quá đỗi sắc bén, khiến An Lan cảm giác như tâm tư của đều thấu. cô trong khoảnh khắc , cô phép trốn tránh, cũng do dự. Cô cảm nhận đang cần một câu trả lời.
“Bởi vì , và vì xứng đáng như .” An Lan đáp.
Phụt một tiếng, phía bỗng truyền đến một tiếng khẽ. Tài xế là một bác trung niên vóc dáng mập mạp, khi đôi mắt híp thành một đường chỉ.
“Cô bé bụng quá cơ.” Qua gương chiếu hậu, bác tài xế tủm tỉm cảm thán: “Cậu nhóc , bác leo một câu nhé, bác thấy là thật lòng thích cháu lắm đấy, cháu đường mà trân trọng .”
“Kinh An bác , nhịp sống ở đó nhanh quá, sống áp lực kinh khủng, bác ở đấy mấy năm vẫn tài nào quen nổi, thế là tích cóp ít tiền là về ngay.”
“Thành phố nhỏ cũng cái của thành phố nhỏ.”
“Vu Thành tuy lớn nhưng chẳng thiếu thứ gì, việc gì cứ đ.â.m đầu mấy cái thành phố lớn chi cho mệt.”
“Thời buổi , gặp một nghĩ cho như thế là hiếm lắm đấy.”
Bác tài xế lải nhải dặn dò một tràng dài. Mặt An Lan càng lúc càng đỏ bừng lên. Cô đang định lên tiếng giải thích vài câu thì Tống Dục mở lời : “Cháu cũng thấy Vu Thành ạ.”
Bác tài xế thấy lời hưởng ứng thì càng hăng hơn: “Chính xác! Cái nơi Kinh An đó chỉ hợp để kiếm tiền thôi, chứ còn sống hưởng thụ thì ở những nơi nhỏ nhắn như thế .”
“Đừng suy nghĩ nhiều quá, cháu xem cho con bé lo lắng đến thế kìa.”
“Đàn ông tụi là trách nhiệm, nam t.ử hán đại trượng phu, thể cứ để yêu lo nghĩ suốt .”
“Vâng, bác đúng ạ.” Tống Dục đáp.
An Lan ngẩn . Được Tống Dục công nhận, bác tài xế càng đà tiếp. Nghề lái xe vốn dĩ cô đơn, đường xá xa xôi buồn chán, nay trò chuyện cùng, bác lập tức mở đài phát thanh bắt đầu kể về những trải nghiệm thời còn ở Kinh An của . Tống Dục dịu dàng phụ họa theo, một chút gì là thiếu kiên nhẫn. An Lan lén , tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu cũng vơi bớt phần nào.
Chiếc taxi dừng cửa quán mì. Tống Dục xuống xe , giơ tay chắn mui xe để đỡ cho An Lan bước xuống.
Bác tài xế tủm tỉm : “Không gì to tát , chuyện sẽ qua thôi nhé.” Nói xong, bác vẫy vẫy tay chào hai . Chiếc taxi chậm rãi chuyển bánh nhanh chóng khuất bóng nơi đầu hẻm.
An Lan theo thói quen thò tay túi lục tìm chìa khóa để mở cửa, lúc mới sực nhớ chiếc túi vải canvas của vẫn còn đang khoác vai Tống Dục. Cô vội vàng đón lấy chiếc túi, lóng ngóng lôi chìa khóa mở cửa cửa tiệm.
Tống Dục thẳng trong bếp: “Để nấu cơm cho, em nghỉ ngơi một lát .”
An Lan bước theo : “Để cho...”
“Em còn luyện đàn, cần bảo vệ đôi tay của thật , cứ để cho.”
An Lan ở cửa bếp bóng lưng bận rộn của , cảm giác hư ảo mơ hồ một nữa dâng lên trong lòng. Nếu đây là một giấc mơ, thì giấc mơ cũng quá đỗi ngọt ngào . Cô lén nhéo một cái. Đau thật, là mơ.
Sau khi hai dùng bữa xong, Tống Dục chủ động dậy dọn dẹp và rửa bát. Anh để cho An Lan động tay bất cứ việc gì. Đột nhiên chăm sóc chu đáo đến mức , An Lan ngược chút quen.
“Hay là để rửa bát cho...”
Tống Dục: “Không cần , em cứ nghỉ , tối nay em còn đến tiệm đàn học bài ?”
An Lan còn định thêm gì đó thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng động. Cô nghiêng đầu ngoài.
“Tiểu Bánh Trôi ơi, tụi đến thăm bà cháu nhà nè...”
Phương Phỉ thấy cửa khóa liền trực tiếp đẩy cửa thẳng trong, mái tóc đuôi ngựa lắc lư theo nhịp chân, cô nàng chạy bước nhỏ đến ngay mặt An Lan. Thế nhưng giây tiếp theo, cô nàng liền hình ngay tại cửa bếp.
Từ Đạt Xuyên cũng bước theo, thấy tình cảnh trong bếp, cũng lập tức sững sờ ngay tại chỗ. Chiếc túi nilon tay rơi bộp xuống đất, những quả cam chín vàng óng lăn lóc khắp sàn nhà.
Tống Dục đang đeo tạp dề, bồn rửa tay chăm chú rửa bát.
“Mẹ kiếp.” Từ Đạt Xuyên định bỏ ngay lập tức.
Phương Phỉ vội vàng kéo : “Đại Xuyên, đừng, đừng bốc đồng mà, hỏi cho lẽ chứ!”
“Còn cái gì mà hỏi nữa, thấy rõ rành rành tình hình thế ?” Từ Đạt Xuyên hất tay Phương Phỉ .
Một quả cam lăn lộc cộc dừng ngay sát chân An Lan. Phương Phỉ ở giữa chứng kiến cảnh cũng vô cùng khó xử. Cô nàng vốn định nhân dịp ngày nghỉ lễ tìm cơ hội để hòa giải cho Từ Đạt Xuyên và An Lan, nhưng cô nàng thể ngờ Tống Dục xuất hiện ở nhà An Lan, thậm chí còn đang rửa bát như thế . Hai họ rốt cuộc thiết đến mức độ từ bao giờ ?
“Tiểu Bánh Trôi, mau gì chứ, giải thích một câu xem nào.” Phương Phỉ sốt ruột giục giã.
An Lan đáp lời, cô xổm xuống nhặt từng quả cam bỏ túi nilon.
Từ Đạt Xuyên bực bội vò đầu bứt tai, cũng xổm xuống giật phắt chiếc túi nilon trong tay cô, hấp tấp nhặt nốt những quả cam còn sàn bật dậy, đặt mạnh túi cam lên chiếc bàn bên cạnh.
“Biết thế chẳng thèm đến.” Anh thốt một câu mỉa mai đầy hậm hực, chằm chằm An Lan, vẻ như đang mong đợi cô sẽ một điều gì đó để níu kéo hoặc giải thích.
An Lan cũng dậy theo, cô nhàn nhạt buông một câu: “Thế thì về .”