Bí mật đồng thoại - Chương 27
Cập nhật lúc: 2026-06-20 12:18:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cậu……” Từ Đạt Xuyên nghẹn họng, thốt nên lời.
Phương Phỉ hít sâu một , vội vàng bước lên ôm lấy cánh tay An Lan hòa: “Thôi mà, Tiểu Bánh Trôi, cũng đừng chấp nhặt với nữa. Đại Xuyên hôm nay đến đây là để xin đó. Chính cũng lời quá đáng , mà, xem……”
Từ Đạt Xuyên hừ lạnh một tiếng, thô bạo ngắt lời Phương Phỉ: “ sai chỗ nào chứ?”
“Ai mà đại minh tinh kén chọn như .”
“Từ Đạt Xuyên, đừng quá đáng quá nhé!” Phương Phỉ gắt lên một tiếng để át giọng , sang nịnh với An Lan: “Tiểu Bánh Trôi, đừng chấp nhặt với gì, cũng tính thế mà. Cậu chỉ cần cho một bậc thang để xuống, sẽ ngoan ngoãn ngay.”
“Hai quen bao nhiêu năm nay , thật là đáng quý bao. Chút chuyện nhỏ nhặt đến mức om sòm, gay gắt đến .”
Phương Phỉ ghé sát , nhỏ tai An Lan: “Cậu chẳng còn lạ gì chuyện Đại Xuyên thích , chỉ vì ghen quá nên mới ăn hàm hồ thôi, cho một cơ hội mờ……”
An Lan Phương Phỉ một cái. Hàng mi của Phương Phỉ dày rậm, chớp chớp như chiếc quạt nhỏ, ánh mắt tràn đầy vẻ mong đợi.
Phương Phỉ thích xem phim truyền hình, cô nàng luôn An Lan và Từ Đạt Xuyên giống hệt như một cặp thanh mai trúc mã bước từ trong phim, hai đứa trẻ vô tư bên từ nhỏ khiến cô nàng ngưỡng mộ. Từ Đạt Xuyên cũng cực kỳ tận hưởng sự ngưỡng mộ , luôn thích đem chuyện và An Lan quen kể lể mặt khác. Để đến cuối cùng, dường như tất cả xung quanh đều ngầm mặc định họ “chắc chắn” sẽ là một đôi.
An Lan dứt khoát rút cánh tay . Cô Từ Đạt Xuyên, ánh mắt lạnh lùng, giọng điệu vô cùng bình thản: “Từ Đạt Xuyên.”
Từ Đạt Xuyên ngẩn . Đây là đầu tiên thấy một An Lan như , trong lòng bỗng dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ, rõ lý do. Những thứ càng níu giữ thì càng dễ tuột khỏi tầm tay.
“Tiểu Bánh Trôi, ……” Từ Đạt Xuyên cuống quýt xin , “ ý đó.”
quá muộn .
An Lan ngắt lời : “Từ đến nay luôn chỉ coi là bạn.”
Lồng n.g.ự.c Từ Đạt Xuyên phập phồng, thở trở nên dồn dập và nặng nề. Anh vẫn cố gắng vùng vẫy trong tuyệt vọng: “Xin , ……”
“Thật đấy.” An Lan bình tĩnh lặp , “Hôm đó năng cũng chút quá lời, xin .”
“ câu đó là lời giận dỗi nhất thời.”
“ sẽ bao giờ thích .”
Từ Đạt Xuyên đờ đẫn An Lan, bỗng nhiên như nhớ điều gì, lao tới chộp lấy cổ tay An Lan, kéo một đoạn tay áo của cô lên. Vết sẹo bỏng hình tròn lộ ngoài.
Anh vội vã chứng minh điều gì đó: “Vậy còn vết sẹo thì ? Vết sẹo là vì nên mới cơ mà……”
An Lan giật tay , kéo tay áo xuống che : “Không vì .”
“ là vì chuyện nên mới nảy sinh hảo cảm với .”
“ nếu ngày hôm đó vây bắt là bất kỳ ai khác, cũng đều sẽ tay giúp đỡ.”
“ chỉ là ghét nhất loại bắt nạt kẻ yếu mà thôi.”
“ từng thích , dù chỉ một chút.”
“Cho dù Tống Dục, cũng sẽ bao giờ thích .”
Bàn tay Từ Đạt Xuyên buông thõng xuống một cách vô lực. Phương Phỉ cũng chẳng gì nữa, chỉ ngơ ngác trơ mắt ở một bên. Bầu khí trở nên vô cùng gượng gạo và ngột ngạt.
Phải một lúc lâu , Từ Đạt Xuyên mới là lên tiếng .
“Phải, trai bằng , cũng tiền bằng .”
“Cậu thích cũng là chuyện bình thường.”
“Thế nhưng ——” Từ Đạt Xuyên nhíu chặt mày, bày vẻ mặt tổn thương, giọng cũng trở nên trầm đục: “Tiểu Bánh Trôi, nghĩ một như thì thực sự sẽ thích ?”
“Người là đại minh tinh, thuộc tầng lớp nào chứ, thật sự tin thể để mắt đến ?”
Sắc mặt An Lan sa sầm xuống.
“Loại nào mà từng gặp qua? Đối với , chẳng qua cũng chỉ giống như một món đặc sản vùng quê đổi vị mà thôi, chẳng qua là vì chút cảm giác mới mẻ……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-27.html.]
“Cậu thử thêm một câu nữa xem.”
Từ Đạt Xuyên còn kịp dứt lời thì Tống Dục một tay túm chặt lấy cổ áo . Anh bước từ trong bếp từ lúc nào , một tiếng động, nhưng mang theo một áp lực áp đảo đầy bức .
Từ Đạt Xuyên vững, loạng choạng lùi hai bước đập mạnh chiếc bàn bên cạnh.
Rầm ——
Chiếc ghế dựa cũng xô ngã trong lúc hỗn loạn, phát một tiếng động chói tai.
Từ Đạt Xuyên thể ngờ lực tay của Tống Dục lớn đến thế, lập tức kịp phản ứng, trong mắt còn vương vài phần ngơ ngác thì chạm ngay ánh mắt lạnh lùng, sắc bén như d.a.o cạo của Tống Dục. Ngay lập tức, lép vế đối phương.
Vốn dĩ lòng tự trọng An Lan đả kích, tâm trạng đang bực bội điên cuồng, liền đ.â.m lao theo lao mà gào lên: “Làm cái gì thế hả, đ.á.n.h ? Ngon thì đ.á.n.h !”
Phương Phỉ bất lực bất chấp đưa tay đỡ trán.
Tống Dục lạnh lùng liếc Từ Đạt Xuyên: “Xin An Lan ngay.”
Ánh mắt sắc lẹm như dao, nhưng giọng điệu vô cùng bình tĩnh, lạnh lùng như gáo nước đá dội thẳng đầu đối phương.
Từ Đạt Xuyên sực tỉnh, trong phút chốc hoảng hốt nhận bản phát ngôn những lời tồi tệ gì. Anh im lặng một hồi, cuối cùng vẫn bặm môi, đầy hậm hực phóng ba chữ: “…… Xin .”
Lúc Tống Dục mới buông tay .
Từ Đạt Xuyên thở dài một tiếng: “Tiểu Bánh Trôi, lời lọt tai khó chịu, nhưng thật lòng cho thôi.”
Anh liếc Tống Dục một cái, An Lan : “Cậu và thực sự cùng một thế giới .”
“Người là thiếu gia ở Kinh An, cho dù minh tinh thì chắc chắn cũng về Kinh An thôi.”
“Nói cũng , hai cũng mới chỉ quen một tháng. Tình cảm một tháng thì thể sâu đậm đến mức nào chứ?”
“Anh sẽ vì mà ở cái nơi Vu Thành chắc?”
“Lùi một vạn bước mà , cho dù cam lòng từ bỏ chăng nữa, nghĩ bố thể chấp nhận một như ?”
“Huống hồ, quen tận hưởng hào quang rực rỡ như thế , nghĩ thực sự cam tâm một bình thường ?”
“Chẳng cũng vì là minh tinh, trai tiền nên mới thích đó .”
“Tiểu Bánh Trôi , chúng và thực sự cùng một con đường .”
“Điều kiện của như thế nào chứ, với căn bản là cửa , mơ mộng cái giấc mơ thì ý nghĩa gì cơ chứ?”
An Lan cụp mi mắt xuống.
Cô hiểu những gì Từ Đạt Xuyên . Cô tự ý thức một tỏa sáng như Tống Dục và cô chính là một trời một vực. Cô xứng với . Trong mắt , Từ Đạt Xuyên mới là lựa chọn thực tế và nhất dành cho cô. Thậm chí với gia cảnh nhà cô hiện tại, trèo lên Từ Đạt Xuyên coi là trèo cao . Làm cô điều đó cơ chứ……
Chính vì thế, bài hát mới là câu chuyện cổ tích, là một bí mật thầm kín của riêng cô.
Thế nhưng, tình cảm rốt cuộc cũng đem phân chia thành sang hèn, cao thấp từ bao giờ ? Tại cứ liên tục nhấn mạnh điều đó? Tại ngay cả một sự thích đơn thuần thôi cũng phép?
Hàng mi của An Lan khẽ run lên.
“Thì chứ?” An Lan ngước lên hỏi.
“Cứ yêu là nhất định tương lai mới ?”
“Không thể chỉ đơn thuần là thích thôi ?”
Bao gồm cả Tống Dục, cả ba mặt trong phòng đều đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía An Lan.
“, thích Tống Dục.”
“ vì phận địa vị của mới thích .”
“ thích chính là Tống Dục của hiện tại, là Tống Dục đang bạn học cùng lớp với .”