Bí mật đồng thoại - Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-06-20 12:24:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nếu phận định sẵn một hồi kết tan tác Ta nguyện ở nơi xa lặng lẽ trông nom Chẳng quản chuyện xưa kết thúc hoang tàn Chỉ cần một giây thôi, bạn ở bên —— Trích đoạn trong 《 Bí mật đồng thoại 》

Từ ngày hôm đó trở , mối quan hệ giữa hai trở về như lúc ban đầu.

Ngày nào Tống Dục cũng đến cửa tiệm đàn để đợi An Lan.

Mười một giờ đêm, cùng cô chuyến xe buýt muộn rung lắc bần bật, đưa cô về tận cửa quán mì mới rời . Rõ ràng là một say xe, mà ngày nào cũng đến. Lúc về đến nhà thì đồng hồ điểm gần mười hai giờ đêm.

Trong màn đêm chao đảo , thời tiết ngày một lạnh hơn.

Cùng lúc đó, An Lan đ.á.n.h mất hai bạn. Dù Phương Phỉ vẫn đùa giỡn với cô như , nhưng cô cảm nhận rõ ràng giữa hai một cách. Cô , Phương Phỉ ủng hộ lựa chọn của .

Từ Đạt Xuyên cũng còn kiếm cớ bắt chuyện với cô nữa. Thái độ của đối với cô phần lạnh nhạt cố ý, như thể chọc tức cô. An Lan lặng lẽ chấp nhận tất cả. Đây là lựa chọn của chính cô. Ở ngã rẽ của phận, cô chọn một con đường khác biệt.

Cuối tháng Mười, An Lan đăng ký tham gia kỳ thi năng khiếu.

Khi cô luyện đàn xong, thời gian gần mười một giờ đêm. An Lan rướn ngó khu vực sảnh chờ một cái. Tống Dục vẫn như khi, đang ghế sofa đợi cô.

Ban đầu, Tống Dục chỉ đợi cô ở bên ngoài tiệm đàn. Vì ngày nào cũng đến nên Quý Thành nhanh chóng phát hiện . Sau vài như , một vốn tính tự nhiên như Quý Thành liền kéo tuột Tống Dục trong nhà.

“Trời lạnh thế , ngoài gì cho rét, trong mà đợi chứ.” Quý Thành với hai , dáng vẻ hệt như một ông bố tâm lý và cởi mở: “Tiểu An tìm một yêu đáng tin cậy thế , cần trốn trốn tránh tránh , chú gì với ai mà lo.”

An Lan định lên tiếng giải thích thì Quý Thành phẩy phẩy tay: “Yên tâm, chú hiểu mà, chú cũng từng thời trẻ tuổi chứ bộ.”

“Chú Quý ơi!” An Lan bất lực gọi , “Cháu và Tống Dục thực sự chỉ là bạn bè thôi ạ.”

Quý Thành đưa mắt Tống Dục đầy ẩn ý, rõ ràng là vẫn tin: “Bạn bè mà ngày nào cũng đến đón cháu ?”

An Lan thở dài, cô giải thích với Quý Thành thế nào bây giờ đây……

lúc , Quý Thành như phát hiện châu Mỹ, vỗ bốp đầu một cái: “Chà……”

“Cậu em Tống trông quen mắt thế nhỉ.”

thế ạ, hai từng gặp mà.” An Lan cũng sực nhớ , cô liền nhắc nhở: “Mùa hè năm ngoái đó chú? Lúc cháu say nắng ……”

“À đúng đúng đúng……” Quý Thành rốt cuộc cũng nhớ , híp mắt gật gật đầu: “Hóa ……”

An Lan hiểu điệu bộ của ý gì: “Chú Quý……”

“Mối duyên gặp gỡ mới lãng mạn !” Quý Thành cảm thán: “Chứng tỏ hai đứa duyên nợ với đấy!”

……

An Lan từ bỏ ý định giải thích. Thế là, Tống Dục bắt đầu hẳn trong tiệm đàn để đợi cô.

Anh ghế sofa, đôi chân dài co , hai tay đặt tùy ý đùi. Anh cầm điện thoại, nhưng ánh mắt hướng về một nơi xa xăm. Trông như đang ôm lòng đầy tâm sự. Chuyện tỏ tình hôm đó cứ thế trôi qua như một trang sách lật vội. So với câu trả lời, An Lan quan tâm đến tâm trạng của nhiều hơn.

Tống Dục nhanh chóng nhận ánh mắt của An Lan, cất điện thoại phía cô, trong mắt thoáng hiện một nụ ấm áp.

“Đàn xong ?” Tống Dục dậy, đút hai tay túi quần rảo bước về phía An Lan.

An Lan thẳng lên, cô gật đầu, nhưng lắc đầu.

“Sao thế em?” Tống Dục khựng bên cạnh cây đàn dương cầm.

An Lan ngước đầu : “Anh hát thử một chút ?” Cô dịch sang một bên để nhường chỗ, Tống Dục liền xuống chiếc ghế đàn cùng cô.

An Lan cúi lục lọi trong chiếc ba lô đặt đất, lấy cuốn sổ tay màu xanh thẫm mở , đặt lên giá để nhạc phổ.

“Bài .” An Lan chọn chính là bài hát đầu tiên cô đàn mặt Tống Dục.

“Cảnh trong mơ ?” Tống Dục khẽ tựa đề.

“Anh còn nhớ ? Chính là bài hát ngày hôm đó bảo em đàn, bài hát mà sẽ thích ……” An Lan giải thích.

“Tại đặt tên ?” Tống Dục giơ tay lấy cuốn sổ xuống, chăm chú ngắm. Qua màu mực đồng nhất khuông nhạc, thể thấy phần lời ca mới thêm .

An Lan mỉm : “Bởi vì khi bài hát , em cứ ngỡ cả đời sẽ còn cơ hội chạm cây đàn dương cầm nữa.”

“Sau đó, em bắt đầu liên tục mơ.”

“Là mơ thật sự luôn đó nha.” An Lan nhấn mạnh thêm một câu.

“Thế nên em thấy giấc mơ là một thứ tuyệt vời. Trong mơ, điều gì cũng thể trở thành hiện thực, thật tự do bao.” An Lan chớp chớp mắt: “Thế nào hả bạn học Tống, thử một chút ?”

Tống Dục những dòng chữ cô :

Đừng để giọt lệ che mờ ánh bình minh Bạn mãi là ngôi rực rỡ nhất lòng Đừng sợ những hiu quạnh như một Sẽ cùng bạn chạy về phía giấc mơ ban đầu

“Lời em chắc bằng giai điệu ……” An Lan chút ngượng ngùng.

“Không , em .” Tống Dục đặt cuốn sổ trở giá nhạc.

“Em đàn một để tìm giọng.”

Thế nhưng, bất kể An Lan đàn đàn bao nhiêu , Tống Dục vẫn thể thốt một nốt nhạc nào. An Lan đây là nút thắt trong lòng , thể nóng vội .

“Tống Dục, đang tâm sự ?” An Lan hỏi.

Tống Dục thoáng khựng một nhịp: “An Lan, lẽ xa một thời gian.”

Sắc mặt An Lan đông cứng : “Anh về Kinh An ?”

“Ừm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-30.html.]

“Vậy…… còn nữa ?”

“Có chứ, sẽ cố gắng về thật sớm.”

Bờ mi An Lan cụp xuống, cô nhẹ nhàng đậy nắp phím đàn : “Vậy đường cẩn thận, thượng lộ bình an nhé.”

Trên chuyến xe buýt về, cả hai đều im lặng. Trong gian tĩnh mịch , An Lan về đến quán mì. Đồng hồ điểm gần mười hai giờ đêm, cũng là thời khắc mà phép màu của nàng Lọ Lem biến mất.

An Lan chậm chạp móc chìa khóa mở cửa, cô ước thứ trôi qua chậm một chút.

Tống Dục cô, bỗng nhiên gọi giật : “Cuốn sổ tay , em thể cho mượn một thời gian ?”

An Lan gật đầu, cô lục trong ba lô lấy cuốn sổ màu xanh thẫm đưa cho . Tống Dục đón lấy bằng cả hai tay, nâng niu như thể đó là một báu vật vô giá.

“An Lan, nhất định sẽ về.”

Trong lòng An Lan dâng lên một nỗi buồn miên man, cô chợt nhớ đến những lời Từ Đạt Xuyên từng . Có lẽ cô nên học cách chấp nhận từ sớm thì hơn. Dù thì, Tống Dục sớm muộn gì cũng . Cô sụt sịt mũi, cố nặn một nụ gượng gạo: “Vâng, em đợi về.”

Ngay ngày hôm , Tống Dục đến trường.

Từ Đạt Xuyên nhanh chóng nhận chỗ bên cạnh An Lan trống . Ban đầu gì, chỉ thường xuyên đầu để kiểm tra. một tuần liên tục như , rốt cuộc thể yên nữa.

Khi buổi học chiều kết thúc, An Lan vẫn thu dọn ba lô như thường lệ để chuẩn về nhà nấu cơm. Từ Đạt Xuyên cứ lì ở chỗ của nhúc nhích, trao đổi ánh mắt với Phương Phỉ, Phương Phỉ gật đầu về .

An Lan đang đợi , cô cũng đoán điều gì. . Cô đeo ba lô lên vai, rảo bước thật nhanh khỏi lớp học. Từ Đạt Xuyên quả nhiên đuổi theo ngay đó.

“Bánh Trôi Nhỏ!” Từ Đạt Xuyên gọi với theo từ phía .

An Lan hề dừng bước.

“Bánh Trôi Nhỏ!” Từ Đạt Xuyên tăng tốc, chặn đường cô ngay cửa lớp.

Mọi đều xuống nhà ăn, trong phòng học lúc chỉ còn hai bọn họ. Trời tối mỗi lúc một nhanh hơn, mấy ngày giờ vẫn còn thấy chút ánh hoàng hôn, mà hiện tại mặt trời khuất bóng từ lâu. Sắc trời tối mịt. Ánh đèn điện trong lớp thu hút vô những con thiêu nhỏ bay lượn, thỉnh thoảng mới một vài học sinh ngang qua hành lang.

An Lan bất lực dừng chân.

Từ Đạt Xuyên gãi gãi đầu: “ xin chuyện hôm ……”

“Là do lời quá đáng, nhưng tình cảm dành cho là thật lòng.”

An Lan định lên tiếng thì Từ Đạt Xuyên chèn : “ mà, ai một như Tống Dục mà chẳng thấy lo sợ cơ chứ. Hơn nữa ——”

“Hơn nữa đúng như những gì , ?” An Lan ngắt lời Từ Đạt Xuyên, “ sẽ .”

sắc mặt Từ Đạt Xuyên chợt chùng xuống.

Dạo gần đây Từ Đạt Xuyên ít nắng nên làn da phần sáng hơn so với hồi đầu năm học, mái tóc cũng nuôi dài hơn một chút, trông còn vẻ ngổ ngáo như nữa. Thật Phương Phỉ đúng, nét mặt của Từ Đạt Xuyên vốn dĩ khá.

An Lan từng thấy lúc còn nhỏ, hồi đó nhầm là con gái vì đôi mắt hai mí to tròn, đường nét thanh tú và đáng yêu. Sau , khi khung xương phát triển, các nét mặt mới trở nên góc cạnh, nam tính hơn. Lại thêm việc cứ thích phơi cho da đen nhẻm, ăn mặc thì tuềnh toàng, nên mới chẳng ai thèm coi là mỹ nam. thực tế, ngoại trừ làn da ngăm đen thì ngoại hình của thuộc hàng ưa trong trường.

, An Lan hiểu ý của Phương Phỉ. Từ Đạt Xuyên chính là lựa chọn thực tế và nhất mà cô thể trong thế giới .

“Bánh Trôi Nhỏ .” Từ Đạt Xuyên thở dài, giọng điệu của còn gắt gỏng như , nhưng nội dung thì vẫn : “Cho dù thì ?”

“Cứ cho là nổi tiếng nữa , nhưng với điều kiện gia đình như thế, sẽ chẳng bao giờ thiếu những lựa chọn hơn.”

“Cậu……”

rõ chứ.” An Lan .

thật sự cơ hội nào ?” Từ Đạt Xuyên hỏi.

“Đại Xuyên , dù thì cũng chỉ xem là bạn thôi.”

“Tại ?”

An Lan những con thiêu nhỏ đang lao ánh đèn ở phía xa. Một sinh vật nhỏ bé đến tội nghiệp, chỉ cần dùng một đầu ngón tay là thể bóp c.h.ế.t.

“Anh còn nhớ thời gian bà nội mới ngã bệnh ?”

“Nhớ rõ.”

“Vậy nhớ lúc từ bỏ đàn dương cầm, gì với ?”

Từ Đạt Xuyên nheo mắt, nhíu mày suy nghĩ một hồi: “Ừm……” Gương mặt hiện rõ vẻ hoang mang, hiểu An Lan đột ngột nhắc chuyện .

An Lan tiếp: “Anh , dương cầm vốn là một thứ xa xỉ phẩm, là thứ mà một gia đình như nên mơ tưởng đến.”

“Đại Xuyên, chỉ đang đ.á.n.h giá chuyện góc thực tế thôi. Và nhiều lúc cũng thừa nhận là sai.”

“Từ nhỏ đến lớn, bao giờ than vãn về cảnh gia đình . , , chỉ mà tất cả đều với ánh mắt thương hại. Mọi cứ luôn nhắc nhắc và bảo rằng nên chấp nhận phận .”

đều cho , thẳng hiện thực.”

mà……”

chịu thua.”

“Chỉ vì sinh trong cảnh như thế quyền chạm tay những điều ?” An Lan tự giễu mà mỉm : “ cứ thử một phen xem , để xem khả năng của thể đến .”

“Dù ngã đến mức thịt nát xương tan thì cũng cam lòng.”

tham gia kỳ thi nghiệp, thi năng khiếu, đỗ Học viện Âm nhạc Lạc Xuyên, đến Lạc Xuyên.”

Từ Đạt Xuyên im lặng, như hiểu điều gì, nhưng như vẫn thông suốt. Anh thở hắt một thật dài: “Có đáng ?”

“Đáng chứ.”

Loading...