Bí mật đồng thoại - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-06-20 12:29:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Dục đỡ An Lan trong quán mì.

Không gian bên trong dị thường âm lãnh. Dưới ánh sáng lờ mờ, hai xuyên qua sảnh ngoài, tiến căn phòng ở hậu viện. Mọi thứ trong phòng vẫn bày biện như cũ, chỉ là thêm sắc trắng thê lương của rèm tang vén gọn sang hai bên, và chiếc giường đơn của bà An Mạn Vân nay phủ một tấm vải bố trắng xóa.

An Lan nhẹ nhàng gạt tay , bật đèn lên. Cô đến bàn học, cầm lấy một chiếc hộp sắt đưa cho Tống Dục. Cô sâu khúm , giọng trống rỗng: “ Lạc Xuyên nữa. Ở đây tiền, trả cho .”

Giọng thều thào phù phiếm cùng ánh mắt tuyệt vọng của cô khiến tim Tống Dục nhói đau như kim châm. Anh chậm rãi đón lấy chiếc hộp sắt cũ kỹ. Bên trong đặt một chiếc thẻ ngân hàng cùng một lá thư tay. Nét chữ giấy xiêu xiêu vẹo vẹo, mực sũng nước thấm loang cả mặt .

Anh rõ những dòng chữ . Hóa , chuyện bố An Lan thuê ở Lạc Xuyên chỉ là một lời dối mà bà An Mạn Vân dựng lên.

Mười tám năm , con trai và con dâu của bà việc tại một công trường ở Lạc Xuyên. Một t.a.i n.ạ.n sập công trình t.h.ả.m khốc cướp mạng sống của hai , và đồng thời vùi lấp cả đứa cháu nội mới sinh bao lâu của bà – chính là “Bánh Trôi Nhỏ” thực sự.

Kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, một lúc mất ba yêu nhất, bà An Mạn Vân chịu đựng nổi cú sốc quá lớn . Vì , bà đến viện phúc lợi Lạc Xuyên và nhận nuôi một bé gái sơ sinh bỏ rơi, đặt tên là An Lan. Trong thẻ ngân hàng chính là tiền bồi thường t.a.i n.ạ.n năm xưa của con trai bà. Một phần bà dùng để mở quán mì , phần còn mảy may động đến, giữ nguyên vẹn để dành cho An Lan. Bà sớm ngày sẽ đến, điều duy nhất bà buông bỏ chính là cô độc đời một .

“Tất cả đều là giả dối.” Nước mắt An Lan cứ thế từng giọt từng giọt trào khỏi hốc mắt, lăn dài qua gò má nhỏ xuống từ cằm. Giọng cô khản đặc, cả dần lịm , còn vẻ điên cuồng, kích động như ngoài ngõ nữa. Cô lúc tựa như một khối băng tuyết đang tan rã, từng chút từng chút tiêu biến .

“An Lan……” Tống Dục ôn nhu gọi tên cô. Anh điều gì đó, nhưng cổ họng nghẹn đắng, một câu cũng thốt nên lời. Mọi lời an ủi lúc đều trở nên thật vô lực.

Anh cố nén dòng cảm xúc đang chực trào, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Ăn một chút gì đó em? Ăn xong chúng cùng tính xem thế nào.”

Như đang dỗ dành một đứa trẻ, cúi thấp , nghiêng đầu cô. An Lan mảy may lay động, cô đờ đẫn đó như một pho tượng hồn.

Thời tiết ngoài trời mỗi lúc một lạnh, căn phòng nhỏ lò sưởi. Sắc trắng mênh m.ô.n.g phủ giường càng khiến khí thêm phần băng giá.

An Lan chậm rãi sang : “Không nữa .”

“Ngay cả sinh nhật của cũng là giả. vốn dĩ sinh tết Nguyên Tiêu, cũng chẳng xứng gọi là Bánh Trôi Nhỏ.”

“Mọi chuyện kết thúc .”

Cái tên Bánh Trôi Nhỏ vốn thuộc về một đứa trẻ mất. Sự liên kết định mệnh mà cô tự huyễn hoặc giữa và Tống Dục hóa cũng chỉ là hư ảo. Hiện tại, An Lan đột ngột biến thành một tờ giấy trắng tinh. Biệt danh của cô, sinh nhật thuộc về cô, ngay cả gia đình cũng chẳng của cô. Cô thậm chí còn phân biệt nổi, tình yêu thương bao năm qua của bà An Mạn Vân là dành cho cô, chỉ vì cô là một vật thế cho đứa cháu khuất.

An Lan Tống Dục mắt, chỉ thấy xa xăm. Liệu Tống Dục cũng là giả ? Hay tất cả chỉ là một giấc mơ do cô tự thêu dệt nên?

“Đều là giả cả.” Cô bình thản buông câu , nước mắt cứ thế tuôn rơi.

Ngày bà nội mất cô hề một giọt nào, sự rạn nứt quá lớn của thực tại, cơ chế tự bảo vệ của cơ thể khiến các giác quan của cô trở nên tê liệt. Người bà cùng cô sống nương tựa lẫn qua bao năm tháng, thế mà là…… Cô nỡ , cũng gắn ba chữ “ xa lạ” lên bà An Mạn Vân.

Nhiều năm qua, An Lan nhận những điểm bất thường. Suốt mười mấy năm trời bố một lộ diện, một tin tức, đến cả phương thức liên lạc cũng . Cô từng gặng hỏi, vì cô quá hiểu chuyện, mà là vì cô sợ hãi đối mặt với sự thật rằng là một đứa trẻ bỏ rơi.

Thế nhưng cô thể ngờ, sự thật nghiệt ngã đến nhường . Bố ruột của cô…… từng tìm cô ? Hay cô chính những từng ngày đêm mong ngóng vứt bỏ?

Nhìn t.h.i t.h.ể bà An Mạn Vân ẩn lớp vải trắng, cô bản nên cảm thấy đau buồn , nên phẫn hận . Đầu óc cô rối bời thành một mảnh, chỉ thấy mệt mỏi rã rời.

“An Lan……” Giọng Tống Dục khô khốc. Đứng một sự thật như , lời dỗ dành đều trở nên tái nhợt. Anh gương mặt nhợt nhạt của cô, trịnh trọng : “Đừng từ bỏ, sẽ ở bên cạnh em, cùng em vượt qua, ?”

“Ở bên cạnh ?” An Lan khẽ một tiếng tự giễu, mắt nhạt nhòa lệ: “Anh thể ở bên bao lâu?”

“Thời gian qua ?”

“Tống Dục, tự những lời thấy nực ? Anh thể tự quyết định cuộc đời ?”

An Lan những lời sắc nhọn đến nhường nào, nó sẽ tổn thương Tống Dục. Mỗi một chữ thốt , tim cô cũng như kim châm một vệt. Nói xong cả đoạn, cô chút thở , lồng n.g.ự.c đau nhói âm ỉ. cô vẫn chọn . Tống Dục im lặng đó, chấp nhận để cô trút hết những u uất trong lòng.

An Lan tiếp tục: “Anh lo cho một lúc, chứ lo cho cả đời ?”

“Chẳng lẽ sống dựa sự bố thí của mãi mãi ?”

“Bọn Từ Đạt Xuyên đúng, hạng như thì nên an phận ở cái thành phố Vu Thành .”

“Giả dối, tất cả đều là giả dối, đến cả bà nội cũng là giả……”

“Tên của là giả, sinh nhật là giả, thứ đều là giả.”

“Ngay cả cũng là giả.”

“Đây chính là cái mệnh của .”

Những chua xót, uất ức tích tụ qua năm tháng giờ đây cuộn trào, gào thét đòi lao khỏi lồng ngực. Bị bắt nạt, hiểu lầm, lừa dối, đến những biến cố dồn dập đổ ập xuống…… Tại tất cả những điều bất hạnh đều vận cô? Tại cuộc sống của cô khổ cực đến ? Tại cứ là cô? Tại đến cả duy nhất cũng là thật?

Cô cũng mới chỉ là một cô gái mười mấy tuổi đầu mà thôi……

Từ khi còn nhỏ, An Lan lấy một ngày nghỉ ngơi. Ngày thường học, thời gian rảnh phụ giúp ở quán mì. Cô từng thấy mặt mũi bố , chuỗi ngày sống nương tựa bên bà nội luôn bắt nạt, chèn ép. bao giờ oán trách nửa lời, cô chỉ ước mau chóng lớn khôn để thể che chở cho bà.

Giữa những ngày tháng ngột ngạt và buồn khổ , cây đàn piano và âm nhạc là niềm an ủi duy nhất của cô. Ai ai cũng khen cô thiên phú, bảo cô nhất định sẽ dùng tài năng để bước thế giới rộng lớn bên ngoài. Cô từng mong ngóng trưởng thành bao, mong chờ ngày chạm tay ước mơ .

thế giới của lớn hề tươi như cô tưởng tượng. Khi bà An Mạn Vân đổ bệnh, cô buộc gác việc học đàn, học thêm khắp nơi để trang trải cuộc sống. Gánh nặng cơm áo gạo tiền đè nặng lên đôi vai gầy khiến cô nghẹt thở, cô thực sự quá mệt mỏi .

Mọi đều xứng đáng. Có lẽ, cô thực sự xứng đáng thật. Số phận mang cô từ Lạc Xuyên xa xôi cách hàng ngàn cây đến Vu Thành , lẽ là để giam cầm cô ở đây mãi mãi. Cô chính là đứa trẻ vận mệnh vứt bỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-33.html.]

“An Lan, đừng nghĩ như .” Giọng Tống Dục khàn , “Mọi chuyện sẽ lên thôi, tin ?”

“Em thực sự là một tài năng……”

“Tài năng ư?”

“Tống Dục, bước chân giới giải trí từ sớm, chẳng lẽ hiểu đạo lý ? Chỉ tài năng thì ích gì chứ?”

“Trên đời thiên phú, tài năng nhiều như cát sông Hằng, dựa cái gì chọn ?”

“Tống Dục, cũng sẽ thôi, đừng quản nữa.”

“Cứ coi như mơ một giấc mơ dài , ?”

An Lan nên giận cá c.h.é.m thớt, nên trút hết những cay đắng lên Tống Dục. chẳng còn thiết tha gì nữa . Tống Dục cũng sẽ ngày rời . Tất cả những ngọt ngào chỉ là một giấc chiêm bao, cô thà tỉnh giấc sớm một chút còn hơn trải qua cảm giác đổ vỡ thêm một nào nữa.

gương mặt thanh tú của Tống Dục, sự bừng sáng và của thật chói mắt. An Lan lặng lẽ ngắm từng đường nét gương mặt , dù thứ ánh sáng cho bỏng rát mắt, cô vẫn tham lam ngắm. Cô , cơ hội để đường đường chính chính bằng xương bằng thịt như thế còn nhiều nữa. Anh rốt cuộc vẫn trở về với Kinh An hoa lệ của thôi.

tìm câu trả lời nữa, chẳng gì nữa cả.” An Lan khẽ.

Tống Dục thế giới nội tâm của cô đang sụp đổ tan tành. Anh trầm mặc một lát, thử thăm dò hỏi nhỏ: “Vậy…… em trốn tránh ?”

Hai chữ “trốn tránh” như chạm vảy ngược của An Lan. Cô bỗng bật tự giễu. Giờ đây thần trí cô kiệt quệ, cô còn đủ tỉnh táo để phân biệt ngữ điệu của Tống Dục là đang quan tâm chất vấn, cô chỉ bản năng dựng lên lớp gai nhọn để bảo vệ cái đang tổn thương sâu sắc của .

“Tại trốn tránh? Anh dựa cái gì mà từ cao xuống để dạy đời chứ?”

“Chẳng hiện tại chính cũng đang trốn ở Vu Thành để trốn tránh tất cả những rắc rối ở Kinh An đó ?”

“Hửm? Ngôi lớn?”

Cô dùng những lời lẽ độc địa và sắc nhọn nhất để với , cố tình dập tắt chút dịu dàng cuối cùng giữa hai . Lúc đây cô thể thấu hiểu cho Tống Dục. Có lẽ nghịch cảnh thể luyện ý chí của một , nhưng những chuỗi đau khổ và tuyệt vọng ập đến liên tiếp chỉ thể mài mòn tâm tính của họ mà thôi. Cô mệt mỏi quá , cô chỉ tự hủy hoại bản , hủy hoại tất cả những gì và trân quý nhất xung quanh .

Thế nhưng, ngoài dự liệu của cô, Tống Dục hề tức giận.

Đôi mắt đen nhánh của sâu thẳm như một mặt hồ lặng tờ, phản chiếu bóng hình của An Lan bên trong. Cô giống như một viên đá ném lòng hồ, khiến mặt nước gợn lên những sóng nước lăn tăn.

“Nếu em thực sự trốn tránh thì cũng cả, nhưng mà, đó thật sự là điều em ?” Ngữ khí của Tống Dục càng thêm phần nhu hòa, dịu dàng chăm chú mắt An Lan, thấu tận đáy lòng cô.

“An Lan, em chỉ đơn thuần là thiên phú . Em thật sự cừ, em là một thiên tài thực sự.”

“Tin , em sẽ nhận và đón nhận.”

“Chỉ là chúng cần thêm một chút thời gian nữa thôi, em?”

An Lan nghẹn lời. Nơi sống mũi dâng lên một vị chua xót nghẹn ngào.

Kỳ thực, cô thà rằng Tống Dục nổi trận lôi đình, cãi vã với cô một trận lôi đình, hoặc giả cứ thẳng thừng đập cửa bỏ , từ nay biến mất hẳn khỏi thế giới của cô. Như cô sẽ đỡ thảng thốt lo âu, khi nào câu chuyện cổ tích đầy mộng ảo sẽ đột ngột hạ màn. Thế nhưng Tống Dục thế. Anh vô cùng ôn nhu, vô cùng bao dung cô.

Đêm về khuya, sương lạnh như nước. Vào khoảnh khắc , An Lan thực sự cảm nhận ánh trăng dịu mát đang bao phủ lấy cơ thể .

Tuyến phòng thủ trong lòng vỡ đê, nước mắt cô tuôn rơi xối xả. An Lan sụp đổ, cô òa lên nức nở.

những lời quá đáng như , tại ? Tại chịu cơ chứ!”

mà, !”

là Bánh Trôi Nhỏ! !”

lóc t.h.ả.m thiết, năng lộn xộn, bờ vai gầy run rẩy liên hồi, thèm che giấu mà phơi bày bộ sự tủi và yếu đuối của bản . Tống Dục dang rộng vòng tay dài ôm trọn lấy bả vai cô lòng, bàn tay còn nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng cô.

“Đừng sợ, ở đây .”

chứ, em là An Lan, là An Lan của Tuổi Tuổi.”

Từ khi ý nghĩa của cái tên đó, từng gọi cô là Bánh Trôi Nhỏ thêm một nào nữa. Đối với , cô vẫn luôn luôn là An Lan.

Mỗi một lời cô đều nhận sự hồi đáp ân cần. Mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc thanh khiết Tống Dục giống như một liều t.h.u.ố.c an thần xoa dịu cõi lòng cô. An Lan càng dữ dội hơn. Trước đây, khi tủi cô chỉ dám chùm chiếc mũ gấu lên đầu âm thầm rơi lệ trong câm lặng, còn giờ đây, cô thể ở trong lòng thành tiếng thật lớn.

Tống Dục khẽ chau mày, ánh mắt tràn ngập xót xa: “Tin , nhanh thôi, qua một thời gian nữa chuyện sẽ thỏa cả.”

cũng sẽ trốn tránh nữa, sẽ cùng em đối mặt với tất cả.” Tống Dục nhẹ nhàng vỗ lưng vuốt giận cho cô, ôn tồn dỗ dành: “Được em?”

Thân hình nhỏ nhắn, gầy gộc trong lòng càng run rẩy dữ dội hơn. Tống Dục siết chặt vòng tay ôm cô lòng. Trước đây An Lan luôn là một cô gái thích gồng chịu đựng, dù gặp chuyện uất ức gì chăng nữa cô cũng sẽ cố nở nụ tươi tắn mặt . Cô giống như những bông hoa quế nhỏ bé, li ti , tuy mộc mạc nhưng sắc hương khiến chẳng thể ngó lơ.

Đây là đầu tiên cô phơi bày khía cạnh yếu đuối, mong manh nhất của mặt . Tống Dục , cô sẽ kiên cường trở .

Anh nhất định sẽ giúp cô vực dậy. Anh sẽ khiến tài năng của cô cả thế giới thấy.

Lần , đổi liều t.h.u.ố.c giải cứu rỗi cuộc đời cô.

Loading...