Bí mật đồng thoại - Chương 37
Cập nhật lúc: 2026-06-20 12:46:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
An Lan tắt điện thoại, lập tức chạy thẳng khỏi tiệm đàn một chút do dự.
Cô chạy đến ven đường vẫy một chiếc taxi chui nhanh ghế .
“Cho đến nhà máy 2.”
Bác tài liếc cô qua gương chiếu hậu: “ sắp đến giờ giao ca , .”
An Lan tấm biển thông báo dán phía : “Bác tài, chẳng vẫn đến giờ ca của bác ?”
Tài xế thiếu kiên nhẫn thở dài: “Ôi dào, cô bé ơi, chỗ đó bỏ hoang từ lâu , giờ gì ai chạy đến đấy nữa. đến đó chạy xe về , cô đón chiếc khác .”
An Lan lấy ví tiền từ trong túi , rút một tờ tiền polyme màu đỏ đặt lên hộc xe phía : “Làm ơn giúp với, đang vội lắm, xin phiền bác chạy một chuyến .”
Ánh mắt tài xế đảo qua tờ tiền hộc xe: “Thôi , thì .”
Chiếc taxi lao vun vút đường, khỏi trung tâm thành phố để khu phố cổ, băng qua một dãy nhà lầu thấp bé, cảnh sắc xung quanh cứ thế thưa thớt và hoang vu dần.
Trên cầu vượt, tiếng tàu hỏa nghiền qua đường ray phát những âm thanh rầm rập.
Chiếc taxi dừng cổng nhà máy 2.
An Lan trả tiền lập tức mở cửa nhảy xuống xe.
Cánh cổng sắt rỉ sét, khép hờ để lộ một khe hở, những dây leo quấn quanh song sắt khô héo, ngả sang màu vàng úa.
Cỏ dại hai bên đường mọc cao hơn cả đầu .
Cô ngơ ngác quanh, thấy một chiếc xe bán tải đang đỗ dãy nhà một tầng cao năm sáu mét, liền lập tức chạy băng băng về phía đó.
Nơi vốn là một nhà máy thủy tinh, đó vì ăn thua lỗ nên đóng cửa.
Hơn nữa địa hình ở đây xa xôi, hẻo lánh, ít qua nên thể cho thuê , cứ thế bỏ trống bấy lâu nay.
Thời gian trôi qua, nơi dần trở nên hoang phế.
Bình thường chẳng mấy ai thèm đến đây cả.
Thành Vĩ chọn nơi căn cứ và dọn đến ở luôn.
Hắn từ nhỏ thích gây rắc rối, lớn lên càng lêu lổng, dăm ba bữa tạm giam vì tội đ.á.n.h lộn quấy rối, nhà cũng sớm đoạn tuyệt quan hệ với .
An Lan dốc sức chạy.
Cô cảm thấy cả đời từng chạy nhanh đến thế.
Tim cô đập ngày một nhanh, tưởng như sắp nhảy khỏi lồng n.g.ự.c đến nơi.
Tiếng gió rít gào bên tai, màng nhĩ gió lạnh kích thích khiến hai bên thái dương nhức nhối, cổ họng cũng khô rát, ngứa ngáy vì hít khí lạnh.
cô vẫn dùng hết sức bình sinh để chạy.
Cô quá hiểu Thành Vĩ.
Gã là kẻ vô nguyên tắc, chẳng điểm dừng, còn chuyên giở trò hèn hạ lưng khác.
Nhà máy bỏ hoang thì gì camera giám sát.
Nghĩ đến đây, An Lan càng thấy tim đập loạn lên.
Cô dám nghĩ tiếp nữa.
Cơn gió lạnh tạt thẳng mặt khiến mắt cô khô khốc, An Lan đưa mu bàn tay lên quẹt vội khóe mắt.
Cô dùng sức đẩy mạnh cánh cửa lớn của dãy nhà.
Cánh cửa sắt dày nặng màu xám than loang lổ vết rỉ sét, khi đẩy phát tiếng ken két chói tai.
An Lan ở cửa thở dốc, dáo dác bên trong.
Nhà xưởng rộng lớn trống hoác, máy móc thiết bán sạch từ khi phá sản, bộ gian trống trơn, chỉ còn vài món đồ đạc cơ bản.
Thành Vĩ kê một chiếc giường gấp bên cửa sổ, kéo cái bàn gần, còn tha về một chiếc sofa cũ nát chất đầy đồ đạc cá nhân. Bên bậu cửa sổ chăng một sợi dây thừng phơi vài bộ quần áo.
Trên mặt đất bừa bãi vỏ chai bia và đầu t.h.u.ố.c lá.
Mấy chiếc chai thủy tinh vỡ nát, mảnh vụn và tàn t.h.u.ố.c vương vãi khắp nơi.
An Lan một cái nhận ngay bóng hình quen thuộc đó.
“Tống Dục!” An Lan hét lên thành tiếng.
Một gã béo tóc đỏ và một gã gầy gò như bộ xương khô đang bò đất ôm bụng rên rỉ.
Tống Dục đang túm chặt cổ áo Thành Vĩ, dùng khuỷu tay ghì chặt n.g.ự.c gã, ép mạnh gã cột nhà.
An Lan thể thấy rõ những đường gân xanh cổ Tống Dục đang hằn lên cuồn cuộn.
gương mặt bình thản đến lạ kỳ, kẻ áp chế bằng ánh mắt khinh miệt, như thể đang một thứ rác rưởi hạ đẳng nhất đời.
Đôi mắt lá liễu đẽ lạnh lẽo thấu xương, đồng t.ử đen nhánh híp , đuôi mắt dài nhọn toát vẻ tàn nhẫn, sắc lẹm.
Khiến mà nổi cả gai ốc.
Thành Vĩ tay cầm một con d.a.o nhỏ nhưng tài nào cử động nổi, gã thiếu oxy đến mức mặt mũi đỏ gay, chỉ nhe răng trợn mắt chống cự.
Từ Đạt Xuyên sức kéo tay Tống Dục: “Kìa kìa, đừng gã nghẹt thở c.h.ế.t đấy, gã thở kìa.”
An Lan sực tỉnh, vội vàng chạy lên, nắm lấy cánh tay Tống Dục đang ghì n.g.ự.c Thành Vĩ.
“Tống Dục, đừng mà!”
Tống Dục hề ý định buông tay, từ cao xuống, liếc xéo Thành Vĩ: “Nghe rõ ? Còn dám phiền An Lan nữa, sẽ tha cho .”
Thành Vĩ chật vật gật đầu, buông lỏng tay con d.a.o nhỏ rơi xuống.
Thanh kim loại chạm đất phát một tiếng "tạch" giòn giã.
Lúc Tống Dục mới chịu buông gã .
“Mẹ kiếp.” Thành Vĩ thở lấy thở để, cả nhũn ngã bệt xuống đất.
Tống Dục Thành Vĩ bằng ánh mắt tràn ngập vẻ chán ghét.
Anh dời mắt , con d.a.o đất.
Lưỡi d.a.o màu bạc hắt lên những tia sáng lạnh lẽo.
Tống Dục rút ví , lấy một xấp tiền polymer đỏ ném thẳng Thành Vĩ.
Xấp tiền bay lả tả đập mặt Thành Vĩ từ từ rơi xuống đất.
“Cầm tiền cút .”
An Lan ngẩn , cô bỗng cảm thấy gì đó sai sai, nhưng cụ thể là sai ở thì cô rõ .
Thành Vĩ chằm chằm xấp tiền đất bật , gã nhổ một ngụm nước bọt lẫn máu.
“Hơ, đúng là ngôi lớn khác, giàu gớm nhỉ.”
“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ——”
Thành Vĩ càng càng ngặt nghẽo, nụ động đến vết thương ở ngực, gã giơ tay ôm n.g.ự.c xuýt xoa: “Ra tay tàn nhẫn đấy.”
Trong lòng An Lan thấp thỏm, cô lo lắng Tống Dục.
Tống Dục cô , khẽ mỉm : “Yên tâm , .”
An Lan càng bất an hơn.
Thành Vĩ chậm rãi ngừng , ánh mắt gã sa sầm xuống, lộ vẻ nham hiểm và điên cuồng. Gã âm thầm thò tay , quờ quạng tìm con d.a.o đất: “Được thôi, tìm con nhóc đó nữa.”
Gã trừng mắt Tống Dục, gương mặt dần trở nên hung tợn, thình lình nhỏm dậy, cầm d.a.o đ.â.m thẳng về phía Tống Dục.
Theo bản năng, An Lan đẩy Tống Dục .
Tống Dục nhanh hơn một bước, đẩy cô , giơ tay đỡ ngực, trực tiếp đón lấy nhát dao.
Lưỡi d.a.o bạc sắc lạnh rạch một đường từ phía cẳng tay của Tống Dục, kéo thẳng một đường dài xuống tận cổ tay.
Vải áo rách toạc, da thịt rách , những giọt m.á.u tươi đỏ rực rỉ nhanh chóng tụ thành dòng, ngay lập tức nhuộm đỏ ống tay áo, dọc theo cánh tay trắng trẻo của Tống Dục nhỏ từng giọt xuống đất.
“Tống Dục!” An Lan thất thanh kinh hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-37.html.]
Tại né? Tại lao như ?
Đầu óc An Lan trống rỗng, hai chân nhũn .
“Mẹ kiếp!” Từ Đạt Xuyên là phản ứng đầu tiên, tung một cước đá thẳng n.g.ự.c Thành Vĩ, khiến gã đập mạnh cột nhà.
Con d.a.o rơi xuống đất, những vệt m.á.u b.ắ.n tung tóe sàn như những đóa hoa đỏ rực nở rộ.
Bên ngoài nhà xưởng vang lên tiếng còi cảnh sát.
Tiếng còi từ xa đến gần, ngay đó là tiếng bước chân dồn dập.
An Lan đờ đẫn cánh tay đang chảy m.á.u của Tống Dục, cô bỗng nhiên hiểu chuyện.
Tại một Tống Dục luôn dịu dàng dùng cách thức đó để sỉ nhục Thành Vĩ, tại một Tống Dục luôn bình tĩnh đột ngột bốc đồng như .
Tống Dục cố tình thế.
Anh báo cảnh sát từ , đó cố tình kích động Thành Vĩ, dụ gã đ.â.m thương .
Anh tính toán kỹ lưỡng ngay từ đầu .
Anh đến tìm Thành Vĩ để giải quyết êm chuyện trong âm thầm, chỉ đơn giản kéo hết hận thù về phía , dùng chính bản mồi nhử để bắt Thành Vĩ chịu sự trừng phạt của pháp luật.
Cô cuống cuồng chạy lên xem vết thương của Tống Dục.
Vết rạch sâu, thịt da mở miệng, m.á.u tươi cứ thế tuôn ngừng.
Trái tim An Lan hoảng loạn, đập liên hồi.
Cô áp cả hai tay lên cánh tay Tống Dục, dùng hết sức ấn chặt vết thương để giúp cầm máu.
Đầu ngón tay cảm nhận sự ướt át, ấm nóng.
Chất lỏng màu đỏ tươi tràn qua các kẽ tay, dù cố thế nào cũng giữ nổi.
Một màu đỏ nhớp nháp, dính dớp.
An Lan mếu máo, hốc mắt đỏ hoe, cô nhăn tít mặt mày, cố gắng kiềm chế tiếng nấc nghẹn ngào.
“An Lan, , đau.” Tống Dục khẽ .
Làm mà đau cho .
Tầm dần nhòe , những giọt nước mắt cố kìm nén bấy lâu rốt cuộc cũng thi rơi xuống.
“Tống Dục, tại thế, tại như chứ…”
Tống Dục dịu dàng cô : “Anh .”
Từ Đạt Xuyên ở hiện trường để phối hợp lấy lời khai với cảnh sát, còn An Lan thì hộ tống Tống Dục đến bệnh viện.
Cô như kẻ mất hồn túc trực bên ngoài phòng tiểu phẫu, chờ bác sĩ khâu vết thương cho Tống Dục.
Y tá đưa cho cô một tờ khăn ướt để lau vết m.á.u tay.
Cô lau, nước mắt tự chủ mà rơi lã chã.
Tại lau mãi mà sạch thế .
Tại thể nhiều m.á.u đến .
“Kìa cô bé, mà, trúng chỗ hiểm , đừng lo lắng quá, sắp đấy.” Cô y tá vỗ vỗ vai an ủi cô .
Cửa phòng tiểu phẫu mở .
Tống Dục cùng một bác sĩ mặc áo blouse trắng bước ngoài.
An Lan còn chẳng kịp lau nước mắt vội vàng lao đến đỡ lấy : “Thế nào ?”
Tống Dục cô , nở một nụ ấm áp: “Không , đừng lo, đau chút nào.”
Vị bác sĩ bên cạnh cau mày, giọng điệu mang chút trách cứ của bề : “Người trẻ tuổi các lúc nào cũng bốc đồng thế hả? Có vết thương sâu thế nào ?”
An Lan lo lắng ngẩng đầu lên, nước mắt như chuỗi hạt đứt dây rơi lã chã.
Bác sĩ tiếp: “Cũng may là tổn thương đến gân cốt, thời gian chú ý đừng vận động mạnh rách vết thương, mười ngày đây cắt chỉ.”
“Vâng ạ.” Tống Dục đáp.
An Lan sụt sịt mũi, giơ mu bàn tay lau sạch nước mắt: “Cháu cảm ơn bác sĩ.”
Cô dìu Tống Dục bước khỏi bệnh viện.
Tống Dục nhẹ nhàng : “Không mà, thương ở chân.”
An Lan vẫn bấu chặt lấy ống tay áo của , khăng khăng dìu cánh tay chịu buông.
Cô cảm thấy sợ hãi tột cùng.
Vạn nhất lúc đó Thành Vĩ đ.â.m chỗ hiểm khác thì .
Cô dám nghĩ tiếp nữa.
Sau đó, hai cùng cảnh sát về đồn để biên bản ghi lời khai.
Khi thủ tục xử lý xong xuôi thì trời tối mịt.
Vừa về đến căn hộ penthouse tầng thượng, An Lan cuống cuồng chạy đôn chạy đáo lo liệu thứ.
Cô rót cho Tống Dục một ly nước ấm, uống xong t.h.u.ố.c kháng viêm, đó chạy phòng ngủ của giúp chuẩn quần áo , phòng tắm thử nhiệt độ nước, cuối cùng mới đỡ Tống Dục .
“An Lan, thật sự mà.” Tống Dục dịu dàng .
An Lan bĩu môi: “Anh đừng cậy mạnh.”
Cô lớp băng gạc tay Tống Dục cùng ống tay áo rách rưới nhuộm đỏ màu máu, suy nghĩ một chút : “Vết thương dính nước , là dùng nước ấm lau thôi nhé, đừng tắm rửa bằng vòi sen.”
“Được.” Tống Dục ngoan ngoãn lời.
“Vậy… dùng một tay tiện …” An Lan hỏi xong bỗng cảm thấy gì đó sai sai.
Cho dù tiện chăng nữa thì nam nữ khác biệt, cô cũng thể giúp …
An Lan lập tức cúi gầm mặt xuống, hai má đỏ ửng lên.
Tống Dục đỉnh đầu xù xù của cô , khóe môi bất giác cong lên, khàn giọng : “Hình như… tiện thật.”
“Dạ?” An Lan ngơ ngác một chút, “Vậy để em giúp …”
Cô đưa tay túm lấy vạt áo của Tống Dục.
Tống Dục đang mặc một chiếc áo hoodie chui đầu, chỉ thể cởi từ phía .
An Lan hạ quyết tâm, nhắm tịt mắt kéo vạt áo của lên.
Tống Dục ngờ cô thực sự tay, nhất thời cũng sững sờ tại chỗ.
Chiếc áo kéo lên đến thắt lưng, lộ một đoạn eo săn chắc.
Cơn gió lạnh lùa , nhưng Tống Dục hề thấy lạnh, ngược một dòng m.á.u nóng hổi đang cuồn cuộn chảy khắp cơ thể.
Tống Dục sực tỉnh.
Anh nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay An Lan, ngăn hành động của cô .
“Được .” Yết hầu Tống Dục khẽ chuyển động, “Anh tự , em ngoài nghỉ ngơi một lát .”
“Dạ, .” An Lan nóng từ cổ tay truyền đến cho giật , cả khẽ run lên, gương mặt cô đỏ bừng như sắp bốc cháy đến nơi.
“Vậy… em ngoài nhé.”
Cô chạy trối c.h.ế.t ngoài.
Cánh cửa phòng tắm đóng sầm một tiếng vang dội.
Ánh mắt Tống Dục thâm sâu, dùng một tay túm lấy vạt áo, dứt khoát cởi chiếc áo .
Dù động tác vô cùng cẩn thận nhưng vết thương dài sâu vẫn kéo căng , bất giác nhíu chặt mày, chằm chằm cánh tay đang quấn băng gạc.
Không còn nhiều thời gian nữa .
Anh nhất định giải quyết sạch sẽ rắc rối cho An Lan khi rời .