Bí mật đồng thoại - Chương 38
Cập nhật lúc: 2026-06-20 12:48:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên tai là tiếng sóng biển phập phồng, nơi cánh mũi phảng phất hương hoa quế thoang thoảng.
Tống Dục khẽ sụt sịt mũi.
Mùi hương tỏa từ mái tóc của An Lan.
Những sợi tóc mềm mại cọ qua gò má , mang cảm giác ngứa ngáy và tê dại.
Tống Dục kìm mà siết chặt vòng tay.
An Lan bắt đầu cựa quậy.
Nàng đẩy Tống Dục .
“Cho dù đây chúng quen nữa, thì thế cũng quá đường đột ……”
Ánh mắt Tống Dục thâm sâu, dáng vẻ hoảng loạn của nàng mà một lời.
“Thầy Tống, muộn , mệt , về nghỉ ngơi.” An Lan vén tóc, “Khi nào Tiểu Duyệt phối khí xong sẽ liên lạc với .”
Tống Dục trầm mặc hồi lâu, thấp giọng : “Để đưa em về.”
An Lan lắc đầu: “Ở đây xa, tự về là .”
Tống Dục còn kiên trì, An Lan lùi một bước: “Để tự yên tĩnh một lát ?”
Tống Dục chỉ đành khựng .
Thực lòng đồng ý với nàng.
Trong khoảnh khắc , thậm chí còn nảy một sự bốc đồng thầm kín, lập tức dắt nàng .
Cùng nàng rời khỏi thực tại hỗn loạn , đến một nơi ai họ là ai để bắt đầu từ đầu.
Thế nhưng, đôi mắt trong veo, sáng ngời của nàng, Tống Dục im lặng nửa ngày, cuối cùng vẫn gian nan thốt một chữ: “Được.”
An Lan cúi đầu, xoay bước .
Tống Dục chôn chân tại chỗ, theo bóng lưng An Lan.
Đẹp tựa một giấc mơ, gió biển mang theo tiếng chuông đêm từ nơi xa xăm vọng , thổi tung tà váy trắng của An Lan, trông nàng như một đóa hoa bừng nở giữa màn đêm tăm tối.
Tống Dục cứ dõi theo nàng dần xa trong bóng tối, khuất dạng nơi góc đường.
Anh thu hồi ánh mắt, cúi nhặt chiếc túi giấy rơi bãi cát.
Những hạt cát mịn chảy xuống, lấp lánh như những viên kim cương vụn ánh trăng.
Tống Dục lấy điện thoại , vặn qua 12 giờ đêm, đường phố im ắng.
Anh gửi một tin nhắn cho Chương Hạo, đó bước lên các bậc thềm đá, xuống chiếc ghế băng dài đại lộ ven biển mở chiếc túi giấy .
Ở một thành phố ven biển, ngay cả những chiếc đèn đường đầu cũng vô cùng mới mẻ, tỏa ánh sáng trắng ấm áp, rực rỡ.
Dưới ánh đèn, Tống Dục rõ vật bên trong túi giấy, đó là một cuốn sổ tay màu xanh lam đậm.
Anh thò tay trong lấy cuốn sổ .
Bốn góc của tấm bìa cứng sờn rách, đó còn vương vài vệt cháy sém màu nâu đen, giống như từng thiêu nướng ở nhiệt độ cao.
Tống Dục lật mở cuốn sổ, những trang giấy bên trong bắt đầu ngả vàng, khô khốc và dễ rách.
Anh cẩn thận lật từng trang, sợ rằng chỉ cần mạnh tay một chút là sẽ trang giấy rách bươm.
nhanh đó, động tác và thở của đồng thời khựng .
Chẳng đây là nét chữ của An Lan ?
Tống Dục dồn dập lật trang.
Anh chắc chắn, đây chính là nét chữ của An Lan.
Mỗi một trang đều chép nhạc phổ và lời ca, góc bên còn ghi rõ ngày tháng.
Ngày tháng sớm nhất là từ mười mấy năm .
Anh bàng hoàng, kịp kỹ mà lật thẳng cuốn sổ đến trang cuối cùng.
Ngày ghi ở trang cuối là tám năm .
Tháng bảy của tám năm .
Đó chính là thời gian cuối cùng gặp An Lan.
Tống Dục ngơ ngác lật ngược phía .
Tim đập ngày một nhanh, đầu ngón tay ngừng run rẩy.
Sao thể như thế ?
Tại những giai điệu và lời ca giống hệt những bài hát trong mấy năm qua ?
Sóng biển sủi bọt trắng xóa vỗ bờ cát, phát những tiếng rào rạt.
Một chiếc xe ô tô năm chỗ màu đen dừng bên đường, bấm còi hai tiếng.
Âm thanh chói tai vang lên giữa bờ biển yên tĩnh tỏ đặc biệt lạc lõng.
Tống Dục hề .
Chương Hạo hạ kính xe xuống, thấy bóng lưng Tống Dục chiếc ghế băng.
Anh gọi một tiếng: “Cậu Tống!”
Tống Dục phản ứng.
Chương Hạo mở cửa xe, bước xuống tiến gần.
“Cậu Tống, xe đến , thôi, về thôi.”
Tống Dục vẫn bất động.
Chương Hạo đến mặt , thấy đang cầm một cuốn sổ tay thẫn thờ.
“Sao thế, Tống?”
Chương Hạo đưa tay quơ quơ mắt .
“Nhìn cái gì mà như kẻ mất hồn thế .”
Lúc Tống Dục mới sực tỉnh, đột ngột phắt dậy, kéo thấp vành mũ xuống: “Anh Hạo, em quán bả "Cõi Mộng" một chuyến.”
Khi Tống Dục đẩy cửa quán bar bước , Từ Đạt Xuyên đang quầy pha chế trò chuyện cùng nhân viên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-38.html.]
Tống Dục lập tức sải bước lao thẳng về phía .
Từ Đạt Xuyên nhận đến thì túm chặt lấy cổ áo.
Anh kịp phòng , lảo đảo một bước va rầm quầy pha chế, mấy chiếc ly thủy tinh chạm trúng đổ nhào, rơi xuống đất vỡ tan tành, phát những tiếng xoảng giòn giã.
Trong chớp mắt, tất cả trong quán đều ngoảnh .
Tống Dục chẳng bận tâm đến ai.
“Từ Đạt Xuyên, cho ! Năm đó rốt cuộc xảy chuyện gì?!” Dưới bóng râm của vành mũ, trừng mắt chất vấn với đôi mắt đỏ ngầu.
Từ Đạt Xuyên một tay vịn quầy, tay giơ lên gạt phăng Tống Dục .
“Kìa đại minh tinh, đột nhiên phát điên cái gì thế? còn đang mở cửa buôn bán đấy.” Giọng điệu của tuy vẫn châm biếm như năm nào, nhưng cảm xúc điềm tĩnh hơn nhiều.
Ngược , Tống Dục biến thành kẻ mất kiểm soát.
Từ Đạt Xuyên liếc xung quanh, mấy kẻ hóng hớt đang dáo dác ngó nghiêng về phía : “Thôi , lên trang nhất các báo thì buông tay .”
Nhân viên pha chế cũng chạy can ngăn Tống Dục: “Vị khách , xin ngài buông tay cho.”
Các đốt ngón tay của Tống Dục trắng bệch, ngó lơ thứ xung quanh, nghiến răng nhấn mạnh từng chữ: “ hỏi rốt cuộc xảy chuyện gì?”
Từ Đạt Xuyên nhíu mày : “Tống Dục, thật sự quên , là đang kiếm cớ để gây sự với đấy?”
Tống Dục khựng , tay lỏng , Từ Đạt Xuyên liền đẩy ngoài.
“Dưới sảnh đông , lên tầng hai .”
Tống Dục theo Từ Đạt Xuyên trở văn phòng ở tầng hai.
Càng về đêm, gió biển càng thổi mạnh, tấm rèm lụa màu trắng bay phần phật trong trung.
“Cậu đừng với là mất trí nhớ nhé.” Từ Đạt Xuyên xuống chiếc ghế sofa trong văn phòng.
Tống Dục xuống phía đối diện: “Ý của là chuyện năm đó liên quan đến ?”
Từ Đạt Xuyên chống tay lên thành sofa, dò xét Tống Dục với vẻ hoài nghi.
“Cậu thật sự quên ?”
Tống Dục ngước lên, để lộ đôi mắt vành mũ thẳng : “ nên nhớ kỹ điều gì?”
Trong mắt Từ Đạt Xuyên lướt qua nhiều cảm xúc: hoang mang, thể tin nổi, và cả phẫn nộ.
những cảm xúc đó nhanh chóng lắng xuống.
“Cậu mà cũng dám quên ……” Anh , câu rõ ràng tràn đầy sự tức giận, nhưng khi Từ Đạt Xuyên , nó chỉ còn là sự mỉa mai cay đắng khi ngọn lửa giận thiêu rụi tất cả.
Anh càng càng ngặt nghẽo, đến gập cả sofa, đến mức nước mắt chực trào .
Tống Dục nhíu mày: “ thực sự xảy chuyện gì, thể cho ?”
“Ôi trời, buồn c.h.ế.t mất.” Từ Đạt Xuyên thẳng dậy, sắc mặt đột ngột lạnh tanh.
Khóe mắt vẫn còn vương giọt nước mắt: “Nực thật đấy.”
“Hóa bao nhiêu năm qua sớm quên sạch sành sanh. Kẻ giam cầm trong quá khứ chỉ một ……”
“Cũng thôi, bây giờ là một ngôi lớn thực thụ mà.”
Trái tim Tống Dục thắt , trong lòng dâng lên một điềm báo chẳng lành.
Rầm ——
Tấm rèm cửa bay phần phật đổ chiếc khung ảnh kệ sách phía Từ Đạt Xuyên, thanh gỗ đặc va chạm phát một tiếng động trầm đục.
Từ Đạt Xuyên thấy liền dậy tới, cúi nhặt khung ảnh lên, ngắm nghía một lát đặt vị trí cũ kệ.
Tim Tống Dục nảy lên một cái thật mạnh theo tiếng động đột ngột .
Hai bên thái dương truyền đến từng cơn đau nhức nhối.
“Có …… quên mất một chuyện vô cùng quan trọng ?” Tống Dục dùng những ngón tay thon dài ấn chặt thái dương và hỏi.
Từ Đạt Xuyên xoay , từ cao xuống, nhướng mày : “Cực kỳ quan trọng.”
“Vậy quên mất điều gì?”
Từ Đạt Xuyên im lặng hồi lâu.
“ thể cho , nhưng mà ——”
Tống Dục thấy một tia hy vọng, giọng điệu trở nên dồn dập: “ mà cái gì?”
“ liệu thực sự chịu đựng nổi sự thật ?”
Tống Dục hiểu.
“Nói thật, tuy ghét , nhưng nghĩ An Lan cũng hy vọng quên . bất cứ điều gì khiến cô vui nữa.”
“ nên để nhớ .”
“Ý là ?”
“Sự thật sẽ khiến vô cùng đau đớn.”
“Chẳng lẽ……”
Tống Dục chỉ cảm thấy hai bên thái dương đập thình thịch liên hồi, tầm mắt bỗng chốc trở nên nhòe , nheo mắt, sức lắc đầu để cố giữ cho tỉnh táo.
Từ Đạt Xuyên đối diện , phía là tấm rèm lụa trắng ngừng bay múa, tựa như tà váy của An Lan .
“Chẳng lẽ là chính hại An Lan trở nên như thế ……” Giọng của Tống Dục run rẩy kiểm soát nổi, hỏi câu hỏi mà chính luôn khiếp sợ.
Từ Đạt Xuyên đút hai tay túi quần, lạnh lùng mà một lời.
Sự im lặng chính là câu trả lời.
“Thật sự là ?” Tống Dục thể chấp nhận nổi, ngước lên Từ Đạt Xuyên, trong giọng thậm chí còn mang theo vài phần van nài.
Anh hy vọng nhận một câu trả lời phủ định.
Thế nhưng, Từ Đạt Xuyên chỉ liếc lạnh lùng : “Là .”
“Chính hại An Lan.”
“Anh cái gì cơ?” Tống Dục dám tin, hỏi nữa, cố gắng tìm kiếm một câu trả lời khác.
Từ Đạt Xuyên lặng lẽ .
“ , chính là kẻ gây họa.” Anh bình thản đáp: “Chính hại c.h.ế.t An Lan.”